Categories
tái tam tư

Thầy giáo Tiểu Chung – Chương 107

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

107. Dặn dò

Để tránh cảnh sát, sáng sớm hôm sau, Tiêu Minh Dạ bắt Chung Ý Thu và chú Nghĩa tới nhà Phương Khoản Đông chúc Tết. Trải qua mấy ngày tuyết tan, đã có thể chạy xe máy trên đường, Chung Ý Thu buộc chặt quà Tết đằng sau xe, bảo chú Nghĩa đứng ở ngoài chờ cậu một lát, rồi chạy về phòng.

Tuy đã dặn dò nhiều lần, nhưng vẫn không yên tâm, sợ Tiêu Minh Dạ cuốn vào chuyện của Cao Tiểu Bao, càng sợ đắc tội chúng giáo đồ, sau này sẽ bị bọn họ trả thù.

Tiêu Minh Dạ nghe thấy tiếng bước chân là biết cậu quay lại, không đợi cậu mở cửa mà giang tay mỉm cười nghênh đón, Chung Ý Thu thấy tư thế này thì vô cùng tự nhiên sà vào trong ngực.

“Anh đảm bảo với em rồi mà, sẽ không có chuyện gì đâu, đừng lo.” Tiêu Minh Dạ nói.

Chung Ý Thu đã thuộc lòng những lời này rồi, nhưng vẫn không yên tâm nói, “Đừng xúc động, đừng chọc bọn họ, chúng ta không có chứng cứ, bọn họ cũng không làm gì phạm pháp, giờ có bắt vào thì cũng sẽ thả ra thôi, đến lúc đó người bị thiệt sẽ là bọn mình.”

Tiêu Minh Dạ bảo đảm nói, “Ừ, anh sẽ không xúc động, vì em cũng không thể xúc động.”

Chung Ý Thu vẫn cứ bất an trong lòng, do dự nói, “Nếu không thì anh đi cùng bọn em đi?”

Tiêu Minh Dạ đẩy cậu ra, hôn nhẹ nơi đầu mày đang chau lại, cười nói, “Đừng dong dài, bà quản gia ơi.”

Chung Ý Thu rõ ràng biết mình không thích hợp đi cùng, ở lại thì càng cô phụ sự sắp xếp của Tiêu Minh Dạ, cậu khẽ cắn môi rồi xoay người đi.

Chu Luật Thư đang tước cây mía ở trước cửa Y quán, thấy bọn họ thì hưng phấn chạy tới, xem xét chiếc xe máy từ trước ra sau một lần, rồi cẩn thận đánh giá thân thể của hai người họ, không thấy đồ vật mà mình muốn thì mất mát hỏi, “Tiểu Hắc đâu?”

“Hưởng thụ cái Tết an nhàn với mẹ nó rồi.” Chung Ý Thu xuống xe nói.

Chu Luật Thư uể oải, buồn bực nói, “Vất vả lắm mới được chủ nhà đồng ý cho nuôi chó, vậy mà mấy người lại chậm chạp không cho cún rời núi!”

Hắn nói chủ nhà không thể nghi ngờ chính là Phương Khoản Đông, mà xưng hô này chỉ có vợ chồng mới có, phần nhiều là trêu chọc cảm tình vợ chồng ân ái.

Chung Ý Thu nhớ tới hồi nãy Tiêu Minh Dạ gọi cậu là bà quản gia, mờ ám như cách xưng hô này, làm cậu không thể không nghĩ nhiều, Chu Luật Thư và Phương Khoản Đông có quan hệ gì nhỉ?

Chú Nghĩa an ủi, “Qua tết Nguyên Tiêu tới đón cún đi, lần này khẳng định cho cháu.”

“Thật sự? Một lời đã định!”

“Thật sự.” Chú Nghĩa bảo đảm nói.

Phương Khoản Đông thích ăn mía, Chu Luật Thư mua vài bó trở về, ăn mía phiền toái lắm, Chu Luật Thư phải tước phần vỏ ra, cắt thành từng mảnh nhỏ, để y trực tiếp cầm lấy là ăn được ngay.

Chung Ý Thu hâm mộ vô cùng, mắt thèm lại thèm ăn, Phương Khoản Đông bảo cậu ăn đi, rồi bắt Chu Luật Thư tước thêm mấy cây nữa để Chung Ý Thu mang về.

Chu Luật Thư tà khí chớp mắt với Chung Ý Thu, nói, “Còn cần tôi tước cho à? Nhóc này có người tước cho mà.”

Chung Ý Thu và chú Nghĩa đều biết hắn nói tới Tiêu Minh Dạ, nhưng hoàn cảnh giữa hai người họ lại hoàn toàn khác nhau. Chú Nghĩa chỉ nghĩ rằng họ nói giỡn, còn cười phối hợp, Chung Ý Thu lại cảm giác được Chu Luật Thư có ý gì đó, nên cậu không dám nói nữa sợ bị lộ tẩy.

Chung Ý Thu cả ngày đều thấp thỏm bất an, nhưng Tiêu Minh Dạ đã dặn dò kĩ, bảo cậu về nhà trễ một chút. Sau khi ăn trưa xong, Chu Luật Thư đề nghị chơi mạt chược, Chung Ý Thu không biết chơi, cuối cùng bốn người chuyển sang chơi đánh bài.

Mặc kệ Chu Luật Thư có cầu xin thế nào, thì Phương Khoản Đông vẫn không để ý tới hắn, nhất định phải ngồi đối diện với chú Nghĩa, hắn biết rõ Chu Luật Thư có biết bao nhiêu mánh khóe, còn Chung Ý Thu tuy biết đánh nhưng lại là tay ngang, mờ mịt lắm.

Quả nhiên, đến hơn bốn giờ chiều, Phương Khoản Đông và chú Nghĩa thành công thắng trận, bọn họ còn đang dang dở…… Chung Ý Thu áy náy xin lỗi với Chu Luật Thư, do mình tinh thần không yên, nên mới làm hắn thất bại thảm hại.

Phương Khoản Đông khuyên nhủ, “Không cần xin lỗi, anh ta ngồi đối diện với ai là người đó thua à.”

Chu Luật Thư: “……”

Ngồi đến giờ này, Chung Ý Thu vội vàng từ biệt, chở chú Nghĩa chạy về ký túc.

Về đến ký túc thì trời đã tối, Tiêu Minh Dạ đang nấu cơm, nghe tiếng xe máy mà cũng không chạy ra đón, Chung Ý Thu đậu xe xong thì không thèm nghe chú Nghĩa đang gọi mình, ba bước cũng làm thành hai bước chạy vào.

“Về rồi à.” Tiêu Minh Dạ mới vừa xào xong một mâm cà tím xoay người nói, Chung Ý Thu thích ăn cà tím, món đồ này quý giá mùa đông không có, là do lần trước Phương Khoản Đông mang tới, bên cạnh vườn trái cây của họ có một chồng lớn.

“Đầu anh bị sao vậy!” Chung Ý Thu hô to.

Một bên trán của Tiêu Minh Dạ bị sưng đỏ, tuy rằng không có miệng vết thương cũng không chảy máu, nhưng mà bị sưng tấy, vừa trắng vừa đỏ, tơ máu ân ẩn hiện ra dưới làn da, thoạt nhìn rất đau.

“Không có việc gì, không đau, đừng lo lắng.” Tiêu Minh Dạ trấn an.

Chung Ý Thu có chút giận dữ, “Gì mà không đau, rốt cuộc là chuyện gì? Cảnh sát đánh anh à?”

Cậu nghĩ là do cảnh sát đánh, nếu những người khác dám động thủ, thì người bị đánh sẽ là bọn họ.

Tiêu Minh Dạ không nói lời nào, đôi mắt sâu hoắm nhìn chăm chú dáng vẻ đau lòng của Chung Ý Thu, làm tim hắn càng thêm đau.

“Nói đi? Sao lại ra nông nổi này hả?” Chung Ý Thu sốt ruột.

Chú Nghĩa tuy không biết bọn họ đang tính toán chuyện gì, nhưng ông biết chuyện của Cao Tiểu Bao, cũng biết Tiêu Minh Dạ hôm nay về nhà, cho nên đoán được phần nào, hỏi dò, “Mẹ cháu đánh à?”

Tiêu Minh Dạ hơi hơi gật đầu một cái.

Chung Ý Thu á khẩu không trả lời được, trong lòng lộn xộn không rõ là cảm giác gì.

Chú Nghĩa lại hỏi, “Vì sao bà ấy đánh cháu?”

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

Tiêu Minh Dạ nói: “Hôm nay cảnh sát tới tìm cháu, hỏi có gặp Cao Tiểu Bao chưa, bọn họ vừa vặn đang mở họp truyền giáo ở trong nhà, cảnh sát gần đây bắt đánh bạc, thấy một đám bọn họ ngồi chỉnh chỉnh tề tề, cho rằng bọn họ không làm chuyện tốt, hỏi cũng không ai dám nói chuyện, liền bắt lãnh đạo và Viên Bảo Tài về đồn hỏi chuyện.”

Chú Nghĩa nghi ngờ nhìn tới nhìn lui, trầm giọng nói, “Là cháu cố ý.”

Ông khẳng định làm Chung Ý Thu chột dạ, sợ chú Nghĩa trách bọn họ không nói cho mình biết trước.

Tiêu Minh Dạ thừa nhận nói, “Đúng vậy.”

Chú Nghĩa không trách, suy tư gật gật đầu, tiếp tục hỏi, “Mẹ cháu biết cháu cố ý dẫn cảnh sát tới, cho nên mới đánh cháu?”

“Không biết, bà càm ràm cháu không nên trở về, nói cháu mang phiền toái về nhà.”

Chú Nghĩa lo lắng nói, “Bà ấy không biết, không nhất định người khác không biết, xong việc ngẫm lại chắc sẽ hiểu ra. Cháu không nên đi chọc nhóm người này nữa……”

Chung Ý Thu sợ kết quả này nhất, cậu không sợ gây chuyện, chỉ là lo cho Tiêu Minh Dạ.

Tiêu Minh Dạ tắm xong vào nhà thì thấy Chung Ý Thu ngồi nghiêm mặt ở mép giường, quần áo cũng không thay, khoanh tay như muốn thẩm vấn.

“Ngồi xuống.” Chung Ý Thu nghiêm khắc nói.

Tiêu Minh Dạ ngồi xuống.

Chung Ý Thu tức giận đẩy người đang ngồi cạnh mình ra, “Không phải ngồi ở đây, ngồi ở chỗ đó!”

Cậu chỉ vào cái ghế trắng nhỏ phía đối diện, Tiêu Minh Dạ nhướng mày nhìn về phía cậu, em nói thật đó hả?

Chung Ý Thu hất cằm, không sai, làm theo đi.

Loại ghế này ở địa phương gọi là ghế đẩu, ý là không lớn không nhỏ, nghe là biết nó nhỏ đến cỡ nào. Tiêu Minh Dạ cao to, ngồi xuống không biết để chân ở đâu, hai tay ôm đầu gối, giống một đứa nhỏ phạm sai lầm bị trừng phạt, bị ép ngồi lên lưng ngựa, thoạt nhìn vô cùng khôi hài.

Chung Ý Thu nén cười, hỏi, “Trước khi đi anh bảo đảm cái gì? Nói đi.”

Tiêu Minh Dạ không phản kháng.

Chung Ý Thu tiếp tục hỏi, “Bà ấy lấy cái gì đánh anh?”

“Ném tách trà.” Tiêu Minh Dạ thành thật nói.

“Anh không trốn được sao?”

“Có thể né tránh.”

“Vì sao không né?”

“Lúc ấy nhiều người nhìn, ai cũng biết bởi vì cảnh sát tới tìm anh, mới động đến chuyện của họ, nếu bà không nổi giận, thì sẽ mất mặt trước đồng bạn, về sau càng muốn tìm anh kiếm chuyện.”

Chung Ý Thu buông cánh tay, rũ mắt không nói lời nào, hai tay mềm mại chống ở mép giường, ngón tay thon dài trắng nõn dưới ánh đèn như là phát ra ánh sáng.

Tiêu Minh Dạ không biết cậu đang suy nghĩ điều gì, hắn không để tâm với vết thương nhỏ như thế này, khi Vương Quế Chi cầm lấy tách trà, hắn đã tính toán hướng ném và nặng nhẹ rồi, để bà đụng trúng chỗ nào, có thể tạo thành vết thương ra sao, đều có kế hoạch hết cả.

Chung Ý Thu đứng lên, nhìn từ trên cao xuống Tiêu Minh Dạ nói: “Tiêu Minh Dạ, anh nhớ kỹ điều này, thân thể tóc da đến từ cha mẹ, anh thuộc về bọn họ, cũng thuộc về chính anh, trừ cái này ra, anh còn thuộc về em Chung Ý Thu. Cố ý làm thân thể bị thương, anh đã hỏi ý kiến của em chưa? Anh có cần giải thích gì với em không?”

Cả thần trí và trái tim của Tiêu Minh Dạ đều bị chấn động, hắn chưa bao giờ nghĩ tới Chung Ý Thu sẽ nói ra những lời này, hắn chỉ nghĩ đến Chung Ý Thu sẽ lo lắng sẽ đau lòng, chứ chưa từng nghĩ cậu sẽ đặt mình vào hoàn cảnh của hắn.

“Nếu bây giờ em ra ngoài để người ta đánh một cái, thì anh sẽ nghĩ như thế nào?” Chung Ý Thu hỏi.

Tiêu Minh Dạ tưởng tượng một chút, liền cảm thấy toàn thân từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài đều đau nhói, đáy lòng ẩn ẩn dâng lên bạo ngược. Hắn đứng lên ôm lấy Chung Ý Thu, thành khẩn đồng ý, “Anh nhớ kỹ, về sau sẽ không như vậy nữa.”

Chung Ý Thu nhẹ nhàng sờ sờ cái trán bầm tím, hôn hôn khóe miệng của hắn, rồi nói, “Ngủ đi.”

Tiêu Minh Dạ buông tay có chút không biết phải làm sao, nhìn cậu bưng ly nước uống hết một hơi, rồi cởi quần áo bò vào bên trong…… Nhất thời quên mất mình nên làm gì.

“Đứng ngốc ở đó làm gì?” Chung Ý Thu nằm trên giường thúc giục, trở mình mặt tò mò hỏi, “Này! Cái thằng cha lãnh đạo khi bị bắt có biểu tình gì vậy, có phải có cảm giác bị tai bay vạ gió hay không?! Ha ha ha!”

Tiêu Minh Dạ: “……”

Mùng chín khai giảng, buổi chiều mùng tám Vương Văn Tuấn xách theo bao lớn bao nhỏ trở lại, tất cả đều là các món ăn từ trong nhà, y đã đổi kiểu tóc mới, nghe nói là giống kiểu của ngôi sao ca nhạc Quách Phú Thành ở Hong Kong, Chung Ý Thu nhìn không thấy nó đẹp ở chỗ nào cả, chỉ cảm thấy nó rườm rà thôi, bởi vì phải tốn nhiều sức để vuốt tóc, mới không bị che mắt.

Ca sĩ Quách Phú Thành

Quả địa lôi này vừa về là ban đêm liền nổ, bởi vì Lục Tử nhăn mặt nhíu mày tới nói, nhà gái muốn từ hôn mà không muốn bồi tiền đính hôn.

Bên này quy củ là, sau khi đính hôn, nếu nhà gái chủ động muốn từ hôn, thì phải trả toàn bộ tiền và quà mừng cho nhà trai. Nếu là nhà trai chủ động muốn từ hôn, thì không cần trả, hoặc là nhà gái nguyện ý nói trả một phần.

Cô gái này vì chê tiền lì xì ít, nên chủ động đưa ra ý từ hôn, lẽ ra phải trả hoàn toàn mới đúng, bà mối đi nói vài lần, cô nàng lại nói là Lục Tử chủ động muốn bỏ.

Nhà cô gái này chính là bị nhà Lục Tử chiều hư, sau khi đính hôn đòi gì cũng cho, kêu Lục Tử làm gì cũng được. Cô gái này vốn thành thật, cũng bị sự chiều chuộng này đến mụ mị không đầu óc, cô không để ý đến tiền trong bao lì xì, là bị mấy bà chị dâu nói ra nói vào, nói cô muốn nhiều hay ít thì Lục Tử đều sẽ cho cô, còn nói Lục Tử càng cho nhiều tiền, thì hắn càng để ý đến cô…… Cô tin lời làm theo. Ai mà biết lần này không thuận theo ý mấy cô đó nữa, Lục Tử thế nhưng đồng ý từ hôn, cô nàng lúc này mới luống cuống, nhờ bà mối tới hoà giải hai lần, Lục Tử lại khăng khăng muốn bỏ.

Cứ như vậy, nhà cô nàng liền một mực chắc chắn là Lục Tử chủ động muốn từ hôn, cho nên ấn theo quy củ, một phân tiền cũng không trả.

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s