Thầy giáo Tiểu Chung – Chương 145

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

145. Mưa to

Chung Ý Thu chưa từng chạy nhanh như hôm nay, chân cẳng như thoát ly khỏi thân thể, biến thành một cỗ máy không ngừng quay cuồng. Tim đập nhanh liên hồi, gầm rú đinh tai nhức óc, mỗi một nhịp tim đập đều như là dùi trống đánh vào tim, đau đớn vô cùng.

Cho dù là đường đất gập ghềnh, hay là đường ruộng nhỏ bé, hoặc là cánh đồng hoa bạt ngàn, thì cậu không còn sức để nhìn ngắm, chỉ biết cắm mặt chạy vội về phía trước.

Chung Ý Thu không dám nghĩ tới bất kì khả năng xấu nào, thầm nhủ bản thân rằng, “Không có việc gì đâu, không có việc gì đâu!”

Có lẽ chỉ là lời nói đùa của trẻ con thôi, Trịnh Lệ Lệ giận lẫy với cha mẹ của mình, trốn ở chỗ nào đó mà thôi, lừa cậu thành một tên ngốc chạy đi tìm khắp nơi……

Chờ trở về chắc chắn Tiêu Minh Dạ sẽ tức giận lắm đây, giận cậu không nghe lời, cả người đau đớn mà còn dám chạy lung tung, giận cậu ngây thơ dám tin vào lời con nít……

Chung Ý Thu nghĩ, không sao, tối nay mình sẽ dỗ anh ấy bằng cách gói thật nhiều hoành thánh là được rồi……

Đầu óc và thân thể của cậu như đã tách ra thành hai nửa, suy nghĩ vẫn còn thanh tỉnh, nhưng không dám nghĩ đến điều gì bậy bạ, còn thân thể ra sức chạy vội, nửa giây cũng không dám ngừng lại.

Lộ trình ngày thường mất hai mươi phút, thì bữa nay chỉ mất mười phút là tới, Chung Ý Thu cảm giác trái tim đã muốn nhảy ra khỏi ngực, giây tiếp theo máu sẽ chảy đầm đìa ở trong tay.

Trong đầu cậu giờ phút này là một cuộn chỉ rối, không biết tìm từ đâu, nắm chặt nắm tay đánh vào ngực để giảm bớt cơn đau đớn. Hít vào thở ra mấy bận rồi mới bắt đầu chạy dọc theo bờ sông hét to: “Trịnh Lệ Lệ ——”

“Trịnh Lệ Lệ —— con ở đâu? Thầy Tiểu Chung đây ——”

“Trịnh Lệ Lệ ——”

Hoàng hôn chiếu rọi xuống nước sông tạo ra một màu cam ấm áp, tầng tầng lớp sóng từ đậm chuyển sang nhạt, phảng phất như máu tươi hòa vào dòng nước. Chung Ý Thu tâm hoảng ý loạn, huyệt Thái Dương nhảy thình thịch, cưỡng ép bản thân bình tĩnh, quay đầu tìm kiếm ở xung quanh một lần, xem có người nào đang làm việc hay không, dò hỏi có thấy con bé hay không, nhưng là trời dần tối, một người cũng không có.

Gió núi chợt thổi, mưa to ấp ủ đã đến.

Cậu vừa gọi người vừa ven bờ sông cẩn thận tìm kiếm, nếu Trịnh Lệ Lệ thật sự đã tới đây, hoặc là đã phí hoài bản thân …… Chắc chắn ven bờ sẽ lưu lại dấu vết.

Con sông này rất dài, xuyên qua hai tòa núi mà kéo dài ra ngoài, Chung Ý Thu nhặt một nhánh cây, bắt đầu tăng tốc tìm kiếm.

Gió càng lúc càng lớn, mây đen dày kịt áp xuống, Chung Ý Thu mặc cái áo sơ mi của Tiêu Minh Dạ, vốn đã không vừa người, bị gió thổi từ phía sau lưng lật qua khỏi đầu, làm lộ ra vết xanh tím trên tấm lưng trắng nõn, vừa quyến rũ lại dọa người. Cậu nào có tâm tư chỉnh sửa lại quần áo, bởi vì trong lòng quá hoảng loạn, nên bước chân không vững, đã té ngã vài lần làm đôi giày ướt sũng, đi đường vang lên tiếng òm ọp mà cũng không rảnh lo hất nước đi.

Tìm kiếm hơn nửa giờ mà không phát hiện được gì hết, Chung Ý Thu càng ngày càng thấp thỏm, trời dần tối rồi, hơn nữa sắp mưa tới nơi, tầm mắt đã bắt đầu không thấy rõ.

Cậu vẫn cầu mong may mắn, đã đi khá xa mà không có tung tích, có lẽ Trịnh Lệ Lệ không có tới nơi này, có lẽ thật sự chỉ là trẻ con thuận miệng nói mà thôi……

Nhưng nghĩ lại, nếu Trịnh Lệ Lệ thật sự đã nhảy xuống, chờ mưa to rơi xuống, thì hoàn toàn không còn hy vọng gì nữa rồi……

Chung Ý Thu lòng nóng như lửa đốt, ngực càng ngày càng đau, như là một thanh dây thép đâm vào trái tim, càng kéo càng chặt, cậu không biết mình nên tiếp tục đi tìm hay là nên trở về, đứng ở ven bờ hướng về phía trong sông tuyệt vọng hô to tên Trịnh Lệ Lệ.

Tia nắng cuối cùng cũng lặng lẽ xuống sân khấu, đêm tối dài lâu đúng hạn mò tới, sẽ không bởi vì lời cầu nguyện của cậu mà chậm trễ một phút một giây.

Chung Ý Thu đã không nhìn thấy đường dưới chân rồi, cậu không biết mình đi được bao xa, chỉ mơ hồ nhớ rõ đã vào trong núi, hai ngọn núi cao lớn, sừng sững như hai bóng ma từ từ áp sát xuống người cậu.

Khi xa xa hiện lên ánh đèn pin ngang ngang dọc dọc, Chung Ý Thu ngừng lại nhìn ra xa, thấy ánh sáng cùng tiếng người mơ hồ, hẳn là người tới không ít, tim cậu đập loạn thấp thỏm bất an, đoán không ra là tin tức tốt hay là tin tức xấu nữa.

“Ý Thu ——”

Xen lẫn trong tiếng gọi lung tung, cậu nghe thấy tiếng chú Nghĩa đang gọi mình, vội lớn tiếng trả lời.

Vậy mà giọng nói không ra tiếng, có thể là do cảm xúc căng chặt trong một thời gian dài dẫn tới, Chung Ý Thu cảm giác được giọng nói có chút đau, ho khan hai tiếng, rồi hô lại một lần nữa: “Chú Nghĩa ——”

Cậu bắt đầu đi về hướng sườn núi, gần với đám người hơn, thanh âm cũng càng ngày càng rõ ràng, Chung Ý Thu vượt qua một cái mương sâu, chống nhánh cây không dám tiến lên.

Cậu lại nghe thấy tiếng phụ nữ khóc thét thất thanh……

Mưa to nghẹn cả một ngày rốt cuộc cũng bắt đầu rơi xuống, hạt mưa lớn nện vào trên người, như là viên đạn xuyên qua da thịt gây đau đớn, Chung Ý Thu cảm giác như có một đôi tay nắm chặt lấy trái tim của mình, đau đến mức hít thở không thông.

Cậu đau đớn cong lưng, hung hăng đấm ngực vài cái, đấm xong rồi lại nắm chặt nắm tay không mở, ngón tay như bị co rút mất rồi.

Cái gì đáng sợ nhất vẫn là xảy ra.

Tuy lòng cậu nóng như lửa đốt vẫn luôn tìm kiếm, nhưng vẫn thầm cầu mong rằng Trịnh Lệ Lệ không tới bờ sông, nhảy sông chỉ là lời nói mà nó nói giỡn với bạn mình mà thôi.

Sau đó, trong cơn mưa to một đám người cuống quít chạy tới, tiếng phụ nữ khóc thét, sợ hãi đến biến giọng, đã chứng minh rằng một tia cầu may này thất bại mất rồi.

So sánh với Viên gia trang, thì Trịnh gia trang không tính là lớn, có hơn bốn mươi hộ gia đình. Đêm nay cơ hồ toàn thôn đều ra ngoài, 50 – 60 người đã bàn tính với nhau, tách ra mấy chỗ phần phật nhảy vào trong sông, vừa kêu tên Trịnh Lệ Lệ vừa tìm kiếm.

Chú Nghĩa dẫn vài người lại đây tìm Chung Ý Thu, chân chú không tiện, mưa to che khuất đôi mắt, mà mặt đất lại trơn trượt, làm ông té ngã rất nhiều lần, một người tuổi trẻ đang đỡ chú.

Chú Nghĩa lau nước mưa trên mặt, phất tay nói, “Cháu đi tìm người đi, không cần lo cho chú, mau đi đi!”

Chung Ý Thu là người nhát gan, không dám đối mặt với chuyện trước mắt, trong đầu cậu nhanh chóng hiện lên ý niệm: Nhóm người này chạy đến nơi đây, khẳng định là Trịnh Lệ Lệ đã mất tích, hơn nữa đã đi tìm ở con sông nhỏ, không tìm được mới đến……

Sau đó mình đã tìm hơn một giờ, mà không có một chút dấu vết nào, Trịnh Lệ Lệ đã rời nhà đi ra ngoài, hay là đã táng thân dưới đáy sông rồi?

Chung Ý Thu không dám tưởng, cũng không dám đối mặt với bất kì kết quả nào trong hiện tại.

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

Gió cuốn mưa to, thổi đến người không đứng thẳng được, chú Nghĩa khàn cả giọng quát tháo làm cậu không thể không tỉnh táo lại, gian nan đi đến phía trước.

Quần áo trên người đã ướt đẫm, gió quá lớn không mở mắt ra nổi. Khoảng cách còn vài bước chân, chú Nghĩa còn chưa kịp nói chuyện, thì người bên cạnh ông đã la lớn, “Cậu có tìm thấy gì không?”

Chung Ý Thu nhận ra trưởng thôn của Trịnh gia trang, mới hơn hai mươi tuổi, là anh họ của cu đen.

“Không có, cái gì cũng không tìm được ——”

Tiếng mưa rơi quá lớn, nói chuyện phải rống to mới có thể nghe thấy, trưởng thôn nghe cậu nói xong, dùng sức phun ra một ngụm nước mưa trong miệng, rồi xoay người chạy tới đám người bên kia.

Chung Ý Thu đỡ chú Nghĩa, đi theo phía sau ông.

Chú Nghĩa kể lại chuyện đã xảy ra.

Nghe xong Chung Ý Thu nói, chú vào thôn tìm người, ban đầu Chu Xuân Mỹ và Trịnh Tề Quân không tin, chú Nghĩa gọi hiệu trưởng Trịnh cùng tới nhà, quả nhiên nhảy ra tin nhắn Trịnh Lệ Lệ để lại, nói mình không thể đi học, còn bị những người khác cười nhạo, không có hy vọng tồn tại nữa, nên muốn đi nhảy sông……

Bọn họ lúc này mới sợ hãi, tìm trưởng thôn, phát động người trong thôn hỗ trợ tìm người, tới ven sông nhỏ vớt một lần không gặp người, rồi mới chuyển sang bên này.

Mọi người đều ôm tâm lý may mắn như Chung Ý Thu, cảm thấy đây là trẻ con giận dỗi thôi, không đến mức nhảy sông đâu. Nhưng khi đến cửa thôn Viên gia trang, người trong thôn đi tìm cùng nghe được chạng vạng có một ông lão chăn trâu về, nói thấy một đứa con gái đi về hướng sông lớn, nhưng ông không quen biết Trịnh Lệ Lệ, hơn nữa tuổi lớn mắt nhập nhằng, chỉ thấy nó mặc một bộ đồ màu đỏ, cột hai bím tóc, không thấy rõ hình dáng.

Nghe xong lời này, Chu Xuân Mỹ lúc ấy liền nằm liệt trên mặt đất, Trịnh Lệ Lệ hôm nay đúng là cột hai bím tóc, từ sau khi thôi học con bé không hề quan tâm tới đầu tóc nữa, hôm nay đột nhiên ngủ trưa dậy bảo mẹ nó cột hai bím tóc cho mình, Chu Xuân Mỹ còn rất vui mừng, nghĩ đứa nhỏ này đã quậy phá nhiều ngày như vậy, cuối cùng đã hết tức giận rồi.

Trịnh Lệ Lệ có một bộ đầm màu đỏ, hồi ba nó làm công ở ngoài thành phố đã mua cho nó, là cái áo đầm mà con bé thích nhất.

Hôm nay con bé vốn không mặc bộ đồ này, nhưng khi nãy ở nhà Chu Xuân Mỹ nhìn thấy bộ đồ áo tay ngắn và quần đùi mà Trịnh Lệ Lệ đã mặc hôm nay đặt ở mép giường, không biết có phải con bé đã thay bộ đồ màu đỏ rồi hay không.

Chu Xuân Mỹ thầm chắc tám chín phần là ông lão đã nhìn thấy Lệ Lệ nhà mình, lập tức hỏng mất mà ngất xỉu, cuối cùng lại bị mấy cái tát của hiệu trưởng Trịnh gọi tỉnh dậy.

Mưa quá lớn, không trung như bị xé rách một lỗ hổng, nước mưa trực tiếp đổ ào ào. Chung Ý Thu đau mắt, ngực càng đau, chú Nghĩa hỏi cái gì cậu cũng nghe không rõ ràng, lo nói, “Con không tìm thấy con bé, một chút dấu vết cũng không có, có thể con bé trốn ở trên núi rồi.”

Trong đêm tối không thấy rõ biểu tình của cậu, chú Nghĩa chỉ cảm thấy dáng vẻ của cậu có chút bướng bỉnh không bình thường, trấn an nói, “Có thể, để chú kêu vài người lên núi tìm xem.”

Đám đàn ông ra sức tìm kiếm dưới đáy sông, mấy chục cái đèn pin đặt ở trong bụi cỏ ven bờ sông, ánh đèn mờ nhạt xuyên qua màn mưa, làm đêm tối càng thêm đáng sợ.

Chu Xuân Mỹ quỳ rạp xuống bùn đất, mỗi một giọt mưa như là kim châm cứng rắn đâm xuống người cô, ngày thường đầu tóc chỉnh tề nay lại tán loạn, quần áo trên người đã không nhìn ra hình dáng gì, nương ánh đèn pin sáng nhạt, Chung Ý Thu thấy bên cẳng chân cô có một vết thương cỡ bằng ngón tay cái, vẫn luôn chảy máu, rồi lại nháy mắt bị nước mưa cọ rửa sạch sẽ.

Hai người phụ nữ ngồi ở bên cạnh vẫn luôn khuyên bảo, Chu Xuân Mỹ lại như không nghe thấy, khàn cả giọng kêu, “Lệ Lệ —— con về đi —— mẹ sai rồi —— Lệ Lệ —— trở về đi con ——”

Chung Ý Thu cảm thấy cảnh tượng trước mắt cứ như là trong giấc mơ, tỉnh giấc cậu sẽ về lại ký túc, cùng làm hoành thánh với Tiêu Minh Dạ, tất cả đều như chưa có phát sinh.

Cậu tính cởi giày đi xuống, chú Nghĩa nói cái gì cũng không cho, Chung Ý Thu năm ngoái mới học bơi lội thôi, mà con sông lớn này nước rất sâu, hơn nữa hiện tại có mưa to nữa, cậu đi xuống không chỉ không giúp được gì, mà còn khó tự bảo vệ bản thân nữa.

Trong sông có người trồi lên, lớn tiếng phất tay hô, “Không được! Không dám xuống nữa, mưa quá lớn, nước dâng cao!”

Lục tục vài người trồi lên theo, to giọng thảo luận.

Chu Xuân Mỹ nghe bọn họ nói xong, lập tức phát điên bò qua đó, trong miệng khóc hô, “Tôi cầu xin mấy anh! Cứu con gái tôi với —— tôi cầu xin các anh!”

Tứ chi cô xoài ra trên mặt đất, như là một con bò sát biết nói tiếng người, liều mạng dập đầu cầu cứu.

“Chị dâu, không phải không cứu, mà nước dâng nhanh quá, vả lại mưa to không thấy rõ, xuống nước sẽ chết người đó!”

“Không được không được! Vừa rồi thiếu chút nữa chú Phúc chết chìm rồi kìa, nếu không phải tôi phát hiện kéo lên thì đã đi đời nhà ma rồi!”

Chung Ý Thu biết bọn họ nói đúng, mưa to mà ở trong nước, quả thực như là đang tìm con đường chết, có bơi giỏi đến mấy cũng không được.

Chu Xuân Mỹ khóc to, đầu dập liên hồi xuống bùn đất, như là một thân cây kì lạ.

“Có! Có!”

“Cu đen sờ được gì rồi!”

“Cu đen đâu! Cu đen ở đâu?”

“Tề Quân đâu? Chu Xuân Mỹ nữa, tới nhận ——”

Một đám người như là thủy quái bò lên trên bờ sông, hò hét xác nhận.

Chung Ý Thu không dám tiến lên, toàn thân cậu đang phát run, thậm chí còn muốn giơ tay che lỗ tai lại.

Cu đen cũng không có sờ đến người, chỉ có một chiếc giày xăng đan màu đỏ thôi.

Cục nghẹn trong ngực Chung Ý Thu thoáng hòa hoãn, cậu hé miệng thở gấp, nước mưa chui vào trong miệng, làm cậu nếm được mùi vị tanh tưởi hiếm gặp.

“A —— Lệ Lệ của mẹ ——”

Một tiếng hét không giống người, giống một sợi tơ mỏng manh, cắt trái tim Chung Ý Thu thành hai mảnh……

“Ý Thu ——”

Khoảnh khắc trước khi mất đi ý thức, cậu còn tưởng rằng mình nghe thấy được giọng của Tiêu Minh Dạ, cuối cùng lại nghĩ —— à, không phải là Tiêu Minh Dạ, mà là chú Nghĩa ……

Cậu muốn bảo chú Nghĩa đừng lo, mà lại không phát ra được một tiếng nào.

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

tay run run, mắt nhòe nước!

Thầy giáo Tiểu Chung – Chương 144

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

144. Sợ hãi

Viên Lão Hổ vốn tưởng rằng Chu Luật Thư là một gian thương, từ thủ đoạn hắn đối phó với Trương Nhị Ngói là nhìn ra được người này vừa thông minh vừa nhẫn tâm. Hôm nay tới tìm hắn nói chuyện sửa miếu, Viên Lão Hổ vốn có chút thấp thỏm, sợ hắn không đáp ứng hoặc là muốn vòi tiền.

Không ngờ hai người lại có cùng một suy nghĩ, Chu Luật Thư tính cách hào sảng, làm việc hào phóng, trên người tuy có khí chất giang hồ, nhưng có thể nhìn ra được hắn sinh trưởng trong một gia đình có điều kiện, khí độ bất phàm, có văn hóa, có tầm nhìn.

Viên Lão Hổ như là người anh lớn nồng nhiệt, hợp gu với Chu Luật Thư, nghe ông nói nguyên do xong, thì không chỉ đồng ý với chuyện sửa chữa ngôi miếu, mà còn bảo ông không cần ra tiền.

Thì ra Chu Luật Thư nhận thầu núi cũng đã cân nhắc nên phát triển nó như thế nào, vùng này có núi có sông, tuy rằng có một ít tàn dư cổ kính nhưng đều đã rách nát, hắn đang tìm cách để tu bổ mấy cái này, vừa vặn có Viên Lão Hổ ý tưởng, không mưu mà hợp.

Viên Lão Hổ tính tóan chỉ là sửa chỗ này, tu bổ chỗ kia một chút, không có ý nghĩa, cho nên Chu Luật Thư muốn tự ra tiền, gióng trống khua chiêng xây miếu lớn hơn, không chỉ có tu sửa cấu trúc, mà còn muốn mời tăng nhân tới làm chủ trì, chế tạo thành danh lam thắng cảnh Phật giáo của toàn huyện, thậm chí là của toàn bộ thị trấn, nói không chừng về sau còn muốn bán vé vào cửa nữa.

Còn Viên Lão Hổ, ông ra tiền để giúp xây tượng Phật, đốt đèn trong điện, coi như là hoàn thành tâm nguyện cho mẹ mình.

Viên Lão Hổ tự nhiên vui mừng, thật sự có thể xây lại miếu, không những có thể mang đến danh khí cùng hiệu quả và lợi ích cho thôn, mà còn là góp một phần công đức cho nhà ông. Ông kích động nói năng lộn xộn, kéo Chu Luật Thư ra vẻ không say không về, uống say hai người còn quơ tay múa chân, lớn tiếng quát tháo, mặt đỏ bừng như hai con gà chọi, cuối cùng song song say ngã vào bàn.

Chung Ý Thu còn lo lắng Phương Khoản Đông sẽ không vui, vậy mà y vẫn luôn lẳng lặng ngồi chờ ở bên cạnh Chu Luật Thư, ngẫu nhiên đổ nước gắp đồ ăn cho anh ta, trên mặt không có một chút không kiên nhẫn nào cả. Chu Luật Thư say đến bất tỉnh nhân sự, y lại cẩn thận đỡ người lên xe, cẩn thận sắp xếp cho người ấy thoải mái, rồi mới phất tay chào tạm biệt với bọn họ.

Tiêu Minh Dạ cũng uống rượu, chống đỡ tinh thần đứng rửa chén, Chung Ý Thu vội vàng đi qua, đoạt lấy đồ trong tay hắn, học theo một hai phải đỡ hắn vào phòng. Tiêu Minh Dạ còn chưa say đến hôn mê, mà muốn hưởng thụ sự quan tâm của người ta, nên cố ý dựa vào vai cậu, được đỡ lên giường.

Chung Ý Thu lại hự hự rửa hết đống nồi niêu xoong chảo.

Vốn định nấu nước giúp Tiêu Minh Dạ tắm rửa, kết quả thằng cha này tự tắm bằng nước lạnh, dạng chân hình chữ X nằm ở trên giường.

Chung Ý Thu tắm xong rồi dọn quạt điện đến mép giường, thật cẩn thận lên giường tính chui vào trong, mới vừa nâng chân lên, thì Tiêu Minh Dạ như là con báo đen ẩn nấp chờ con mồi, nháy mắt dũng mãnh nhảy ra, bắt lấy mắt cá chân của Chung Ý Thu, uốn éo cái eo đè cậu ở dưới thân.

Chung Ý Thu hoảng hốt liền, phản ứng đầu tiên chính là giơ chân đá người, Tiêu Minh Dạ linh hoạt né tránh, đôi chân dài cường tráng nâng lên gắt gao chế trụ cậu lại, bàn tay to nhanh chóng vói vào trong quần áo của cậu, vuốt ve từ dưới lên trên một đường, cuối cùng dừng lại ở chỗ mẫn cảm trên ngực cậu.

Vết chai dày trên đầu ngón tay ma sát mạnh làm Chung Ý Thu có chút đau, nhỏ giọng kháng nghị, Tiêu Minh Dạ nghe thì động tình, cúi đầu ngậm lấy bờ môi của cậu, không dư thừa nuốt vào tình ý.

Tiêu Minh Dạ hôn dữ dội, như là muốn ăn người vào trong bụng, Chung Ý Thu cảm giác được nước miếng đã chảy hết ra ngoài, che kín cả cổ lẫn mặt.

Cậu dùng sức đẩy Tiêu Minh Dạ ra, nhìn chằm chằm đôi mắt đỏ quạch của hắn, nhỏ giọng nói: “Anh đi lấy cái kia đi.”

Tiêu Minh Dạ có chút do dự, ngón trỏ vói vào trong miệng Chung Ý Thu một chút, khàn giọng hỏi, “Còn đau không?”

“Còn một chút, không sao đâu…… Đến đây đi, em nhớ anh.”

Đôi mắt phượng đẹp đẽ nửa khép nửa mở nói ra như vậy, quả thật muốn mệnh Tiêu Minh Dạ rồi, hận không thể chết ở trên người cậu luôn.

Chung Ý Thu vốn tưởng rằng sẽ không đau như lần trước, nhưng cậu đã coi thường thực lực của anh hai rồi, một giây tiến vào cậu thậm chí đã cảm giác rằng Tiêu Minh Dạ muốn giết mình luôn!

Có điều đó chỉ là cảm giác đau đớn trong một chốc thôi, từ từ rồi cũng quen dần.

Tuy Tiêu Minh Dạ có khắc chế, nhưng đến sáng hôm sau Chung Ý Thu vẫn cảm giác được mình đã bị phế! Cậu nhìn dấu vết xanh xanh tím tím trên người mình, oán giận nói, “Lần sau anh đừng dùng nhiều sức như vậy có được không?”

Tiêu Minh Dạ ngồi ở mép giường mặc quần áo, quay đầu hôn hôn bộ ngực sưng đỏ của cậu, cười đáp: “Không thể.”

Chung Ý Thu: “……”

“Anh không khống chế được, trừ phi em đừng quyến rũ anh.”

Chung Ý Thu nghiêm túc nghĩ nghĩ, nói: “Vậy cũng không thể.”

Toàn thân Chung Ý Thu nhức mỏi vô cùng, Tiêu Minh Dạ hầu hạ mặc vào quần áo cho cậu, hôm nay cố ý mặc áo sơ mi trắng, cài nút chỉnh chỉnh tề tề. Tiêu Minh Dạ thấy dáng vẻ dịu ngoan của cậu thì càng yêu thích, ôm lấy hôn hồi lâu.

Cố tình hôm nay lại đặc biệt oi bức, Chung Ý Thu ngồi ở văn phòng cảm giác không thể hô hấp, rồi lại không dám cởi nút thắt, chỉ có thể rót nước sôi để nguội.

Cho đến khi Lý Hoành Phi hỏi cậu, thì cậu mới nhớ tới tối hôm qua chỉ lo hú hí, mà quên hỏi Tiêu Minh Dạ chuyện đính hôn của Viên Ngọc Lan.

Lý Hoành Phi như là sợ Chung Ý Thu thấy vẻ cô đơn và bi thương của mình, nên nghiêng đầu làm bộ như là hứng thú, nghiêm túc nhìn chằm chằm tủ văn kiện phía sau lưng.

Chung Ý Thu không đành lòng, nhưng vẫn nói thẳng, “Ừ, ngày hôm qua đính hôn.”

Lý Hoành Phi cười một chút, nhẹ nhàng gật gật đầu.

Chung Ý Thu tính khuyên rồi lại không biết nên nói cái gì, đạo lý ai cũng hiểu, ai cũng có thể giảng đạo lý, mà lại không có người nào có thể chân chính lý giải sự đau xót và mê mang của người trong cuộc cả.

Chung Ý Thu lo lắng nhìn chằm chằm hắn muốn nói rồi lại thôi, Lý Hoành Phi cười ngượng ngùng, nói: “Không có việc gì. Em chỉ cảm thấy cái tên Hồ Yến Bằng không phải là người tốt, gã đứng đầu tà giáo này, em sợ cô ấy…… Bị lừa.”

“Tôi biết, tôi sẽ bảo Tiêu Minh Dạ để tâm.”

“Ừ.”

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

Sáng nay hiệu trưởng Trịnh vừa tới đã đen mặt, có thể nghĩ ngày hôm qua nói chuyện chẳng ra gì với Trịnh Tề Quân, bọn họ cũng không dám hỏi lại.

Giữa trưa trên đường về ký túc, Chung Ý Thu mới nghe Trịnh Tiểu Bình nói: “Cậu không để ý à? Mắt kính của hiệu trưởng Trịnh thiếu mất một cái thấu kính, nghe nói tối hôm qua đánh nhau rồi!”

Chung Ý Thu thật đúng là không chú ý tới, nghe xong lời này thì cảm thấy nặng lòng, chỉ sợ hiệu trưởng Trịnh sẽ từ bỏ, không muốn quản nữa.

Chung Ý Thu cũng không biết có nên tiếp tục nữa hay không, dù sao cũng có quá nhiều học sinh bỏ học, các giáo viên có thể đi tới nhà khuyên hai lần là đã xem như hết trách nhiệm, khuyên không được nữa thì cũng chỉ có thể từ bỏ.

Thời tiết oi bức dị thường, chắc là trời sẽ mưa nữa đây. Hôm nay lại cúp điện không mở quạt được, Chung Ý Thu ngủ trưa mà ướt đẫm mồ hôi cả người, mà cậu lại hết áo sơmi, chỉ có thể mặc của Tiêu Minh Dạ.

Kích cỡ quần áo của Tiêu Minh Dạ lớn hơn cậu hai số, bả vai dài hơn rất nhiều, mặc ở trên người rộng rãi làm cậu thích thú lắm.

Ban ngày càng ngày càng dài, buổi chiều tan học trời còn sáng trưng. Sau khi thu hoạch lúa thì sẽ tới bắp, hiện tại đã nảy mầm, chú Nghĩa mỗi ngày vào giờ này sẽ đi làm cỏ.

Loại công việc cực nhọc này chú Nghĩa không cho Chung Ý Thu đi làm, vừa vặn hôm nay thân thể cậu thật sự khó chịu, liền không cậy mạnh. Vương Văn Tuấn và Viên Bảo Lâm cùng đi thăm hỏi gia đình, lớp của họ có một học sinh xin nghỉ một tuần, qua rồi mà vẫn chưa đi học, nên bọn họ tới nhà thăm hỏi xem sao.

Trong ký túc chỉ còn lại Chung Ý Thu, cậu hái đồ ở trong vườn rau trước, rồi lại vào thôn mua thịt, tính toán làm hoành thánh cho Tiêu Minh Dạ ăn.

Tiêu Minh Dạ ngày mốt sẽ đi, ra cửa ăn cơm đều là tạm chấp nhận, Chung Ý Thu muốn làm thêm món ăn ngon cho hắn.

Người bán thịt ở Viên gia trang có biệt danh là Viên Mập Mạp, hơn 50 tuổi, làm đồ tể hơn nửa đời người, sinh ý lớn, mướn bảy tám công nhân. Mỗi ngày sau khi giết súc vật, thì sẽ vận chuyển thịt đến các chợ xung quanh.

Bình thường ông không bán lẻ, nhưng người chung quanh biết nhau, ai nấy đều tìm tới mua, làm ông không bán không được, mà giá cả cũng phải chăng lắm.

Chung Ý Thu mỗi lần đi mua thịt ông đều vui tươi hớn hở, cân xong còn nhất định phải đưa thêm một cân món đồ gì đó.

Đơn giản là cháu nội của ông năm nay học lớp Một, Chung Ý Thu năm nay dạy thêm Toán học lớp Một, mà đứa nhỏ này mỗi ngày về đều lảm nhảm với Viên Mập Mạp rằng, thầy Tiểu Chung giỏi lắm, lớn lên đẹp trai, thi đậu đại học, còn nói tiếng phổ thông như người trong TV nữa……

Hôm nay đi trễ, không còn thịt nhiều, Viên Mập Mạp cho cậu ba cân thịt ba chỉ mà ông để lại cho nhà mình, trước khi đi còn nhất quyết đưa cho Chung Ý Thu thêm nửa cái đầu heo……

Chung Ý Thu sợ mấy thứ này, dọc đường đi cũng không dám nhìn đầu heo một cái nào hết.

Trở về cắt thịt, bằm thành nhân, rồi xắt rau cần, cậu không dám nêm gia vị, chờ Tiêu Minh Dạ về làm.

Làm xong việc thì quần áo lại mướt mồ hôi, cái này cũng không có quần áo để thay đổi, chỉ có thể để mặc nó ướt đẫm.

Ao nhỏ ngoài vườn rau phủ kín lá sen, mấy ngày hôm trước Tiêu Minh Dạ nói đã kết củ ấu, Chung Ý Thu vẫn luôn chờ đợi, thừa dịp hai người không có ở đây, nên cậu tìm cây gậy trúc dài kéo vào, lật lá cây lên xem củ ấu đã trưởng thành chưa.

Hái được một thúng củ ấu, Chung Ý Thu trực tiếp ngồi xổm ở hồ nước để ăn, ăn xong rồi vùi vỏ xuống đất không cho ai biết……

Cún con sủa ăng ẳng ở ngoài, Chung Ý Thu còn tưởng rằng Tiêu Minh Dạ đã trở lại, vội vàng đem củ ấu còn dư giấu ở bên cạnh bụi cỏ, chậm rì rì đi ra ngoài.

Không phải Tiêu Minh Dạ, mà là Trịnh Tiểu Hà đứng ở ngoài cửa, đang thăm dò nhìn vào trong, cún con dùng sức sủa gâu gâu mà không dám tiến lên, thấy Chung Ý Thu ra tới thì sủa càng khí thế.

Chung Ý Thu không ngờ con bé sẽ đến nơi này, kêu con cún vào nhà rồi lại vẫy tay kêu Trịnh Tiểu Hà tiến vào.

Trịnh Tiểu Hà mặt đầy mồ hôi, tóc mái ướt đẫm, càng lộ rõ con mắt đen láy.

Chung Ý Thu có chút bất an, hỏi, “Làm sao vậy?”

Trịnh Tiểu Hà như là vô cùng sợ hãi, run run nói: “Thầy Tiểu Chung ơi…… Lệ Lệ…… Lệ Lệ nói nó muốn đi nhảy sông……”

Đầu óc Chung Ý Thu trống rỗng, không hiểu ý của con bé, hỏi: “Cái gì nhảy sông?”

Trịnh Tiểu Hà mặc một cái áo sơ mi tay ngắn không vừa người, như là đồ sửa lại của người lớn, đôi tay con bé không tự giác sờ sờ vạt áo, nói năng lộn xộn nói: “Lệ Lệ nói…… Muốn đi nhảy sông, không muốn sống nữa……”

Trời nóng bức mà Chung Ý Thu lại giống như rơi vào hầm băng, vội vàng hỏi, “Nói hồi nào, bạn ấy đang ở đâu?”

Trịnh Tiểu Hà ngốc lăng, trả lời theo bản năng, “Tan học con về nhà, bạn ấy tìm con nói…… Con sợ quá mới đi tìm…… Tìm không thấy……”

Phảng phất một mũi tên hung hăng cắm vào trái tim Chung Ý Thu, đau đến mức làm cậu cúi người, nắm chặt ngực áo trái hung hăng đấm hai cái, liều mạng làm bản thân bình tĩnh lại, bắt lấy bả vai của Trịnh Tiểu Hà, mở to mắt nói: “Con chạy nhanh đi gọi người, kêu ba mẹ, kêu hiệu trưởng Trịnh, nhìn thấy ai thì kêu người đó!”

Nói xong liền cất bước chạy ra cửa, chạy ra rồi mới nhớ tới ở gần đây có hai con sông, con sông nhỏ ở Trịnh gia trang chảy ra ngòai sông lớn sau núi! Cậu lại vội vàng hỏi Trịnh Tiểu Hà, Trịnh Lệ Lệ có nói là con sông nào không?

Trịnh Tiểu Hà lắc đầu nói không biết.

Chung Ý Thu cảm nhận được sự tuyệt vọng chưa từng có, bước chân cũng không dừng lại, lao ra khỏi sân, lớn tiếng gọi chú Nghĩa.

Vừa kêu vừa chạy vào ruộng, cũng không rảnh lo dẫm hỏng bao nhiêu mầm bắp non.

“Sao?” Chú Nghĩa thấy gương mặt sợ hãi của cậu thì cũng sợ theo.

Cậu nhanh chóng thuyết minh tình hình cho chú Nghĩa.

Chú Nghĩa lập tức bị dọa thay đổi sắc mặt, rồi lại có chút chần chờ, “Không đến mức đó chứ? Trẻ con nói……”

Chung Ý Thu không kịp giải thích, giọng nói cũng thay đổi, nhanh chóng nói, “Trịnh Lệ Lệ thì khác, nó nói là làm được! Chú dẫn người đi tìm ở sông nhỏ, con đến sông lớn sau núi! Nắm chặt!”

Nói xong lời nói người đã chạy ra thật xa.

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

thầm nhủ không có gì đâu, không có gì đâu, không có gì đâu!

Thầy giáo Tiểu Chung – Chương 143

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

143. Tết Đoan Ngọ

Quan hệ giữa Viên Ngọc Lan và Hồ Yến Bằng, người trong thôn đã thầm hiểu rõ mà không nói ra, đủ mọi loại đồn nhảm truyền ra càng ngày càng kinh tởm, không ít lần Chung Ý Thu nghe thấy. Không nghĩ tới họ sẽ thật sự đính hôn, mà lại nhanh đến vậy.

Tiêu Minh Dạ không biểu hiện cảm xúc gì, chỉ có Chung Ý Thu nhìn ra hắn không vui, giữa mày ẩn ẩn có chút bực bội.

Cơm nước xong hắn lái xe máy đi rồi, Chung Ý Thu chưa kịp hỏi gì, chỉ có thể chờ buổi tối trở về lại nói.

Ngày này Chung Ý Thu luôn cố ý nhìn về phía Lý Hoành Phi, vì cậu cảm nhận được sự mất mát khổ sở của hắn. Lý Hoành Phi đã biết ngay từ đầu là Viên Ngọc Lan không có khả năng coi trọng mình, vậy mà vẫn thích thầm.

Con người một khi dính vào yêu đương thì dù có lý trí mạnh mẽ, hay sức khỏe có tốt thế nào, thì đều không thể quản được trái tim của mình.

Tiêu Minh Dạ không ở nhà, nên giờ nghỉ trưa Chung Ý Thu không vội trở về, một mình ở văn phòng sửa bài tập.

Có thể là vì nguyên nhân thích giáo viên, mà Viên Binh học toán càng ngày càng giỏi, đến cả sách bài tập cũng giữ gìn sạch sẽ ngăn nắp, không hề có dấu vết tô xóa nào, còn vẽ hình người kiểu que diêm ở cuối trang giấy, viết “Thầy Tiểu Chung” nữa.

Chung Ý Thu buồn cười, buông bút máy trong tay xuống, thay đổi thành bút chì vẽ đôi mắt cho hình người, rồi vẽ thêm một hình dáng nhỏ hơn nắm lấy tay hình người kia, viết “Viên Binh”.

Trịnh Tiểu Hà đứng lấp ló ngoài cửa văn phòng, con bé có tính cách hướng nội lại nhát gan, ngày thường đã không dám ngẩng đầu nhìn giáo viên rồi, tuy thầy Tiểu Chung hiền lắm, chưa từng mắng mỏ học sinh, mấy ngày hôm trước còn mời hai chị em nó ăn kem, nhưng con bé vẫn có chút sợ hãi, không dám đi vào cũng không dám gọi cậu.

Chung Ý Thu nổi lên tính trẻ con, hài lòng đắc ý nhìn hình vẽ nho nhỏ của mình.

Khép lại sách bài tập của Viên Binh, vừa nhấc đầu thì thấy ngoài cửa có một cái đầu nho nhỏ, Chung Ý Thu đứng dậy kêu, “Trịnh Tiểu Hà, sao con chưa về nhà ăn cơm?”

Trịnh Tiểu Hà đợi lâu như vậy, rốt cuộc chờ được đến lúc thầy Tiểu Chung phát hiện ra mình, dịch hai bước đứng ở cửa nhỏ giọng nói: “Thầy Tiểu Chung ơi, con có chuyện muốn nói……”

Chung Ý Thu vẫy tay, “Vào đây nói.”

Học sinh sợ nhất là vào văn phòng, mà Trịnh Tiểu Hà vốn đã nhát gan, mặt méo xệch chầm chậm bước vào.

Chung Ý Thu lấy quả cam ở trên bàn cho con bé trước rồi mới hỏi, “Có chuyện gì?”

Quả cam là trái cây hiếm lạ, không thích hợp gieo trồng ở địa phương, mà người thường thì không hay trồng, vườn trái cây bán lại đắt, nên đa số đều tiếc rẻ không dám mua. Bởi vì Tiêu Minh Dạ làm việc ở vườn trái cây, nên mỗi ngày đều có thể mang một chút trở về.

Trịnh Tiểu Hà được cho một quả cam, thụ sủng nhược kinh nhận lấy bằng hai tay, sợ làm rớt.

Con bé hơi hơi ngẩng đầu cảm kích cười cười với Chung Ý Thu, nói: “Tối hôm qua Lệ Lệ tìm con, nó nói là muốn chạy ra ngoài làm công kiếm tiền để về đi học.”

Chung Ý Thu kinh hồn táng đảm, da đầu tê rần, rồi lại không dám biểu hiện ra hoảng loạn ở trước mặt Trịnh Tiểu Hà, ra vẻ bình tĩnh, nghiêm túc nói với con bé: “Con về nói với Trịnh Lệ Lệ tuyệt đối không thể đi! Bạn ấy là trẻ con, một mình ra cửa vô cùng nguy hiểm! Thầy hiệu trưởng và hai thầy sẽ cố gắng giúp bạn ấy, bảo bạn ấy đừng làm chuyện gì ngốc nghếch!”

Trịnh Tiểu Hà vốn dĩ chỉ cảm thấy Trịnh Lệ Lệ tối hôm qua khóc quá thương tâm, con bé muốn giúp bạn thân của mình nên hôm nay mới lấy hết can đảm nói cho thầy giáo, mà không ngờ thầy Tiểu Chung lại thật sự nghiêm túc.

Lần đầu tiên con bé thấy thầy Tiểu Chung hung dữ, làm nó có hơi sợ hãi, vội vàng gật gật đầu tỏ vẻ mình nghe được.

Chung Ý Thu lại cường điệu thêm một lần, bảo con bé chạy về tìm và nói ngay cho Trịnh Lệ Lệ.

Cậu vẫn luôn không yên lòng, tới buổi chiều cùng Lý Hoành Phi, hiệu trưởng Trịnh và chú Nghĩa bàn luận hồi lâu, mà vẫn không tìm được biện pháp nào tốt cả.

Trịnh Lệ Lệ tuy còn nhỏ nhưng lòng tự trọng rất cao, không chịu được ức hiếp, lại tranh cường háo thắng, thi cử bình thường, chỉ cần không đạt được một trăm điểm, không phải đứng nhất toàn lớp, thì sẽ khóc một hồi lâu, huống hồ là chuyện thôi học quá mất mặt.

Tuổi tác và tính cách này rất dễ gây ra chuyện chấn động.

Lẽ ra nên nhắc nhở cha mẹ con bé để tâm tới cảm xúc của nó, cẩn thận nghiêm khắc quản lý con bé mới được. Nhưng lần trước bọn Chung Ý Thu tới thăm đã quậy một trận, tan rã trong không vui, chỉ sợ rất khó câu thông.

Hiệu trưởng Trịnh bực bội vỗ trán, vẫy tàn thuốc, nhấc chân dẫm tắt nói: “Để tôi đi thăm, nói sao cũng là thân thích, ngày mai ăn Tết, anh cả bảo cả nhà tụ hợp ăn cơm, tôi sẽ tìm nói với Tề Quân.”

Chung Ý Thu có chút đáng thương hiệu trưởng Trịnh, trường học xảy ra chuyện, không có một ngày nào yên thân, mới qua Tết Âm Lịch mà cậu đã thấy đầu của hiệu trưởng Trịnh ngày càng hói rồi.

Vốn định buổi tối bàn với Tiêu Minh Dạ chuyện của Viên Ngọc Lan, kết quả hắn vẫn luôn không trở về. Chung Ý Thu chờ đến hơn 11 giờ mà vẫn không gặp người, không biết ngủ quên từ lúc nào, trong lúc mơ mơ màng màng nhận được cái ôm ấm áp quen thuộc, cậu lẩm bẩm một câu “Đã trở lại……”, rồi thuận tay ôm lấy dán sát vào, chui đầu vào khuôn ngực ấm áp đó ngủ một giấc tới sáng.

Ngày hôm sau tỉnh lại cậu mới nhớ tới có việc quên nói, bò ra khỏi người Tiêu Minh Dạ, đẩy hắn dậy.

Tư thế ngủ của Chung Ý Thu không đẹp, đá trái đạp phải như là đang tham dự cuộc thi bơi lội vậy. Trước kia hai người còn chưa bước tới mối quan hệ thân thiết, thì cậu còn cố kỵ khắc chế hình tượng, Tiêu Minh Dạ nhiều lắm là bị cậu nửa đêm đá tỉnh, vả mặt thôi……

Bây giờ thì khác rồi, kể từ khi hai người bước tới bước cuối cùng thì Chung Ý Thu hoàn toàn buông thả, tối hôm qua ngủ rồi thế nhưng trực tiếp xoay người leo lên Tiêu Minh Dạ luôn, nếu như không có hắn ôm lấy, thì thằng nhóc này đã lăn xuống đất từ lâu rồi.

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

Chung Ý Thu không hề xấu hổ, chỉ lo lắng hỏi, “Hôm nay anh có về nhà không?”

“Không muốn đi.” Tiêu Minh Dạ đẩy cậu về, đè ở trên người cậu lười nhác ngủ tiếp.

Chung Ý Thu bị ôm chặt, đẩy đầu hắn nói: “Dù sao cũng là đính hôn, anh trở về xem sao, hơn nữa em cảm thấy thằng cha Hồ Yến Bằng không có ý tốt gì.”

“Phiền.” Tiêu Minh Dạ chôn mặt ở cổ cậu chậm chạp nói.

Chung Ý Thu mềm nhũn cả người, Tiêu Minh Dạ rất ít khi có cảm xúc rõ ràng như vậy, chẳng sợ khi ở cùng mình mà hắn vẫn lạnh lùng như mọi ngày. Chung Ý Thu gặp qua dáng vẻ hung dữ, nồng ấm, đáng yêu và dịu dàng của hắn rồi, đây là lần đầu tiên thấy hắn không che giấu tâm tư làm nũng của mình.

Tôn nghiêm đàn ông của Chung Ý Thu nháy mắt được thỏa mãn —— không nghĩ tới là người đàn ông lạnh lùng này mà khi yêu cũng biết làm nũng nữa nha!

Cậu khẽ vuốt cái ót của Tiêu Minh Dạ như đang vuốt lông mèo, dỗ nói: “Không phiền, em đi với anh.”

Tiêu Minh Dạ rất hưởng thụ, nghiến nghiến vành tai của cậu nói, “Thôi, mình anh đi.”

Chung Ý Thu đau phát bực, đẩy hắn ra mắng: “Anh có phải giống chó không vậy?!”

Lần nào Tiêu Minh Dạ cũng làm vậy hết á, hôn môi chưa đã ghiền, nhất định phải cắn một cái thật sâu làm Chung Ý Thu bị đau, thậm chí cắn chảy ra máu mới làm dòng máu nóng trong người nguội bớt.

Giống một con dã thú, chỉ có máu tươi mới có thể giảm bớt dục vọng.

Tiêu Minh Dạ kỳ thật đã quyết định hết rồi, ngày hôm qua xin nghỉ với ông chủ Vương, hôm nay là Tết Đoan Ngọ, giữa trưa về nhà, buổi tối mời Chu Luật Thư và Phương Khoản Đông tới ăn cơm.

Chung Ý Thu không quá yên tâm, còn nói thêm, “Hay là để em đi với anh?”

Tiêu Minh Dạ như bị gãy tay, một đòi hai phải bắt Chung Ý Thu mặc quần áo vào cho mình, còn không muốn phối hợp, nâng cánh tay cũng phải dỗ.

Tính gia trưởng của Chung Ý Thu được khai phá, kích thích cậu quên hết tất cả, dịu dàng tinh tế hầu hạ người yêu “Đỏng đảnh” của mình.

“Em không cần đi, đi dạy đi.” Tiêu Minh Dạ kéo quần áo xuống nói.

Chung Ý Thu dặn dò nói, “Đừng cãi nhau, đừng đánh nhau.”

“Ừ.” Tiêu Minh Dạ đồng ý.

Chung Ý Thu nghĩ ăn Tết muốn đi gọi điện thoại về nhà, chị gái và cả Trần Viễn nữa, cậu đau lòng mở ra bọc nhỏ lấy tiền lẻ.

Tiêu Minh Dạ thấy dáng vẻ của cậu thì lòng như đao cắt, Chung Ý Thu trước kia tiêu tiền ăn xài phung phí, theo hắn thì ngược lại không được một ngày lành, mỗi một tờ tiền đều phải cẩn thận dè xẻng.

Chú Nghĩa gói một mâm bánh chưng, Chung Ý Thu yêu nhất ăn đồ từ gạo nếp, một người có thể ăn được mấy cái. Chú Nghĩa không cho cậu ăn nhiều, sợ không dễ tiêu hóa.

Tiêu Minh Dạ giữa trưa về thôn, không biết tình huống cụ thể thế nào, hắn có xích mích với Hồ Yến Bằng, hồi tết còn tống người này vào đồn Công An nữa, không nghĩ tới mấy tháng sau lại biến thành em rể……

Chung Ý Thu tan học xong liền chạy vội về ký túc, muốn hỏi chuyện đính hôn của Viên Ngọc Lan, ai ngờ bọn Chu Luật Thư đã tới, nên không dám hỏi gì.

Phương Khoản Đông đã lâu không nhìn thấy cậu, cười tủm tỉm nhìn chằm chằm Chung Ý Thu trêu chọc nói, “Thu một quý lúa mạch tất cả mọi người đều phơi đen, còn cậu lại trắng hơn trước kia nhờ?”

Chung Ý Thu đúng là không bị phơi đen, nhưng cũng không đến mức trắng ra, cậu biết Phương Khoản Đông đã biết mối quan hệ giữa cậu và Tiêu Minh Dạ rồi, nên cố ý trêu cậu.

Tiêu Minh Dạ ở phòng bếp nấu cơm, Viên Lão Hổ cũng lại đây, đang thương lượng chuyện sửa miếu với Chu Luật Thư, chú Nghĩa và Vương Văn Tuấn đang vội vàng cắt dưa hấu, Chung Ý Thu thấy không ai chú ý đến bọn họ, ngầm dí sát người vào nói nhỏ, “Anh Phương, cái kia…… Anh và anh Chu…… Chính là các anh……”

Cậu ngại hỏi trực tiếp, mặt đỏ bừng, làm Phương Khoản Đông cười nói: “Bọn tôi giống với các cậu.”

Tuy rằng đã sớm biết, nhưng nghe Phương Khoản Đông chính miệng nói ra, làm Chung Ý Thu kích động không thôi, bắt lấy tay Phương Khoản Đông, trong lòng có quá nhiều điều muốn nói rồi lại không biết nói từ đâu.

Phương Khoản Đông vỗ vỗ mu bàn tay của cậu, trấn an nói, “Tôi biết, đừng sợ, có thời gian đi tìm tôi, bọn mình từ từ trò chuyện.”

Từ sau khi nhận thầu núi nhỏ, mỗi lần mời khách mua đồ ăn thì chú Nghĩa không cho bọn họ tiêu tiền, Tiêu Minh Dạ nợ hơn mười mấy ngàn đồng ở ngoài, gần đây vẫn luôn không ra khỏi nhà, tiền không có nhiều, Chung Ý Thu mỗi tháng chỉ có mấy chục đồng tiền lương, hai người khẳng định không đủ xài.

Chú Nghĩa có đôi khi cũng sẽ hoảng hốt, sẽ không tự giác đem hai người bọn họ trở thành người một nhà…… Không biết từ khi nào, quan hệ giữa hai người họ đã biến thành sinh hoạt vợ chồng, cùng xài tiền chung, từ quyết định lớn như thầu núi, hay là củi gạo mắm muối trong sinh hoạt, đạo lý đối nhân xử thế, đều do hai người thương lượng, hoàn toàn chính là dáng vẻ của một cặp vợ chồng……

Mấu chốt là còn ngủ chung…… Tiêu Minh Dạ thương Chung Ý Thu cũng là thương quá mức, không có ai đối xử với bạn thân như vậy đâu ha?

Chú Nghĩa ẩn ẩn cảm thấy kỳ quái, như là đang có một cái dằm trong tim không có câu trả lời.

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

trời ơi, mọi người ơi! Vào xem mãnh nam làm nũng kìa!

Thầy giáo Tiểu Chung – Chương 142

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

142. Tiền

Tâm bệnh của nhà Viên Lão Hổ là trùng tu lại ngôi miếu ở trên núi Ông Tiên Lớn.

Nhà ông chỉ có một mình ông là con trai, trước đó mẹ ông đã sinh bốn cô con gái rồi, lúc mang thai ông, bà đã hơn 40 tuổi, thân thể cũng không tốt lắm, chỉ được mang thai thêm một lần nữa thôi, cho nên từ lúc hoài thai cho đến lúc sinh cả nhà đều lo lắng đề phòng, cứ sợ ra thêm một con vịt giời.

Lúc ấy miếu trên núi còn thịnh, bên trong có mấy hòa thượng già, cứ lâu lâu là bà lên miếu thắp hương vái Bồ Tát, cầu nguyện trước Đức Phật rằng, nếu sinh được con trai thì sẽ cúng chín chín tám mươi mốt phần đèn cho Bồ Tát.

Không biết là đến lượt này do bà may mắn, hay là Bồ Tát thật sự hiển linh, sinh ra Viên Lão Hổ. Tuy nhiên bà quên mất lời hứa nguyện, dù sao đã sinh ra con trai rồi mà…… Hơn nữa lúc ấy trong nhà vô cùng khó khăn, mấy đứa nhỏ còn không đủ cơm ăn no, với lại cũng thật sự không có tiền để đi lễ tạ thần.

Cho đến khi Viên Lão Hổ mười hai tuổi, mẹ ông đột nhiên sinh bệnh nặng thiếu chút nữa đã qua đời. Tìm bác sĩ khắp nơi, dùng đủ mọi loại thuốc cổ truyền, bệnh viện, bà thầy đồng đều không có chuyển biến, làm gia đình vốn đã gian nan càng thêm dậu đổ bìm leo. Sau đó dần dần khỏi bệnh, nhưng hoàn toàn biến thành một con ma thuốc, việc gì cũng không thể làm còn phải uống thuốc quanh năm suốt tháng, đến mấy năm nay thì chuyển sang khó khăn di chuyển.

Đến lúc này bà mới nhớ tới, mình năm đó đã hứa nguyện trước mặt Bồ Tát, mà thất tín vẫn luôn chưa lễ tạ thần. Mặc kệ có phải do vận mệnh hay là do duyên số, thì chuyện này hoàn toàn thành tâm bệnh của người già mất rồi. Viên Lão Hổ hiếu thuận, biết dù có tu miếu đốt đèn, thì thân thể của mẹ mình sẽ không khá hơn bao nhiêu, tiêu thêm chút tiền trong nhà mà thôi, nhưng mẹ càng lớn tuổi thì sức khỏe càng ngày càng kém, đời này chỉ còn một cái tâm nguyện, nên ông muốn làm giúp mẹ mình.

Mấy năm trước ông có lên kế hoạch để dành tiền tu sửa miếu tu trên núi, nhưng khi đó núi Ông Tiên Lớn thuộc về đại đội, ông muốn làm mà nhóm cán bộ trong thôn không đồng ý, nói ông mê tín dị đoan……

Giờ thì tốt rồi, nhận thầu núi đã truyền cho người ngoài. Lúc trước ông còn sầu lo, vì Trương Nhị Ngói âm hiểm, lại thích chiếm tiện nghi, ông không muốn giao tiếp với loại người này.

Không ngờ ông chưa kịp thay đổi đối sách thì núi lớn đã đổi chủ.

Tiêu Minh Dạ đồng ý nói Tết Đoan Ngọ sẽ mời Chu Luật Thư lại đây ăn cơm, đến lúc đó sẽ giới thiệu bọn họ cho ông.

Chung Ý Thu cảm thấy đây là một việc tốt, tuy rằng hiện tại không đề xướng phong kiến mê tín, nhưng bản thân Phật giáo không thể tính là mê tín, ngược lại đó là tín ngưỡng trăm ngàn năm qua của dân chúng, nó đã trở thành đặc sản văn hóa thế giới rồi.

Cậu tin Chu Luật Thư sẽ đồng ý, dù anh ta không chịu, thì Phương Khoản Đông cũng sẽ đồng ý, vậy thì anh ta chỉ phải nghe theo thôi.

Nói xong chuyện này thì chú Nghĩa mới hỏi Viên Lão Hổ chuyện giao lương thực là sao, Lão Bàn Tính đã tới hai lần rồi, nói là truyền đạt mệnh lệnh của đại đội.

Viên Lão Hổ tức giận, trừng mắt nói: “Chuyện này quá ghê tởm, tôi còn chưa nói đó! Hồi xưa nơi này là của tổ tiên nhà họ Viên, họ đã xây dựng một nơi để dạy học cho con cháu trong thôn. Sau này sửa chữa chuyển thành trường học, nhiều thế hệ cán bộ trong thôn đều được học vỡ lòng ở đây, không ai dám nói đây thuộc về đại đội hết. Mấy năm trước bên trên xuống đo đạc đất đai, bảo phải nhập vào văn kiện chính thức, nói vùng đất này mà viết tên của nhà họ Viên thì kỳ cục quá, nên viết thành đại đội, nhưng vẫn ghi chú rõ là để cho trường học dùng. Ai biết Lão Bàn Tính nghẹn cái gì, thời gian trước đề ra báo cáo, một hai phải nói đó là của đại đội, các anh phải giao lương thực cho đại đội!”

Nghe xong ngọn nguồn, ai nấy đều tức nói không nên lời, Viên Lão Hổ nói rất đúng, đúng là rất ghê tởm.

Chú Nghĩa nhíu mày hỏi: “Lão Bàn Tính đang suy tính cái gì?”

Viên Lão Hổ uống rượu, rồi khà một hơi lớn, khinh thường nói, “Lão già này nói đại đội không có tiền, nên tìm cách kiếm tiền cho đại đội.”

Vương Văn Tuấn buột miệng thốt ra, “Sao không có tiền, hai tòa núi đều cho người ta nhận thầu hết rồi kìa, phí nhận thầu đâu có ít! Đến cả người ở chỗ tôi cũng biết đại đội Đức Doanh giàu nhất đấy!”

Viên Lão Hổ mắng, “Đồ khốn! Bụng lão già đó toàn chủ ý xấu không thôi!”

Chung Ý Thu vẫn luôn không nói chuyện, nghĩ nghĩ mới nhỏ giọng nói: “Có phải lão cố ý nhắm vào cháu không? Cháu đã từng cãi nhau với Trịnh Lão Tam……”

Bọn họ lúc này mới nhớ tới, Lão Bàn Tính cố ý nhằm vào bọn họ, rất có thể là bởi vì Trịnh Lão Tam, nhưng Chung Ý Thu mới xảy ra xung đột với gã thôi mà, không đến mức cãi nhau. Nhưng nghĩ lại, lúc Lưu Thanh Hồng còn ở đây đã khá thân với Chung Ý Thu, Trịnh Lão Tam hiện tại có ý định theo đuổi Lâm Ngọc Phương, mà Lâm Ngọc Phương cũng thân thiết với cậu……

Tiêu Minh Dạ đen mặt, mặc kệ là vì nguyên nhân gì, nếu có người can đảm dám nhằm vào Chung Ý Thu, thì gai nhọn trên toàn thân hắn đều dựng đứng.

Viên Lão Hổ không nghĩ tới nguyên nhân sâu xa này, vỗ chân nói: “Nói không chừng là nguyên nhân này! Tôi nói Lão Bàn Tính ngày thường có đánh rắm cũng mặc kệ, sao đột nhiên nhớ tới chuyện này chứ!”

Chú Nghĩa lắc đầu, nói: “Không nhất định là bởi vì cái này, tôi nghe hiệu trưởng Trịnh nói, nhà bọn họ thiếu người thu hoạch, Trịnh Lão Tam lười không làm việc, cả vợ cũng chạy trốn, Lão Bàn Tính không có tiền trong tay, hồi Tết lão tìm mua đất ở bên ngoài, mà người ta không bán cho lão, chắc lão muốn chiếm vài mẫu đất của mình.”

Chung Ý Thu chậc lưỡi, không thể tưởng được một sự kiện nhỏ mà cất giấu nhiều mưu kế đến thế, trách sao hồi xưa đi học giáo viên có nói, xã hội phức tạp hơn nhà trường nhiều, lúc cậu mới tới cứ nghĩ là người thôn quê chất phác hơn người thành phố, bây giờ mới biết người ta dùng cách hiểm ác hơn, không từ thủ đoạn nào hết.

Viên Lão Hổ khó xử nói: “Tôi đã hỏi thư ký rồi, ông ta mặc kệ, không nói giao hay không giao gì cả.”

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

Chú Nghĩa hiểu nỗi khổ của ông, Viên Lão Hổ vốn dĩ cũng chỉ là chân chạy việc cho đại đội thôi, tuy rằng treo danh chủ nhiệm, nhưng không có thực quyền.

Không nghĩ để mấy đứa nhỏ nhọc lòng, chú Nghĩa cười nói: “Không sao, để ngày mai chú đi hỏi thư ký.”

Sau khi sống cùng Tiêu Minh Dạ, Chung Ý Thu dưỡng thành một thói quen, cách mấy ngày sẽ lấy một cái ghế để ngồi trước cửa tủ quần áo, lấy túi tiền nhỏ ra —— đếm tiền.

Tiền càng ngày càng ít, làm cậu không an tâm, chỉ sợ xảy ra chuyện gì cần dùng tiền gấp, thì không có tiền dự phòng.

Đêm nay tắm xong, cậu lại bắt đầu đếm tiền, đếm tới đếm lui vẫn là mười mấy đồng đó, Chung Ý Thu hận không thể đem mỗi một tờ tiền giấy chia làm hai nửa.

Tiêu Minh Dạ tắm xong tiến vào, thấy cậu mặc quần đùi, lộ ra hai cái đùi trắng bóc, ngồi ở trên cái ghế nghiêm túc tính toán. Băng ghế quá nhỏ, làm cậu phải ép hai đùi vào người, ngồi quy quy củ củ, thoạt nhìn đặc biệt ngoan ngoãn.

Hắn ném khăn lông trong tay xuống, đi qua chỗ Chung Ý Thu đang ngồi rồi trực tiếp bế cậu lên như ôm một đứa trẻ, vừa đi tới giường vừa quay vòng vòng, chọc Chung Ý Thu cười ha ha.

Nguồn điện bị ngắt vì trận mưa đêm qua, hôm nay vẫn chưa được mở lại, ánh đèn lập lòe từ ngọn nến thấp sáng toàn bộ căn phòng, cái mùng màu đỏ dưới ánh trăng đong đưa trong gió, dịu dàng lung lay.

Tiêu Minh Dạ không dám đè mạnh, nghiêng người tìm kiếm gì đó dưới thân cậu, Chung Ý Thu vội vàng kéo tay hắn, nói: “Hôm nay không được! Em còn hơi đau.”

“Không làm, thoa thuốc cho em.”

Tối hôm qua mơ mơ màng màng lại không đốt đèn, nên cậu để mặc cho Tiêu Minh Dạ thoa thuốc giùm mình, bây giờ có ánh nến thắp sáng, trước mặt là ánh mắt sâu như đáy biển của Tiêu Minh Dạ, làm cậu thật sự xấu hổ, ngại ngùng nói: “Để em tự làm.”

Tiêu Minh Dạ không cho cậu có cơ hội, dùng cái đùi cường tráng lật người Chung Ý Thu lại, rồi ngồi dậy kéo quần cậu xuống, Chung Ý Thu vùi đầu vào gối giả chết.

Chung Ý Thu thầm ngọt ngào lại bất đắc dĩ, tính gia trưởng của Tiêu Minh Dạ hoàn toàn bùng nổ rồi, một hai phải bắt người nằm vào trong lòng mình, rồi làm sẵn tư thế, bảo đảm một khi hắn cúi đầu thì vừa vặn có thể hôn được cái trán và khóe mắt của Chung Ý Thu ngay.

“Mấy thứ đó mắc lắm phải không?” Chung Ý Thu đột nhiên hỏi.

Tiêu Minh Dạ thuận miệng hỏi, “Đồ gì?”

Nói xong hắn liền hiểu được, khẽ cười nói, “Không biết, anh không mua, mấy cái này đều do anh Chu cho anh, dùng xong lại đi mua.”

“Em thấy nó là đồ nhập khẩu, chắc đắt tiền lắm, xài tiết kiệm một chút.”

Tiêu Minh Dạ vô thức niết phần thịt mềm bên hông cậu, nhẹ nhàng cắn chóp mũi của cậu, nói: “Anh Chu nói đồ nhập khẩu tốt hơn, em yên tâm, mình không thiếu chút tiền đấy.”

Chung Ý Thu không muốn, “Sao không? Hiện tại hai người đàn ông trong túi chỉ có mười ba đồng rưỡi à, đừng làm nữa!”

Tiêu Minh Dạ chua xót lẫn buồn cười, yêu cái dáng vẻ cô vợ nhỏ đanh đá này của cậu, đè cậu ra hôn cho đã rồi mới nói, “Không được! Anh ra ngoài kiếm tiền, mấy ngày nữa làm một chuyến xa nhà, chắc sẽ kiếm được hơn hai trăm.”

“Khi nào đi? Sao giờ anh mới nói!”

“Vốn dĩ qua Đoan Ngọ sẽ đi, mà anh dời lại hai ngày.”

Ngày mốt là Tết Đoan Ngọ, Chung Ý Thu nghĩ hắn sắp đi, vạn phần không muốn, rồi lại sợ chậm trễ kế hoạch của hắn, hỏi, “Vì sao lại dời?”

“Mới vừa động phòng xong mà bỏ chạy, anh còn là người sao?”

Chung Ý Thu: “……”

Sáng sớm ngày hôm sau đột nhiên Viên Ngọc Lan tới bảo Tiêu Minh Dạ ngày mai trở về ăn Tết Đoan Ngọ.

Chung Ý Thu đã lâu không gặp cô, cảm giác như Viên Ngọc Lan khác trước rất nhiều, rmà không biết ở chỗ nào. Cô uốn tóc xoăn, mặc áo sơ mi phối hợp với chiếc váy ngắn, đi cùng với một đôi giày xăng đan cao gót, đứng ở dưới giàn nho duyên dáng yêu kiều, ưu nhã phong tình.

Hơn nữa tính cách của cô cũng dịu dàng hơn xưa rất nhiều, khi nói chuyện với Tiêu Minh Dạ đã không còn bén nhọn và mất kiên nhẫn như ngày xưa, mà có chút lễ phép và thân thiết.

Chung Ý Thu nhớ tới lần trước nghe nói —— Viên Ngọc Lan đang qua lại với Hồ Yến Bằng. Sau lại lục tục nổi lên tin đồn nhảm nói rằng người đàn ông kia thường ở trong nhà, còn ngủ chung phòng với Viên Ngọc Lan nữa……

Hiện tại thấy dáng vẻ phong tình đắc ý của cô, chắc là vui sướng hạnh phúc lắm.

Bởi vì ngày mai muốn mời Chu Luật Thư ăn cơm, nên Tiêu Minh Dạ nói không quay về. Viên Ngọc Lan khẽ nhíu mày, nói: “Trong nhà có chuyện, mẹ bảo anh nhất định phải về một chuyến.”

Tiêu Minh Dạ không nói lời nào, như là đang do dự. Chung Ý Thu và Lý Hoành Phi đều làm bộ mình không nghe thấy gì hết,  chăm chú húp cháo.

Chú Nghĩa khuấy động không khí, tùy ý hỏi, “Trong nhà có chuyện gì?”

Viên Ngọc Lan liếc mắt lạnh nhạt nhìn Tiêu Minh Dạ, có chút giận dỗi nói, “Ngày mai cháu đính hôn!”

Chung Ý Thu tan nát cõi lòng thay đứa em trai kết nghĩa Lý Hoành Phi, không lưỡng lự hỏi, “Cùng ai?”

“Hồ Yến Bằng.”

.…….

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

Thầy giáo Tiểu Chung – Chương 141

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

141. “Cậu hai” của anh hai

Chung Ý Thu có một đôi mắt phượng sắc bén, khi nhìn người chăm chú tự giác mang ba phần lạnh nhạt, nhưng với cái mũi thẳng, môi hơi cong, hai bên má còn có chút phúng phính trẻ con, da lại trắng làm người không thể rời được mắt, cho nên nhìn qua vẫn là dáng vẻ anh tuấn, trang nhã, dễ nói chuyện.

Khi cậu giận dữ nói ra những lời này đã hù Trịnh Tề Quân sửng sốt, phản ứng đầu tiên là thầy giáo trẻ này lợi hại quá…… Qua nửa phút mới hiểu được, vừa tức vừa bực, phẫn nộ trừng mắt nhìn Chung Ý Thu sắp mắng người.

Lý Hoành Phi cũng hoảng loạn theo, sao càng nói càng cương vậy hả? Cứ theo đà này thì không những không giải quyết được vấn đề, mà còn sẽ gây hoạ tới bản thân cho coi!

Hắn vội duỗi cánh tay ngăn cản, nâng mông, cúi người, xin lỗi nói, “Anh, anh đừng nóng giận, bọn tôi không có ác ý. Anh nói bọn tôi và hiệu trưởng Trịnh năm lần bảy lượt tới nhà anh khuyên bảo là vì cái gì? Còn không phải là vì Lệ Lệ hay sao?”

Trịnh Tề Quân cười lạnh một tiếng, “Các cậu là vì cái gì? Trẻ con không đi học thì các cậu không có tiền học phí, còn không phải là vì tiền à!”

Chung Ý Thu và Lý Hoành Phi vô cùng mệt mỏi, không biết họ đã giải thích bao nhiêu lần rồi, mà phụ huynh nào cũng cho rằng học phí đều trực tiếp cho vào túi hiệu trưởng, giáo viên cả.

Lý Hoành Phi nói: “Anh, bọn họ nói thì không tính, chứ anh và chị dâu đều là người có văn hóa, hẳn là hiểu rõ chứ.”

Trịnh Tề Quân đã hết kiên nhẫn, đứng lên đi tới cửa, trực tiếp tiễn khách, lạnh lùng nói: “Được rồi, các cậu đừng nói nữa, bọn tôi không đi!”

Chung Ý Thu có chút nhụt chí, nói chuyện cả nửa ngày mà căn bản chưa nói đến trọng điểm, đã kiên trì không muốn tới trường, thì có lý do lý trấu gì cũng chẳng muốn nghe.

Chủ nhân đã tiễn khách, làm hai người bọn họ cũng ngại ngồi, nhưng cũng không nghĩ từ bỏ, đứng lên muốn nói thêm gì đó.

Trịnh Lệ Lệ có thể là ở phòng bếp bị mẹ dạy dỗ, khóc lóc chạy đến trước mặt ba mình, quật cường nói: “Ba, con muốn đi học, con sẽ tự đóng học phí!”

Mặc dù là mặt đầy nước mắt, nhưng con bé vẫn xinh đẹp giống như búp bê Tây Dương, đôi mắt to di truyền từ ba nó, liên tục chớp chớp trào ra nước mắt, chọc người trìu mến.

Trịnh Lệ Lệ khác với đa số bọn trẻ con nông thôn, con bé có lòng tự trọng rất mạnh, tuổi còn nhỏ đã có mục tiêu rõ ràng, biết mình nên làm cái gì. Mấy đứa trẻ bảy tám tuổi khác thì còn ngây thơ, mỗi ngày chỉ biết ăn và chơi, vừa nghe không đi học thì gật đầu ở nhà ngay, vì có thể rong chơi tự do mà.

Trịnh Lệ Lệ lại khác, có lẽ từ nhỏ con bé đã được dạy dỗ tầm quan trọng của tri thức, hiểu rõ muốn thay đổi vận mệnh thì cần phải đi học, con bé là một trong số rất ít học sinh chủ động đi học, chân chính nhiệt tình yêu thương học tập.

Tuy nhiên, cha mẹ cho nó hy vọng, rồi lại tự tay bóp chết hy vọng của nó.

Chu Xuân Mỹ chạy ra theo, bắt lấy cánh tay con bé kéo vào trong phòng, Trịnh Lệ Lệ không muốn, dùng sức tránh, khóc to.

Lý Hoành Phi không đành lòng, Trịnh Lệ Lệ vẫn luôn là ủy viên môn Ngữ Văn của lớp, hắn rất thích học sinh này, thường xuyên nói đùa với các giáo viên khác rằng, chờ tương lai Trịnh Lệ Lệ vào được Thanh Hoa Bắc Đại, thì đời hắn đã viên mãn rồi.

Hiện tại thấy một màn này thật sự khó chịu, tiến lên ngăn cản một chút, khuyên nhủ, “Chị dâu, chị xem Lệ Lệ rất muốn đi học đó, người lớn dù sao cũng nên ủng hộ con bé chứ.”

Chu Xuân Mỹ không nói lời nào, trên mặt cũng không có biểu tình rõ ràng, chỉ là dùng sức kéo con bé vào trong phòng thôi. Lý Hoành Phi lại đi tới trước một bước tính kéo Trịnh Lệ Lệ lại, Chu Xuân Mỹ không quay đầu lại mà trực tiếp giơ tay đẩy hắn ra, vừa vặn đụng trúng cánh tay vẫn chưa lành của hắn.

Lý Hoành Phi bị đau hét lớn, Chung Ý Thu vội vàng tiến lên đỡ lấy hắn, lo lắng cánh tay lại bị thương.

Trịnh Tề Quân nghe thấy hắn kêu cũng đi ra, bực bội rống, “Các người mau đi đi! Nói toạc ra là bọn tôi không cho đi học đó, phiền phức quá!”

Chung Ý Thu nhìn chằm chằm gương mặt giận dữ của y, nghe tiếng kêu khóc tuyệt vọng của Trịnh Lệ Lệ, bên cạnh là thân thể run rẩy của Lý Hoành Phi, chán nản vô cùng, chỉ muốn mắng to mới hả giận.

“Về nhà ăn cơm.”

Tiêu Minh Dạ đột nhiên xuất hiện, mặt đen thui không thèm để ai vào mắt, chỉ nhìn Chung Ý Thu nhỏ giọng nói.

Chung Ý Thu biết hắn vẫn luôn ở bên cạnh chờ, thấy hắn thì không khỏi có chút tủi thân, lại cảm nhận được sự chán nản không khuyên được người ta của mình, nghĩ thôi mặc kệ, Tiêu Minh Dạ đi đâu thì mình theo đó, làm việc gì cũng không khổ bằng làm giáo viên!

Thật sự quá mệt mỏi!

Nói thêm gì nữa cũng sẽ không có kết quả, bọn họ chỉ có thể đi về trước. Lúc đi Trịnh Lệ Lệ bị ba nó kẹp cánh tay ôm vào phòng, hai cái chân vung đá trong tuyệt vọng.

Chung Ý Thu liếc mắt nhìn Lý Hoành Phi, bất đắc dĩ lắc đầu.

Lý Hoành Phi giữa trưa ăn cơm với bọn họ, cánh tay hắn vẫn còn đau, Chung Ý Thu muốn mang hắn đi bệnh viện nhìn lại, hắn nói gì cũng không đi, chỉ có thể từ bỏ.

Cơm sáng làm quá nhiều không ăn hết, mà Tiêu Minh Dạ lại nấu cho Chung Ý Thu một nồi cháo trắng mới, để những người kia ăn đồ thừa hồi sáng……

Vương Văn Tuấn đặc biệt không thể nhẫn nhịn sự phân biệt đối xử này, ồn ào đòi ăn, không ăn cơm thừa. Tiêu Minh Dạ hoàn toàn không phản ứng, khi cầm chén đũa chỉ lấy cho bốn người, xem Vương Văn Tuấn không hề tồn tại.

Vương Văn Tuấn tức giận mắng vốn, “Chú Nghĩa, chú xem anh ta kìa!”

Tiêu Minh Dạ lạnh giọng hỏi, “Không phải không ăn sao?”

“Tôi nói tôi không ăn cơm thừa, tôi muốn ăn như Chung Ý Thu!”

Chung Ý Thu đỏ cả mặt lẫn cổ, xấu hổ không thôi. Hành vi này của Tiêu Minh Dạ quá khiến người ta nghĩ nhiều, mà lại trẻ con, đáng yêu mới chết chứ.

Chú Nghĩa nghe xong Chung Ý Thu báo kết quả, thì phiền lòng lắm, xua xua tay khuyên nhủ, “Chú ăn cơm thừa cũng không sao, muốn ăn đồ mới thì tự đi nấu đi.”

Chung Ý Thu cúi đầu không dám nói lời nào, sợ gây thêm phẫn nộ.

Tối hôm qua không ngủ cả đêm, Chung Ý Thu sáng nay điên cuồng chống đỡ, mà hôm nay trời lại đầy mây, làm cậu mơ màng buồn ngủ.

Ăn cơm trưa xong cậu muốn ngủ một lát, vậy mà nằm hoài không ngủ được.

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

Tiêu Minh Dạ tuy rằng rất cẩn thận, các phương diện đều chuẩn bị đầy đủ, cũng đủ dịu dàng và kiên nhẫn, nhưng với kích cỡ bẩm sinh đó thì chắc chắn Chung Ý Thu phải là người chịu tội. Trừ bỏ nhức mỏi trên người, thì cái làm cậu không thoải mái chính là nơi tư mật đó, cho đến bây giờ cậu vẫn cảm thấy hình như Tiêu Minh Dạ còn ở trong thân thể của mình, nó trướng đến khó chịu.

Tiêu Minh Dạ rửa chén xong tiến vào, thấy cậu gian nan động đậy ở trên giường để tìm tư thế thích hợp nhất, trong miệng lẩm bẩm lầm bầm không biết có phải đang mắng người hay không.

Ôm lấy cậu từ phía sau, Tiêu Minh Dạ nằm xuống trước rồi lại kéo người cậu sang, nói: “Nằm trên người anh đi.”

Chung Ý Thu đúng là đang lầm bầm lầu bầu mắng hắn, than vãn “cậu hai” quá hùng vĩ, sắp bị đau chết rồi. Bị ôm ở trên người hắn thì lại vui vẻ, nhẹ giọng hỏi, “Khoá cửa chưa?”

“Khóa, yên tâm ngủ đi.”

Chung Ý Thu dựa đầu vào cổ hắn, khuyên nhủ: “Anh đừng tốt với em quá, người ta nhìn ra.”

Tiêu Minh Dạ nhẹ nhàng vỗ về eo cậu, có chút tủi thân nói: “Anh hận không thể để cho toàn thế giới thấy.”

Chung Ý Thu hoảng sợ, cảnh cáo, “Anh không thể xằng bậy!”

Tiêu Minh Dạ nghiêng đầu hôn lên cái trán trơn láng của cậu, trấn an, “Không xằng bậy, sau này đều nghe lời em, ngủ đi.”

Chung Ý Thu an tâm nhắm mắt chìm vào giấc mộng đẹp đẽ.

Buổi chiều, Lý Hoành Phi báo lại tình hình thăm hỏi gia đình cho hiệu trưởng Trịnh, ông không hề ngạc nhiên, ông đã đi thăm rất nhiều lần, quá hiểu nguyên nhân ở đâu, dù sao họ đã quyết tâm không đi học, không có lý do gì đặc biệt cả.

Ông xua xua tay bảo Lý Hoành Phi lên lớp, nói: “Tôi sẽ tìm cơ hội đi lại một chuyến, thật sự không được thì phải từ bỏ thôi, chờ cậu ta suy nghĩ cẩn thận thì sẽ đưa con bé về trường học.”

Bọn họ biết chờ Trịnh Tề Quân suy nghĩ cẩn thận cơ hồ không có khả năng, trừ phi y không tin giáo nữa.

Buổi chiều tan học, Chung Ý Thu là người cuối cùng ra khỏi lớp. Viên Diễm vẫn luôn theo không kịp Toán học, học kỳ này con bé mới bắt đầu học phép nhân, tri thức mới với con bé mà nói thì quá khó khăn, Chung Ý Thu miệng nói tay làm, mà con bé vẫn chậm chạp không hiểu.

Không còn biện pháp nào khác, mỗi giờ chiều ở lại dạy thêm cho con bé nửa giờ.

Khóa cửa lớp xong, Chung Ý Thu tính đưa Viên Diễm về nhà. Mới ra khỏi phòng học thì thấy Tiêu Minh Dạ đứng ở cửa văn phòng, khoanh tay lẳng lặng chờ cậu.

Chung Ý Thu thầm ấm áp dễ chịu, Tiêu Minh Dạ ngọt ngào làm cậu ê răng quá chừng, ngượng ngùng làm càn ở trước mặt học sinh, mà không khống chế được tâm tình, nhanh chân chạy về hướng người thương của mình.

Viên Diễm không rõ tại sao thầy Tiểu Chung lại bước nhanh hơn, cũng vội vàng đuổi theo.

Tiêu Minh Dạ đưa Viên Diễm về thôn, thuận tiện gọi Viên Lão Hổ tới ăn cơm.

Lão Bàn Tính hôm nay lại tìm tới, bảo chú Nghĩa giao lương thực cho đại đội, nói là mệnh lệnh của thư ký, chú Nghĩa muốn tìm hỏi chủ nhiệm Viên một chút.

Con gái của Viên Lão Hổ học lớp 6, Vương Văn Tuấn dạy Ngữ Văn lớp 6, ông hỏi Vương Văn Tuấn, con gái bảo thầy khuyến khích con bé tham gia thi viết Văn, có phải hay không?

Vương Văn Tuấn gần đây đang hướng dẫn vài học sinh giỏi Văn tham gia thi đấu, hơn nữa đó là thi đấu của tỉnh, tác phẩm đoạt giải có thể đăng ở tạp chí. Y cũng là nhân lúc Viên Vinh Cử xin nghỉ, bằng không lại muốn đánh nhau.

Viên Lão Hổ hình như có chút không muốn, nói: “Sắp thi tốt nghiệp rồi, còn lăn lộn cái này, lỡ không đậu Nhất Trung thì sao?”

Trên trấn có hai trường trung học, tốt nhất chính là Nhất Trung, còn Nhị Trung ở ngoại ô, chuyên môn nhận những đứa trẻ có thành tính kém, không đậu Nhất Trung. Giáo viên không lo dạy học, học sinh đánh nhau, làm phụ huynh nhắc tới đều khinh thường.

Đối mặt với công tác thì Vương Văn Tuấn vẫn rất nghiêm túc, cẩn thận giải thích với Viên Lão Hổ, phân tích tầm quan trọng trong việc bồi dưỡng hứng thú và sở trường cho học sinh, hơn nữa y đã sắp xếp kĩ càng, không để bọn nhỏ bởi vì tham gia thi đấu mà chậm trễ các môn học khác.

Viên Lão Hổ nghe xong cũng rất hoan nghênh, ông vẫn luôn quan tâm chuyện học tập của con gái, sau khi con bé vào lớp 6, cho dù có bận cỡ nào thì buổi tối ông vẫn sẽ ngồi học với nó, giáo viên chăm lo tới học sinh, thì ông sẽ ủng hộ.

Uống lên vài chén rượu, Viên Lão Hổ hỏi trước, “Cái người đổi núi với Trương Nhị Ngói có phải quen với các cậu không?”

Chuyện này sau khi truyền ra thì biến thành thông tin nóng sốt mấy ngày liền, mọi người đều hâm mộ Trương Nhị Ngói có vận khí tốt, đầu óc linh hoạt, lấy được một mảnh vườn trái cây đắt đỏ. Rồi nói cái người bị đổi núi quả thật ngốc nghếch, đến bây giờ cũng chưa từng xuất hiện xem xét núi Ông Tiên Lớn, chắc sắp tức chết rồi.

Tiêu Minh Dạ gật gật đầu nói quen.

Người khác không rõ, chứ Viên Lão Hổ có thể thấy rõ tà đạo, bội phục nói, “Người anh em này cao tay quá! Sau này Trương Nhị Ngói mà biết, chắc sẽ liều mạng với hắn!”

Tiêu Minh Dạ nhàn nhạt nói: “Trương Nhị Ngói đấu không lại đâu.”

Viên Lão Hổ uống ly rượu gật gật đầu, đúng vậy, chuyện này làm không hề có sơ hở, vừa nhanh vừa tàn nhẫn, có thể thấy được người này không phải là người tầm thường.

Ông bưng ly rượu lên chạm vào chén rượu của Tiêu Minh Dạ, cười nói: “Ầy! Có thể giới thiệu cho tôi quen không, tôi có chuyện cần nhờ người ta đây.”

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com