Categories
tái tam tư

Thầy giáo Tiểu Chung – Chương 112

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

112. Bất ngờ

Khi ba người bọn họ cơm nước xong vào nhà, Hồ Yến Bằng đã nói tới thần chủ vũ trụ vạn vật…… Chung Ý Thu phục chú Nghĩa sát đất, vì dù có sự kiện đột nhiên phát sinh, hay là đối mặt với yêu quỷ xà thần, thì chú vẫn duy trì dáng vẻ chăm chú, nhìn người không rời.

Hồ Yến Bằng quơ tay như đang đọc diễn văn, khoa trương đến mức buồn cười, Vương Văn Tuấn tiến vào chỉ nghe xong một câu là không nín được, còn chú Nghĩa ngồi ngay ngắn ở phía đối diện, nghiêm túc lắng nghe. Nếu không phải bởi vì hiểu biết chú Nghĩa, thì Chung Ý Thu đã cho rằng chú thành công bị tẩy não mất rồi.

Hồ Yến Bằng giơ cao tay phải lên rồi lại hung hăng rơi xuống, làm động tác vỗ sàn, nghiêm túc nói: “Khi tận thế đến, chỉ có chủ mới cứu được chúng ta, trừ bỏ đệ tử, thì những người khác đều phải chết!”

Vương Văn Tuấn giả vờ nghiêm túc, “Khi nào tận thế vậy?”

Hồ Yến Bằng cười cao thâm khó đoán, làm như có thật nói: “Chỉ có đệ tử mới có tư cách biết.”

Vương Văn Tuấn lại hỏi, “Làm sao mới trở thành đệ tử?”

Những lời này thành công làm Hồ Yến Bằng hài lòng, gã mặc bộ tây trang không vừa người, hai tay nắm cổ áo sửa soạng một chút nói, “Các người làm công tác văn hoá quả nhiên là khác, vừa nói là hiểu. Thần chủ Cơ Đốc sống lại, chính là vì phổ độ chúng sinh, chỉ cần anh nguyện ý thờ phụng chủ, chủ sẽ nguyện ý tiếp nhận anh.”

Chung Ý Thu: “……”

Vương Văn Tuấn: “Phổ độ chúng sinh không phải là cách nói của Phật giáo sao?”

Trong nháy mắt, Hồ Yến Bằng ngây ngẩn cả người, nhưng lập tức chuyển biểu tình ngay, nói: “Thần chủ chưởng quản vũ trụ vạn vật, tất cả giáo phái trên thế giới đều phụ thuộc vào chủ.”

Chung Ý Thu: “……”

Vương Văn Tuấn làm như ăn phải món gì hôi thối, ghê tởm nuốt xuống rồi lại phun không ra, đứng lên ra cửa nói: “Các người chậm rãi phổ độ chúng sinh đi, tôi muốn đi ngủ.”

Chung Ý Thu không nghĩ ra người này tới làm gì, chỉ là vì truyền giáo thôi à? Tiêu Minh Dạ đặt bẫy gã một lần, chẳng lẽ không ghi hận một chút nào sao? Nghe cách gã nói, xem ra cái giáo phái này không đứng đắn gì cả, đạo Cơ Đốc không có mấy ngôn luận vớ vẩn như này đâu. Cách nhà cậu không xa có một giáo đường nho nhỏ, mỗi năm vào lễ Giáng Sinh đều sẽ phát kẹo, đến lúc đó đám trẻ con đều xếp hàng nghiêm chỉnh, trong ấn tượng của Chung Ý Thu, tín đồ đạo Cơ Đốc rất hòa ái.

Xem ra là nhóm này nguỵ trang dựa vào đạo Cơ Đốc để phát triển, chỉ là không hiểu bọn họ có ý đồ gì, cần tiền sao? Chẳng lẽ tham gia còn phải giao tiền?

Tiêu Minh Dạ nể mặt Viên Bảo Xương mới không bỏ đi, nghe mấy lời lung tung rối loạn này cũng nhịn không được, xoay người ra ngoài, kêu Chung Ý Thu đi tắm rửa.

Hồ Yến Bằng thấy hắn đột nhiên đứng lên, lên giọng nói: “Anh hai Tiêu, bữa nay tôi tới là vì anh.”

Tiêu Minh Dạ làm như là không nghe thấy, không hề dừng lại, ra cửa quẹo vào sân sau.

Hồ Yến Bằng: “……”

Gã xấu hổ, đôi mắt mở to, dáng vẻ không hề tin nổi, đôi lông mày nhíu chặt mang theo tức giận. Chú Nghĩa ở sau lôi kéo sự chú ý của gã, Chung Ý Thu thấy gã xoay người, sắc mặt nháy mắt biến về như cũ, cười khanh khách trả lời, “Không sao đâu, người có bản lĩnh đều có tính tình.”

Tiêu Minh Dạ nói không sai, người này quả nhiên có chút thủ đoạn.

Chung Ý Thu vẫn luôn nhớ thương một sự kiện, lần họp chợ năm ngoái có gặp một bà dì bán kính viễn vọng, bà nói chờ đến tháng ba mà không đi mua thì bà sẽ bán cho người khác. Người thế hệ trước thường tính thời gian bằng lịch nhà nông, tháng ba nông lịch là tháng tư công lịch, chính là tháng sau, mà cậu vẫn chưa có đủ tiền. Lúc ấy buông đồ vật rời đi, quả thật cậu đã nghĩ tới một cách chính là tìm Trần Viễn vay tiền, người có tiền mà cậu biết chỉ có người đó thôi.

Chỉ là từ nhỏ đến lớn cậu chưa từng mượn tiền ai, nên không biết phải mở miệng như thế nào, mắt thấy thời hạn càng ngày càng gần, Chung Ý Thu thầm cổ vũ trong lòng vô số lần, cơ mà vẫn không có dũng khí để gọi điện thoại.

Tiến vào tháng tư thời tiết càng ngày càng nóng, nên Chung Ý Thu cất gọn áo bông vào tủ, rồi lại hợp với mấy ngày mưa xuân, nhiệt độ bỗng nhiên hạ thấp, làm cậu lại lấy áo bông ra mặc lại.

Thời tiết chợt lạnh chợt nóng, dẫn tới cậu bị cảm mấy ngày, bắt đầu ho khan không dứt, Trương Tây Minh đi rồi phòng y tế không ai xem bệnh, Tiêu Minh Dạ muốn dẫn cậu đi bệnh viện, mà Chung Ý Thu cho rằng ho khan là việc nhỏ, mỗi năm tới mùa xuân là cậu sẽ ho, không cần phải đi bệnh viện làm gì. Tiêu Minh Dạ không nghe lời một hai bắt phải đi, hai người thiếu chút nữa bùng nổ cãi nhau, cuối cùng Chung Ý Thu không thể không thỏa hiệp đồng ý, nhưng không đi bệnh viện trên thị trấn, mà đi tìm Phương Khoản Đông.

Từ sau khi Tết Nguyên Tiêu bọn họ tới đón Tiểu Hắc, thì không gặp mặt lại nữa, Phương Khoản Đông cũng rất nhớ hai người, một hai bắt họ ở lại ăn cơm trưa. Chu Luật Thư ra cửa làm việc giữa trưa cũng trở về gấp, thấy Tiêu Minh Dạ, câu nói đầu tiên chính là, “Ông chủ Vương tìm cậu hoài đó, quấn lấy một hai bắt tôi dẫn đi gặp cậu.”

Tiêu Minh Dạ hỏi, “Tìm tôi làm gì?”

“Còn làm gì nữa! Lần này lão có mười mấy chiếc xe chạy tới phương nam, không có người tin tưởng thì lão không yên tâm, lão đó chỉ tin mỗi cậu thôi!”

Tiêu Minh Dạ nhàn nhạt nói: “Đi không được, bận lên lớp rồi.”

Chu Luật Thư khinh bỉ nói: “Giáo viên thể dục mà bận cái gì? Tham gia thế vận hội Olympic hả?!”

Tiêu Minh Dạ không nói lời nào, Chung Ý Thu thay hắn đáp: “Anh ấy giờ dạy thêm lớp nữa, dạy Tự nhiên cho ba lớp lận á.”

Chu Luật Thư không cho là đúng, “Dạy học có thể lãnh được bao nhiêu tiền? Chạy một chuyến tuy không rảnh để nghỉ ngơi, nhưng cũng có thể nhận được tiền lương bằng nửa năm cậu ta dạy học mà!”

Tiêu Minh Dạ vẫn không dao động, nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Đi không được, tôi đi rồi thì không còn giáo viên nào dạy học nữa, chờ sau hẳn tính.”

Chu Luật Thư cười trêu ghẹo, “Chuyên nghiệp nhỉ! Cậu phải tính kĩ, hiện tại không thể so với trước, hồi trước ai cũng muốn làm chính quy, giờ có được gì không? Làm kinh doanh kiếm tiền mới là đạo lý!”

Tiêu Minh Dạ gật gật đầu, đồng ý.

Chung Ý Thu ho khan vài tiếng bổ sung nói: “Cảm ơn anh Chu, phiền anh Chu chuyển lời với ông chủ Vương, cũng cảm ơn ông ấy giùm, lần sau có cơ hội Tiêu Minh Dạ nhất định sẽ hỗ trợ.”

Chu Luật Thư cố ý nhếch miệng, cười nói: “Lanh quá ha! Sao đây? Chuyện của Tiêu Minh Dạ do cậu quản hết à?”

Tiêu Minh Dạ nói: “Vẫn luôn do cậu ấy quản.”

Chung Ý Thu: “……”

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

Khi họ về thì trời chuyển mưa, nhà Phương Khoản Đông chỉ có một cái áo mưa, Chung Ý Thu cho Tiêu Minh Dạ mặc vào, hắn lái xe máy, còn mình ngồi ở đằng sau có thể bung dù. Tiêu Minh Dạ không đồng ý, mưa quá lớn xe lại chạy nhanh, dù không ngăn được mưa, không thèm nghe Chung Ý Thu phản đối, mặc áo mưa vào cho cậu, còn mình để đầu trần lái xe.

Trên đường nước bùn khắp nơi, về đến nhà Tiêu Minh Dạ bị bắn thành tượng đất, trên tóc, trên mặt kể cả lỗ tai đều là bùn. Chung Ý Thu đau lòng, xuống xe không rảnh lo thay quần áo mà đi nấu nước cho hắn tắm trước.

“Hai đứa về rồi ha!” Viên Lão Hổ từ trong phòng ra tới, dù cũng không mở mà xông vào màn mưa, reo lên: “Có chuyện xảy ra rồi! Đã xảy ra chuyện! Thầu núi sau đã chuyển cho người khác, tôi mới biết hồi trưa!”

Nước mưa đánh vào trên mặt, lạnh lẽo đến mờ mắt, Chung Ý Thu lộp bộp trong lòng một chút, vội hỏi nói: “Sao lại chuyển cho người khác! Không phải đã đồng ý với chúng tôi sao?”

Rõ ràng là Tiêu Minh Dạ nhận thầu, mà cậu lại nói là “Chúng tôi”, nhưng Viên Lão Hổ hiện tại nào có tâm tư bẻ hình bắt chữ, biểu tình nôn nóng lại áy náy, nói: “Tôi không hề biết chuyện này! Hồi nãy tới nhà thư ký hỏi chuyện thì hắn mới nói sáng nay họ đã ký hợp đồng rồi!”

Chung Ý Thu không biết làm sao nhìn về phía Tiêu Minh Dạ, lo lắng hắn không chịu nổi đả kích, Tiêu Minh Dạ đậu xe xong đi tới, bung dù che lại gương mặt, hỏi: “Cho ai thầu?”

“Trương Nhị Ngói!”

Chung Ý Thu cảm thấy tên này có chút quen tai, như là nghe qua ở đâu rồi, mà nhất thời không nghĩ ra.

Tiêu Minh Dạ ở bên cạnh nhắc nhở, “Mùa hè năm ngoái đi nhận sách, lúc xếp hàng có người tới em tìm nói chuyện đó.”

Chung Ý Thu vẫn là nghĩ không ra, Tiêu Minh Dạ lại bổ sung nói: “Anh mắng gã cút đi.”

“À —— là gã.” Chung Ý Thu bừng tỉnh.

Viên Lão Hổ không hiểu bọn họ đang nói nhỏ chuyện gì, lớn tiếng nói: “Lẽ ra Trương Nhị Ngói không ở đại đội bọn mình, không thể cho nó thầu, nhưng thư ký nói hộ khẩu của nó còn ở đại đội, vẫn là người của đại đội!”

Chung Ý Thu lại không hiểu ra sao, Tiêu Minh Dạ ở bên cạnh giải thích, “Gã vốn ở Trương gia trại, sau lại dọn đến thôn nhà mẹ đẻ.”

Chung Ý Thu hỏi: “Núi là ở Viên gia trang, dù gã là người Trương gia trại, thì cũng không tới phiên gã thầu chứ?”

Viên Lão Hổ sớm bị ướt nhẹp, chú Nghĩa ở dưới mái hiên bảo bọn họ đi vào rồi nói, lão chẳng hề để ý xua xua tay, như là đến dưới mái hiên vài bước sẽ lãng phí rất nhiều thời gian, lau nước trên mặt nói: “Núi không phải của Viên gia trang, là của đại đội Đức Doanh, huống hồ ——”

Viên Lão Hổ muốn nói rồi lại thôi, đứng chống nạnh.

Chung Ý Thu khó hiểu, ngẩng đầu nhìn về phía Tiêu Minh Dạ.

“Thư ký là cậu của gã.”

Thì ra là thế, Chung Ý Thu giận dữ mà không có chỗ phát tiết, càng không dám biểu hiện ra ngoài, bởi vì Tiêu Minh Dạ tuyệt đối phẫn nộ hơn cả cậu. Chỉ là không rõ vì sao Trương Nhị Ngói muốn nhận thầu núi sau, gã cũng biết chuyện sửa đường hay sao?

Không cần cậu hỏi, Viên Lão Hổ đã mắng: “Con mẹ nó không biết bị bệnh gì nữa! Bình thường có để ý tới núi sau đâu, giờ chạy tới đoạt, tôi tìm người hỏi thăm mới biết được, thằng chó này Tết tới thăm nhà, nghe nói anh hai Tiêu muốn thầu núi thì nhớ thương, nói chỗ anh hai Tiêu để ý chắc chắn là kiếm được tiền!”

Mưa rơi xuống mái hiên vang lên tiếng bồm bộp, cứ như tiếng tức giận đấu đá lung tung trong lòng Chung Ý Thu vậy. Những người này dựa vào quan hệ, thì có thể tùy tiện cướp đi cơ hội của người khác, không cần tốn nhiều công sức mà đã đoạt lấy tâm huyết của người ta! Từ khi bắt đầu cho đến bây giờ, Tiêu Minh Dạ mỗi một bước đi đều rất cẩn thận, chẳng sợ đến bây giờ cũng không có vài người biết hắn muốn nhận thầu núi sau. Nhớ tới hắn đã từng khí phách hăng hái nói muốn mang mình đi xem lãnh địa thuộc về bọn họ, làm Chung Ý Thu đau lòng không thôi.

“Làm sao?” Viên Lão Hổ hoang mang lo sợ hỏi.

Tiêu Minh Dạ đẩy Chung Ý Thu về dưới mái hiên trước, lấy cái khăn lông mà chú Nghĩa chuẩn bị để cho cậu lau khô người.

“Gã nhận thầu núi Ông Lớn phải không?” Tiêu Minh Dạ vừa thu dù vừa hỏi.

Viên Lão Hổ tức muốn hộc máu, “Chắc chắn! Ai mà muốn núi Ông Nhỏ chớ?”

Tiêu Minh Dạ nói: “Tôi muốn. Chú, phiền chú đi kiếm thư ký giùm tôi, nói tôi muốn nhận thầu núi Ông Nhỏ, đêm nay sẽ ký hợp đồng.”

Viên Lão Hổ và chú Nghĩa ngây ngẩn cả người, há mồm nhìn về phía hắn như là không quen biết, im lặng được vài phút thì Viên Lão Hổ mới đột nhiên nhảy lên, quát, “Mi điên rồi! Núi Ông Nhỏ làm được gì! Núi không cao, diện tích lại lớn, không dễ quản lý, trên núi không có một cái cây, đường đi đã dốc mà còn không có cây ăn quả, cho ai cũng không cần!”

Chung Ý Thu nghe kinh hãi, nếu thật là như vậy thì đúng là không có giá trị, hơn nữa cách đường cao tốc khá xa……

Tiêu Minh Dạ kiên định nói: “Chú, chú nghe tôi, xong rồi tôi sẽ giải thích. Giờ tôi sẽ đi chuẩn bị tiền, buổi tối qua tìm thư ký, nhưng là núi Ông Nhỏ không dễ làm ăn, chú nói đỡ giúp tôi, lần này tôi muốn ký 70 năm.”

Từ trước đến nay hắn là người có chủ kiến, đã quyết định chuyện gì thì chính là ván đã đóng thuyền, người khác nói gì cũng không được, chú Nghĩa vốn khuyên bảo truyền tín hiệu qua mắt mà không nhận được hồi đáp, chỉ phải giúp hắn khuyên Viên Lão Hổ, nhờ lão chạy nhanh đi tìm thư ký.

Tiêu Minh Dạ toàn thân ướt đẫm lại không rảnh lo, về phòng bảo Chung Ý Thu lấy sổ tiết kiệm ra, hắn muốn nhân lúc ngân hàng còn chưa tan tầm để đi lấy tiền. Gọi hai tiếng mà Chung Ý Thu vẫn bất động, thất hồn lạc phách đứng ở cửa trừng mắt nhìn hắn, Tiêu Minh Dạ cảm thấy cậu vừa đáng thương vừa đáng yêu quá đi.

“Làm sao vậy?” Tiêu Minh Dạ sợ làm ướt quần áo, cách một khoảng xa hôn hôn đôi môi run rẩy của cậu.

Chung Ý Thu nhìn đôi mắt gần trong gang tấc của hắn, hoang mang lo sợ nói, “Có qua loa quá hay không, nếu không thì khảo sát thêm một khoảng thời gian nữa đi, đặt cọc đã mất nhiều tiền, mà núi lại còn xa đường cái, lỡ như không kiếm được tiền thì làm sao bây giờ?”

Tiêu Minh Dạ cười, gương mặt ẩm ướt như được nước mưa rửa sạch, sáng ngời và đẹp đẽ, dùng ngón tay cái nâng mặt Chung Ý Thu lên, nhẹ nhàng cắn cắn đôi môi mềm mại, nhỏ giọng nói: “Không quan trọng có kiếm được tiền hay không, anh muốn một nơi chỉ thuộc về hai chúng ta, để anh được công khai hôn em dưới ánh mặt trời.”

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

One reply on “Thầy giáo Tiểu Chung – Chương 112”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s