Categories
tái tam tư

Thầy giáo Tiểu Chung – Chương 91

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

91. Thầy Tiểu Chung

Chung Ý Thu vừa nghe không quá tin tưởng, vội mang giày mở cửa ra, “Ai? Ai xảy ra chuyện?”

Đầu tóc Lục Tử lộn xộn vẻ mặt mỏi mệt, “Viên Binh, cậu đi mau đi, nó đang tìm cậu đó.”

Chung Ý Thu không dám chậm trễ chạy theo hắn, chú Nghĩa bị đánh thức gian nan dịch ra tới cửa, không yên tâm dặn dò bảo cậu cẩn thận một chút. Hai người chạy nhanh một đường, Lục Tử dăm ba câu kể chuyện.

Ông nội của Viên Binh nuôi hai con trâu, từ khi bọn trộm trâu bắt đầu hung hăng ngang ngược thì hai ông cháu vô cùng cẩn thận, vì đề phòng bọn ăn trộm đào tường đã dựng thêm một tầng rào gỗ sau vách tường, ông nội sợ ngủ say, đã đổi thành ngủ ban ngày buổi tối trợn mắt nhìn trâu…… Cẩn thận đến mức đó mà vẫn bị bọn trộm để mắt tới, nửa đêm tối hôm qua trộm đã vào trong nhà! Bởi vì trong khoảng thời gian này trong thôn thái bình hơn rất nhiều, nên ông của nó cũng thả lỏng cảnh giác không thức đêm nữa.

Ai mà biết ông nội đi ngủ mà Viên Binh lại không ngủ, ngày hôm qua nó tìm Chung Ý Thu để mượn sách, bật đèn pin trốn ở trong chăn để đọc. Ăn trộm xác thật dùng thuốc mê, nhưng mà nó đắp chăn vừa vặn không dính…… Ăn trộm như là rành rõi biết nhà nó dựng thêm vách rào sau tường cho nên trực tiếp vào từ cửa trước. Khi bên ngoài có động tĩnh là Viên Binh nghe thấy ngay, nó nhẹ nhàng đá ông nội ngủ say như chết, nó sợ quá tắt đèn pin không dám nhúc nhích, mở một lỗ nhỏ trong trăn trộm nhìn ra ngoài, vài phút sau cửa chính mở ra có hai người tiến vào.

“Một đứa nhỏ như nó thì có dám làm gì đâu, nhưng hai con trâu này là bảo bối của ông nội nó, không có trâu thì không thể trồng trọt…… Nó bị kích thích khi thấy trộm kéo trâu, nhảy xuống từ trên giường rồi chạy ra ngoài hô to!” Lục Tử thở hổn hển nói.

Chung Ý Thu nghe thấy thì lo lắng đề phòng, “Nó không bị gì chứ?”

“Ăn trộm không đề phòng nó còn tỉnh nên hoảng sợ, người bên ngoài làm canh chừng đè nó lại đánh rất tàn nhẫn, nhưng giọng con nít trong thế nào thì cậu biết rồi đó, mà nó còn dùng hết sức la lớn nữa, nên hàng xóm bị đánh thức, ăn trộm bỏ chạy.”

“Bị thương ở đâu, sao không đi bệnh viện?” Chung Ý Thu vội hỏi.

Chạy qua cây cầu gỗ đầu thôn là Lục Tử hết sức, đôi tay đỡ ở đầu gối thở hồng hộc, Chung Ý Thu lúc này mới chú ý tới hắn không thích hợp, vỗ nhẹ sau lưng hắn, “Anh bị sao vậy? Bệnh hả?”

“Không có việc gì, cảm mạo ho mấy ngày thôi.” Lục Tử xua xua tay thúc giục cậu chạy đi, “Viên Binh bị thương nhẹ thôi, bác sĩ Trương đã xem qua rồi, nhưng nó nhỏ tuổi bị dọa tàn nhẫn, nên hiện tại thần chí không rõ, cứ luôn miệng tìm cậu.”

Chung Ý Thu run sợ, đứa nhỏ cỡ này hẳn là sẽ bị ảnh hưởng đến tâm lý đây, nó gọi Chung Ý Thu có nghĩa là nó ỷ lại cậu, “Sao không tìm tôi sớm hơn?”

“Mọi người đều vội vàng đi bắt trộm, nhóm người này trộm nhiều trâu lắm rồi, vất vả lắm mới phát hiện một lần nên không muốn buông tha, Viên Binh thoạt nhìn không bị thương gì nhiều nên họ bỏ lơ một lát.”

Nhà Viên Binh có một đám người đứng trước cửa, mồm năm miệng mười kích động nghị luận cùng mắng chửi, thấy bọn họ tới đây có người chào hỏi kêu —— thầy Chung tới rồi, cũng có rất nhiều ánh mắt tò mò đánh giá. Chung Ý Thu không rảnh lo chỉ gật gật đầu, xuyên qua đám người đi vào trong phòng, bên trong lại là một phòng đầy người, mấy người phụ nữ vây quanh ở mép giường sốt ruột lớn tiếng kêu la chỉ trỏ, Trương Tây Minh bị cho ra rìa.

“Tránh ra, thầy Chung tới rồi!” Lục Tử kêu to đẩy Chung Ý Thu tới mép giường.

Viên Binh nằm thẳng ở trên giường nhắm chặt hai mắt, gương mặt nho nhỏ kinh sợ như là đang gặp ác mộng không chạy thoát được, Chung Ý Thu nắm lấy nắm tay đang nhíu chặt của nó, ghé vào bên tai nhẹ giọng kêu, “Viên Binh, thầy Tiểu Chung đây ——” đây là lần đầu tiên cậu tự xưng mình là thầy Tiểu Chung, trước kia nghe bọn học sinh gọi thì thấy nó trẻ con quá, hiện tại vì Viên Binh có thể cảm ứng được chỉ có thể dựa theo cách gọi ngày thường của bọn chúng.

Hợp với tiếng kêu là Viên Binh có chút phản ứng, đầu quơ quơ dựa về hướng cậu, khóe miệng trễ xuống kêu rên a a a lại khóc không ra nước mắt. Chung Ý Thu moi ngón tay đang nắm chặt, ngữ khí kiên định an ủi, “Viên Binh đừng sợ, ăn trộm chạy rồi, thầy Tiểu Chung ở đây với con.”

Trấn an hơn một giờ thì Viên Binh mới thả lỏng ngủ say, Trương Tây Minh nói là bởi vì nó bị hoảng sợ, cho nên ngây ngốc phát sốt, mấy ngày nay phải có người ở cạnh. Ông nội nó canh giữ ở bên cạnh, hai mắt vẩn đục, mí trên sưng như cá vàng, nhìn dáng vẻ của ông khẳng định là khóc đã lâu, vài người lại an ủi ông hồi lâu mới rời đi.

Còn chưa ra cửa mà Chung Ý Thu đã nghe thấy tiếng bàn tán ở bên ngoài rồi, có đôi khi cậu rất bội phục quy tắc hiếm lạ ở nơi này —— tôi bất mãn với anh nhưng vì mặt mũi nên không nói trước mặt đâu, nhưng thật sự không nói ra thì anh không biết, tôi đang nghẹn khó chịu đấy! Cho nên cố ý lớn tiếng nói ở sau lưng, chỉ cây dâu mà mắng cây hòe, còn muốn lên kế hoạch chọn đúng thời gian để cho anh nghe thấy!

“Uổng phí khổ tâm thôi, thời khắc mấu chốt không gọi cô chú, mà cứ gọi tên người ngoài……”

“Chị, bà con xa không bằng láng giềng gần, mấy bà thím bọn tôi ở ngay bên cạnh, mỗi ngày nhọc lòng đưa cơm đưa quần áo cho người ta, đến khi gặp chuyện thì gọi người đâu đâu!”

“Thầy giáo thôi mà cũng được đối xử tốt quá nhỉ! Đứa nhỏ này quá vô tâm rồi! Chắc nó thấy người người ta là người thành phố nên muốn dựa hơi đây mà!”

“Nó không gọi người thân thì làm gì được, tôi thấy nó không được bình thường đâu, rõ ràng là bị dọa ném hồn rồi, đi mời bà thầy đồng đi.”

“Này! Mấy người đừng có mà lắm mồm, tôi nghe nói ông thầy trắng bóc này thân với anh hai Tiêu lắm đấy, đừng có chọc giận người ta!”

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

Lục Tử tức giận bất bình nhưng bị Chung Ý Thu đè lại bả vai không cho lên tiếng, ngực nghẹn một luồng khí nên ho sù sụ. Bên ngoài rốt cuộc cũng an tĩnh, Chung Ý Thu không có một chút khổ sở hay oán hận gì cả, mà thấp thỏm thì nhiều hơn. Nghe thấy mấy bà thím nói mình thân với Tiêu Minh Dạ, tuy biết là mình trong sạch, nhưng lòng dạ vẫn như bị treo trên cột cờ, lung lay ở trong gió!

Chung Ý Thu nhìn thẳng túm Lục Tử đi ra ngoài, ông nội Viên Binh nghe thấy hết, theo cậu ra tận ngoài đường lớn, xấu hổ giữ chặt tay cậu xin lỗi, đôi tay run rẩy thô ráp trải qua bao phong ba bão táp, làm tim Chung Ý Thu cũng run run theo.

Trương Tây Minh trở về cùng bọn họ, Chung Ý Thu nói với hắn rằng Phương Khoản Đông thứ tư và chủ nhật có thể đến khám bệnh tại nhà, nhưng nhà Lưu Thanh Hồng cần hắn thu xếp. Trương Tây Minh thành tâm cảm ơn, ngày mốt chính là thứ tư, đương nhiên hắn hy vọng có thể nhanh chóng chuẩn bị, nhờ Chung Ý Thu hỗ trợ xác định thời gian.

Về trường học báo với hiệu trưởng Trịnh trước rồi mới bàn với Lý Hoành Phi, hai người tranh thủ giờ cơm trưa chạy tới thăm, Viên Binh tuy rằng đã hạ sốt nhưng ngủ một buổi sáng còn chưa tỉnh, ông nội nó không có người tâm phúc, mấy ông chú và mấy bà cô đều có ý kiến, nhưng không ai dám làm chủ, sợ chịu trách nhiệm. Lý Hoành Phi muốn đưa đi bệnh viện bị cô của Viên Binh nói móc một hồi, cũng không dám nói nữa. Chung Ý Thu thấy Viên Binh không giống có việc, hơn nữa trình độ bệnh viện trên trấn không khác gì Trương Tây Minh, đi cũng không được gì. Tình hình hiện tại chỉ có thể để nhà quan sát, Viên Binh mơ mơ màng màng còn đang kêu cậu, Chung Ý Thu đau lòng khó chịu ngồi ở mép giường nói với nó một hồi lâu.

Trong lòng cậu ngổn ngang trăm mối cảm xúc, vừa cảm thấy may mắn vừa thấy hối hận, may mắn là cho nó mượn sách mới không bị trộm trâu, hối hận là cho nó mượn sách nên mới bị hoảng sợ tới mức này.

Chung Ý Thu lặp lại lời bàn luận với Lý Hoành Phi, trưng cầu ý kiến của ông nội Viên Binh, “Bác ạ, bác thấy tình hình của Viên Bình thế này, tối nay cho cháu ngủ lại được không ạ?”

Vốn cho rằng ông sẽ đồng ý vì dù sao Viên Binh vẫn luôn gọi Chung Ý Thu, không thể tưởng được ông cụ dùng sức xoa tay, nhăn mặt xấu hổ nói, “Đã đủ phiền toái thầy…… Nhà bọn tôi dơ dáy, trâu lại hôi…… Không có việc gì đâu, thầy không cần ở chỗ này.”

Dáng vẻ của ông tuy rất thẹn thùng nhưng ngữ khí dồn dập kiên quyết, Chung Ý Thu nhìn ra ngoài thấy một đống thân thích, cũng không làm khó, dặn dò có việc thì cứ tới trường học tìm họ rồi ra ngoài.

Hai người không có thời gian ăn cơm nên tới Cung Tiêu Xã mua hai gói bánh quy, Chung Ý Thu vừa hủy giấy gói vừa đi ra ngoài, cậu đang thất thần vì chuyện của Viên Binh nên thiếu chút nữa đụng vào người đang tiến vào. Lý Hoành Phi ở bên cạnh kéo một phen mới tránh thoát, Chung Ý Thu vội không ngừng xin lỗi, “Xin lỗi.”

“Không sao, thầy Chung.”

Chung Ý Thu cảm thấy giọng nói có chút quen thuộc, ngẩng đầu vừa thấy thì ra là Triệu Hồng Hoa, ả hơi hơi nghiêng đầu cười nhìn cậu. Vừa thấy ả là Chung Ý Thu nhớ tới chuyện cái áo ngay, Tiêu Minh Dạ từng nói Triệu Hồng Hoa biết cái áo đó là của cậu, vậy mà ả còn dám mặc ở trên người rêu rao khắp nơi.

Chung Ý Thu không quá thoải mái, gật đầu chào hỏi rồi kéo Lý Hoành Phi đi ra ngoài. Mới vừa đi được vài bước thì Triệu Hồng Hoa lại đuổi tới, chạy gấp theo sau gọi, “Thầy Chung, chờ một chút.”

“Có việc à?” Chung Ý Thu ra sức bình tĩnh hỏi.

Triệu Hồng Hoa vén tóc mái ra sau vành tai, một gương mặt trái xoan mảnh khảnh nhu nhược, nhưng ngũ quan thanh tú, tổng hợp ở bên nhau có chút lẳng lơ. Tuy hơn ba mươi tuổi, nhưng khi nhìn người mắt mở to chuyển động như cô gái xuân thì, giọng nói trầm thấp thong thả, “Chuyện lần trước thật sự cảm ơn thầy, tôi không biết làm sao để báo đáp thầy nữa.”

“Không cần, chuyện nhỏ không tốn sức gì mà thôi.”

Có thể đây là lần đầu tiên ả nghe người ta dùng từ giống trong TV, đôi mắt tỏa sáng, “Không đúng không đúng, không có cái áo đó, thì tôi đã bị người chê ta cười đến chết……”

Lý Hoành Phi ở bên cạnh nghe như lọt vào trong sương mù, Chung Ý Thu vô cùng khổ sở không biết nên giải thích như thế nào, nhưng cậu nghe ra Triệu Hồng Hoa là thiệt tình thành ý nói lời cảm ơn, nhất thời có chút luống cuống chân tay.

“Thầy Chung, đàn bà như tôi gì cũng không có…… Muốn mời thầy tới nhà ăn cơm một bữa để cảm ơn thầy……” Triệu Hồng Hoa thẹn thùng nói.

“Không cần không cần ——” Chung Ý Thu vội xua tay, vừa vặn bên trường vang lên tiếng trống vào học, cậu như là nghe được tiếng cứu tinh, kéo Lý Hoành Phi chạy như bay.

“Thầy Chung ——” Triệu Hồng Hoa còn kêu ở phía sau.

Lý Hoành Phi không đuổi kịp bước chân dài, quýnh quáng chạy theo thiếu chút nữa làm rớt giày, bụng đầy dấu chấm hỏi chờ giải đáp, “Đấy là mẹ của Viên Thúy Thúy phải không, bả có ý gì vậy? Muốn cảm ơn anh cái gì?”

“Đừng hỏi, có thời gian sẽ nói.” Chung Ý Thu tâm phiền ý loạn.

Triệu Hồng Hoa cũng chưa nói cái gì, chỉ là muốn cảm ơn mà thôi, Chung Ý Thu lại cảm thấy quái quái sao đó. Cậu khác với những người khác, bởi vì thanh danh không tốt mà bài xích người ta, chỉ là Triệu Hồng Hoa làm việc không quá tị hiềm, nam nữ quá thân cận sẽ khó tránh khỏi hiểu lầm……

Huống hồ —— Tôi có người thích rồi, nếu bị người ta bàn tán, thì Tiêu Minh Dạ sẽ biết làm sao đây?

Ngày hôm sau cậu rời giường sớm để tới nhà Viên Binh, ông nội có nói nó tỉnh lại một lần, ngốc lăng không nói lời nào ăn chút gì lại ngủ.

Chung Ý Thu pha nước lau người cho nó, lật ngón tay đen gầy phát hiện đầu ngón tay mang theo vết bầm tím, cậu tưởng vết chích ngày hôm qua lưu lại, chờ lau xong hai tay cậu cảm thấy không thích hợp cho lắm, chích thuốc không có khả năng chích cả mười ngón, hơn nữa lỗ kim lại lớn đến thế.

Ông nội Viên Binh cả đêm không ngủ, nên Chung Ý Thu nhìn giúp, để ông bớt thời giờ ăn chút gì đó, cậu không đành lòng truy hỏi, cẩn thận ở trong phòng quan sát.

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s