Categories
ngọt sủng

Sau khi hai nam thần kết hôn – Chương 93

Chương 93

【 ha ha ha ha ha ha, từ lúc thấy Diễm Thanh làm nũng trong 《 Sinh Hoạt Tình Yêu 》là tôi biết con trai nhà tôi đáng yêu lắm. 】

【 thầy Lâm nói tới “ông xã” của người nào đó phải hôn? 】

【 dám chắc sẽ bị Diễm Thanh kéo vào sổ đen, nhưng tui muốn nghe Diễm Thanh gọi ông xã quá đi! 】

【 tui chỉ muốn thấy cảnh Diễm Thanh tủi thân thế nào thôi. 】

【 Lâm Kỳ Vũ đại giá quang lâm à? Có thể có thể, muốn xem! 】

【 Vũ Vũ có bạn thân làm mị mừng chảy nước mắt. 】

【 từ fan bạn gái chuyển sang fan sự nghiệp, điên cuồng muốn thấy Diễm Thanh show ân ái! 】

【 Diễm Thanh đừng để ở trong lòng nha cưng, bọn họ ganh tị vì mình không nổi bằng cưng đó. 】

【 mấy người đổ lỗi cho Diễm Thanh đâu hết rồi? Ra đây coi! Bọn tui không ngại đánh chém ba ngày ba đêm đâu! 】

【 thương Diễm Thanh quá à, chị em đâu vùng lên thôi! 】

Người bị các fans trêu chọc YY, khóc thút thít, tìm ông xã này nọ, lúc này đang chuẩn bị hành lý. Hắn thật sự muốn đi tìm Văn Dữ đó, không phải giỡn chơi đâu.

Có điều hắn không mua được vé tối hôm nay, chỉ có thể chờ đến sáng mai, và cũng chẳng mua được vé khoang hạng nhất nữa, nhưng tất cả đều không ngăn cản được chuyện hắn muốn tới trường quay thăm chồng.

Văn Dữ đương nhiên ủng hộ Diệp Diễm Thanh tới thăm, hắn muốn tự mình xác định Cung Nhạc thật sự không ảnh hưởng đến Diệp Diễm Thanh thì mới yên tâm.

Diệp Diễm Thanh cẩn thận che chắn kĩ càng, sợ bị phát hiện, tuy rằng trên máy bay nhiều người thật, nhưng ai bận việc người nấy, ai mà để ý đến hắn. Diệp Diễm Thanh thành thành thật thật ngủ được một giấc trên máy bay. Lúc ra khỏi cửa an ninh, Diệp Diễm Thanh thấy ngay Văn Dữ, mặc dù Văn Dữ cũng che chắn kĩ lắm, nhưng Diệp Diễm Thanh liếc mắt một cái là nhận ra ngay.

Giả bộ bình tĩnh đi qua đó, Diệp Diễm Thanh chủ động kéo tay Văn Dữ.

Văn Dữ cười, hôn một cái lên trán hắn sau lớp khẩu trang.

Diệp Diễm Thanh nhếch miệng cười, đôi mắt cũng cười theo.

Văn Dữ giành lấy túi hành lý, nắm tay hắn ra khỏi sân bay.

Xe đã đợi ở bên ngoài, Du Siêu chào hỏi với Diệp Diễm Thanh, Văn Dữ kéo Diệp Diễm Thanh lên xe rồi rời khỏi.

Văn Dữ kéo khẩu trang của Diệp Diễm Thanh xuống, chân chính hôn môi Diệp Diễm Thanh.

Diệp Diễm Thanh cười nhìn hắn, mặt đỏ bừng, ánh mắt long lanh, làm Văn Dữ lúc này mới yên tâm.

“Anh ơi.” Diệp Diễm Thanh vui tươi hớn hở mà gọi hắn một tiếng.

Văn Dữ ôm lấy Diệp Diễm Thanh —— nhớ khủng long con quá trời quá đất hà.

Diệp Diễm Thanh cười: “Anh, mình đi ăn trước nha? Em chưa ăn gì cả.”

Ăn uống gì cũng phải cởi khẩu trang, rất bất tiện.

Văn Dữ sờ sờ tóc của hắn: “Em muốn ăn cái gì?”

“Ăn lẩu đi!” Thời tiết càng ngày càng lạnh, ăn lẩu đương nhiên là lựa chọn tốt nhất.

Văn Dữ không phản đối, bảo Du Siêu lái xe đến tiệm lẩu đã từng đến với đạo diễn.

Lẩu ngoại trừ có vị ngon, ăn xong ấm áp cả người, đồ ăn phong phú, quan trọng nhất chính là nó có nướng BBQ nữa, giống với quán ăn khuya, vừa được nhấm nháp thức ăn vừa được trò chuyện.

Đồ ăn được mang lên bàn, Diệp Diễm Thanh gọi một bàn đầy thịt, tôm, cá viên cùng với rau, cải.

“Em ở đây được một tuần thôi, em còn một kỳ ghi hình phải có mặt nữa.” Diệp Diễm Thanh nói. Kỳ kế tiếp là kỳ ghi hình cuối cùng của chương trình, liên quan đến việc ai có thể debut cũng như có một sân khấu đặc biệt, Diệp Diễm Thanh muốn trở về chuẩn bị đúng hạn.

“Lần này em không cần mời Lâm Kỳ Vũ tới cũng được mà, Cung Nhạc đã rời khỏi, bình luận đã được khống chế rồi, không cần em phải ra mặt nữa.” Diệp Diễm Thanh tới tìm hắn, đương nhiên hắn vui mừng, nhưng có một chuyện hắn phải làm rõ.

Diệp Diễm Thanh nhúng thịt trong nồi lẩu để nó chín đều: “Chương trình sắp kết thúc rồi, tuy em vừa tham gia, nhưng mà rất muốn giúp bọn nhỏ được debut. Bởi vì mấy cái scandal kìa, hẳn là công chúng có ấn tượng xấu với nhóm của Đinh Tri Nhã rồi, cho nên lúc này em cần vắng mặt một kỳ để Kỳ Vũ lên sóng, như vậy mới giúp bọn họ kéo lại một chút ấn tượng tốt, cố gắng giảm sai sót xuống mức thấp nhất.”

Diệp Diễm Thanh cũng bắt đầu từ chương trình thực tế, nên biết để giành cơ hội được debut có biết bao nhiêu khó khăn. Thực tập sinh có rất nhiều nguyên nhân để cắn rứt bản thân nếu không thành công, như là biểu hiện không tốt, năng lực, lẫn thực lực không đủ, nhưng hắn không hy vọng mình là một trong những nguyên nhân đó.

Văn Dữ gật gật đầu, giúp Diệp Diễm Thanh khui lon Coca: “Khủng long con rất lương thiện.”

Diệp Diễm Thanh chậc lưỡi, không muốn để ý đến hắn.

Nồi nước bốc khói, Diệp Diễm Thanh lanh tay lẹ mắt vớt hết mấy miếng thịt ra ngoài, đặc biệt hảo tâm chia một nửa cho Văn Dữ: “Đây là trẫm ban thưởng cho cống hiến của khanh.”

Văn Dữ cười nói: “Đa tạ Vua Tiểu Khủng Long.”

Đổi lấy là ánh mắt xem thường từ Diệp Diễm Thanh.

Dạ dày no lưng lửng, tốc độ vớt đồ ăn cũng chậm lại. Lúc dùng cơm với người khác, hắn sẽ không hấp tấp vớt đồ ăn, sẽ chậm rãi thưởng thức, hay hàn huyên với mọi người. Nhưng dung bữa với Văn Dữ thì không cần để ý nhiều như thế, muốn ăn sao thì tùy, hoàn toàn không gò bó.

“Em không ngờ Trọng Tỉnh mở phòng làm việc riêng luôn á.” Diệp Diễm Thanh nói.

Hoàn toàn không nghe được tiếng gió nào. Trong khoảng thời gian này, hình như Trọng Tỉnh cũng không có dự án nào đặc biệt cả, nói thật thì, nếu bản thân không mang tới tài nguyên, thay vì mở phòng làm việc thì đi tìm một công ty quản lý đáng tin cậy còn có lý hơn.

Văn Dữ nói: “Anh mới tra được hai ngày trước, nhưng chưa có thời gian nói với em.”

Hai ngày trước, hắn quay gần hai mươi tiếng đồng hồ, bỏ lỡ một ngày nói chuyện với Diệp Diễm Thanh, ngày hôm qua cũng quay phim buổi tối, mà Diệp Diễm Thanh lại ghi hình vào ban ngày, thời gian không trùng khớp.

“Phòng làm việc có trực thuộc công ty nào không anh?” Lấy tài nguyên và nhân khí hiện giờ của Trọng Tỉnh, dù tự mình mở thì cũng phải dựa vào một công ty giải trí lớn mới đảm bảo được.

Văn Dữ bỏ tôm viên vào trong nồi: “Không có trực thuộc, nhưng anh nghe nói cậu ta theo ông chủ Viễn Phương, cho nhiều tiền lắm.”

Diệp Diễm Thanh kinh ngạc: “Lợi hại thế!”

Tập đoàn Viễn Phương là tập đoàn chuyên về địa ốc, sau đó đầu tư vào các lĩnh vực khác nhau, có quy mô và giá trị thị trường. Làm chủ tịch tập đoàn Viễn Phương khẳng định sẽ không thiếu nhân mạch, tùy tiện rót một chút tiền cũng đủ cho Trọng Tỉnh ăn nửa năm.

“Chưa chắc lâu dài.” Một người nghệ sĩ không có thực lực thì sẽ không ở trong giới được bao lâu.

Diệp Diễm Thanh than nhẹ: “Hồi trước anh ta còn muốn theo sếp Lộ mà bị bọn mình bắt gặp, em đã nhìn ra được anh ta muốn theo còn đường này. Giờ có chỗ dựa rồi, để xem anh ta có làm nên trò trống gì không.”

Mọi người đều biết, vợ của chủ tịch tập đoàn Viễn Phương mất từ hồi còn trẻ, để lại một trai một gái, cả hai đều đang làm việc ở tập đoàn Viễn Phương. Tính ra Trọng Tỉnh không phải kẻ thứ ba. Xem ra anh ta thông minh, biết người nào có thể chạm vào, người nào tốt nhất không cần theo.

“Anh chẳng thấy bước đi này sáng suốt chút nào.” Sau khi Văn Dữ điều tra được tin này, không nói với Diệp Diễm Thanh ngay, hẳn là không để ở trong lòng, “Nói rõ là thế này, Viễn Phương không ở trong giới giải trí, đồng ý vung tiền cho nghệ sĩ là nhờ Trọng Tỉnh giới thiệu, mà tiền thì có giới hạn. Nếu có một ngày, Trọng Tỉnh thật sự một hai phải nhằm vào em, muốn bức em lui khỏi giới, thì em thấy chủ tịch Viễn Phương sẽ đứng ở bên Trọng Tỉnh, đầu tư liêc tục, hay là suy xét đến thế lực nhà bọn anh mà trực tiếp từ bỏ Trọng Tỉnh? Người bình thường biết chọn cái nào mà ha? Còn nữa, Viễn Phương trước giờ không cho không ai bao giờ, con cái của lão bắt đầu có danh tiếng ở trong giới, cho dù chủ tịch có hồ đồ cỡ nào, con cái của lão cũng chẳng để lão phá nát Viễn Phương đâu.”

Diệp Diễm Thanh thật đúng là không suy xét nhiều như vậy, xem ra, Trọng Tỉnh có thể đi đến chỗ nào thì vẫn bị trói buộc. Nói cho cùng, một người nghệ sĩ, hoặc là có thực lực vô cùng mạnh, ai muốn động tới cũng không thể lay chuyện địa vị của mình; hoặc là nhân cơ hội mình nổi tiếng mấy năm, đầu tư kiếm tiền, thì mới đứng vững được trong giới.

Sau đó, hai người nói đến chuyện đoàn phim, từ lúc bắt đầu quay đến bây giờ, đều tương đối thuận lợi, không có người quậy phá, làm chuyện xấu, đúng với hoàn cảnh đóng phim mà Văn Dữ thích.

Nói tới đoàn phim, tự nhiên sẽ đề cập tới Khương Thiên Niên. Văn Dữ tán dương kĩ thuật của Khương Thiên Niêm lắm, tuy vẫn chưa bằng diễn viên gạo cội, nhưng so với diễn viên lão làng, tuyệt đối là diễn viên có thực lực.

“Anh thường không thích mấy diễn viên mới ưa làm màu, mà Khương Thiên Niên cũng không tệ lắm, biết mình biết ta, sau này có tài nguyên tốt khẳng định sẽ ở trong giới dài dài.” Văn Dữ nói. Cả đạo diễn Quách cũng nói Khương Thiên Niên là người biết an phận. Có rất nhiều người mới nhận được bộ phim hay là muốn mượn cơ hội để kết bạn, mở rộng nhân mạch, thậm chí bọn họ giao tiếp với tất cả mọi người trong đoàn phim, làm nhiều người phiền chán.

“Dù em tiếp xúc không nhiều mà cũng cảm thấy anh ta khá thành thật nữa là.” Diệp Diễm Thanh nói.

Văn Dữ gật đầu: “Cho nên anh đang suy xét quay xong phim này sẽ bảo Ngôn Chi lôi cậu ta vào Tinh Lộ.”

“Anh ta sắp hết hạn hợp đồng rồi à?”

“Vẫn chưa, nhưng không còn bao lâu nữa. Bây giờ Tinh Lộ đang thiếu một diễn viên trẻ có thực lực, Khương Thiên Niên có lẽ sẽ lấp được chỗ trống này.”

Tinh Lộ không thiếu tài nguyên. Bên mảng âm nhạc có Diệp Diễm Thanh và Đinh Tri Nhã, còn có Lâm Kỳ Vũ trực thuộc, khá ổn định, nhưng bên diễn xuất còn thiếu một người làm chủ. Hơn nữa, hai mảng âm nhạc và diễn xuất ở Tinh Lộ không đụng chạm với nhau, mặc dù Khương Thiên Niên vào công ty, cũng sẽ không ảnh hưởng tới Diệp Diễm Thanh.

“Anh nói với sếp chưa?” Diệp Diễm Thanh hỏi.

“Vẫn chưa, mấy ngày nay bận quá chưa gọi điện cho cậu ta được.”

“Anh nên gọi sớm đi, Khương Thiên Niên có thực lực, khẳng định không chỉ có anh nhìn ra được đâu, đừng để đêm dài lắm mộng.” Diệp Diễm Thanh hy vọng Khương Thiên Niên gia nhập Tinh Lộ, vậy thì sau này hết hạn hợp đồng, hắn mở phòng làm việc Tinh Lộ sẽ không rơi vào đường cùng như lúc Văn Dữ rời đi.

“Được thôi.” Văn Dữ vớt tôm viên ra đặt lên đĩa cho Diệp Diễm Thanh, “Để mấy bữa nay anh bớt thời giờ gọi cho Ngôn Chi.”

Hai người từ lúc về tới khách sạn thì không ra khỏi cửa nữa bước. Có điều lần này Văn Dữ khống chế khá nhiều, một phần là vì hắn không đổi giờ diễn được, không thể dùng cả ngày ở cạnh Diệp Diễm Thanh; một phần là vì Diệp Diễm Thanh ở đây chỉ có mấy ngày, làm quá nhiều lần sẽ hại Diệp Diễm Thanh không xuống giường được, sẽ không tiện cho hắn ghi hình.

Sinh hoạt chồng chồng như quay về guồng quay cũ, Diệp Diễm Thanh mỗi ngày lười biếng, cảm thấy mình như bó hoa được tưới nước, dễ chịu, không mỏi mệt, khí sắc cũng càng ngày càng tốt, hưởng thụ còn hơn cả lúc Văn Dữ đòi hỏi nữa. Lần đầu tiên hắn cảm nhận được hai người có lịch trình riêng rất là vui sướng.

Làm ổ ở trên sô pha một hồi, Diệp Diễm Thanh lười nhác chơi di động, chờ lát nữa Văn Dữ ôm hắn đi tắm rửa. Tin đứng đầu trên hot search làm hắn tỉnh cả người, lập tức ngồi dậy ——# Đinh Tri Nhã chỉ thẳng mặt Ngô Thu #.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s