Thầy giáo Tiểu Chung – Chương 115

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

115. Em không biết

Viên Lão Hổ sở dĩ có biệt danh là Lão Hổ, là do lão cao lớn cường tráng, cộng với giọng nói to như hổ gầm. Còn có một nguyên nhân nữa là lão vô cùng mạnh mẽ, túi lương thực có hơn một trăm cân, mà lão một mình ôm mỗi tay một túi, còn bước đi như bay!

Lão dùng hết mười phần sức lực để vỗ bàn làm chén, ly rượu và chén đũa bị đánh ngã lăn xuống mặt đất, rầm rầm một đống loạn xạ. Chén rượu ở trước mặt Chung Ý Thu cũng bị đánh ngã, may mà Tiêu Minh Dạ tay mắt lanh lẹ giữ chặt lấy, mới không bị vẩy nước lên người.

Viên Lão Hổ trợn tròn đôi mắt chỉ tay vào mặt Tiêu Minh Dạ, Chung Ý Thu vội đứng lên, vội vàng giải thích nói, “Chú ơi, xin lỗi chú nhiều lắm, bởi vì bọn cháu nghe tin từ người khác, nên chỉ dám giấu trong lòng không dám kể cho ai nghe.”

Viên Lão Hổ lại chuyển ngón tay sang mặt cậu, “Tôi còn chưa nói tới cậu đấy! Cậu còn không biết xấu hổ gọi tôi là chú, vậy mà dám xoay chú đây như xoay dế!”

Chung Ý Thu hổ thẹn, Tiêu Minh Dạ đứng lên kéo cậu ra phía sau mình, thành khẩn xin lỗi, “Không nói sớm với chú là lỗi của tôi.”

Viên Lão Hổ không hé răng, thở hồng hộc, giận bản thân vì bị hai đứa nhóc này lừa gạt, ngây ngốc chạy tới chạy lui.

Chú Nghĩa từ trong khiếp sợ lấy lại tinh thần, giơ tay ép Viên Lão Hổ ngồi xuống, cười nói: “Chú giận cái gì! Chuyện lớn như vậy đương nhiên ai mà dám nói lung tung, bây giờ nó dám nói với bọn mình là đã xem người ngồi ở đây là người nhà rồi.”

Khi ông nói câu cuối như có như không liếc mắt nhìn Vương Văn Tuấn một cái. Chung Ý Thu thấy, đoán chắc chú Nghĩa cũng có suy nghĩ như mình, tuy tính Vương Văn Tuấn là bạn bè, nhưng vẫn chưa đến mức thân thiết như anh em kết nghĩa.

Vương Văn Tuấn không chú ý tới mấy cái này cho lắm, y thông minh, đã đoán được chút xíu, nhưng y không phải là người ở nơi này, tuy rằng cũng có cơ hội đó, nhưng cơ hội có hạn, cho nên không ảnh hưởng gì nhiều đến lợi ích của y.

Y nhìn về phía Lục Tử, lửa giận đột nhiên bùng nổ trong lòng, tên ngốc này còn không có phản ứng gì hết, ngây ngô nhìn tới nhìn lui từ người này đến người khác.

Vương Văn Tuấn muốn đá hắn một cái, nề hà là chân không đủ dài, chỉ có thể dịch mông, duỗi chân đá hắn. Mũi chân mới vừa chạm vào chân, Lục Tử lại đột nhiên thay đổi tư thế, đẩy chân y ra ngoài. Vương Văn Tuấn vốn dĩ không dùng sức, cũng không đề phòng động tác của hắn, nhất thời mất chỗ dựa, bùm một tiếng ngã ngồi dưới đất!

……

Lục Tử kinh ngạc nói: “Bị gì vậy?”

Mông bị dập đau làm Vương Văn Tuấn nhe răng nhếch miệng, nghe hắn hỏi như vậy thì càng tức tối, giận dữ hét: “Ngậm miệng chó lại đê!”

Ha ha ha ha ha ha!

Viên Lão Hổ đột nhiên cười ha hả, giọng cười như chuông gõ vang vang làm lỗ tai của Chung Ý Thu trướng đau, mà lại không dám xoa.

Viên Lão Hổ cười đủ rồi, cũng như là đã suy nghĩ cẩn thận, nên nâng bàn tay to tàn nhẫn vỗ lưng Tiêu Minh Dạ mười mấy cái liên tục, Tiêu Minh Dạ ngồi vững như núi Thái Sơn không nhúc nhích, trên mặt cũng không có một chút cảm xúc, làm Chung Ý Thu đau lòng muốn chết, cậu đã từng nếm thử bàn tay quạt hương bồ của Viên Lão Hổ rồi, giờ phút này lại dùng hết sức nữa, nhìn thôi mà đã đau lắm lắm lắm!

Viên Lão Hổ nhặt lấy bát rượu, rót đầy bát một lần nữa, rồi bưng lên nói, “Chú Nghĩa nói rất đúng, thằng nhóc mi được lắm! Có thể nói với ta, thuyết minh là mi để chú vào mắt, chén này chú kính mi!”

Tiêu Minh Dạ không nói hai lời, bưng lên chén rượu trắng cạn sạch một hơi.

Lục Tử vẫn còn mơ mơ màng màng, dựa vào bàn hỏi, “Nói gì vậy? Không phải là sửa đường thôi hả, còn giấu gì nữa? Trong thôn cũng không thông báo gì hết?”

Chú Nghĩa kiên nhẫn giải thích, “Thông đường cao tốc và quốc lộ thì giao thông sẽ thuận tiện hơn, gần đường cái đáng giá hơn, người lui tới nhiều, cơ hội kiếm tiền cũng tự nhiên tới.”

“À……” Lục Tử nghe hiểu nhưng vẫn chưa rõ việc này có liên quan gì tới chuyện nhận thầu núi sau của anh hai Tiêu đâu.

Chú Nghĩa cười vỗ hắn một cái, “Núi Ông Tiên Nhỏ tuy cách xa đường cái, không thể mở quán ăn làm điểm dừng chân ở bên đường như núi Ông Tiên Lớn, nhưng trồng được cây ăn quả hoặc là làm cái khác, sẽ không sợ không vận chuyển ra ngoài được. Bọn Chu Luật Thư làm giàu được cũng nhờ mở đường đó.”

Lục Tử rốt cuộc đã hiểu, kích động hô lớn, “Vậy anh hai sẽ phát tài rồi! Sao không thầu núi Ông Tiên Lớn chớ?”

Tiêu Minh Dạ tối hôm qua vội vàng đi vay tiền, chưa kịp kể với hắn chuyện đã xảy ra, giờ nghe hắn hỏi mới cẩn thận nói.

Ầm —— Lục Tử nện một quyền lên bàn, Chung Ý Thu mới vừa nhặt bát rượu lên lại ngã xuống ……

Lục Tử phẫn nộ mắng, “Trương Nhị Ngõa cái thằng súc sinh, từ nhỏ đến lớn chỉ biết làm mấy chuyện dơ bẩn này! Không được, tôi phải đi tìm nó tính sổ mới được!”

Tiêu Minh Dạ liếc mắt một cái làm hắn ngồi xuống, nói, “Làm thổ địa không có nghĩa là chiếm được của hời, phải xem có tài cán gì không nữa.”

Chung Ý Thu thầm kiêu ngạo, cậu tin Tiêu Minh Dạ nhất định là người nói được làm được.

Viên Lão Hổ từ giận thành vui, tỉnh táo lại, lạnh mặt nói: “Hôm nay ra khỏi cánh cửa này, coi như không có chuyện gì xảy ra! Ai cũng không được nói ra ngoài, bằng không toàn bộ đại đội sẽ loạn lên. Anh hai Tiêu xem chúng ta là người nhà, mà chúng ta đã nhận ân tình của cậu ấy, thì không thể gây chuyện cho hắn được!”

Lục Tử lập tức bảo đảm, “Tôi tuyệt đối sẽ không nói!”

Vương Văn Tuấn lúc này mới phản ứng, tuy rằng ở cùng một chỗ với bọn họ, nhưng không tính là anh em kết nghĩa, hơn nữa anh hai Tiêu lại lạnh lùng, làm y vẫn luôn cho rằng hắn không quá thích mình, mà không ngờ hắn đã xem mình là bạn bè thân thiết, còn thẳng thắn thành khẩn đối đãi nữa.

Vương Văn Tuấn rót đầy chén rượu, đứng lên kính Tiêu Minh Dạ, “Anh hai, cảm ơn anh đã tin tưởng tôi.”

Tiêu Minh Dạ cười cười, bưng chén lên cạn sạch.

Chung Ý Thu rất vui vẻ, vì cuối cùng mọi người đã hiểu ý của bọn họ rồi. Cậu cũng rót đầy bát rượu, vui vẻ kính mỗi người.

Kết quả chính là tập thể uống say, Viên Lão Hổ không trở về được, bị Tiêu Minh Dạ đỡ vào phòng Chung Ý Thu. Vương Văn Tuấn vật và vật vờ ôm Lục Tử vào phòng của mình.

Chung Ý Thu say khướt, không còn tinh lực biểu diễn màn giả tỉnh rượu của mình nữa. Tắm cũng không tắm mà lăn ra giường, cảm giác toàn bộ căn phòng đang xoay quanh.

Tiêu Minh Dạ đóng cửa tới giường, toàn thân mất trọng lượng nằm đè lên người cậu, chuẩn xác tìm được đôi môi mềm mại của Chung Ý Thu, tiến quân thần tốc……

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

Chung Ý Thu bị giật mình thiếu chút nữa đẩy ra, lại bị hắn đoạt lấy hô hấp, cậu thật sự cảm thấy quá khó chịu, hít thở không thông, chỉ có thể điên cuồng đánh đấm sau lưng Tiêu Minh Dạ để hắn buông mình ra.

Tính ra Tiêu Minh Dạ còn có lương tâm, tốt xấu gì để lại cho cậu một hơi, hắn chưa đã thèm liếm liếm môi dưới của cậu một hồi rồi mới rời đi, ngẩng đầu nhìn cậu nhíu mày nhăn mặt há to mồm hô hấp.

“Ngộp thở muốn chết.” Chung Ý Thu oán giận nói, rồi không biết giọng nói của người uống say nhừa nhựa đến mức nào, giọng nói oán giận biến thành làm nũng.

Tiêu Minh Dạ cũng uống nhiều, máu nóng chạy loạn trong thân thể không kiếm được chỗ phát tiết, bị cậu kích thích càng thêm thống khổ, cố nén áp lực ngã vật ra bên cạnh.

Chung Ý Thu không biết tại sao hắn lại đột nhiên kích động, trong lòng vừa khẩn trương vừa sợ hãi, hơi thở của Tiêu Minh Dạ nóng đến bỏng người, dục vọng không kiêng nể gì mà ngẩng cao đầu. Tiêu Minh Dạ chôn mặt ở cổ cậu nhẹ nhàng liếm lấy liếm để, nỉ non kêu, “Thu Nhi……”

Đây là lần đầu tiên Tiêu Minh Dạ gọi cậu như vậy, từ khi mới quen đến bây giờ hắn rất ít khi gọi tên Chung Ý Thu, không biết từ khi nào hai người đã hình thành sự ăn ý, cậu có thể rõ ràng phân biệt ra khi nào Tiêu Minh Dạ gọi mình, cho nên căn bản không cần phải kêu tên.

Hai chữ này giống như một mật mã ngầm, làm Chung Ý Thu mềm nhũn, ôm lấy đầu của hắn, nhẹ nhàng an ủi.

“Thu Nhi……” Tiêu Minh Dạ như đứa trẻ không hài lòng, nỉ non: “Em nguyện ý không?”

Đầu óc của Chung Ý Thu đã đặc quánh như cháo, ùng ục ùng ục làm cậu không rõ ý của hắn là gì, nghe xong những lời này lại càng hồ đồ, nguyện ý cái gì? Chỉ cần là anh nói thì em đều nguyện ý mà……

Không đúng! Chung Ý Thu đột nhiên nhanh trí, bỗng nhiên hiểu ra ý của hắn, thần kinh toàn thân trong nháy mắt căng thẳng, đầu óc lập tức tỉnh táo lại!

Tiêu Minh Dạ cảm nhận được sự cứng đờ và khẩn trương của người bên dưới, ngẩng đầu thấy đôi mắt phượng đang mở to, không biết là bị hoảng sợ hay là nổi giận đây.

Tiêu Minh Dạ xoa sườn mặt cậu muốn nói rồi lại thôi, Chung Ý Thu đột nhiên ngượng ngùng nói: “Em không biết.”

Tiêu Minh Dạ hôn hôn vùng giữa chân mày của cậu, ngậm lấy bờ môi của cậu nói, “Anh biết.”

“Không phải……” Chung Ý Thu nghiêng đầu né tránh nụ hôn, tức giận nói, “Bị…… Cái kia…… Em không biết.”

Tim Tiêu Minh Dạ nở rộ, cười to, nói, “Có cơ hội em nên hỏi Phương Khoản Đông đi.”

Chung Ý Thu nghi hoặc, “Hỏi anh ta làm gì? Bác sĩ còn hiểu cái này nữa à?”

Tiêu Minh Dạ trượt xuống khỏi người cậu, nghiêng người ôm lấy cậu nói, “Anh ta không chỉ hiểu, mà còn rành nữa.”

Chung Ý Thu: “!”

Chung Ý Thu ngẩn ngơ một lúc lâu mới tiêu hóa được tin tức này, thì ra Phương Khoản Đông và Chu Luật Thư là một đôi ha! Nghĩ hoài không ra mối quan hệ giữa hai người họ, không ngờ lại đơn giản như thế. Chung Ý Thu ẩn ẩn có chút vui mừng, rốt cuộc không có ai nguyện ý đơn độc đi một mình cả, có thể gặp được đồng bạn luôn là niềm hạnh phúc vui sướng.

Chỉ là cậu không rõ lắm vì sao Tiêu Minh Dạ lại biết được? Hỏi thì hắn nói là mình nhìn ra, làm Chung Ý Thu nhớ tới hồi trước Phương Khoản Đông đã từng nói mấp mé rồi, làm cậu ái mộ không thôi.

Thật là như vậy sao? Chung Ý Thu không dám tin tưởng —— sao mà mình không nhìn ra được nhỉ? Chẳng lẽ là mình bị mù hả ta?

Cho đến chủ nhật Phương Khoản Đông và Chu Luật Thư tới đây, cậu còn không tự chủ được rình coi hai người này, mưu toan moi móc dấu vết.

Giữa chừng đã xảy ra một chuyện, Lý Hoành Phi hỏi Trương Huy, đứa nhỏ cùng thôn với Trương Phong Phong, mới biết được nguyên nhân thằng bé không tham gia thi đấu văn nghệ là bởi vì mẹ nó không cho, các giáo viên đều đoán được nguyên nhân là vì gia đình, nhưng chưa từng đoán là từ mẹ thằng bé, bởi vì trước kia bà rất ủng hộ việc Trương Phong Phong ca hát. Lần trước thi đấu ở trên huyện, Trương Phong Phong không thi đậu mà bà đã tìm tới Trịnh Tiểu Bình, cầu xin người ta dẫn dắt con trai giúp mình, cho dù có không đoạt giải, thì lên sân khấu một lần trong đời cũng được.

Hiện tại bà ngăn cản, thì thật sự là không thể tưởng được. Lý Hoành Phi và Trịnh Tiểu Bình tìm tới nhà, bị thoá mạ một hồi, tốt xấu mới hiểu rõ ngọn nguồn.

Tham gia thi đấu có hai học sinh, trường học ra tiền cho mỗi người mua một bộ quần áo mới, nữ sinh còn được mua vòng hoa cài đầu. Bởi vì giày không có nhiều kiểu dáng, cho nên không mua mới, yêu cầu mang một đôi giày trắng sạch sẽ là được.

Trương Phong Phong cũng có, nhưng một bên đã bị rách, giày này giá mấy đồng một đôi, trước kia chỉ cần rách thì mẹ nó đều sẽ mua đôi mới. Lần này nó vừa xin là chọt đúng chỗ hiểm luôn, mẹ nó mắng nó không khác gì thằng cha khốn nạn của nó cả, một gã đàn ông tối ngày chỉ biết chải chuốt, mà tâm thì dơ bẩn thối nát!

Trương Phong Phong có lòng tự trọng cao, không hề đề cập tới chuyện này, cũng không muốn tham gia thi đấu nữa.

Chung Ý Thu xót xa trong lòng, vì sao người lớn phạm sai lầm thì con cháu lại bị trừng phạt? Chỉ vì bọn họ không có năng lực phản kháng hay sao?

Cuối cùng cậu bàn với chú Nghĩa, xuất tiền trong quỹ khen thưởng để mua cho mỗi đứa một đôi giày mới, mới làm Trương Phong Phong đồng ý tham gia thi đấu.

Chung Ý Thu mỗi ngày thấy chỗ ngồi trống trơn của Lưu Thanh Hồng đều sẽ nghĩ tới cô đi tới đâu rồi? Hy sinh nhiều người như vậy để đổi lấy sự tự do, cô có vui sướng không?

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

Leave a Reply