Thầy giáo Tiểu Chung – Chương 73

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

73. Hai anh em

Tới ngày châm cứu, Phương Khoản Đông thấy bọn họ tặng cho nửa túi khoai lang đỏ thì kinh ngạc không thôi, còn Chu Luật Thư thì vui vẻ, hoan thiên hỉ địa nhận lấy, bị Phương Khoản Đông liếc mắt thì lại vội vàng hi hi ha ha cầm theo túi trốn vào bên trong.

Ngày hôm qua nghe hiệu trưởng dạy bảo xong, Chung Ý Thu suy nghĩ cả đêm, mình làm việc tuy không tính là kéo dài nhưng không đủ sấm rền gió cuốn, thư viện đến bây giờ còn chưa có mặt mũi. Hôm nay là chủ nhật, cậu vội vã muốn đi vào huyện kiếm sách, ngồi không yên ở y quán.

Chú Nghĩa đoán được cậu nghĩ gì, kiến nghị nói: “Nếu không thì hai đứa lên huyện trước đi, gọi điện thoại bảo Lục Tử tới đón chú.”

“Không được, trời lạnh ngồi máy kéo về sẽ đông cứng.” Chung Ý Thu không đồng ý.

“Có gì mà chịu không nổi, bảo nó mang theo hai tấm chăn bông dày là được, hôm nay ấm áp.”

“Chú đừng lo, chở chú về nhà rồi bọn cháu mới đi.”

Phương Khoản Đông nghe bọn họ nói, hỏi, “Mấy cậu muốn đi tìm sách bữa nay à?”

“Vâng.”

“Nếu các cậu chịu, thì có thể để chú ở đây một bữa, lên huyện trước rồi về đón chú.” Có thể là do làm bác sĩ, nên khi hắn nói chuyện ngữ khí rất nhẹ nhàng.

Không thể tưởng được hắn sẽ chủ động đề nghị, Chung Ý Thu ban đầu rất vui mừng nhưng vẫn cảm thấy không thích hợp, “Cảm ơn, nhưng mà tới chiều bọn tôi mới về.”

“Không sao, ăn trưa ở đây cũng được.” Phương Khoản Đông cười khẽ.

Chung Ý Thu nhìn về phía Tiêu Minh Dạ, trưng cầu ý kiến.

“Tiện không?” Tiêu Minh Dạ hỏi.

“Không sao.”

Chung Ý Thu vẫn cho rằng không ổn, tuy rằng đã tới vài lần, Phương Khoản Đông cũng không tồi, nhưng để chú Nghĩa ở lại nhà người không thân, còn ăn cơm trưa với người ta, thì thật sự không yên tâm.

Chú Nghĩa vẫn không lên tiếng, chú cũng lưỡng lự, nơi này gần với huyện, tiện đi mua sách hơn nhiều.

Phương Khoản Đông bắt đầu thi châm, cúi đầu nói: “Hôm nay vừa chuyển tới một đống thuốc mới, một mình cháu thì làm không xuể, chú ở đây giúp cháu một tay.”

Chú Nghĩa ấm áp trong lòng, không hề rối rắm đáp ứng: “Được, có điều phải làm phiền cháu dạy chú trước.”

Chung Ý Thu ngồi trên xe còn chưa nghĩ ra vì sao Phương Khoản Đông hôm nay lại chủ động thân cận đến thế, cậu hỏi Tiêu Minh Dạ: “Anh nói có phải vì nửa túi khoai lang đỏ đó không?”

“Có thể……”

Ông chủ kho sách cũ họ Hồ, hơn bốn mươi tuổi, ông là người ở ngoài chuyển tới huyện này, ban đầu kéo xe đẩy tay đi khắp hang cùng ngõ hẻm thu sắt vụn, sửa nồi nhôm, sau đó phát hiện bán sách cũ kiếm được tiền thì đổi nghề, đến bây giờ thành ông chủ lớn chợ sách cũ, ai muốn mua sách cũ đều tìm tới ông. Gần chợ sách cũ là kho hàng hơn một ngàn mét vuông, ngày thường ông không ở đây mà thuê người tới quản lý, kế toán và công nhân gọi người này là anh Trương.

Chung Ý Thu gọi theo bọn họ, Tiêu Minh Dạ dù sao cũng không chủ động nói chuyện với ai, trực tiếp làm việc. Anh Trương là người thích nói giỡn, Tiêu Minh Dạ lạnh lùng hắn cũng không để bụng, ngầm tìm Chung Ý Thu hỏi thăm, “Anh của chú em nhìn lầm lì ghê nhỉ, có hỗn bang phái nào không? Anh biết Ngô Phụng Thiên đấy!” Dân bản xứ nói “Hỗn” chính là lăn lộn xã hội, Chung Ý Thu hỏi hắn mới biết được Ngô Phụng Thiên là ông chủ xã hội đen trong truyền thuyết……

Với người ngoài thì Chung Ý Thu giới thiệu hai người là anh em, họ sẽ tự giác xem Tiêu Minh Dạ là anh trai. Cậu vội vàng nói cảm ơn anh Trương, cảm ơn hắn đã quan tâm nhưng mà anh trai mình không phải là xã hội đen…… Anh Trương thấy cậu nói chuyện lễ phép, nên dặn dò nhân viên thấy sách cũ cho học sinh thì giữ lại cho họ.

Hôm nay, Chung Ý Thu thu hoạch được rất nhiều, anh Trương để dành cho cậu tám bộ truyện ngụ ngôn mới cùng với tập san tiểu học mà tỉnh xuất bản, chẳng qua là của năm trước. Tập san này đều được phát hành rộng rãi cho các trường tiểu học, trường họ cũng đăng kí mấy năm nhưng mà muốn mua thì phải trả tiền. Mấy bộ này cũ nhất là năm ngoái, tuy rằng có mấy trang sách bị ghi chú, nhưng tổng thể vẫn còn hoàn hảo, còn có mấy quyển 《 Mười vạn dặm dưới đáy biển》 cùng với bộ 《 Bách khoa thiếu niên 》 còn mới tám phần.

Chung Ý Thu như đoạt được trân bảo, tìm mượn giẻ lau cẩn thận lau chùi bìa và gáy sách. Sách tương đối mới không thể cân theo kí, phải trả mười đồng tiền, Chung Ý Thu trong lòng ẩn ẩn đáng tiếc vì giá trị của nó vượt xa số tiền này.

Giúp Phương Khoản Đông tìm hai quyển truyện tranh, lần trước dẫn hắn tới thì phát hiện hắn không chỉ yêu thích mà còn cẩn thận sưu tầm nữa, gặp được cuốn nào mình chưa đọc hoặc là nét vẽ đẹp thì hoàn toàn khác với dáng vẻ ngày thường, ánh mắt bắn ra hào quang bốn phía.

Khi trở lại y quán, chú Nghĩa và Phương Khoản Đông đang uống trà, nói chuyện phiếm, chuyện trò vui vẻ, Chung Ý Thu ngạc nhiên khi thấy bọn họ có thể hòa thuận đến vậy. Lúc đưa sách cho Phương Khoản Đông thì hắn càng vui mừng hơn, nhất định phải đưa cho bọn họ hai thùng trái cây, chú Nghĩa ra sức từ chối, có điều vẫn phải nhận lấy.

Trên đường về, Chung Ý Thu hưng phấn khoe khoang mua được bảo bối, chú Nghĩa bảo cậu buổi chiều đi tìm Lục Tử, nhờ hắn làm giúp mấy cái kệ sách và bảng hiệu, xong xuôi thì có thể chính thức treo biển hành nghề.

Chung Ý Thu tò mò hôm nay ở Chu Y Quán như thế nào, chú Nghĩa cười nói: “Bác sĩ Phương không có khó gần như cháu nghĩ đâu, cậu ấy ở Bắc Kinh hơn nửa năm, cho nên nghe nói chú từng học ở Bắc Kinh thì hỏi chuyện thôi.”

Chung Ý Thu không dám hỏi tiếp sợ chú Nghĩa nhớ tới chuyện cũ ở Bắc Kinh, suy tư nên chuyển đề tài như thế nào thì chú Nghĩa nói tiếp: “Có một chuyện mà chú thấy rất kì quái, Chu Luật Thư không phải là anh trai ruột, cũng chẳng phải là anh bà con gì cả, hai người còn thân thiết hơn cả anh em ruột thịt nữa…… Không biết có quan hệ gì đây? Có điều anh trai cũng rất……”

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

Nghe xong chú nói mà Chung Ý Thu đột nhiên nghĩ đến lúc mình giới thiệu Tiêu Minh Dạ là anh trai, chắc người ta cũng nghĩ bọn họ cũng kì khôi vậy ha!

Vừa đến nhà thì Viên Lão Hổ đã vội vã gọi Tiêu Minh Dạ đi mất, Chung Ý Thu đoán chắc là chuyện bao núi chồng tiền gì đó, vậy mà Tiêu Minh Dạ lại lặng lẽ lắc đầu với cậu.

Cậu rèn sắt khi còn nóng lập tức vào thôn tìm Lục Tử, tuyết bắt đầu tan tạo thành vũng bùn không dễ đi, chú Nghĩa lôi ra một đôi ủng màu đen bảo cậu mang vào, rồi đưa một túi cam và táo mà Phương Khoản Đông vừa cho bảo cậu đem đi cùng. Cậu tới nhà Lục Tử mới hai lần, theo ký ức xuyên qua mấy con đường và quẹo mấy ngõ nhỏ mới thấy tường nhà hắn.

Chung Ý Thu tới nơi mà Lục Tử không có ở nhà, mẹ hắn và chị hai ngồi ở dưới mái hiên vừa may vá, vừa nói chuyện phiếm, tuyết tan thành nước đổ ào ào từ trên mái nhà xuống đất. Trương Hồng Anh thấy cậu tới thì mừng rỡ vào nhà lấy ghế, Chung Ý Thu vốn không quen ở cùng phụ nữ, hơn nữa hai người lại vô cùng nhiệt tình và khách khí, đôi mắt kinh hỉ lại e lệ nhìn cậu chằm chằm, một câu hợp với một câu hỏi han ân cần, ép Chung Ý Thu ra đầy mồ hôi tay, mặt đỏ bừng.

Nhà Lục Tử ấn theo bối phận ở Viên gia trang đặt tên cho con gái có thêm chữ Ngọc, chị hai của hắn tên là Ngọc Nga, đã mang thai hơn ba tháng còn chưa thấy rõ, cô và Lục Tử đều có gương mặt trẻ em, hơn nữa cô nhỏ gầy, cho nên nhìn từ xa cứ như là thiếu nữ vậy.

Cô gặp qua Chung Ý Thu một, hai lần, không thân thiết cho lắm, nhưng cứ nghe mẹ khen thầy giáo mới tới đẹp trai như thế nào, có văn hóa ra sao, rồi tri kỷ đối đãi Lục Tử như anh em trong nhà, cho nên trong lòng cũng rất tôn kính cảm kích, thấy nhất thời không lấy ra thứ tốt gì để chiêu đãi Chung Ý Thu, nên giục mẹ đi xào chút đậu phộng cho cậu ăn.

Chung Ý Thu vội đứng lên uyển chuyển từ chối không cho các cô làm, trong lòng thì mong ngóng Lục Tử nhanh trở về để cứu mình khỏi cảnh xấu hổ này.

Trương Hồng Anh ngượng ngùng xoa tay nhất định phải giữ cậu lại ăn tối, cho dù có từ chối thế nào thì bà cũng không nghe, làm Chung Ý Thu cười khổ.

“Ý Thu, cháu là người làm công tác văn hoá lại sống ở thành phố từ nhỏ, thím có chuyện này cần cháu cho ý kiến.” Từ sau khi Chung Ý Thu tặng cho bà lọ kem dưỡng da, bà đã hoàn toàn không xem cậu là người ngoài nữa, đổi giọng gọi Ý Thu.

“Chuyện gì ạ?”

Trương Hồng Anh đè giọng, thần bí chỉ hướng bên cạnh nói: “Không phải chị hai Lục Tử đang mang thai đó sao, bên nhà chồng nó nói có phương thuốc đổi thai, cháu nói nó dùng được không?”

Viên Ngọc Nga ngồi bên cạnh thẹn thùng cúi đầu đẩy mẹ mình một chút.

Chung Ý Thu rất cảm động bà đã tin tưởng mình, dù sao đây là chuyện của phụ nữ, nên cậu châm chước một chút cẩn thận trả lời, “Cháu không rành đâu ạ, nhưng chị hai đã mang thai hơn ba tháng, theo đạo lý thì bào thai đã hình thành giới tính, dù làm thế nào cũng không thể thay đổi đâu ạ.”

“Nhưng có nhiều người đổi thai thành công lắm, khi kiểm tra toàn là con gái, mà uống thuốc xong đều sinh con trai, không tin không được!”

Chung Ý Thu hỏi, “Chị hai kiểm tra rồi ạ?”

Viên Ngọc Nga xấu hổ cười, “Kiểm tra rồi, là con gái.”

Chung Ý Thu rối rắm, cậu biết dân quê kỳ vọng con trai như thế nào, không có khả năng nói mấy câu mà khiến cho các cô suy nghĩ cẩn thận được, huống chi dù cô có suy nghĩ cẩn thận thì cũng vô dụng, để nhà chồng tiếp thu thì mới được. Dựa theo quy định kế hoạch hoá gia đình thì nếu đứa đầu là con gái, họ có quyền có thêm đứa thứ hai, đứa thứ ba phải phạt tiền, cho nên đứa nhỏ này là mấu chốt đối với cô.

“Mặc kệ thím có tính thế nào…… Thì thật sự không được…… Sinh đứa thứ ba vừa phải đóng tiền phạt vừa phải lo nuôi nấng, nhưng không thể dùng thuốc đổi thai! Bác sĩ Phương, người đang chữa chân cho chú Nghĩa, từng làm việc trong bệnh viện thành phố, hoàn toàn không ủng hộ chuyện đổi thai này.” Chung Ý Thu suy nghĩ khá lâu mới nói ra.

Có lời từ bác sĩ chuyên nghiệp thì hai người khá tin tưởng, trên mặt hiện lên vẻ do dự, Viên Ngọc Nga hổ thẹn như là phạm sai lầm, ấp a ấp úng nói: “Tôi nghe một bà bầu trong thôn nói có một bà bầu trong thôn nhà mẹ đẻ của cổ uống thuốc xong sinh con ra bị quái dị, bất nam bất nữ…… Nhưng mẹ chồng tôi nói phương thuốc này khác, bà đã đưa cho người chuyên nghiệp kiểm tra, sinh con trai không thành vấn đề……”

Chung Ý Thu vừa rồi còn tưởng mình đã khuyên nhủ được cô, rất là tin tưởng cô đã thay đổi ý nghĩ. Cậu sốt ruột, hận không thể nói ngay rằng, “Chị đừng bỏ thai nhé”, hoặc là “Chị sinh đứa thứ ba thì tôi sẽ đóng tiền phạt cho,” nhưng cậu chắc chắn mình không thể nói mấy câu này ra được, kiên nhẫn giải thích, “Đừng nghe lời đồn đãi chị ơi, chị hai này, nếu không thì chị đưa phương thuốc đó cho tôi đi, để tôi đưa cho bác sĩ Phương kiểm tra giúp, dù sao cũng liên quan đến tính mạng mà, cẩn thận vẫn hơn.”

Trương Hồng Anh vỗ tay vui mừng nói: “Đúng vậy! Con về chép lại một bảng đi, hai ngày sau bọn họ sẽ đi châm cứu, bác sĩ nhìn không ra vấn đề thì mình mua uống cũng không muộn!”

Viên Ngọc Nga chần chờ đồng ý, nói chép xong sẽ đưa cho cậu một bảng, Chung Ý Thu thầm thở dài: Không cần phải hỏi đâu…… Phương Khoản Đông sao có thể nói không thành vấn đề được! Không đá tôi ra ngoài là mừng lắm rồi á!

Trời sụp tối hẳn thì Lục Tử mới về, Trương Hồng Anh không tình nguyện oán giận cái nhà vị hôn thế này, ngày nào cũng chạy tới làm miễn phí mà chẳng nấu cho được một bữa ăn đàng hoàng, mấy ngày nay gầy sọc cả đi. Lục Tử đã quen nghe bà lẩm bẩm, dù sao cũng không cần người khác đáp lại, chỉ phát tiết cảm xúc thôi, hắn đồng ý với Chung Ý Thu ngày mai sẽ tới làm kệ sách giúp, vừa vặn trong nhà có mấy thanh củi dư.

Chung Ý Thu nhân lúc Trương Hồng Anh không chú ý trộm bỏ chạy, bằng không chờ tới khi ăn cơm lại phải lôi kéo một phen, kết quả mới vừa đi đến cửa sân thì đã bị phát hiện…… Bị bà giữ chặt chết sống không cho đi, Lục Tử biết Chung Ý Thu sẽ không ứng phó nổi, cản mẹ mình không cho bà kéo nữa.

“Chờ thím một chút, để thím đi lấy cái chăn vừa may cho mang về.” Trương Hồng Anh nói, bước nhanh vào nhà ôm một cái chăn bông to siêu cấp ra đưa cho Chung Ý Thu, cười ha hả nói: “Lục Tử nói cháu sợ lạnh, mỗi ngày đoạt chăn với anh hai Tiêu, nên thím lên thị trấn đặt may một cái năm kí.”

Chung Ý Thu mặt đỏ tai hồng: “……”

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

cường cường làm ruộng ngọt sủng

Leave a Reply

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: