Thầy giáo Tiểu Chung – Chương 37

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

37. Bệnh viện

Tim Chung Ý Thu đập dồn dập như tiếng trống vỗ, đi thật xa rồi cậu mới nhớ tới Lý Hoa Sen chỉ nói lên thị trấn, còn chưa nói ở nơi đâu! Cậu chồm về phía trước dí sát vào lỗ tai hỏi Tiêu Minh Dạ làm sao bây giờ.

Tiêu Minh Dạ nghe giọng cậu có hơi hơi run run, phỏng chừng là sợ hãi lắm đây, vội quay đầu nhìn tính trấn an cậu, xe máy còn đang bay nhanh về phía trước, tuy hắn phân tâm quay đầu nhưng cánh tay vẫn vững vàng nắm giữ tay lái, cơ mà vẫn dọa Chung Ý Thu sợ hãi, vội vàng chụp bả vai xoay hắn lại, bắt hắn nghiêm túc lái xe đi.

Tiêu Minh Dạ trực tiếp lái xe tới bệnh viện, nói là bệnh viện của thị trấn cho oai chứ thật ra chỉ là một phòng khám lớn, có thể xem đau đầu nhức óc, dụng cụ y tế thì cũ mèm, cà giật cà tang. Bệnh viện không có bãi đổ xe, cửa chính ở ngay trước đường cái, một khoảng trống nho nhỏ phía trước xem là đại sảnh, bên cạnh là ba bốn phòng khám bệnh, đằng sau là một dãy phòng bệnh trống vắng như không có ai nằm.

Chưa đợi đậu xe đàng hoàng thì Chung Ý Thu đã nhảy xuống xe vọt vào, trong đại sảnh chỉ có vài người, sát vách tường là quầy đăng kí và nộp viện phí có hai bóng áo trắng đang ngồi, cậu không rảnh lo nhiều, chạy bước lớn tới làm loạn, “Viên Vinh Nghĩa ở đâu? Chú bị sao rồi? Là người bị tật ở chân đó!”

Ngồi ở đó là một điều dưỡng tuổi còn nhỏ, bị dáng vẻ bổ nhào lên bàn của cậu dọa sợ, theo quán tính lùi lại về sau hét lớn, “Oái! Anh làm gì? Bệnh tâm thần hả?”

“Viên Vinh Nghĩa! Tôi tìm Viên Vinh Nghĩa! Chú ở đây nè, cô tìm giúp tôi với!” Chung Ý Thu thở gấp nói.

Điều dưỡng nhỏ không kiên nhẫn nói: “Không biết!”

Chung Ý Thu nóng nảy, lật sổ đăng ký nói, “Sao lại không biết? Chú ở đây mà, tìm đi!”

“Ê! Làm gì? Anh có bệnh không hả?” Điều dưỡng nhỏ đoạt lại quyển sổ đăng ký, bởi vì dùng sức quá nhiều nên góc quyển sổ quẹt vào mu bàn tay của Chung Ý Thu, làn da trắng nõn lập tức hồng lên.

Chung Ý Thu duỗi tay muốn đoạt lại, điều dưỡng nhỏ thấy dáng vẻ điên khùng của cậu thì tưởng cậu đang kiếm chuyện, nâng quyển sổ lên tính đánh cậu, kết quả còn chưa rơi xuống, đã bị một bàn tay to đột nhiên đẩy ra, làm thân thể của cô cũng ngã xuống ghế theo.

“Làm gì! Làm gì! Tìm việc……” Cô giơ tay chỉ vào phía trước thét chói tai, thì bị một đôi mắt hung dữ đe dọa, sợ tới mức ngậm miệng ngay, người đàn ông đứng trước đang nói chuyện với gã đàn ông làm loạn hồi nãy, trên mặt cũng không có biểu tình hung ác gì, hoàn toàn bình thản, ung dung.

Chung Ý Thu quá sốt ruột, ở chỗ này hỏi không ra thì chạy vào hành lang, vừa chạy vừa gọi “Chú Nghĩa”, Tiêu Minh Dạ đi theo không kéo cậu lại kịp, mới vừa hô một tiếng, thì hiệu trưởng Trịnh từ phòng cuối cùng ló đầu ra, còn chưa nói gì thì hai người họ đã vượt qua.

“Hiệu trưởng Trịnh, chú Nghĩa sao rồi ạ?” Chung Ý Thu vội hỏi.

Phòng khám bệnh trang trí rất đơn giản, dựa sát cửa là giường hộ lý, một cái bàn đặt thiết bị cần thiết, bọn họ đẩy cửa vào thì thấy chú Nghĩa đang nằm ở trên giường, che lại nửa người dưới bằng tấm chăn mỏng cũ nát của bệnh viện.

“Chú Nghĩa! Chú không sao chứ?” Chung Ý Thu tiến tới mép giường.

Chú Nghĩa thấy nét mặt đầy lo lắng và nôn nóng của cậu, muốn nói mấy câu cho cậu yên tâm nhưng không còn sức lực, hơi hơi ngẩng đầu nói: “Không sao đâu, sao cháu lại đến đây?”

Nhìn là biết thân dưới của chú không thoải mái rồi, Chung Ý Thu nhỏ giọng hỏi, “Chân bị làm sao vậy ạ?”

Hiệu trưởng Trịnh đứng sau lưng ngượng ngùng nói, “Ầy! Trách tôi! Đưa Chí Tề đến bệnh viện, mà cu đen không ở nhà, cũng chẳng có ai biết lái xe, nên tôi đi tìm Tiêu Minh Dạ, chú nói hai người lên huyện rồi, hết cách rồi mới để chú Nghĩa lái xe! Trách tôi sơ suất, chân chú ấy bị đau cả hai ngày nay rồi mà!”

Chú Nghĩa nói: “Trách gì mà trách! Lúc ấy không phải sốt ruột sao? Không sao đâu, chân hơi đau một chút thôi, bác sĩ có nói không bị gì mà, đừng lo lắng.”

Lúc tới bệnh viện quá nôn nóng, đúng là hồi trẻ chú Nghĩa có lái xe máy kéo, nhưng từ khi chân bị hỏng thì không lái nữa, có hơi ngượng tay vả lại hai ngày này chân lại đau, cả đoạn đường đi có rất nhiều lần xém xảy ra chuyện, chú dựa vào thân thể, và cái chân còn lại mới có thể giảm tốc các kiểu. Gian nan tới bệnh viện, mọi người ba chân bốn cẳng vội vàng ôm đứa nhỏ vào tìm bác sĩ mà không để ý tới chú, chờ tới khi dàn xếp xong xuôi thì hiệu trưởng Trịnh không thấy chú đâu, ra ngoài tìm mới thấy chú vẫn chưa xuống xe, cái chân hết đạp thắng rồi nhấn ga, cả đường đi hết cong rồi lại duỗi thẳng, đến lúc này không đứng dậy nổi.

Tiêu Minh Dạ hỏi: “Bác sĩ nói sao?”

Hiệu trưởng Trịnh nói: “Nói cái chân này bị tật, thêm phong thấp, mấy ngày nay lại sưng lên, bảo có điều kiện thì lên thành phố kiểm tra.”

Chung Ý Thu vội nói: “Bây giờ mình đi luôn đi!”

Chú Nghĩa ngăn lại, “Giờ về trước, bữa nay mệt quá rồi, để lần khác đi.”

Chú kiên quyết, hơn nữa thoạt nhìn rất mỏi mệt, Chung Ý Thu vốn định khuyên nhủ nhưng cũng không tiện ở đây dỗi chú, quay đầu lại hỏi hiệu trưởng Trịnh, “Chí Tề đâu? Thế nào rồi?”

Hiệu trưởng Trịnh đen mặt, khẩu khí vừa đau lòng vừa phẫn nộ, “Đang ở phía sau đó, bác sĩ nói là trúng độc, súc ruột cả buổi sáng mới ói ra hết! Đây vẫn là việc nhỏ, nó phát sốt mới là chuyện lớn, phải nằm viện.”

Bác sĩ vừa vặn tiến vào đưa đơn thuốc cho chú Nghĩa, Tiêu Minh Dạ cầm đi lấy thuốc, Chung Ý Thu nghĩ mình nên đi thăm Chí Tề, nhưng lại không muốn để chú Nghĩa ở đây một mình.

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

Cậu không che giấu cảm xúc của mình, trong lòng rối rắm thế nào thì treo nó ở trên mặt luôn, hiệu trưởng Trịnh xua tay nói: “Hai người đưa chú Nghĩa về trước đi, lái xe cu đen đó, bữa nay bọn tôi không thể về.” Chờ Tiêu Minh Dạ cầm thuốc tiến vào, lại xin hắn giúp đỡ, “Làm ơn tới nhà tôi nói cho mẹ tôi biết thằng bé không sao hết để bà đừng lo lắng, kêu bà gấp đồ dùng, quần áo, khăn lông này nọ, rồi lát cậu đem vào đây giúp tôi, tôi với mẹ nó ở lại đây vài ngày.”

Tiêu Minh Dạ ừ một tiếng đáp ứng, rồi đưa thuốc cho Chung Ý Thu, hắn muốn đi tìm Cao Tiểu Bao trả lại xe máy, để ai nơi này không ai nhìn tới thì sẽ bị trộm mất.

Chung Ý Thu không ngờ là một túi thuốc lớn đến thế, mở ra nhìn tất cả đều là từng gói thuốc nhỏ, cậu ngửi mùi thì biết ngay chúng giống với mùi thuốc chú Nghĩa đang dùng ở nhà, thường nấu để ngâm chân.

Có điều chú Nghĩa đã ngâm hết nửa tháng, mà không có chuyển biến gì cả, cậu đi đến phòng bác sĩ hỏi cho ra lẽ.

Bác sĩ hơn bốn mươi tuổi, đỉnh đầu lóe sáng, nghe cậu hỏi cũng chẳng thèm ngẩng đầu, “Cái này là thuốc giảm đau để ổng bớt khó chịu thôi, chân ổng là do bệnh cũ mà ra, thuốc ngâm chân không phải là thần dược!”

Chung Ý Thu càng không yên tâm, “Lên bệnh viện lớn thì sao? Có thể trị hết không?”

Người nhà bệnh nhân lúc nào cũng quan tâm quá hóa loạn, hỏi câu nào câu nấy đều vô duyên, dầu sao cũng là cầu an ủi thôi, bác sĩ cười nhạo một tiếng, “Anh ở đây hỏi tôi thì được, chứ anh mà lên bệnh viện lớn hỏi câu đó, đảm bảo sẽ bị mắng không ngốc đầu nổi luôn!”

Tuy Chung Ý Thu có thể lý giải, nhưng lời này nghe quá chói tai, cậu nhấp nhấp miệng một hai phải hỏi ra đáp án, “Ý của anh là lên bệnh viện lớn cũng trị không hết đúng không? Bác sĩ nói xem bọn tôi phải làm gì đây, có bệnh viện nào chuyên điều trị bệnh chân này không, chú tôi……”

Tiêu Minh Dạ đi vào thì thấy dáng vẻ khom lưng cầu xin của cậu, ngực nhói đau như bị dằm trong tim, lạnh giọng ngắt lời, “Lại đây đỡ chú Nghĩa ra xe, tụi mình về trước!”

Chung Ý Thu ở cùng với hắn một thời gian dài, nên nghe ra lúc này hắn không vui vẻ gì cho cam, chỉ phải đứng dậy qua đỡ chú Nghĩa, Tiêu Minh Dạ ngồi xổm nơi mép giường, cánh tay chú Nghĩa quàng qua cổ hắn, cần cậu dùng một chút sức lực đỡ thân trên của chú lên người của hắn.

Tiêu Minh Dạ không dám dùng sức ôm chân chú, chỉ có thể dùng sức lưng để đứng lên, Chung Ý Thu ở phía sau hỗ trợ che chở đi ra ngoài, đi ra cửa cậu còn quay lại vào trong nói, “Cảm ơn bác sĩ.”

Xe ngừng ở bên đường, hiệu trưởng Trịnh về lại phòng bệnh, chỉ còn hai người bọn họ, ra tới xe, Chung Ý Thu vội vàng chạy tới trước để mở cửa sau ra, rồi nhảy lên chuẩn bị bước kế tiếp.

Tiêu Minh Dạ tuy cao thật, nhưng thùng xe chỉ cao tới phần eo của hắn thôi, nên hắn xoay người để chú Nghĩa đưa lưng lên ghế ngồi, Chung Ý Thu sợ làm chú đau, nên quỳ gối lên ghế, chậm rãi đỡ chú, xong xuôi thì giúp chú duỗi chân, để chú Nghĩa dựa người vào mình.

Chú Nghĩa không lên tiếng, môi hơi hơi run rẩy, Tiêu Minh Dạ cởi áo khoác che lên nửa người dưới cho chú, Chung Ý Thu ghém lại kĩ càng.

“Tay bị gì đấy?” Chú Nghĩa nhẹ giọng hỏi, giọng nói khàn khàn.

Chung Ý Thu lúc này mới chú ý tới mu bàn tay của mình, vừa rồi lớn tiếng với điều dưỡng bị giấy cắt một chút, không ngờ là bị trầy da, xung quanh miệng vết thương đã ửng đỏ, nhìn có chút ghê người.

Tiêu Minh Dạ xoay người ra sau nhìn bàn tay của cậu, rồi lại ngẩng đầu nhìn mặt cậu chằm chằm, làm Chung Ý Thu hoảng sợ, lập tức cười nói, “Tôi không thấy đau,” nói xong thấy người ta vẫn dùng ánh mắt chết người nhìn mình, nên cậu nhỏ giọng bổ sung, “Đi về trước đi, lạnh quá……”

Tiêu Minh Dạ lúc này mới lái xe đi.

Về đến nhà, sắp xếp cho chú Nghĩa nằm ở trên giường xong thì Tiêu Minh Dạ liền đi ra ngoài, Chung Ý Thu rót nước ấm cho chú Nghĩa, rồi sờ sờ cái chân lạnh lẽo của chú, sau đó chạy ra phòng bếp nấu nước pha thuốc để chú ngâm chân.

Cậu không quen dùng lò đất, vất vả một hồi mới làm cho lửa cháy, vừa thêm củi vừa quạt gió, lăn lộn đến mức trán đầy mồ hôi.

“Để tôi,” Tiêu Minh Dạ đột nhiên xuất hiện nói.

Chung Ý Thu đang quạt gió cho lửa lớn hơn, đột nhiên nghe thấy tiếng thì giật mình, khi quay đầu còn phồng hai má nhìn như con chuột hamster tròn trịa, Tiêu Minh Dạ không nghĩ tới cậu sẽ làm vẻ mặt này, nên không tự chủ nâng tay lên, duỗi ngón trỏ đến trước mặt cậu.

Chung Ý Thu còn tưởng rằng hắn tới nhà hiệu trưởng Trịnh truyền lời và lấy đồ rồi, mà bây giờ lại xuất hiện ở đây, còn làm động tác không thể hiểu được, Chung Ý Thu không biết hắn muốn làm gì, đôi mắt mở to nhìn ngón trỏ đó, mắt thấy đầu ngón tay tròn tròn chuyển tới má phải của mình, chọt chọt.

“Phụt ——” Chung Ý Thu lập tức phun ra một hơi.

Đầu sỏ gây tội lại như là chưa có chuyện gì đã xảy ra, bình tĩnh bắt tay duỗi tay đến trước mặt cậu, “Đi bôi thuốc.”

Nhìn trong tay hắn là chai muối i-ốt khử trùng và bịch bông gòn, Chung Ý Thu nổi lên ấm áp trong lòng, thì ra là đi mua thuốc cho mình, cậu cười ha hả, “Bị thương có chút xíu hà, không cần đâu!”

Tiêu Minh Dạ thấy dáng vẻ cợt nhả thì không thèm nói nhiều nữa, kéo cậu đứng dậy rồi đẩy chiếc ghế con ra, ném thuốc vào trong lòng cậu, rồi ngồi xuống thay cậu nhóm lửa.

“Ha ha ha, anh hai ơi! Anh đúng là anh hai tốt của em mờ!” Chung Ý Thu được một tấc lại muốn tiến thêm một thước chọc hắn.

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

cường cường làm ruộng ngọt sủng

Leave a Reply

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: