Thầy giáo Tiểu Chung – Chương 31

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

31. La lối khóc lóc

Chung Ý Thu muốn đưa Viên Diễm về nhà, nhưng lại không biết nhà con bé ở đâu, hỏi nó thì nó luôn lắc đầu không nói lời nào, không còn cách nào chỉ có thể dắt nó về ký túc tìm chú Nghĩa trước.

Chú Nghĩa đã làm cơm xong từ đời nào, thấy mặt cậu xanh mét trở về còn dắt theo Viên Diễm dơ bẩn, là đoán được chuyện gì đã xảy ra.

Chú thầm hiểu như Chung Ý Thu nhưng không nói gì, cũng không hỏi nhiều, vội pha nước nóng cho con bé rửa mặt.

Nhân lúc này, Chung Ý Thu kể lại vắn tắt chuyện đã xảy ra, mỗi một câu nói đều như là con dao nhỏ khứa vào vào miệng của cậu vậy.

Chú Nghĩa nhìn ra nội tâm đang bừng bừng giận dữ của cậu, đôi mắt phượng dài ngày thường khá nghiêm túc, không dễ dàng phát giận, tính cách ôn hòa, thế mà lần này lại bùng nổ dữ dội.

Chú Nghĩa nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai của cậu, giúp cậu thả lỏng thần kinh đang căng chặt, có lẽ bởi vì người nhà đã bảo vệ cậu quá tốt, đã nuôi Chung Ý Thu thành một người thiện lương, những ngu muội và bắt nạt ở nông thôn đã xé nát tam quan tốt đẹp của cậu mất rồi.

Chú Nghĩa đưa Viên Diễm về nhà, Chung Ý Thu thẫn thờ ngồi ở trong sân.

Lại một lần nữa cậu chất vấn bản thân mình có thích hợp làm giáo viên hay không, phát hiện hành vi ác liệt đến vậy mà cậu không có cách để dạy dỗ mấy đứa nhỏ hay sao?

Trẻ con có sai không? Đương nhiên là có! Chính là bọn chúng chỉ mới tám tuổi, chưa thể phân biệt và quản lý hành vi của mình được, mà người đáng để lên án nhất là đám người lớn.

Mỗi đứa trẻ ngây thơ bước ra thế giới, nó thấy ác, thì sẽ bắt chước ác, nó thấy thiện, tự nhiên cũng sẽ học tập thiện.

Để bọn trẻ nhận thức được giá trị quan về thế giới chung quanh là một quá trình đầy mạo hiểm, việc mà mỗi người trưởng thành, mỗi một giáo viên cần làm là dẫn đường, dẫn dắt bọn nhỏ, để chúng tránh đi những điều ghê tởm và xấu xa ngoài xã hội, cuối cùng là đưa chúng tới con đường chính đạo thiện lương.

Hiển nhiên, bản thân mình cũng chẳng có năng lực dẫn dắt đó.

Từ lúc tới đây, cậu đã chịu nhiều lần đả kích và trào phúng rồi, đáng sợ hơn là những hoài nghi về năng lực của bản thân, dẫn đến uể oải, mất mát và mất đi phương hướng.

Cùng lắm thì rời khỏi đây thôi, cha không cho cậu về nhà, vậy thì trốn tới phương nam làm công, chẳng sợ làm cu li, miễn là có việc làm, hà tất ở lại đây làm giáo viên……

Chung Ý Thu suy xét từng phương án mà mình có thể làm, tự an ủi rằng mình có rất nhiều đường đi.

Mà bây giờ chuyện này như là gõ nát ngụy trang người làm công tác văn hóa của cậu, làm cậu nhận thức rõ rằng, làm giáo viên không những chỉ dạy học, mà còn gánh trách nhiệm nuôi dạy bọn trẻ nữa.

Nhưng lần này khác ở chỗ Chung Ý Thu không có ý niệm lùi bước, cậu nhớ tới lời chú Nghĩa từng nói, có một số việc cần có người đi tiên phong.

Buổi chiều, Chung Ý Thu gọi Lý Hoành Phi ra sân thể dục kể cho hắn nghe toàn bộ chuyện đã xảy ra, Lý Hoành Phi như là con thỏ bị trói buộc, xoay vòng một chỗ bảy, tám lần cũng không nghĩ ra cách nào hay, không thể phát tiết cảm xúc làm mắt hắn đỏ bừng, chỉ có thể hung hăng đá hòn đá trên mặt đất.

Hai người thương lượng nửa ngày, ngày mai tách ra tìm mấy đứa nhỏ để nói chuyện, ngăn bọn chúng không được khi dễ Viên Diễm nữa, rồi cẩn thận suy tính con đường dẫn dắt đúng đắn.

Buổi tối về ký túc xá, Chung Ý Thu không gặp Tiêu Minh Dạ, giờ dạy buổi chiều không biết hắn đã chạy đâu mất, sắp thi đấu rồi mà người này chẳng có lo lắng gì hết.

Cậu về phòng thì thấy trên bàn có một phong thư và một cái túi giấy, thư là của chị gái gửi từ Bắc Kinh, cậu tò mò trong túi giấy có cái gì, còn chưa mở ra đã ngửi được mùi thơm ngòn ngọt, là bánh kem mật ong đó nha.

Là Tiêu Minh Dạ mua cho mình à? Chung Ý Thu nghĩ một hồi lâu cũng không dám xác nhận, nhưng cậu thật sự không chịu nổi dụ hoặc của miếng bánh kem, ăn trước rồi nói, cùng lắm là bị Tiêu Minh Dạ chê cười thôi.

Bánh kem rất ngọt, như là giải phóng tất cả phiền muộn của cả ngày hôm nay vậy.

Buổi sáng hôm sau vẫn chưa gặp được Tiêu Minh Dạ, chẳng lẽ là tối hôm qua không trở về à? Ngủ ở đâu thế? Bận chuyện gì mà gấp gáp quá vậy?

Chung Ý Thu thất thần ăn sáng rồi đi dạy học.

Cậu có tiết dạy đầu tiên, hôm nay muốn dạy học sinh nhận thức hình học, nên cậu mang theo thước ê-ke và mấy cây thước hình dạng khác nhau vào lớp.

Cậu nhìn thoáng qua thì phát hiện Trương Huy hôm nay không tới, Chung Ý Thu lo lắng có khi nào hôm qua mình đã nghiêm khắc dọa nó sợ hay không?

Hỏi bạn cùng bàn và mấy đứa cùng thôn thì không đứa nào biết, Chung Ý Thu chỉ có thể dạy học trước, tính giữa trưa đi hỏi Lý Hoành Phi.

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

Mới vừa dạy học hơn mười phút, thì mấy đứa ngồi gần cửa sổ không biết nhìn thấy gì mà duỗi cổ nhìn ra ngoài nghe ngóng.

Chung Ý Thu đang chuẩn bị nhắc nhở bọn chúng nghiêm túc nghe giảng, thì nghe thấy tiếng hô lớn đứt quãng càng ngày càng gần.

Cậu còn chưa di chuyển tới cửa, thì thấy một người phụ nữ đầy xúc động kéo tay Trương Huy đi vào phòng, theo sau là khuôn mặt đầy âu sầu của Lý Hoành Phi.

Bà ta có dáng người cục mịch, mặc cái áo bông kiểu cũ, tóc khô vàng rối tung, thấy Chung Ý Thu thì lạnh giọng hỏi, “Thầy là thầy Chung đó à?”

Chung Ý Thu đoán bà là phụ huynh của Trương Huy, chắc là chuyện của ngày hôm qua rồi, nhưng rõ ràng là do Trương Huy khi dễ Viên Diễm, vậy thì tại sao bà ta lại đùng đùng nổi giận tới đây nhỉ?

“Là tôi, bà là phụ huynh của trò Trương Huy à?” Chung Ý Thu chào hỏi trước.

Bà ta hoàn toàn không màng lễ phép, tức giận giơ tay chỉ vào Chung Ý Thu lớn tiếng kêu lên: “Tôi là mẹ nó đây! Thầy có biết làm giáo viên không vậy? Làm thầy giáo mà đánh học sinh à? Trong giờ học đánh nó thì tôi không nói gì, tan học ở trên đường nhìn thấy cũng đánh nữa à? Để cho nó sống nữa chớ!”

Chung Ý Thu mờ mịt, “Tôi đâu có đánh ai.”

Mẹ Trương Huy đẩy nó lên trước mặt Chung Ý Thu, “Còn không thừa nhận nữa à! Không đánh nó thì sao tay nó lại bị bầm, nâng cũng không nâng nổi, nó mới mấy tuổi mà thầy đánh nó gãy cả tay luôn là sao?!”

Bà ta càng nói càng nghiêm trọng, não Chung Ý Thu nhanh chóng chuyển biến, có thể là ngày hôm qua kéo Trương Huy nặng tay quá rồi, đúng là lỗi của mình, nhưng mà lúc này là giờ học, tụi học sinh trong lớp đu bám khắp nơi để nghe ngóng, không tiện phân bua ở đây.

Cậu hơi hơi cúi đầu thành khẩn nói: “Tôi không đánh trò ấy, nhưng  ngày hôm qua xác thật đã xảy ra chút chuyện, hiện giờ là giờ lên lớp, chúng ta về văn phòng chậm rãi nói rõ ràng được chứ?”

“Nếu thầy không sợ thì nói ở đây luôn đi! Tan học còn đánh học sinh là sao?! Làm thầy giáo muốn đánh là đánh à! Cánh tay đánh gãy luôn kìa! Thầy đánh chứ ai! Thầy đánh nó chết luôn đi! Mẹ Trương Huy bị kích thích hét lớn.

Lý Hoành Phi ở bên cạnh kéo bà ta về hướng văn phòng, “Thầy Chung nói không có đánh là không đánh mà, tôi là chủ nhiệm lớp, khẳng định sẽ làm rõ chuyện này, được chưa?”

“Được cái đíu gì mà được! Không nói cho rõ thì bà đây không đi đâu hết!” Bà đẩy Lý Hoành Phi ra .

Bà ta luôn mồm nói mình đánh Trương Huy, còn luôn cường điệu mình đánh gãy tay nó, làm Chung Ý Thu không biết bà muốn chứng minh cái gì, cậu cúi đầu hỏi Trương Huy, “Thầy có đánh trò à?”

Trương Huy vẫn luôn vùi đầu vào ngực, nghe thấy Chung Ý Thu hỏi cũng không nâng lên, nhỏ giọng nói, “Không đánh…… Ngày hôm qua thầy kéo tay……”

Mới vừa nói xong, bà mẹ nghe thấy lập tức nhảy sồn sồn lên, “Nghe chưa! Gãy tay luôn rồi kìa! Thầy giáo cái con mẹ gì! Địt mẹ mày! Còn lương tâm hay không, đánh đứa nhỏ tám tuổi, ôi……”

Chung Ý Thu hoàn toàn bị động tác của bà làm cho ngây ngẩn, thật sự là có chút buồn cười, nói chưa xong đã bắt đầu la lối khóc lóc, hơn nữa nói cái gì cũng không nghe, đơn phương chỉ trích và đấu tố thôi.

Tuy nhiên tuyệt đối không thể để bà ta muốn làm gì thì làm được, Chung Ý Thu bình tĩnh lại, nhìn bà chằm chằm nghiêm túc nói: “Tôi nắm cánh tay nó thật nhưng sẽ không bẻ gãy, hơn nữa ngày hôm qua có nguyên nhân, tôi nói là về văn phòng, rồi sẽ một năm một mười giải thích rõ ràng, nếu tôi thật sự xúc phạm tới Trương Huy, thì sẽ xin lỗi và bồi thường ngay!”

Một khi cậu sầm mặt thì đuôi mắt nhướng lên rõ ràng, ánh mắt lạnh lùng và tinh tế, không có công kích, nhưng đầy tính uy hiếp.

Mẹ Trương Huy nhất thời bị cậu dọa sợ, không ngờ thầy giáo trắng nõn này lại rất lợi hại, bà ta do dự một chút rồi cũng theo họ về văn phòng.

Trương Huy đi bên cạnh dù sao vẫn là một đứa nhỏ, không biết là bị mẹ mình dọa, hay là bị thầy giáo dọa sợ, không kiềm được, oa —— bật khóc.

Một tiếng này như là nổi trống, lập tức cắt đứt ý niệm lùi bước của bà mẹ, bà lập tức đổ xuống cầm cánh tay Trương Huy, đâm về hướng Chung Ý Thu khóc kêu, “Ở đây nói đi! Nói ra lẽ! Bằng không tôi sẽ tố cáo thầy!”

Chung Ý Thu chưa bao giờ gặp qua trường hợp không biết lý lẽ như vậy, trong đầu loạn thành một đoàn, Lưu Thanh Hồng dạy Ngữ Văn lớp 3 tính ra khuyên giải cũng không dám chen vào, Vương Văn Tuấn sốt ruột chạy ra từ phòng học hỏi cậu chuyện thế nào, còn bọn học sinh bị giáo viên cản không thể ra ngoài, tất cả đều duỗi cái cổ dài xem phim.

Ánh nắng sáng ấm áp chiếu rọi trên người, nhưng ngón tay Chung Ý Thu vẫn cứ lạnh lẽo, cậu nắm chặt nắm tay cảm nhận được móng tay bấu vào da thịt, hướng về phía người ngồi xổm trên mặt đất hét lớn một tiếng, “Kêu la cái gì! Đây là trường học! Có việc thì về văn phòng nói! Không muốn nói thì đi kiện đi, cùng ra đồn công an nói!”

Nháy mắt, toàn bộ trường học đều an tĩnh lại.

Vương Văn Tuấn ở bên cạnh hoảng sợ, hắn nhìn mỗi một biểu tình của từng người giáo viên ra hóng chuyện, nhưng ai cũng giống hắn, đều mang vẻ mặt khiếp sợ không thôi, ai cũng không nghĩ tới, ngày thường dịu dàng, nghiêm túc Chung Ý Thu vậy mà là một con thú che giấu hàm răng bén nhọn.

Hắn nghĩ sau này những người này lại muốn khiêu khích Chung Ý Thu thì phải ước lượng trước mới được.

Tiêu Minh Dạ trở về văn phòng không gặp một ai, hắn dạy xong cũng không gặp Chung Ý Thu, mà mấy giáo viên khác thì thần thần bí bí bàn luận chuyện gì đó.

Hắn bắt đầu nghi ngờ, muốn đi tìm chú Nghĩa hỏi một chút, đến cổng trường thì gặp được Vương Văn Tuấn, nói cho hắn Chung Ý Thu đi ra sau núi rồi.

Tiêu Minh Dạ lộp bộp trong lòng, Vương Văn Tuấn đơn giản nói hai câu có phụ huynh học sinh tìm tới nói Chung Ý Thu đánh con trai nhà mình, còn chưa nói xong hắn đã bước đi.

Vừa đến sau núi còn chưa tìm, thì đã thấy Chung Ý Thu ngồi một mình ở bờ sông, cậu mặc một cái áo lông màu xanh lam, lưng cong vòng, nhìn chằm chằm mặt nước như là đang chìm đắm trong suy nghĩ.

Tiêu Minh Dạ đi qua đó ngồi xuống, cũng không gọi, chỉ là nhìn chằm chằm sườn mặt của cậu thôi.

Chung Ý Thu như là đoán được là hắn, quay đầu đối mắt với hắn.

Chỉ một cái liếc mắt thôi mà hàm chứa ba phần ủy khuất ba phần chờ mong ba phần u buồn cùng một phần vui mừng, giáng một đòn nghiêm trọng với Tiêu Minh Dạ.

Hắn cảm thấy mình điên rồi, tim hắn đập kịch liệt như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, hắn không kiềm nổi mà ôm lấy Chung Ý Thu.

Edit + Beta: Alice G. tại monalicebebe.com

hổng biết làm cách này mấy bạn bên kia có còn lấy bài trong blog mình ra không nữa?

cường cường làm ruộng ngọt sủng

1 Comment Leave a comment

Leave a Reply

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: