Thầy giáo Tiểu Chung – Chương 24

Edit + Beta: Alice

24. Sinh nhật

So với cái nhìn oán giận từ Viên Vinh Cử, thì hành động đánh học sinh một cách tàn ác như thế càng làm cho Chung Ý Thu thấy ghê tởm hơn.

Hồi nhỏ cậu từng bị giáo viên phạt chép bài, cũng có một số bạn bị giáo viên đánh, nhưng không ai có bộ mặt hung thần ác sát như thế cả.

Viên Vinh Cử đóng cửa, Chung Ý Thu không biết nam sinh kia có còn bị đánh hay không, cậu bần thần đứng gần cửa phòng lớp 6 cả mười phút, rồi mới lo lắng sốt ruột trở về văn phòng.

Chú Nghĩa thấy sắc mặt của cậu nên hỏi đã bị gì, Chung Ý Thu do dự một phút nhưng vẫn không đề cập tới.

Xử phạt bằng thể xác là chuyện bình thường ở đây, phụ huynh vẫn luôn cho rằng giáo viên đánh học sinh mới là chuyện đúng đắn, có thể dạy dỗ trẻ con.

Sâu trong tâm khảm Chung Ý Thu không ủng hộ phương thức này, giáo viên nghiêm khắc nhưng cũng đừng bỏ qua tôn nghiêm của tụi nhỏ, dạy dỗ như vậy có đúng hay không?

Cậu nhớ tới lời nói của chú Nghĩa vào tối hôm qua, rất nhiều chuyện muốn làm, nhưng không biết bắt đầu từ đâu và xuống tay ở chỗ nào?

Mùa thu, là một mùa không có cảm giác tồn tại, như là ngày hôm trước vừa tiễn đi thời tiết khô nóng thì ngày hôm sau nghênh đón mùa đông rét lạnh, cùng với hai ngày gió bão, nhiệt độ không khí càng xuống thấp, sớm muộn gì cũng phải mặc áo bông vào.

Lúc tới đây Chung Ý Thu không mang theo quần áo dày, ngày đầu tiên hạ nhiệt độ đã bị cảm lạnh đánh bại.

Lần đầu tiên nói với Tiêu Minh Dạ chuyện mình bị nghỉ học, cậu nói là vì hồi nhỏ thường xuyên ngã bệnh, tuy lớn lên bệnh tình có thuyên giảm, nhưng một khi sinh bệnh thì sẽ kéo rất dài, tuy đó không phải là lý do cậu bị đuổi học, nhưng đó cũng là sự thật.

Cậu di truyền bệnh thiếu máu bẩm sinh từ mẹ, cho nên từ nhỏ mẹ che chở cho cậu nhiều hơn, không phải là do con trai út bé bỏng, mà là bởi vì một khi cậu bị bệnh thì sẽ khổ sở đến vài tháng.

Chung Ý Thu không dám qua loa, ngày đầu tiên cảm giác không ổn là đi kiếm bác sĩ Trương ngay, uống thuốc hai ngày mà vẫn không ăn thua, đầu càng ngày càng nặng.

Tiêu Minh Dạ về nhà cầm sang một cái áo bông của mình, hắn cao hơn Chung Ý Thu một cái đầu, vai lưng dĩ nhiên dài và rộng hơn, một bộ đồ ngủ thôi mà Chung Ý Thu đã mặc đến đầu gối rồi.

Ấm áp thật đấy nhưng cũng xấu không thể nào tả nổi.

Chung Ý Thu không rảnh lo có xấu hay không, mỗi ngày mặc vào cũng không dám cởi ra, cho dù có cẩn thận đến mấy, uống thuốc thế nào vẫn bị dính bệnh.

Buổi chiều tan học kéo thân thể nặng nhọc trở về phòng, nằm trên giường rồi không ngồi dậy được.

Chú Nghĩa gọi hai lần cũng không tỉnh, Tiêu Minh Dạ quyết định đi gọi bác sĩ Trương tới khám.

Chung Ý Thu mơ mơ màng màng mở mắt ra, thấy một thân ảnh ngồi ở mép giường, bác sĩ Trương cõng hòm thuốc mới vừa vào nhà cậu liền tỉnh, chỉ là trên người không còn sức lực để mà ngồi dậy.

Nhận lấy nhiệt kế đặt ở dưới nách, thủy tinh lạnh lẽo ma sát với da thịt nóng hổi, kích thích làm cậu run lên.

Trong thời gian chờ đợi ba người không nói tiếng nào, làm Chung Ý Thu thiếu chút nữa chìm vào giấc ngủ luôn, không biết qua bao lâu, thì có một bàn tay thô ráp vói vào sờ đến cánh tay của cậu.

Cậu mở mắt ra, đối diện là đôi mắt đen nhánh của Tiêu Minh Dạ, như là sao trời thâm thúy, sáng rỡ như ánh sáng cuối đường hầm, Chung Ý Thu bị hấp dẫn, trong vô thức nắm lấy cánh tay đang vò vào tay áo của mình.

Tiêu Minh Dạ cứng đờ, bác sĩ Trương nói đã đến giờ kêu Chung Ý Thu lấy nhiệt kế ra, gọi hai tiếng không thấy phản ứng, tưởng cậu đã ngủ rồi, Tiêu Minh Dạ mới duỗi tay vào lấy, không ngờ mới vừa sờ đến đã bị bắt lấy tay.

Chung Ý Thu nắm chặt không buông tay, thậm chí còn làm Tiêu Minh Dạ đau, hắn cúi đầu tới gần, nói nhỏ như đang dỗ trẻ con trong nhà, “Lấy nhiệt kế ra.”

Chung Ý Thu bị sốt phản ứng chậm, một hồi sau mới lấy nhiệt kế ra.

38 độ rưỡi, bác sĩ Trương nói chích một mũi thuốc hạ sốt trước, đợi mai hạ sốt rồi tính tiếp, nói xong liền mở ra hòm thuốc chuẩn bị ống tiêm.

Tiêu Minh Dạ vừa thấy là biết muốn chích vào mông, không tự chủ được đứng lên rời khỏi mép giường, do dự có nên đi ra ngoài hay không.

“Đẩy cậu ta nằm nghiêng rồi kéo quần xuống,” bác sĩ Trương trực tiếp ra lệnh.

Tiêu Minh Dạ: “……”

Qua mấy ngày sau trong đầu hắn vẫn quanh quẩn câu nói từ Lục Tử, “Chung Ý Thu trắng quá, đặc biệt là vùng eo và mông đó!”

Ngày hôm sau sốt đã hạ, nhưng Chung Ý Thu vẫn cảm thấy chân mình cứ mềm nhũn như cọng bún, nhưng thời gian không đợi người, cuối tháng là phải thi đấu rồi, cậu run run rẩy rẩy đứng ở cạnh bàn bóng bàn mà Tiêu Minh Dạ vừa xây, xem xét giáo án động tác thể dục.

Buổi chiều Tiêu Minh Dạ không biết đã chạy đi đâu mà không tìm ra người, Chung Ý Thu đoán hắn đang tìm người hỏi về chuyện cao tốc với quốc lộ rồi, hắn sẽ không bỏ qua cơ hội này đâu.

Tan học, Lý Hoành Phi nổi giận ở trong lớp, Chung Ý Thu lần đầu tiên thấy hắn nổi giận đến vậy, khi trở về văn phòng mà vẫn đỏ mặt tía tai.

“Làm sao vậy?” Chung Ý Thu ghé vào trên bàn hỏi hắn.

“Đáng giận, một đám hư đốn không biết trái phải!” Lý Hoành Phi mắng to, không đợi Chung Ý Thu hỏi đã nói tiếp, “Viên Tiểu Vĩ và Trương Huy mỗi ngày tan học ở trên đường đẩy Viên Diễm xuống sông, thời tiết lạnh lẽo thế này lỡ gây ra chuyện thì sao!”

Chung Ý Thu ngồi dậy, kinh ngạc, “Vì sao? Lấy con bé ra làm trò đùa à?”

Trong lớp nhóm của Viên Tiểu Tĩ và Trương Huy có ba bốn đứa nam sinh và hai đứa nữ sinh, rất nghịch ngợm, đầu óc Viên Diễm không linh hoạt, thoạt nhìn ngu si, nên bị bọn chúng lấy ra làm trò đùa.

“Thì đang khi dễ đó! Ở trường học cãi nhau ầm ĩ thì thôi đi, còn ra ngoài đẩy người xuống sông nữa!” Lý Hoành Phi trả lời.

“Bữa nay cậu chỉ mắng thôi à? Có tác dụng không?” Chung Ý Thu ý thức được chuyện rất nghiêm trọng, vội hỏi.

“Mắng một đám, quản được một thời gian, nhưng là…… Ôi, chắc không được mấy ngày lại quay về như cũ ngay.” Lý Hoành Phi bất đắc dĩ.

Chung Ý Thu an ủi hắn, “Chúng ta cẩn thận một chút,” nghĩ nghĩ rồi thêm, “Mấu chốt là làm cho bọn chúng nhận ra lỗi lầm mới được.”

Buổi tối ăn đại món gì đó, thời tiết lạnh quá không tiện ra ngoài tắm rửa, chỉ có thể ở trong phòng lau khô, Chung Ý Thu lo tới mùa đông rồi phải làm sao, không biết mấy người này giải quyết thế nào nữa?

Khi Tiêu Minh Dạ trở về đã hơn 9 giờ tối, cả người dính đầy nước mưa, đầu tóc bị gió thổi tung càng lộ rõ vẻ sắc bén.

Hắn bọc áo khoác tiến vào, đứng ở dưới ánh đèn giống như một bức tượng lạnh lùng, Chung Ý Thu cầm khăn lông lau mặt cho hắn, Tiêu Minh Dạ nhận lấy lau bậy bạ vài cái.

Chung Ý Thu thấy bàn tay còn lại của hắn đang ôm trước ngực, không biết đang cất giấu thứ gì, phối hợp không chủ động hỏi chờ hắn lên tiếng trước.

Tiêu Minh Dạ khó có khi ngượng ngùng, ho khan hai tiếng, rồi mới từ trong lòng ngực móc ra hai bình thủy tinh đặt lên bàn.

Một hộp kẹo mạch nha cùng với một hộp mứt đào, Chung Ý Thu ngơ ngẩn nhìn nửa phút rồi mới ngẩng đầu nhìn hắn, “Cho tôi à?”

Tiêu Minh Dạ mất tự nhiên quay đầu đi, trong miệng nhanh chóng ừ một tiếng.

Cổ nhân nói gió thu mưa thu sầu chết người, Chung Ý Thu là sinh viên khoa học tự nhiên, trước kia không quá để tâm tới mấy chuyện tình cảm, mấy ngày sinh bệnh cậu mới cảm nhận được mưa thu dễ gây thất vọng, phóng đại sầu muộn tích tụ cả mấy năm nay của cậu.

Mỗi đêm cuộn mình ở trong chăn nghe tiếng mưa rơi, nảy sinh mờ mịt mất mát như là tương lai của cậu vậy.

Tiêu Minh Dạ dùng hai chai kẹo đơn giản cắt đứt tâm tình sầu thảm của cậu, làm Chung Ý Thu cảm động quá chừng.

Từ ban đầu trốn tránh và khiếp sợ nay lại cảm động và ỷ lại, dưới khuôn mặt lạnh lùng cứng rắn của Tiêu Minh Dạ là một trái tim ấm áp, một khi chạm vào, thì lại luyến tiếc buông ra.

“Tiêu Minh Dạ,” Chung Ý Thu rũ mắt kêu hắn.

“Ừ.”

“Cảm ơn anh!”

.….

Chung Ý Thu ngẩng đầu tìm đôi mắt của Tiêu Minh Dạ, bốn mắt nhìn nhau, cậu hơi hơi há mồm, “Hôm nay là sinh nhật của tôi.”

Tiêu Minh Dạ hơi hơi mở to hai mắt.

Chung Ý Thu vẫn còn chưa hết bệnh, đội ngũ tập thể dục theo đài đã được chọn, mỗi ngày tập luyện một tiếng đồng hồ vào giữa trưa và sau khi tan học.

Bởi vì bọn học sinh giữa trưa đều phải về nhà ăn cơm, đi tới đi lui quá lãng phí thời gian, sau khi thương lượng thì quyết định rút ra kinh phí, mua thêm thức ăn cho bọn nhỏ.

Tuy có sẵn lương thực, không cần phải trả tiền mặt, nhưng Chung Ý Thu vẫn cứ nghiêm túc hạch toán giá cả ghi vào chi tiêu.

Nồi cơm nhỏ của họ khẳng định không đủ dùng, Tiêu Minh Dạ ở bên sân thể dục đắp một cái bếp, mượn cái nồi to chuyên nấu cho đám tiệc trong thôn, giữa trưa mỗi ngày Chung Ý Thu hướng dẫn động tác, còn hắn phụ trách nấu cơm.

Lúc Viên Ngọc Lan ghé thăm, bọn học sinh đang xếp hàng chỉnh tề ăn cơm, gia đình bình thường chỉ có rau xào canh suông, còn Tiêu Minh Dạ thì bỏ thêm chút thịt, bọn nhỏ giống như ăn tết, mỗi ngày đều chờ bữa cơm này của hắn.

Đứng xa xa nhìn thấy cô bước ra khỏi Cung Tiêu Xã đang đi tới đây, Chung Ý Thu hất khủy tay đụng Tiêu Minh Dạ, kết quả hắn chỉ nâng mí mắt lên nhìn thoáng qua rồi lại tiếp tục ăn cơm.

Viên Ngọc Lan không ngờ sân thể dục có nhiều người như vậy, ngại ngùng không bước tới nữa, đôi mắt vẫn luôn nhìn về hướng này.

Chung Ý Thu thấy Tiêu Minh Dạ không thèm để ý, tự mình đứng lên gọi người, “Có việc gì sao?”

“Tìm anh của em,” Viên Ngọc Lan nói, nhìn cái chén trong tay Chung Ý Thu, cười hỏi, “Các anh ăn cơm ở đây à?”

Cô mặc chiếc áo gió màu vàng, nhưng cô lại không thuộc loại đáng yêu, nên không hài hòa cho lắm.

Tiêu Minh Dạ ăn xong rồi, đi tới đứng cạnh Chung Ý Thu hỏi, “Có chuyện gì?”

Viên Ngọc Lan cũng không thèm nhìn hắn nói, “Mẹ kêu anh tối nay về nhà.”

“Có chuyện gì?” Tiêu Minh Dạ lại lặp câu hỏi.

Chung Ý Thu quay đầu nhìn hắn, anh là máy ghi âm à?

“Em không biết, mẹ kêu anh về mới nói,” Viên Ngọc Lan lạnh giọng nói.

Tiêu Minh Dạ không hé răng, không biết là đồng ý hay là không để trong lòng nữa.

“Anh không về thì mai mẹ lại kêu em đến!” Cô bổ sung.

Tiêu Minh Dạ không để ý tới cô, nói với Chung Ý Thu, “Mau ăn cơm đi, nguội bây giờ.”

Mỗi lần đối diện với hai anh em nhà này thì Chung Ý Thu lại xấu hổ không thôi, vội vàng lùa cơm vào miệng.

Tiêu Minh Dạ xoay người bỏ đi, nhưng Viên Ngọc Lan biết hắn nghe lọt, buổi tối khẳng định sẽ trở về.

Cô trộm nhìn Chung Ý Thu, bữa nay cậu mặc bộ đồ thể dục màu trắng, tươi mát tuấn dật lại văn nhã lễ phép, đầu tóc sạch sẽ chỉnh tề, làn da trắng trẻo còn hơn cả con gái, đuôi mắt dài mang theo phong tình, giơ tay nhấc chân là khác biệt với đám nông dân chân lấm tay bùn ở đây ngay.

Chung Ý Thu có thể cảm nhận được tầm mắt của cô, càng thêm xấu hổ bất an, cân nhắc có nên chào hỏi hay là làm lơ đây?

“Thầy Chung ơi,” Viên Ngọc Lan trước mở miệng, mặt đỏ ửng, hơi hơi cúi đầu hỏi, “Anh mang giày số mấy vậy, em may giày cho anh được không?”

Chung Ý Thu: “Khụ……”

cường cường làm ruộng ngọt sủng

Leave a Reply

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: