Thầy giáo Tiểu Chung – Chương 10

Edit + Beta: Alice

10. Thăm hỏi gia đình

Lúc Tiêu Minh Dạ trở về, đã là một tuần sau đó.

Chung Ý Thu dự giờ mỗi giáo viên trong trường tận hai lần, tuy cậu không có căn bản dạy học, nhưng đi học đã nhiều năm, cũng như nghe giáo viên giảng dạy nhiều lần, dưới nhận xét của cậu, thì giáo viên giảng bài hay nhất lại là Vương Văn Tuấn.

Chung Ý Thu muốn nhờ y chỉ dạy, dù sinh hoạt ở cùng một nơi, nhưng đa số thời gian Vương Văn Tuấn đều ở trong phòng riêng, cũng không nấu cơm, tán gẫu vài câu lúc ăn cơm rồi thôi.

Mọi người vừa ngồi vào bàn dùng cơm chiều, thì Tiêu Minh Dạ vào cửa, theo sau là Lục Tử.

“Ha, may ghê” Lục Tử cười nói, nói xong lại khoa trương gọi, “Thu Nhi!”

Chung Ý Thu không để ý tới hắn, ngẩng đầu nhìn Tiêu Minh Dạ.

Trong mắt hắn mang theo mỏi mệt, chiếc áo thun đen tay ngắn nhăm nhúm bó sát ở trên người, trên mặt toát ra vẻ phong trần mỏi mệt càng toát lên sự lạnh lùng, xa cách.

Tiêu Minh Dạ múc nước rửa mặt, xách ghế dựa ra ngồi ở giữa Lục Tử và Chung Ý Thu, nghiêng đầu hỏi, “Dạy học thế nào rồi?”

“Khá tốt” Chung Ý Thu đáp, nghĩ nghĩ lại dừng lại đôi đũa, nhìn Vương Văn Tuấn phía đối diện, nghiêm túc nói, “Thầy Vương giảng bài hay lắm, tôi học được rất nhiều từ thầy.”

Vương Văn Tuấn không ngờ cậu sẽ khen mình, ngẩng đầu nhìn chằm chằm Chung Ý Thu.

“Đúng đó! Thầy Vương trước kia là giáo viên ở huyện mà, nếu không phải hồi đó không được sắp xếp tốt, thì sao về trường này dạy được!” Lục Tử đoạt lời, nói xong còn làm mặt quỷ với Vương Văn Tuấn.

Vương Văn Tuấn trợn mắt mắng hắn: “Đồ nhiều chuyện!”

Chung Ý Thu kinh ngạc, trách không được Vương Văn Tuấn dạy học hay như thế, thì ra từng là giáo viên dạy học ở huyện lận, cơ mà vì sao về đây dạy học nhỉ?

Chú Nghĩa chen vào, cười nói với Tiêu Minh Dạ: “Ý Thu chờ chú về để mời uống nước ngọt đó!”

Tiêu Minh Dạ cả ngày chưa ăn cơm, hấp tấp lùa cơm vào miệng còn chưa kịp nuốt thì đã bị Lục Tử chặn đứng, “Sao chỉ mời ảnh mà không mời tôi hả Thu Nhi!”

Chung Ý Thu đỏ mặt, đứng lên câu nệ nói, “Mấy ngày nay cảm ơn mọi người đã chiếu cố cho tôi, hôm nay tôi mời mọi người nước ngọt ha.”

Nói muốn xoay người đi Cung Tiêu Xã, Lục Tử đứng lên đuổi kịp, “Tôi đi với anh.”

“Tôi không uống nước ngọt, tôi muốn uống bia,” Vương Văn Tuấn không ngẩng đầu lên, vừa ăn vừa nói.

Chung Ý Thu gật đầu đáp ứng, hai tay Lục Tử đặt lên vai cậu, đẩy cậu ra ngoài, còn không quên quay đầu lại, “Mơ à!”

Nhưng mà tới Cung Tiêu Xã rồi, còn chưa vào cửa đã nói: “Bác Tài ơi, cho cháu bốn chai nước ngọt, một chai bia, lạnh nha bác.”

“Bốn chai nước ngọt, bốn chai bia ạ,” Chung Ý Thu sửa đúng.

Lục Tử giơ ngón cái.

Bác Tài nghe Chung Ý Thu nói tiếng phổ thông, tò mò kéo áo Lục Tử hỏi: “Sinh viên mới tới đó hả?”

Chung Ý Thu gật đầu, học theo Lục Tử chào hỏi.

Lục Tử dựa vào quầy hàng, dẩu miệng khoe khoang: “Trắng lắm đúng không bác?!”

Chung Ý Thu nỗ lực kiềm chế không đá mông hắn.

Bốn chai nước ngọt và bốn chai bia được đặt lên mặt tủ, vì mới vừa lấy ra từ tủ đông, nên khí lạnh tỏa ra trong không khí.

Chung Ý Thu có hơi mong chờ, nhiều chai như vậy, chờ lát nữa hỏi Tiêu Minh Dạ dạy cho mình tuyệt kĩ mở nắp bằng hai chai mới được.

Cậu cầm không hết nên nhờ bác Tài lấy giúp mình một cái túi để bỏ vào.

Mới vừa xoay người, thì nghe thấy mấy tiếng “Phanh — phanh — phanh” từ phía sau, quay đầu nhìn lại, Lục Tử đã mở nắp chai ra hết!

Còn làm ra vẻ chán ghét: “Con gái mới cầm túi nylon, mấy chai này cầm hai tay là được rồi!”

Trên đường trở về, tay trái Lục Tử ôm bốn chai nước ngọt, tay phải kẹp bốn chai bia, hai cánh tay bị đông lạnh đến mức cứng ngắc, lải nhải đi theo Chung Ý Thu, “Thu Nhi! Tôi không cố ý đâu mà……”

Trở lại bàn ăn chia cho mọi người, Tiêu Minh Dạ nhìn mấy chai đã được mở nắp, rồi nhìn thấy vẻ mặt bực mình của Chung Ý Thu, thì đã hiểu mọi chuyện.

Chung Ý Thu uống một hơi nửa chai nước ngọt, mới áp xuống lửa giận trong lòng.

Tiêu Minh Dạ thấy cậu đáng thương quá, nên dí sát vào thấp giọng an ủi, “Ngày mai tôi mời cậu uống, chắc chắn sẽ dạy cho.”

Kết quả, ngày hôm sau vẫn không có cơ hội được học.

Buổi sáng vừa đến văn phòng, hiệu trưởng Trịnh đã gọi mở họp.

Ông uống mấy ngụm trà nóng, nhấp nhấp miệng, lại đỡ mắt kính, sau khi hoàn thành một loạt các động tác tiêu chuẩn rồi mới nói: “Tình hình thì mọi người cũng biết rồi đó, mỗi năm một lần, các chủ nhiệm lớp báo cáo tình hình báo danh đi.”

Chung Ý Thu xoay bút không hiểu, báo cáo tình hình gì nhỉ?

Nghe xong hai vị giáo viên báo cáo thì mới hiểu ra, họ đang nói tới tình hình bỏ học.

Đức Doanh có chín thôn, cũng chỉ một trường tiểu học, tình hình gia đình thế nào thì ai cũng biết, con cái trong nhà mấy tuổi, đứa nào tới tuổi đi học, đứa nào học lớp mấy, không hỏi cũng biết.

Nhóm chủ nhiệm báo cáo xong, lớp 2 là ít nhất, chỉ có hai học sinh không tới báo danh, lớp 6 là nhiều nhất, có đến tám đứa, mấy lớp khác thì khoảng ba đến năm học sinh.

Hiệu trưởng Trịnh lật lật tài liệu mà các giáo viên nộp lên, cười nói, “Còn đỡ, tiến bộ hơn năm ngoái rồi!”

An tĩnh một hồi lại nói tiếp: “Mặc kệ thế nào thì vẫn phải đi hỏi thăm, cho dù là bên trên không đặt chỉ tiêu, thì chuyện này cũng là việc mà chúng ta nên làm, giáo dục mà.”

Một giáo viên nữ đứng tuổi nói tiếp: “Năm nào mà chẳng phải reo hò, còn đến tận nhà động viên, đến bây giờ còn chưa tới báo danh, thì chắc chắn là không muốn đi học rồi, thôn của bọn tôi có một đứa năm nay lên lớp 6, vừa mới nghỉ hè đã đi làm công rồi.”

Chung Ý Thu nhận ra đây là giáo viên đã nói đùa với hiệu trưởng vào buổi họp đầu tiên, cô Trương Hồng chủ nhiệm lớp 3, dạy Ngữ Văn.

“Nên đi thì vẫn phải đi, cô đi với Lưu Thanh Hồng đi, hai cô giáo đi còn dễ nói chuyện,” hiệu trưởng Trịnh nhấp ngụm trà nói.

Quay sang Chung Ý Thu, nói với Lý Hoành Phi, “Thầy Chung mới tới trường dạy học, chưa có nhiều kinh nghiệm, thầy hãy chỉ dẫn thầy ấy.”

Khi bị Lý Hoành Phi kêu ra ngoài, Chung Ý Thu còn ngơ ngác, lúc hiệu trưởng Trịnh mở họp, ai nấy đều rất nghiêm túc, như là đang bàn chuyện rất quan trọng, nhưng mà nội dung thì lại rất mơ hồ, làm cậu không nắm được trọng điểm.

Lý Hoành Phi dẫn cậu tới ngồi dưới sân bóng rổ, sân thể dục rất lớn nhưng không hoàn hảo, chỉ có sân bóng rổ có nền xi măng đàng hoàng, các chỗ còn lại đều là thảm cỏ, trong góc có hố cát để nhảy cao, nhưng bốn phía xung quanh đường chạy là đất bùn, Chung Ý Thu nghĩ tới lúc Tiêu Minh Dạ mang theo mấy chục học sinh chạy bộ bụi đất khắp nơi.

“Lớp của chúng ta có hai đứa không tới, một đứa ở trong thôn tôi, một đứa ở Viên gia trang, hôm nay chúng ta tìm thời gian đi tới đó một chuyến,” Lý Hoành Phi mở ra cuốn sổ nhỏ giới thiệu.

Chung Ý Thu nhanh nhạy hỏi: “Đi thăm hỏi gia đình sao?”

“Xem như là thăm hỏi gia đình, tới bữa nay mà vẫn chưa đi học thì phỏng chừng là không muốn đi học nữa,” Lý Hoành Phi trả lời.

“Không đi học á? Lớp hai mới tám tuổi, không đi học thì làm gì được chứ?” Chung Ý Thu nghiêng đầu như là đang hỏi, như là đang lầm bầm.

“Hầy, trẻ con nông thôn tám tuổi đã xuống ruộng làm việc được rồi,” Lý Hoành Phi thở dài lại nói tiếp, “Tình huống của Viên Bình có hơi khác biệt, cha nó hai năm trước lên núi bị đá đè chết, mẹ thì bỏ đi, bây giờ trong nhà chỉ còn nó và ông nội thôi.”

Chung Ý Thu đau xót trong lòng, đột nhiên nhớ lại lời Lục Tử kể về hoàn cảnh lúc nhỏ của Tiêu Minh Dạ, cũng là cha qua đời, mẹ tái giá, theo sống với ông nội, không kìm được lòng hỏi, “Trường hợp này trường học không hỗ trợ gì sao?”

Lý Hoành Phi nhìn cậu, rồi lại nhanh chóng cúi đầu nói: “Trợ giúp ư? Có rất nhiều trường hợp cần trường giúp đỡ.”

Chung Ý Thu không nghe ra cảm xúc của hắn, tự trách bản thân đã hỏi một câu quá ngây thơ, muốn xin lỗi lại không có can đảm, hai tay đan xen nói sang chuyện khác, “Đứa nhỏ còn lại thì sao?”

Lý Hoành Phi đứng dậy khép lại quyển sổ như là chuẩn bị bỏ đi, “Đứa nhỏ còn lại là Lý Vân Hoàn cùng thôn với tôi, trong nhà có điều kiện cho đi học, nhưng phụ huynh không phải là cha mẹ ruột, lại là con gái……”

Hắn không nói tiếp, nhưng Chung Ý Thu có thể đoán được, con gái có thân thế như vậy thì cuộc sống không dễ dàng lắm, nhưng còn quá nhỏ, mới có tám tuổi mà thôi, cậu thở dài trong lòng nhưng không dám nói ra.

Chung Ý Thu đứng dậy vỗ cát dính trên quần xong hỏi hắn, “Bây giờ đi luôn à?”

“Bây giờ thì không tiện, ai cũng xuống ruộng hết rồi, trong nhà không có ai đâu,” hai người cùng nhau đi về phía vườn trường, Lý Hoành Phi nghĩ nghĩ rồi quyết định, “Giữa trưa tới nhà Viên Binh đi, xế chiều bọn mình qua nhà Lý Vân Hoàn.”

Chung Ý Thu không ý kiến, đều nghe hắn sắp xếp.

Sau khi tiết học cuối của buổi sáng kết thúc, hai người thu dọn đồ vật tới Viên gia trang, hai người không có xe đạp, chỉ còn cách đi bộ tới đó, cũng may là Viên gia trang rất gần với trường học.

Đây là lần đầu tiên Chung Ý Thu tới Viên gia trang, từ trường học quẹo phải đi thẳng một đường là tới, tuy là đường đất, nhưng quanh năm suốt tháng con đường được cả xe lẫn người giẫm đạp, sớm đã bị mài mòn, tỏa ra một màu sáng trắng dưới ánh nắng mặt trời.

Trước cửa thôn là một con sông nhỏ, dòng nước không mạnh, khá là êm đềm, trên mặt sông là cây cầu gỗ dài hơn hai mươi mét. Qua cầu là một khoảng sân chung vô cùng lớn, Chung Ý Thu tuy chưa thấy qua, nhưng đoán đây là sân đập lúa, vì chung quanh có vài cối xay.

Trong thôn đa số là nhà gạch ngói đỏ một tầng, chỉ có vài căn nhà hai tầng, vô cùng nổi bật giữa một vùng trời.

Vào thôn, đâu đâu cũng là ngõ nhỏ lắt léo, lúc này hai người mắt to trừng mắt nhỏ mới nhớ tới, họ hoàn toàn không hỏi thăm nhà Viên Binh ở đâu?

Chung Ý Thu bị ánh nắng thiêu đốt không còn sức để nổi giận, không thể tin được xác nhận với Lý Hoành Phi , “Thầy không biết nhà học sinh đó ở đâu sao?”

Lý Hoành Phi lau mồ hôi trên mặt, mím môi lộ ra hai má lúm đồng tiền, áy náy lắc đầu, “Tôi quên mất đấy là học sinh mới, cứ tưởng là học sinh cũ của mình!”

Hắn lùn hơn Chung Ý Thu một cái đầu, cúi đầu nhận sai càng có vẻ như là đang bị khi dễ, Chung Ý Thu bị phơi nắng đỏ bừng cả mặt, đôi mắt cũng không mở ra được, cố nén cảm xúc vỗ vỗ bả vai hắn, nói, “Không sao, tìm người hỏi là được.”

Nhưng lúc này mới hơn mười một giờ trưa, vào ngày mùa chưa đến giờ ăn trưa thì bà con sẽ không nghỉ việc, trong thôn không có mấy người, hai người xoay quanh hai con đường mà chỉ gặp được một bà lão nghễnh ngãng, Lý Hoành Phi đã muốn bốc khói.

Hai người ngồi trốn dưới một cây hòe lớn, chỉ có thể chờ người để hỏi lại.

“Ấy, thầy Tiêu ở đằng kia phải không?!” Lý Hoành Phi đứng lên kêu.

Chung Ý Thu nhìn theo ngón tay của hắn, có hai người đang đứng ở cuối con đường, người đi ở phía trước cõng một cái sọt lớn không phải là Tiêu Minh Dạ thì là ai nữa, hắn mặc một cái áo sơ mi lớn ở ngoài, bên trong là một cái áo ba lỗ màu trắng, một sọt bắp lớn ở sau lưng mà không bị khòm, đầu vẫn ngẩng cao, cơ bắp đầy lực lưỡng.

Đi theo phía sau là một cô gái khoảng mười bảy, mười tám tuổi, mặc một cái sơ mi trắng, quần tây đen, giày cũng đen nốt, đội cái mũ cùng màu với áo sơ mi, nhưng vẫn có thể nhìn ra dáng người yểu điệu, dung mạo tú lệ.

Hai người đi cùng một chỗ, một bức tranh trai tài gái sắc đẹp đẽ.

Lý Hoành Phi nháy mắt với Chung Ý Thu.

Chung Ý Thu không rảnh lo hắn có ý gì, lòng cậu đã buồn bực lắm rồi!

—— tại sao người này không đi làm mà lại ở đây?!

cường cường làm ruộng ngọt sủng

Leave a Reply

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: