Thầy giáo Tiểu Chung – Chương 9

Edit + Beta: Alice

9. Nước có ga

Lần đầu tiên lên bục giảng, lần đầu tiên đối mặt với học sinh, đã nói những gì, đã xảy ra chuyện gì, Chung Ý Thu một chút cũng không nhớ rõ.

Cậu mơ mơ màng màng trở lại văn phòng, ngơ ngơ ngác ngác nhìn bình mực trên bàn ở chỗ ngồi của mình.

“Sao, lên lớp thế nào rồi?” Chú Nghĩa đi vào đẩy cậu một cái.

Đôi mắt đang dại ra của Chung Ý Thu phải nửa phút sau mới lấy lại tinh thần, thở dài nói: “Cháu không biết nữa chú ơi, hồi hộp quá nên không nhớ gì hết.”

Chú Nghĩa cười lớn, mặt đầy hòa ái: “Không sao đâu, lần đầu tiên đều hồi hộp vậy đó, lần đầu tiên chú lên bục giảng, phía dưới có mười mấy đứa học sinh thôi mà cũng quên mất chữ nghĩa.”

Chung Ý Thu uể oải nói: “Hình như cháu không thích hợp làm giáo viên đâu chú ạ, bọn nhỏ vừa nhìn cháu là cháu run ngay, từ ngữ đã chuẩn bị cũng biến đâu mất, không biết sau này dạy học thế nào nữa?”

“Một tháng sau là cháu thay đổi suy nghĩ ngay ấy mà,” chú Nghĩa khẳng định, ngại lực độ không đủ còn bỏ thêm bảo đảm, “Chú đánh cuộc với cháu nhé.”

Chung Ý Thu thở dài, gối đầu lên bàn.

“Sao vậy?” Tiêu Minh Dạ đi vào thì thấy hình ảnh này, hất cằm về hướng Chung Ý Thu hỏi chú Nghĩa.

“Bị đả kích, nói mình không hợp làm giáo viên.” Chú Nghĩa cười đáp.

Chung Ý Thu nghe thấy giọng nói của Tiêu Minh Dạ, ngẩng đầu nhìn hắn ngồi xuống đối diện với mình, thuận miệng hỏi một câu, “Anh ngồi ở đây à?”

Tiêu Minh Dạ lần đầu tiên nghe thấy cậu nói giọng địa phương, có chút lơ lớ, nhẹ nhàng, khác với bọn người ở đây.

Hắn kinh ngạc, cười nói: “Tôi tưởng cậu chỉ biết tiếng phổ thông thôi chứ.”

Chung Ý Thu nào còn tinh thần đối đáp với hắn.

Hắn ngã người dựa ghế, lại nói một câu: “Tiếng phổ thông của cậu hay lắm, giống như trên TV.”

Chung Ý Thu xụ mặt, không mặn không nhạt nói, “Tiếng phổ thông nói hay thì có liên quan gì tới làm giáo viên giỏi đâu.”

“Không làm giáo viên thì đi bê đồ.” Tiêu Minh Dạ đứng lên, cúi đầu gọi cậu, “Đồ dùng tới rồi kìa, ra ngoài bê đồ vào.”

Làm công khuân vác cả ngày làm Chung Ý Thu quăng hết những suy nghĩ vẩn vơ lên chín tầng mây.

Chờ đến khi đôi chân mềm nhũn như hai cọng mì thì cậu mới trở về dưới ánh chiều tà.

Cùng làm cùng một công việc, mà Tiêu Minh Dạ đi ở phía trước lại chẳng hề gì, làm Chung Ý Thu càng thêm buồn bực.

“Hôm nay tôi nhìn thời khóa biểu thấy ngày mai anh có hai tiết.” Chung Ý Thu tìm chuyện để nói.

“Ừ.”

“Vậy thời gian dư dả còn lại anh làm gì?” Cậu buồn bực.

“Ngốc.”

“Ê!”

“Sao, thấy không công bằng à?”

“Có hơi……”

Tiêu Minh Dạ dừng lại, cách nửa bước chân, nhìn Chung Ý Thu.

Chung Ý Thu: “……”

Im lặng hơn một phút, Tiêu Minh Dạ không nói lời nào, ánh mắt như xa như gần nhìn cậu.

Chung Ý Thu cảm giác như là hắn đang muốn nói gì đó mà lại thôi, trong ánh mắt thâm thúy có chút do dự.

Tiêu Minh Dạ là một người quyết đoán, có gì làm anh ta rối rắm vậy ta? Chung Ý Thu cũng căng thẳng theo.

Môi đóng mở, rốt cuộc hắn cũng nói ra hai chữ: “Đi thôi.”

Chung Ý Thu hoang mang, đứng yên.

Tiêu Minh Dạ đi được hai bước, không nghe thấy tiếng bước chân theo mình liền dừng lại, phát hiện vẻ mặt không phục của Chung Ý Thu.

“Đi, mời cậu uống nước ngọt có ga.” Tiêu Minh Dạ mặc kệ cậu có đáp ứng hay không, quay đầu trở về, tính toán bồi thường cho cậu.

Chung Ý Thu tới chỗ này mấy ngày rồi mà còn chưa tiêu tiền, nhanh chân đuổi theo, buồn bực vừa rồi bị nước ngọt có ga tha đi mất.

Bên phải trường học hợp với sân hợp tác xã, bên phải hợp tác xã là nhà vệ sinh.

Cung Tiêu Xã nằm ở bên trái trường học, vừa vặn nằm ngay ở ngã tư đường. Đại đội Đức Doanh có chín thôn, chỉ có một Cung Tiêu Xã, bên trong bán một ít đồ dùng linh tinh, đa số là kim chỉ, dầu, muối, đồ ăn vặt.

Cung Tiêu Xã được quy hoạch rất lớn, bốn gian phòng mở cùng hướng với trường học, cửa sơn màu đỏ sậm, rất là cởi mở xinh đẹp.

Khu vực bên trái mở cho tụi học sinh, chủ yếu bán văn phòng phẩm cùng đồ ăn vặt, màu sắc rực rỡ, bên phải là bán đồ sinh hoạt, đặt mấy cái lu lớn, có nước tương, có giấm, có cả rượu, vào trong còn đặt cả phân hóa học, dụng cụ làm nông, linh ta linh tinh.

Ngày hôm qua nghe Lục Tử nói chuyện phiếm, nói Cung Tiêu Xã chuẩn bị thông phòng, dựng thêm một phòng lớn kế bên, bán đồ trang điểm, quần áo phụ nữ.

Cung Tiêu Xã có một cái tủ đông đặt ở bên ngoài, che lại bằng một cái chăn bông. Muốn mua nước ngọt hay kem gì đó cũng không được chọn, phải nói cho người bán để người ta lấy cho.

Đi theo Tiêu Minh Dạ vào trong, Chung Ý Thu nhìn đông nhìn tây, cảm thấy nơi này sao là Cung Tiêu Xã được, nó nhỏ như một cửa tiệm tạp hóa thôi mà.

Trên quầy có hai người bán hàng, một ông cụ hơn sáu mươi tuổi, dáng người cao gầy, mang mắt kính màu trà, người còn lại là một người phụ nữ thắt bím tóc hơn ba mươi tuổi.

Tiêu Minh Dạ gõ gõ quầy kính nói, “Hai bình nước có ga.”

Cụ ông xốc chăn bông lên, mở cửa chuẩn bị đưa cho hắn, lại nghe thấy Tiêu Minh Dạ bồi thêm một câu, “Một chai nước tăng lực.”

Ông cụ cười ha ha buông chai đó xuống, duỗi tay vào sâu trong tủ.

Tiêu Minh Dạ đưa chai nước tăng lực cho Chung Ý Thu, Chung Ý Thu mới nhận ra người ta mua chai này cho mình, vội vàng trả lại cho ông cụ, “Cháu không lấy chai này đâu, đổi cho cháu chai giống với anh ấy đi ạ.”

Một chai nước tăng lực mất hai xu, đừng nói ở nông thôn, người dân trong thành phố cũng không dám uống, vì mắc quá.

Tiêu Minh Dạ cầm chai nước có ga trên tay để giải nhiệt, nghiêng đầu chớp mắt với cậu.

“Mắc quá à!” Chung Ý Thu nhỏ giọng trộm nói.

Cậu không dám lớn tiếng, vừa rồi nói muốn đổi, mặt ông cụ đã không vui rồi.

Chung Ý Thu cầm chai nước có ga, cái chai lạnh lẽo làm cậu giật mình, đang loay hoay tìm dụng cụ mở nắp, thì Tiêu Minh Dạ đã trực tiếp lấy cái chai đi, để hai chai ở bên nhau —— phanh một cái, hai bình đều mở, hơi ga từ từ sôi trào.

Chung Ý Thu há hốc mồm, kinh ngạc. Làm thế nào hay vậy ta?

Tiêu Minh Dạ đưa cho cậu, thằng nhóc này cũng không nhận, mở to đôi mắt sùng bái nhìn hắn, đôi lông mi dài run rẩy vì kích động, như là cây quạt nhỏ run run trong gió.

.…… Thần kỳ lắm hả trời?

“Sao anh làm được vậy, hay quá đi!” Chung Ý Thu khen ngợi từ đáy lòng.

Tiêu Minh Dạ làm lơ, không hiểu vì sao người này lại đi hâm mộ cái kĩ năng vô dụng này, uống một hớp lớn nước có ga, chọc cậu nói, “Cậu mua thêm hai chai nữa đi rồi tôi dạy cho.”

Chung Ý Thu nghĩ nghĩ, cảm thấy mình không có lời, thỏa thuận, “Ngày mai tôi mời, anh nhớ chỉ cho tôi.”

Tiêu Minh Dạ cười đồng ý.

Khai giảng ngày 1 tháng 9, đến ngày 3 mới chân chính đi dạy.

Tuần này Chung Ý Thu sắp xếp rất ít tiết, cậu muốn đi dự giờ học hỏi trước.

Tiết toán đầu tiên của sáng nay là lớp 6, buổi sáng vừa đến văn phòng, chú Nghĩa đã dẫn Chung Ý Thu tới gửi gắm cho Viên Vinh Cử.

Chung Ý Thu có trí nhớ tốt, nhớ người rất giỏi, từ nhỏ cậu đã luyện ra, cậu phải nhớ rõ người này là ai, học ban nào, có khi dễ cậu không, ai có thể đánh lại, ai gặp thì phải chạy, cậu rành rọt lắm.

Cậu nhớ rõ thầy giáo Viên này, bởi vì hôm Tiêu Minh Dạ xin nghỉ, y là người có ý kiến ý cò.

“Anh Bảy ơi, anh đang trêu em đó à! Ngày đầu tiên đã dẫn theo sinh viên tới dự giờ thì sao em còn dám dạy gì nữa?” Viên Vinh Cử ngồi trên ghế, lưu loát thu dọn giáo án, không thèm nhìn họ.

Y họ Viên, Chung Ý Thu đoán y là người của Viên gia trang, không ngờ y gọi chú Nghĩa là anh Bảy, chú Nghĩa hơn bốn mươi tuổi, thoạt nhìn chỉ mới hơn ba mươi thôi, thì ra vai vế cũng lớn ghê đó.

“Chú dạy tiết Toán đầu tiên, không theo chú thì theo ai,” chú Nghĩa không kiên nhẫn với y, xoay sang nói với Chung Ý Thu, “Đây là thầy Viên, lát nữa cháu theo thầy ấy.”

Rồi lại nói với y: “Không cần xen vào nội dung, chỉ theo học trình tự giảng bài, học phương pháp.”

Chung Ý Thu gật đầu.

Viên Vinh Cử cười lạnh một tiếng, đứng lên nói, “Còn phương pháp nữa à? Thầy giáo nông thôn thì có phương pháp gì chứ? Đừng có làm khó tôi!”

Nói xong cũng mặc kệ Chung Ý Thu, tự cầm sách đi ra ngoài, Chung Ý Thu vội cầm theo sổ nhỏ chạy theo.

Lớp 6 nằm gần văn phòng, phòng học không có cửa sau, Chung Ý Thu đành phải căng da đầu đối mặt với mấy chục đôi mắt đi xuống dưới lớp dự thính.

Có lẽ bởi vì Viên Vinh Cử là chủ nhiệm lớp, lớp y dạy vô cùng yên tĩnh, thậm chí có thể nói là không nhúc nhích, chỉ có lúc lật sách hay trả lời câu hỏi mới có chút tiếng động.

Chung Ý Thu đếm một chút, 27 học sinh, phòng học không dư chỗ nào.

Bàn học là hai người ngồi, cũ nát, Chung Ý Thu ghé vào trên bàn, tay cọ vết sơn cũ.

Không biết đã dùng mấy năm rồi, vết sơn trên mặt đã sắp rớt đi hết, lộ ra ruột gỗ màu xám bên trong, bọn học sinh lấy dao khắc lung tung lên mặt bàn, thậm chí còn đào không ít lỗ nhỏ nữa.

Phòng học không có quạt điện, chưa đến mười phút là người cậu đã đầy mồ hôi, tay trơn trượt không cầm chắc cây bút.

Viên Vinh Cử cũng không có giảng bài học mới, chỉ ôn lại toán học lớp 5, còn nói năm nay sẽ học được cái gì, nghiêm khắc cảnh cáo tầm quan trọng của kì thi tốt nghiệp.

Y có gương mặt chữ điền, cằm có một viên nốt ruồi đen rất to, lúc nghiêm túc nói chuyện rất hung dữ làm Chung Ý Thu có hơi sợ y.

Một ngày nghe xong hai lớp, lớp thứ hai là giờ Ngữ Văn lớp 3 của một cô giáo trẻ.

Chung Ý Thu hỏi chú Nghĩa, cô giáo tên là Lưu Thanh Hồng, cuối năm ngoái được gả tới Trịnh gia trang, điều tới dạy học vào năm nay.

Lưu Thanh Hồng nói chuyện thong thả, ngữ khí không hề phập phồng, Chung Ý Thu nghe được cuối cùng có chút mơ màng sắp ngủ.

Hết tiết, Chung Ý Thu nói cảm ơn với cô, cô luôn cúi đầu dùng tay vuốt vuốt tóc mai, cũng không nhìn cậu, không biết nói câu gì đã vội chạy đi.

Chung Ý Thu khó hiểu, lo lắng có phải mình đã không cẩn thận nói gì đó mạo phạm tới cô hay không?

Vào giờ cơm chiều, Tiêu Minh Dạ không có mặt, buổi sáng rời giường hắn đã ra cửa, cả ngày không trở về.

Chung Ý Thu hỏi chú Nghĩa Tiêu Minh Dạ làm gì, sao lại không đi làm?

Chú Nghĩa nói tuần đầu tiên trường không sắp xếp dạy thể dục, tuần thứ hai mới bắt đầu, chắc là hắn đã ra ngoài tìm chuyện khác để làm rồi.

“Sao vậy, tìm chú ấy có việc gì à?” Chú Nghĩa thích uống trà, cho dù là buổi tối cũng muốn phải pha một ly trà đặc.

“Ôi!” Chung Ý Thu thở dài, “Ngày hôm qua anh ấy mời cháu một chai nước có ga, cháu bảo hôm nay mời lại.”

Chú Nghĩa cười hành vi con nít của hai người, “Vậy thì để dành đi, càng nhiều thì cháu uống càng đã.”

Chung Ý Thu kỳ thật muốn hỏi Tiêu Minh Dạ đi kiếm việc gì làm? Nhưng cậu biết chú Nghĩa sẽ không nói, mình hỏi thăm sau lưng lại không hay.

Cậu quyết định chờ Tiêu Minh Dạ trở về thì sẽ tự hỏi.

Còn vì sao phải đi hỏi Tiêu Minh Dạ thì cậu cũng không biết.


hồi nhỏ đi học tụi tui gọi vui cô giáo dạy Văn là tiến sĩ gây mê, gặp hôm nào có tiết Văn đầu tiên là cả lớp gục đầu hơn một nửa :)).

cuối tuần này không có chương mới đâu ha, tui đi chơi với xem Sáng, sẵn đi gặm cơm tró từ 2 anh em luôn. Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ!

cường cường làm ruộng ngọt sủng

Leave a Reply

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: