Sau khi hai nam thần kết hôn – Chương 77

Edit + Beta: Alice

còn 20+ chương nữa thôi, ráng lên.

Chương 77

Lần đầu tiên Diệp Diễm Thanh biết Văn Dữ cũng là người thích ăn kem, chỉ cần là bôi lên người hắn, thì Văn Dữ sẽ liếm sạch sẽ, rõ ràng là bánh kem chúc mừng, mà kết quả lại là, hắn chỉ nếm được vị ngọt từ miệng Văn Dữ.

Diệp Diễm Thanh không nhớ rõ mình mặc chiếc áo ngủ kia vào lúc nào, cũng không nhớ khi nào bị cởi ra, hắn chỉ nhớ rõ cảm giác ướt át bị đủ thứ chất lỏng dây vào quần áo, lúc lạnh lúc nóng. Mà thảm một cái là thân thể hắn rõ ràng đã rất mệt mỏi, nhưng vẫn nảy sinh phản ứng, chỗ nào trên cơ thể bị Văn Dữ sờ qua đều nóng hổi.

Bất kể hắn nói không được bao nhiêu lần, cũng xin tha không ít lần, đáp lại hắn vĩnh viễn là những cái hôn và động tác ngày càng dữ dội hơn, làm Diệp Diễm Thanh cảm thấy lần này Văn Dữ muốn lấy mạng của hắn mất rồi.

Cuối cùng, Diệp Diễm Thanh khóc không ra khóc, kêu không ra kêu, chỉ còn nhỏ giọng nức nở, bắt lấy cánh tay Văn Dữ để mượn sức thì mới lấy lại được chút tỉnh táo.

Diệp Diễm Thanh không biết mình ngủ gật từ lúc nào, chỉ nhớ rõ trước khi ngủ quên thân thể hắn vẫn còn đang run rẩy, mà nụ hôn của Văn Dữ dừng lại ở trên đôi mắt mình.

Ngày hôm sau tỉnh lại đã là chạng vạng tối, Văn Dữ đã đi từ sớm, chỉ để lại vài dòng tin nhắn. Diệp Diễm Thanh nhớ lại cảm giác mất mặt tối hôm qua nên không thèm trả lời, hơn nữa còn dáng tag “Tra nam” cho Văn Dữ vì hành vi làm xong rồi bỏ chạy này.

Phòng ngủ đã được thu dọn sạch sẽ, khăn trải giường cũng đã đổi mới, nhưng Diệp Diễm Thanh vẫn còn ngửi được mùi vị tối hôm qua vẫn còn thoang thoảng trong không khí. Áo ngủ của hắn bị ném ở trên giường, lộn xộn như là đang nói “Chất lỏng ở trên người tôi giống với trên người anh đó”, Diệp Diễm Thanh càng nghĩ càng xấu hổ và giận dữ, kéo chăn che lại đầu mình, nhưng động tác này lại động đến cánh tay và cái eo đau nhức, làm hắn than nhẹ, giọng nói khàn đến đáng thương.

Trong lúc tức giận Diệp Diễm Thanh cầm lấy di động sửa tên Văn Dữ thành “Tra nam”, sau đó trực tiếp kéo người vào sổ đen. Những lí do ngày trước hắn muốn dùng để trốn tham gia đánh bảng đã bị vứt vào xó rồi, hiện thực là bị làm đến mức đứng không nổi đây nè, hắn không dám cam đoan mình có thể bò lên sân khấu vào thứ năm đâu.

Nằm nướng thêm một lát, Diệp Diễm Thanh mới chậm rãi bò xuống giường, hai đùi vẫn còn run, đỡ eo chậm rãi đi xuống lầu, cũng may là dì giúp việc đã đi rồi, nếu không thì hắn không đáng mặt đàn ông nữa.

Húp một miếng cháo rồi Diệp Diễm Thanh lại bò đến sô pha nằm xuống, nhắn tin báo cho Ngải Trừng biết hai ngày tới mình sẽ không tới công ty.

Ngải Trừng trả lời rằng sáng nay Văn Dữ có nói rồi. Một lát sau, Ngải Trừng nhắn thêm một câu rằng người trẻ nên biết tiết chế, không thể chậm trễ chính sự.

Diệp Diễm Thanh giận rồi đó, hắn mà không biết tiết chế á?! Không phải nha! Là Văn Dữ đó!! Chắc là Ngải Trừng không dám nói Văn Dữ, chỉ có thể nhắc nhở hắn, tự nhiên hắn bị úp cái nồi này lên đầu, oan quá đi mất!

Phát hiện cái người vừa bị mình cho vào sổ đen gọi điện thoại tới, Diệp Diễm Thanh vẫn còn giận không muốn nhận, chờ đến khi Văn Dữ gọi tới lần thứ ba hắn mới nhận cuộc gọi, còn chẳng thèm lên tiếng nữa.

Văn Dữ cười khẽ một tiếng, tâm tình hiển nhiên rất tốt: “Giận anh à?”

Diệp Diễm Thanh im lặng.

Văn Dữ: “Xin lỗi mà, do anh nhớ em quá không khống chế nổi.”

Diệp Diễm Thanh vẫn im lặng.

Văn Dữ: “Thân thể còn khó chịu không? Anh mới thoa kem dưỡng cho em thôi, nếu còn khó chịu, thì để anh gọi người đem thuốc tới ha.”

“Không cần!” Diệp Diễm Thanh nạt.

Văn Dữ nín cười, hắn sợ mình mà cười ra tiếng thì dám chắc Diệp Diễm Thanh sẽ cúp điện thoại luôn: “Ừ ừ ừ, vậy em ăn gì chưa? Anh bảo người đem đồ ăn tới cho em nhé.”

“Không có, không ăn!” Diệp Diễm Thanh nào còn tâm trạng để ăn uống nữa? Bụng hắn còn chứa đầy mấy thứ kì quái kia kìa.

Văn Dữ vui vẻ dỗ dành: “Vậy anh đăng Weibo xin lỗi em nha, em đừng giận anh nữa mà bảo bối?”

Diệp Diễm Thanh không chút do dự từ chối: “Không được!”

Weibo này vừa lên là bảo đảm toàn thể cư dân mạng đều biết hắn bị…… Giận đến run người luôn hả?

Bây giờ tâm tình của Văn Dữ tốt lắm, nếu không phải không thoát thân được, thì hắn đã ở nhà ôm Diệp Diễm Thanh thật chặt rồi, hôn thêm vài cái, nói không chừng còn được làm thêm vài chuyện ái muội nữa.

Diệp Diễm Thanh không hào hứng nói: “Em không đi thăm ban nữa, em muốn ở nhà nghỉ ngơi!”

Nếu là trước kia, thì khẳng định Văn Dữ sẽ không đồng ý, nhưng bây giờ hắn đang dỗ bảo bối mà, điều kiện gì cũng đồng ý hết á: “Ừ, vậy chừng nào em nghỉ khỏe rồi nói ha.”

Diệp Diễm Thanh không nói tiếp, Văn Dữ dỗ dành: “Anh hứa sẽ không làm vậy nữa đâu.”

Văn Dữ không đề cập tới việc mình bị Diệp Diễm Thanh trêu chọc khi nhìn thấy sân khấu hợp tác của cậu và Lâm Kỳ Vũ, trong đầu tự động nhảy ra vài tư thế muốn thực hành, nên mới hành cậu như vậy.

Diệp Diễm Thanh hiểu rõ mình không thể trách Văn Dữ được, nhưng mà điên cuồng làm liên tục làm hắn sợ, không biết mấy lần trước Văn Dữ còn cấm kị điều gì mà vẫn có tiết chế, còn lần này thì khác, cứ như không phải là bản thân Văn Dữ vậy.

Văn Dữ nhỏ giọng nói: “Bảo bối à, không ở bên cạnh em anh áy náy lắm, lần sau gặp mặt anh sẽ xin lỗi em.”

Vốn dĩ Diệp Diễm Thanh nào có giận dỗi gì Văn Dữ, bắt Văn Dữ dỗ vài câu là hắn hết chống đỡ nổi rồi: “Ý em không phải bắt anh ở nhà với em, em có vô lý vậy đâu. Chỉ là anh không thể làm điên cuồng thế được, em khó chịu lắm.”

“Chỗ nào không thoải mái à? Hay là đau ở đâu?”

Diệp Diễm Thanh cân nhắc một chút: “Cũng không phải, chính là…… Em không biết nói  hế nào nữa.”

Hắn có thể nói như thế nào? Nói là mình thoải mái đến phát điên luôn à?

Văn Dữ nhẹ giọng cười nói: “Bảo bối à, anh mê nhất dáng vẻ mất khống chế của em đấy.”

Diệp Diễm Thanh ngay lập tức không lên tiếng, ai mà chẳng thích dáng vẻ trầm mê trong hoan lạc của người mình yêu chứ?

Bị dỗ đến mềm lòng, Diệp Diễm Thanh nhỏ giọng nói: “Chỉ, chỉ lâu lâu mới được làm vậy thôi, không thể làm hoài.”

Văn Dữ lúc này mới vui vẻ: “Được, anh sẽ cố gắng khống chế.”

Diệp Diễm Thanh hài lòng, nổi lên từ bi hỏi thăm Văn Dữ: “Bữa nay anh quay xong rồi à?”

“Ừ, anh về tới khách sạn mới gọi cho em.” Trên đường về hắn đã muốn gọi rồi, nhưng bên cạnh còn có người, nên mới nhịn tới khi vào phòng.

“Tối nay anh ngủ sớm đi.” Lăn lộn chạy về nhà một chuyến, cơ bản là cả đêm không ngủ, sáng sớm lại vội vàng về đoàn làm phim, nghĩ thôi mà đã thấy vất vả rồi, dù thể lực có tốt đến đâu thì cũng là người, Văn Dữ cần được nghỉ ngơi.

“Được, nói chuyện với em thêm lát nữa, chừng nào em ngủ thì anh ngủ.” Văn Dữ thương lượng, “Thả anh khỏi sổ đen đi, gọi video để anh nhìn em một lát.”

Diệp Diễm Thanh hận bản thân mình không có biện pháp với Văn Dữ, nói: “Ừ, cúp máy trước đi để em thả.”

Vì thế tra nam Văn Dữ chỉ cần vài phút đã được thay tag.

Sân khấu hợp tác giữa Diệp Diễm Thanh và Lâm Kỳ Vũ vẫn luôn được ủng hộ, cũng làm Diệp Diễm Thanh ý thức được sân khấu đánh bảng lần tới sẽ không dành được nhiều thiện cảm, bởi vì Diệp Diễm Thanh còn chưa nghĩ ra mình sẽ làm gì. Có lẽ nhân cơ hội này để nghỉ ngơi dưỡng sức cũng là chuyện hay.

Chờ Diệp Diễm Thanh hồi phục sức khỏe cũng tới lễ kỉ niệm ngày thành lập trường đại học Nam Đô.

Mỗi năm vào ngày thành lập trường đều được tổ chức ở sân vận động trường Nam Đô, lần này cũng không ngoại lệ, sân khấu được chuẩn bị vô cùng chuyên nghiệp, âm thanh và ánh đèn rất tốt, trên cơ bản thiết bị máy móc không có gì hư tổn, còn lại đều thuộc về sự phát huy của ca sĩ.

Trong phòng nghỉ tạm thời sau hậu trường, Diệp Diễm Thanh chạm mặt với Lâm Kỳ Vũ. Trong khoảng thời gian này, Diệp Diễm Thanh không luyện tập, cũng không tới phòng tập, lúc tranh bảng chỉ ngồi hát, không nhảy. Nếu cẩn thận nghe thì có thể phát hiện ra giọng hắn có chút khàn, có điều âm chuẩn vẫn không thành vấn đề, nên các fans cho là Diệp Diễm Thanh bị cảm, hoặc là trong khoảng thời gian này quá mệt mỏi nên giọng hát có hơi khàn, các cô không phàn nàn, chỉ yêu cầu hắn nghỉ ngơi nhiều hơn.

“Wow, sắc mặt bữa nay tốt quá ha.” Lâm Kỳ Vũ cười nhìn hắn. Diệp Diễm Thanh không đến phòng luyện tập, hắn nghe Lộ Ngôn Chi nói tối hôm đó Văn Dữ quay về, dùng đầu ngón chân đầu nghĩ cũng biết là chuyện gì đã xảy ra.

“Ừ, vẫn khỏe.” Nghỉ ngơi nhiều ngày dĩ nhiên đã bình phục rồi.

Lâm Kỳ Vũ vỗ vỗ bờ vai của hắn, cười nói: “Tuổi trẻ thật tốt.”

Phòng nghỉ không có người khác, Ngải Trừng đang canh ở ngoài, không sợ bị người nghe được, Diệp Diễm Thanh liền nói: “Anh cũng còn trẻ đó, ráng cố gắng hưởng thụ đi ha.”

“Tôi không hiểu cậu đang nói gì.” Lâm Kỳ Vũ rõ ràng không muốn tiếp tục.

Diệp Diễm Thanh cười, nói: “Uầy, sếp biết em muốn nói gì là được, em có thể nhắn tin chỉ dẫn cho sếp, chắc là sẽ thêm phí hợp đồng đó nha.”

Lâm Kỳ Vũ không tiếp lời, cũng chẳng phản bác.

Diệp Diễm Thanh đoán là đêm đó sau khi Lộ Ngôn Chi cướp Lâm Kỳ Vũ đi chắc hai người có chuyện gì vui rồi.

Lâm Kỳ Vũ đổi đề tài ngay: “Tối nay đi ăn không?”

“Tối nay em đi ăn liên hoan với ekip rồi, anh đi cùng bọn em nhé?” Bữa cơm này đã chuẩn bị từ lâu, doanh số album bán ra bây giờ đã quá hai trăm ngàn bảng, cũng liên tục giành cúp vài tuần liền, là chuyện đáng để ăn mừng, nhưng bởi vì còn buổi biểu diễn ngày thành lập trường nên mới kéo tới tận bây giờ.

Lâm Kỳ Vũ nghĩ nghĩ, nói: “Thôi, ekip mấy người tụ tập tôi đi làm gì, để lần sau vậy.”

“Cũng đúng, thời gian còn dài mà.”

Đến phiên tiết mục của bọn họ, Lâm Kỳ Vũ lên sân khấu trước, hát xong hai bài rồi trò chuyện với khán giả bên dưới.

“Kế tiếp là một tiết mục đã giấu mọi người bấy lâu nay.” Lâm Kỳ Vũ đứng ở trên sân khấu, giống như một con khổng tước xinh đẹp, trong thân thiết lại có kiêu ngạo.

Sinh viên bên dưới thét chói tai.

Lâm Kỳ Vũ cũng không giấu diếm nữa, nói thẳng: “Bài hát tiếp theo tôi sẽ song ca với một người, các bạn đoán là ai nào?”

Vì để duy trì sự mới mẻ nên bọn họ yêu cầu mọi người giữ bí mật, chỉ có vài người trong Hội Sinh Viên và giáo viên biết thôi.

Bên dưới im lặng vài giây tự hỏi rồi vang lên tiếng gọi Diệp Diễm Thanh.

Lâm Kỳ Vũ cười nói: “Sinh viên bây giờ thông minh vậy sao?”

Hắn vừa thừa nhận là tiếng vang bên dưới càng lớn hơn nữa.

Lâm Kỳ Vũ nói với microphone: “Vậy bắt đầu đi.”

Nhạc đệm vang lên, bọn họ chọn một bài hát tiếng Anh nổi tiếng đã được không ít người hát lại.

Lúc Diệp Diễm Thanh xuất hiện ở trên sân khấu, tiếng thét vang vọng cả một vùng, vô số người cầm di động chụp ảnh bọn họ, không khí nhiệt liệt vô cùng.

Hai người hát bản chuyển ngữ. Bài này thật ra là giọng nữ, hai người không chọn hạ âm mà dùng âm cao như bản gốc, âm vực cao mà không khàn, cũng không chói tai, mà mang lại sự tự nhiên, thoải mái cho người nghe, giống như âm vực cao đã chọn bọn họ, không có gì gượng ép. Hòa thành phối khí hòa quyện với giọng hát trời phú, bọn họ hát như đang nuốt đĩa CD vậy, rất là hoàn hảo.

Song ca kết thúc, Lâm Kỳ Vũ giao lại sân khấu cho Diệp Diễm Thanh.

Diệp Diễm Thanh hát bài trong album của mình, không khí tại hiện trường được đẩy lên đỉnh cao, sinh viên bên dưới càng ngày càng đông, có không ít người bị hấp dẫn mà mò tới đây.

Chờ Diệp Diễm Thanh hát xong khom lưng cúi chào khán giả rồi mà dưới sân khấu vẫn còn kêu vang tên gọi Diệp Diễm Thanh và Lâm Kỳ Vũ, nhịp nhịp nhàng nhàng, cứ như đây không còn là lễ kỉ niệm nữa, mà là sân khấu của hai người.

Diệp Diễm Thanh mới vừa xuống đài, lại bị hội trưởng hội sinh viên mời lên lại. Họ không ngờ hai người được hưởng ứng nhiều như vậy, thế nên không thể không mời Diệp Diễm Thanh và Lâm Kỳ Vũ lên sân khấu một lần nữa. Tuy yêu cầu này rất vô lý, nhưng làm hội trưởng, hắn không thể không căng da đầu nói vài câu, chứ không thì sẽ bị bọn sinh viên réo gọi trên mạng trường, hắn thiếu điều còn muốn dùng tiền mời hai người họ nữa cơ.

Diệp Diễm Thanh bất đắc dĩ, cơ mà không khí đêm nay tốt quá, bọn họ lại toàn là sinh viên, Diệp Diễm Thanh cũng không nghĩ làm khó người khác, nên thương lượng với Lâm Kỳ Vũ một chút, về lại sân khấu.

“Tôi biết mấy bạn muốn xem gì mà.” Diệp Diễm Thanh cười nhìn bọn sinh viên dưới sân khấu.

Bọn sinh viên đồng thanh gọi tên bài hát.

Diệp Diễm Thanh nói: “Bọn tôi không chuẩn bị bài này, nếu có gì sơ sót, mong mọi người bỏ qua cho.”

Bọn sinh viên nào nề hà chuyện này, họ chỉ muốn thấy sân khấu tái hiện thôi.

Diệp Diễm Thanh xoay người nói với dàn nhạc: “Let’s play 《 Kiss Me 》.”

Lâm Kỳ Vũ cầm micro lên sân khấu.

Micro, tai nghe, sân khấu, và ánh đèn lần này tuy không bằng đài truyền hình, hai người cũng không mặc trang phục thích hợp, nhưng lúc hai người thả bước nhảy đầu tiên, chẳng còn ai để ý những điều nhỏ nhặt đó nữa, gậy cổ vũ múa may trong không khí, tất cả mọi người kích động nhìn lên sân khấu, thậm chí còn quên mất cả hò hét.

Mặc dù là sân khấu tạm thời thôi, hai người vẫn dựa vào sự chuyên nghiệp của bản thân mà tái hiện lại một màn hợp tác đỉnh cao kia, dù là ca hát hay là vũ đạo đều không có tì vết, làm thỏa mãn bọn sinh viên dưới sân khấu.

Rất nhanh sau đó video quay cảnh hai người biểu diễn được quăng lên mạng. Tuy là quay bằng camera thường nhưng hiệu quả vẫn tốt chán. Đại học Nam Đô lại nổi tiếng làm các trường học khác khá là đau đầu. Bởi vì trên diễn đàn trường có không ít người lên tiếng yêu cầu, thậm chí còn gửi tới hộp thư của hiệu trường, yêu cầu trường học hãy học theo trường đại học Nam Đô, mời Diệp Diễm Thanh và Lâm Kỳ Vũ đến biểu diễn cho lễ kỉ niệm ngày thành lập trường của mình.

ngọt sủng

7 Comments Leave a comment

Leave a Reply

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: