Sau khi hai nam thần kết hôn – Chương 69

Edit + Beta: Alice

Chương 69

Cả ngày hôm nay hai người không ra đường, ở nhà chìm đắm trong mật ngọt. Dì giúp việc đến đây nấu cơm thấy Văn Dữ thì ngạc nhiên không thôi, cơ mà nghĩ cũng đúng, đây là khoảng thời gian ngọt ngọt ngào ngào của cặp chồng chồng vừa kết hôn này mà. Văn Dữ về thăm nhà là chuyện bình thường, mà hình như hôm qua là ngày Diệp Diễm Thanh phát hành album mới thì phải, bà không để ý cho lắm. Có điều bà thấy rõ trong mắt bọn họ chỉ có đối phương mà thôi, vì thế tăng tốc độ làm cơm, mau chóng rời khỏi đây nhường lại không gian trống cho cặp chồng chồng này.

Diệp Diễm Thanh nhắn tin báo cho Ngải Trừng rằng Văn Dữ về thăm nhà một ngày, Ngải Trừng thông minh trả lời “Đã biết” rồi không quấy rầy Diệp Diễm Thanh nữa. Chủ yếu cũng là do thành tích quá tốt nên đâu cần gọi điện thoại làm gì, còn doanh số, bảng xếp hạng gì đó, Diệp Diễm Thanh muốn nhìn thì lên mạng mà xem. Dưới tình hình này thì chắc chắn sẽ có tiệc mừng công thôi.

Trong phòng chiếu phim ở nhà, Diệp Diễm Thanh ngồi trên ghế sô pha, dựa gần chơi đùa với ngón tay của Văn Dữ, hai người không để ý tới âm thanh nho nhỏ phát ra từ TV.

“Em nghe nói có một số nghệ sĩ nổi tiếng ở phòng tổng thống hay là phòng cao cấp gì đó, mà sao anh lại không, chẳng lẽ tài chính không đủ hả anh?” Diệp Diễm Thanh không hiểu lắm mấy chuyện này, chỉ là nghe nói mà thôi.

Văn Dữ cười nói: “Một khách sạn có được mấy phòng loại này hả em? Hơn nữa một trường quay có biết bao đoàn làm phim ở đó, muốn ở phòng sang thì còn phải đăng kí xếp hàng. Lần này bọn anh quay phim cổ trang, mỗi ngày hoá trang, tháo trang sức đã mất không ít thời gian rồi, vì muốn tranh thủ thêm một chút thời gian để ngủ nên cả đoàn nhất trí chọn chỗ nghỉ gần với trường quay nhất. Mà anh cũng chẳng để ý tới mấy chỗ nghỉ ngơi này đâu, hồi xưa đóng phim ở nhờ biết bao nhiêu nhà dân nghèo khó, thay vì so đo chỗ ở thì anh quan tâm tới chất lượng kịch bản hơn.”

Diệp Diễm Thanh gật đầu: “Quả thật điều kiện chỗ anh ở khá tốt đó, em chỉ là suy nghĩ, trong giới đầy rẫy tiểu nhân, người ta ở phòng hạng sang, còn anh ở phòng thường, có khi nào họ mượn chuyện này để nói xấu anh không.”

“Bọn họ nên lấy thành tích ra so với anh, đến lúc đó ai cười ai là biết liền.” Với chuyện đóng phim Văn Dữ tự tin lắm. Hắn kính trọng diễn viên có thực lực, dù tuổi tác có nhỏ hơn hắn; hắn cũng chướng mắt diễn viên ham xô bồ, dù có là tiền bối đi chăng nữa. Một diễn viên có thực lực hay không khán giả đều biết rõ, phòng bán vé chỉ dựa vào fans thì cũng vô dụng, mấu chốt là được người qua đường công nhận kia kìa.

Có điều Văn Dữ hiểu rõ mấy lời này không thể nói với người ngoài. Thực lực của hắn đã được khẳng định qua phòng bán vé, còn người khác thế nào, được nhà đầu tư rót vốn hay là bao nuôi thì hắn quản không được, dù sao hắn chỉ cần bảo đảm với nhà đầu tư rằng mình kiếm được tiền, vậy thì chỗ đứng của hắn ở trong giới mới vững chắc được.

Diệp Diễm Thanh thích tính cách kiêu ngạo này của Văn Dữ, đầy mị lực đến lóa mắt, và hắn cũng biết Văn Dữ là người có chừng mực, không cần nói gì thêm: “Đoàn phim của mấy anh có bao hết tầng không?”

An toàn là trên hết.

Văn Dữ gật đầu: “Khẳng định là phải bao tầng, em có qua thăm cũng không lo bị fans cuồng đeo bám.”

Diệp Diễm Thanh niết ngón tay của Văn Dữ: “Còn sớm mà.”

“Anh lên kế hoạch trước thôi.” Cẩn thận một chút thì sẽ an tâm hơn mà.

Diệp Diễm Thanh lại nói: “Lúc anh vào đoàn không mang nhiều quần áo cho lắm, lần này có cần mang thêm vài bộ không anh?”

Văn Dữ nói: “Không cần, mua ở bên kia là được.”

Địa điểm quay tuy khá hẻo lánh nhưng mà cách không xa thành phố, muốn mua gì thì chỉ cần dành ra chút thời gian đi mua là được.

“Chỉ mang theo một mình Du Siêu có đủ không anh?” Du Siêu là người có năng lực, lại đáng tin cậy, nhưng chỉ có một người thì có lẽ không quán xuyến được hết thảy mọi việc.

Văn Dữ trả lời: “Mới vừa cho Du Siêu thêm một trợ lý, ngày mai theo bọn anh tới đoàn.”

“Người tin cậy không?”

“Là người nhà có kinh nghiệm công tác, không có vấn đề gì đâu.” Văn Dữ biết rõ người bên cạnh cần đáng tin cậy.

“Vậy là tốt rồi.” Diệp Diễm Thanh yên tâm. Ngày mai có người cùng Văn Dữ lên đường thì đỡ lo hơn.

Văn Dữ hôn hôn tóc của hắn, cười nói: “Đừng lo, người không đáng tin thì Vu Dĩnh cũng không cho theo anh đâu.”

Diệp Diễm Thanh ngẫm lại thấy cũng đúng, cười theo.

Sáng sớm hôm sau, Diệp Diễm Thanh đi tiễn Văn Dữ. Sân bay lúc sớm ít người, hắn che chắn kín mít rồi ra cửa.

“Tới nơi sẽ gọi điện cho em.” Văn Dữ kéo tay Diệp Diễm Thanh, luyến tiếc rời đi.

“Được, nhớ chú ý sức khoẻ, đừng ỷ y nha anh.”

“Đã biết, em cũng nhớ làm việc điều độ, đừng thấy anh không ở nhà là làm việc thâu đêm suốt sáng.”

“Dạ.” Diệp Diễm Thanh không nỡ để Văn Dữ đi. Tình yêu là vậy đó, cứ nói là không cần người yêu ở bên cạnh mình, nhưng xa vài ngày là nhớ chịu không nổi, không nỡ tiễn đối phương đi.

“Lái xe chậm một chút.” Nói xong, Văn Dữ ôm Diệp Diễm Thanh, “Anh qua cửa an ninh đây, giờ mà không đi thì anh chỉ muốn gọi điện xin nghỉ.”

Diệp Diễm Thanh cười, vỗ vỗ lưng hắn, nói: “Đi nhanh đi, chờ em qua đó.”

“Được.”

Chờ Văn Dữ qua cổng an ninh rồi, Diệp Diễm Thanh mới rời khỏi sân bay, hắn muốn đến công ty để tập luyện vũ đạo.

Lúc tới văn phòng, nhân viên cười nói: “Diễm Thanh, cậu mới tiễn thầy Văn ra sân bay phải không?”

Diệp Diễm Thanh kinh ngạc hỏi: “Sao chị biết?”

Hắn có nói với Ngải Trừng chuyện Văn Dữ về nhà, người trong đoàn đội có biết cũng không lạ, chỉ là hắn không hề nhắc tới chuyện khi nào Văn Dữ rời đi mà.

Nhân viên quơ quơ di động của mình, nói: “Phóng viên phục kích ở sân bay chụp được hình nè, lên hot search luôn rồi.”

Diệp Diễm Thanh cạn lời: “Em che kín mít mà cũng bị phát hiện há.”

Văn Dữ cũng che chắn cẩn thận lắm mà.

Nhân viên: “Người ta làm nghề này khẳng định là có mắt thần rồi. Không nói gì xấu đâu, họ chỉ nói tình cảm của hai người thật tốt, fans thấy cũng vui nữa. Mà nhìn thế nào cũng không giống là dàn dựng, nên không thể nào chụp mũ lăng xê lên cho chúng ta được.”

Cũng đúng, fans tùy tiện đoán một chút là biết Văn Dữ trở về từ đoàn làm phim, mà các fans lại thích xem mấy cảnh như này, phần lớn người qua đường cũng không phản cảm, còn giúp ích cho việc tuyên truyền album mới nữa.

Nói chuyện phiếm xong, Diệp Diễm Thanh lại hỏi: “Doanh số album thế nào rồi?”

Nhân viên thống kê lập tức nói: “Rất tốt, lát nữa sẽ mở cuộc họp báo cáo.”

Có mấy lời này rồi làm Diệp Diễm Thanh cũng an tâm: “Thầy Hàn đến chưa?”

Trợ lý của Ngải Trừng nói: “Đã tới rồi, đang chờ cậu ở phòng tập.”

“Được, tôi qua bên đó đây, lát nữa có mua cà phê thì mua giùm tôi một ly cà phê đen nhé.” Hắn còn đang kiêng đường, chỉ có thể uống cái này, khổ quá là khổ.

Trợ lý nói: “Để tôi nói với chị Trừng để chị ấy mua cho cậu, giờ chỉ đang ăn sáng ở nhà hàng bên cạnh.”

Diệp Diễm Thanh gật đầu rồi đi lên lầu.

Văn Dữ xuống máy bay, vừa nhắn tin báo cho Diệp Diễm Thanh xong thì nhận được điện thoại từ mẹ mình.

Văn Dữ cười nhận cuộc gọi: “Tống nữ sĩ bận rộn mà cũng có thời gian rãnh gọi cho con sao?”

Tống Mỹ Ngọc cười lạnh một tiếng: “Chẳng lẽ trông cậy vào con à?”

“Lời của ngài cứ như là con có gọi cho ngài thì ngài sẽ nhận vậy đó?” Văn Dữ hỏi ngược lại.

Tống Mỹ Ngọc cười ha ha: “Cũng đúng cũng đúng.”

Văn Dữ không giỡn với bà nữa, hỏi: “Mẹ gọi cho con có việc gì vậy?”

Từ lúc tốt nghiệp đại học tới bây giờ mẹ hắn chưa từng gọi điện để nói chuyện phiếm đâu.

Tống Mỹ Ngọc nói thẳng: “Mẹ nghe nói Diễm Thanh vừa phát hành album, mẹ tính hỏi con xem bọn ta có cần mua quảng cáo lăng xê gì đó hay không?”

Lấy tài lực nhà bọn họ thì đây chỉ là chuyện nhỏ, Văn Dữ cảm thấy không là vấn đề gì lớn, nói: “Ngài xem làm đi.”

“Vậy có gây phiền phức gì cho Diễm Thanh không con?” Bà có ý tốt, nhưng quy tắc trong giới bây giờ quá phức tạp, mà bà đã khá lâu không để ý tới mấy chuyện này rồi, sợ làm không tốt thì sẽ gây phản ứng ngược.

Văn Dữ nghĩ quảng cáo thì có hơi khoa trương, màn hình lớn có thể nói là fans góp vốn tặng, nhưng sở dĩ Diệp Diễm Thanh hạn chế mua quảng cáo là vì không thích để người khác nói hắn mua doanh số. Màn hình lớn vừa lên chỉ sợ antifan sẽ nhảy ra bôi đen, có khi còn dời đi lực chú ý của người qua đường gây ảnh hưởng xấu tới doanh số.

“Mẹ chờ thêm mấy ngày nữa đi, chờ album đạt tới doanh số nhất định, rồi mua một cái để chúc mừng cũng được. Hay là bây giờ mẹ chờ tới khi em ấy lên sân khấu rồi gửi một lẳng hoa tới chúc mừng đi, tuy có hơi đơn giản nhưng mà có thành ý.” Văn Dữ cảm thấy không nên nôn nóng vào lúc này.

“Cũng đúng, đến lúc đó mẹ bảo thư kí chuẩn bị.” Tống Mỹ Ngọc sảng khoái đồng ý, “Đúng rồi, bên ba con đã sắp xếp thời giờ xong rồi đó, con nhớ dẫn Diệp Diễm Thanh về nhà nhé. Kéo dài nữa thì không hay đâu.”

“Dạ biết.” Văn Dữ cười nói, “Con đang quay phim, đợi con rãnh sẽ gọi cho ba mẹ.”

Nói thật thì hắn quay phim gì ba mẹ hắn cũng không biết cho đến khi phim ra rạp.

“Ừ, nhớ giữ gìn sức khỏe đó.”

“Yên tâm đi, mẹ cũng vậy.”

Trở lại khách sạn, Văn Dữ mới nhận được tin nhắn từ Diệp Diễm Thanh, nói là mình đang tập vũ đạo, vừa xem điện thoại.

Văn Dữ cũng không gọi video, chờ tới tối Diệp DIễm Thanh về nhà rồi gọi cũng được.

Văn Dữ: À, nói chuyện này với em, ba mẹ anh bảo chừng nào hết bệnh thì về nhà ăn cơm.

Diệp Diễm Thanh:…… ( tiểu khủng long kinh hoảng.jpg)

Văn Dữ: Đừng sợ, có anh nữa mà, với lại ba mẹ anh dễ gần lắm.

Diệp Diễm Thanh: Ba mẹ anh có thích gì không?

Diệp Diễm Thanh thiếu tình thương từ gia đình, đặc biệt là mấy năm nay nên có hơi hoảng.

Văn Dữ: Em đừng lo, đợi anh về đi mua với em.

Diệp Diễm Thanh: Được. Thật là, trừ bỏ giai đoạn bị mắc chứng sợ sân khấu, thì em cũng chẳng có khẩn trương như bây giờ đâu.

Văn Dữ: Khẩn trương bây giờ thì quá sớm, có điều còn hơn là đến lúc đó mới lo lắng.

Ba mẹ mình là người thế nào, Văn Dữ rất rõ ràng, biết bọn họ sẽ không làm khó Diệp Diễm Thanh, nếu không thích, thì đã không chủ động bảo Diệp Diễm Thanh về nhà, chờ Diệp Diễm Thanh gặp sẽ biết thôi.

Diệp Diễm Thanh: Vậy chừng nào anh mới được nghỉ phép thế?

Văn Dữ: Hình như hai tháng sau.

Diệp Diễm Thanh: ( tiểu khủng long nhẹ nhàng thở ra.jpg ) cảm thấy khá hơn rồi.

Văn Dữ: Ha ha, khi nào ăn cơm trưa?

Diệp Diễm Thanh: Ngay đây, đồ ăn đang trên đường tới.

Văn Dữ: Vậy lát nữa vừa ăn vừa gọi video nhé?

Hắn trò chuyện với Diệp Diễm Thanh là giúp cậu giải tỏa căng thẳng.

Diệp Diễm Thanh: Được!

Đút di động vào túi quần, Diệp Diễm Thanh đi bộ tới thang máy, hắn muốn trưng dụng phòng họp nhỏ để cùng vừa ăn vừa nói chuyện với Văn Dữ, chỉ nghĩ thôi đã thấy hân hoan rồi.

Leave a Reply