Sau khi hai nam thần kết hôn – Chương 68

Edit + Beta: Alice

Chương 68

Diệp Diễm Thanh ôm chặt lấy Văn Dữ, cảm giác cứ như đang nằm mơ.

Văn Dữ biết số lần Diệp Diễm Thanh nghĩ tới mình tương đương với số lần hắn nghĩ tới Diệp Diễm Thanh. Đã vô số lần Diệp Diễm Thanh tỏ ý xong chuyện phát hành album mới thì sẽ tới thăm mình, nên hắn đã chu đáo chuẩn bị phòng khách sạn để cậu thoải mái tới thăm ban.

“Sao anh lại đột nhiên về vậy?” Diệp Diễm Thanh ôm Văn Dữ không buông tay, rầu rĩ hỏi.

Văn Dữ hôn hôn lỗ tai hắn: “Chuyện quan trọng như vậy sao anh lại không về hả?”

“Chạy qua chạy lại, vất vả cho anh quá.”

“Được gặp em thì gì cũng đáng giá.”

Diệp Diễm Thanh mềm nhũn: “Có thể ở được mấy ngày vậy anh?”

Là một người luôn đặt công việc lên hàng đầu như Văn Dữ, và với việc bên đoàn phim đang chờ thì hắn nghỉ được mấy ngày chứ?

“Em muốn anh ở lại mấy ngày hửm?” Nếu Diệp Diễm Thanh yêu cầu, thì hắn sẽ bảo đoàn phim chuyển cảnh, dời ngày cho hắn, cùng lắm thì hắn sẽ lấy danh nghĩa phòng làm việc để lấy ra thêm mấy ngày nghỉ, vậy thì đôi bên đều vui, chắc không ai nói gì đâu ha.

Diệp Diễm Thanh vẫn không buông tay, im lặng trong chốc lát rồi mới nói: “Anh không nên vì em mà để bên đoàn phim chờ đợi, lịch trình của anh thế nào thì làm theo thế nấy đi, em chỉ hỏi thôi.”

Diệp Diễm Thanh vẫn còn lý trí, hắn chưa từng diễn xuất nhưng vẫn hiểu một chút về cách vận hành của đoàn làm phim, nghỉ một ngày là tốn biết bao nhiêu tiền, huống chi là một đoàn làm phim lớn như vậy, từ đạo diễn đến biên kịch đều dựa vào diễn viên chính, lấy tính cách của Văn Dữ, khẳng định là sẽ bù chi phí vào những chỗ khác, quả thật không cần thiết.

“Nhưng mà ngữ điệu của em không giống như tùy tiện hỏi chơi.” Văn Dữ cười nói. Ôm Diệp Diễm Thanh làm hắn cảm thấy cuộc sống của mình không còn cô độc nữa, căn nhà này cuối cùng cũng có cảm giác là một căn nhà ấm áp rồi, càng ngày hắn càng yêu thương người trong lòng này, yêu bao nhiêu cũng không đủ.

Diệp Diễm Thanh không muốn tạo thêm áp lực cho Văn Dữ, cãi lại nói: “Anh nghe lầm rồi đó.”

Văn Dữ thầm than, dù sao Diệp Diễm Thanh cũng bận rộn hơn một tháng rồi, mà hắn có thể chờ, nên nói thật: “Có thể ở nhà nguyên ngày mai, sáng ngày kia sẽ đi.”

Dài hơn so với dự đoán của Diệp Diễm Thanh: “Sẽ không làm chậm tiến độ quay phim chứ?”

“Mấy ngày nay anh quay đuổi nhiều cảnh lắm, cũng nhờ biên kịch chỉnh sửa một chút nên mới có vài ngày nghỉ về nhà với em.”

“Ừ.” Diệp Diễm Thanh buông Văn Dữ ra, nhìn kỹ hắn, trên mặt Văn Dữ mang theo chút mỏi mệt, nguyên nhân có thể là do đuổi gấp cảnh quay với lại không được nghỉ ngơi đầy đủ, “Anh dùng bữa chưa?”

“Ăn được miếng bánh mì trên máy bay.” Hắn không thích đồ ăn trên máy bay, với lại cả buổi chỉ nghĩ về Diệp Diễm Thanh nên không còn tâm trạng nào để ăn uống cả.

Diệp Diễm Thanh giơ tay sờ sờ đầu tóc hỗn loạn của Văn Dữ, nói: “Em làm đồ ăn nhẹ cho anh nhé, anh đi tắm cho thoải mái trước đi.”

Văn Dữ gật đầu: “Làm món gì đơn giản thôi nhé.”

“Được.”

Văn Dữ lên lầu tắm rửa, Diệp Diễm Thanh vào phòng bếp. Lúc này, khóe miệng hai người đều cong cong, trong vui sướng lại có lẫn quyến luyến, từ khi bọn họ trở thành người thương của nhau thì không thể tránh khỏi những lúc suy nghĩ cho đối phương.

Trong nhà có canh gà dì giúp việc đã làm sẵn, Diệp Diễm Thanh lấy nó làm nước dùng, bỏ thêm rau chân vịt và một quả trứng, bữa khuya là một bát canh nóng hổi để làm ấm bụng thì còn gì bằng nữa.

Văn Dữ tắm rửa xong xuống lầu, trong mắt đều là ý cười mà ánh mắt nhìn Diệp Diễm Thanh càng thêm nóng rực, Diệp Diễm Thanh bị hắn nhìn đến mắc cỡ, tiểu biệt thắng tân hôn gì đó, Diệp Diễm Thanh biết hết, chỉ là bây giờ nên dùng bữa chứ nhỉ.

Văn Dữ cũng không vội vàng, kéo Diệp Diễm Thanh ngồi xuống: “Ngồi ăn với anh đi.”

Diệp Diễm Thanh múc ra một chén canh nhỏ cho mình từ phần ăn của Văn Dữ, thêm vài món ăn kèm rồi hai người vừa ăn vừa trò chuyện. Mỗi ngày hai người đều trò chuyện, chia sẻ tất cả mọi chuyện trong ngày, nhưng gặp mặt thì có nói bao nhiêu chuyện vẫn không hết.

Đáng lẽ lúc này Diệp Diễm Thanh nên để ý tới doanh số album bán ra mới đúng, kết quả là hắn không thèm nghĩ tới, trong mắt chỉ còn có Văn Dữ mà thôi.

Trong lúc không khí bên này nóng hừng hực thì trên mạng cũng náo nhiệt không kém. Trừ bỏ những lời khen ngợi cho album mới, thì còn có những lời khen có cánh dành cho Văn Dữ. Ảnh bìa album là do idol của các cô vẽ đấy, đừng có ở đó mà bàn luận trình độ hay kĩ xảo của ai hơn ai nhé, who cares? Trọng điểm chính là ai vẽ á! Ảnh bìa kinh điển như vậy thì sao các cô không ủng hộ được chứ? Đương nhiên là phải mua mua mua!

Vì thế nhóm fans chỉ mê ảnh bìa cũng gia nhập đội quân mua album, là vì các cô được sờ ảnh bìa do idol mình vẽ đó.

Fans Văn Dữ cũng nể mặt thần tượng nhà mình mà ủng hộ nhiệt tình, qua nửa giờ sau, bình luận không ngừng tăng lên. Hai bài trước đó các cô đã nghe qua, đúng là dễ nghe thật, nhưng các cô mua album là vì Văn Dữ, không phải vì Diệp Diễm Thanh, thế nên các cô không có ý kiến. Có điều một khi đã nghe hết cả album mà không lên tiếng khen ngợi thì quá có lỗi với tâm tình của các cô lúc này rồi.

Có khen, tự nhiên cũng có chê, một cơ hội quá tốt như thế thì anti làm sao lại bỏ qua cho được? Chẳng qua lần này không tìm ra được lỗ hổng nào từ album, chỉ có thể tìm lối tắt, bắt đầu nói ca khúc không có độ khó, biểu hiện chỉ thường thường, và mong chờ Diệp Diễm Thanh lên tiếng nhận lỗi.

Tất nhiên fans không thể ngồi yên với mấy câu cà khịa vô cớ thế này, anti được dịp lấy cớ fans càng kích động, thuyết minh Diệp Diễm Thanh càng chột dạ.

Mà lúc này Diệp Diễm Thanh có còn để tâm tới những lời bình luận vô căn cứ đó nữa đâu.

Văn Dữ cắt quả trứng gà thành hai nửa, chia một nửa cho Diệp Diễm Thanh: “Ngày mai có công tác sao?”

Diệp Diễm Thanh lắc đầu: “Chị Trừng sợ em bị áp lực nên không sắp xếp hoạt động tuyên truyền nào hết, chỉ có yêu cầu hát live một vài lần, nhưng không phải lúc này.”

Tuyên truyền thời nay chỉ cần dựa vào internet là có thể hoàn thành rồi, tham gia các show ca nhạc là chuyện đương nhiên với đa số ca sĩ, nhưng đối với Diệp Diễm Thanh mà nói có thể hoãn được bao lâu thì cứ hoãn. Hơn nữa, hết giai đoạn tuyên truyền mà doanh số album vẫn còn được bán ra với con số ổn định thì bọn họ không cần tăng cường tuyên truyền thêm nữa, làm theo kế hoạch là được.

“Lúc em tham gia show ca nhạc anh không theo được, nhưng anh sẽ xem phát sóng trực tiếp.” Văn Dữ sẽ không bỏ lỡ.

Diệp Diễm Thanh có chút hồi hộp, cũng có chút hưng phấn, gật đầu nói: “Em sẽ cố gắng hết sức.”

Tranh thủ giành cúp quán quân là mục tiêu mà các ca sĩ hướng tới. Còn với Diệp Diễm Thanh thì khác, hắn muốn cho Văn Dữ thấy biểu hiện của mình, cũng như là muốn chứng minh cho Văn Dữ thấy mấy tháng không nhận phim của hắn là đáng giá. Nói sâu xa hơn thì bọn họ đang trong thời kì yêu đương cuồng nhiệt, sức hút trên sân khấu mới hấp dẫn được đối phương làm tình yêu mới càng bền vững.

Cơm nước xong, hai người nói chuyện thêm một lát nữa rồi Văn Dữ mới bế Diệp Diễm Thanh về phòng ngủ.

Diệp Diễm Thanh chuẩn bị tâm lý từ sớm, hắn nhớ Văn Dữ lắm rồi nên cũng không chống trả.

Văn Dữ thả Diệp Diễm Thanh lên giường xong thì lại không làm gì cả, xoay người bước vào phòng tắm.

Diệp Diễm Thanh nghi hoặc, đồ dùng đều ở ngay tủ đầu giường mà, Văn Dữ đi phòng tắm làm gì vậy ta?

Một lát sau, người đó cầm một chai nhỏ ra ngoài, nét mặt đầy hứng thú hỏi: “Bảo bối à, nói cho anh nghe xem cái này dùng để làm gì vậy?”

Diệp Diễm Thanh nhìn thấy chai nhỏ là đỏ bừng mặt —— đó là đồ chị tặng cho hắn đó. Hắn nghĩ chị đã mua cho mình rồi thì đừng nên lãng phí, vả lại trong khoảng thời gian này Văn Dữ cũng không ở nhà, cho nên hắn mới mạnh dạn để nó ở trong phòng tắm. Nào ngờ lần này Văn Dữ về nhà quá bất ngờ, hắn quên mất phải đi cất cái chai đó đi. Chắc chắn là lúc tắm Văn Dữ đã nhìn thấy nên ánh mắt nhìn hắn mới nóng bỏng như vậy.

Văn Dữ cười hỏi: “Mỗi ngày đều dùng sao?”

Diệp Diễm Thanh không trả lời nổi, xấu hổ đến mức cả người đỏ bừng.

Văn Dữ tiếp tục hỏi: “Nói anh nghe xem công dụng của mấy chai này là gì đi?”

Diệp Diễm Thanh xấu hổ và giận dữ đến mức muốn cắn người, trên chai có nhãn đó anh hai, mình xem còn hiểu huống chi là Văn Dữ! Người này xấu xa quá đi!

Văn Dữ không bỏ qua, nhẹ giọng hỏi: “Hôm nay dùng chưa? Nói cho anh biết dùng thế nào để anh thoa giúp em.”

Diệp Diễm Thanh không nói nên lời, hắn biết Văn Dữ sẽ đưa yêu cầu thế này, nhưng giữa suy nghĩ và thực tế lại khác nhau một trời một vực, bây giờ hắn chỉ muốn đẩy Văn Dữ ra để chạy lên phòng ngủ tầng ba mà trốn thôi.

Văn Dữ đặt chai nhỏ sang một bên, nắm lấy tay Diệp Diễm Thanh hôn lên một cái: “Bây giờ không cho anh làm cũng được, vậy thì em làm cho anh xem đi, coi kết quả như thế nào.”

Dứt lời, Văn Dữ trực tiếp mở đèn trần trong phòng ngủ, tay niết theo mép quần của Diệp Diễm Thanh.

Diệp Diễm Thanh vừa hoảng vừa mắc cỡ, trước giờ bọn họ chỉ mở đèn ngủ, ánh đèn lờ mờ, không rõ ràng lắm, làm hắn khá là yên tâm, nhưng tại sao hôm nay lại mở đèn trần hả? Lộ hết rồi còn gì?

“Anh, tắt, tắt đèn đi……” Diệp Diễm Thanh vừa chắn tay Văn Dữ, vừa nhỏ giọng nói.

Văn Dữ hôn hôn hắn: “Ngoan nào, để anh xem……”

Người nào đó đâu chỉ đơn giản muốn xem, mà còn muốn tự mình thực hành nữa. Văn Dữ còn một vừa hai phải bắt Diệp Diễm Thanh chia sẻ suy nghĩ của mình, đến mức Diệp Diễm Thanh xấu hổ vùi đầu vào gối, thân thể kích động không khống chế nổi, mỗi một tấc da trên người đều bị Văn Dữ nhìn chằm chằm……

Cuối cùng, Văn Dữ còn chưa thỏa mãn, lúc sắp ngủ còn ghé vào tai Diệp Diễm Thanh nói: “Chừng nào xài hết anh sẽ mua thêm cho em.”

Bản thân Diệp Diễm Thanh đủ để hắn ăn no rồi nên chưa bao giờ nghĩ đến mấy việc này, nhưng Diệp Diễm Thanh dùng nó cũng là thêm phúc lợi cho hắn, Văn Dữ hiểu tấm lòng của Diệp Diễm Thanh, cho nên càng muốn giúp Diệp Diễm Thanh giảm đau.

Diệp Diễm Thanh yên lặng mà trợn mặt, thầm nghĩ: Không! Cần! Đâu! Đừng! Mua! Đồ! Cảm! Ơn!

Ngày hôm sau lúc Diệp Diễm Thanh tỉnh dậy là thấy khá nhiều tin nhắn từ Ngải Trừng. Tính từ lúc mở cổng bán đến sáu giờ sáng nay, tổng số lượng album bán ra hơn tám mươi ngàn bản, trong đó album thật thể chiếm hơn một nửa, là kết quả khó mà đạt được, còn album nhạc số đã vượt qua một trăm ngàn bản. Các cô gái trong đoàn đội thức cả đêm hôm qua, bây giờ đã về nhà nghỉ ngơi, bảo Diệp Diễm Thanh đừng suy nghĩ nhiều, thành tích này đã rất ổn rồi.

Diệp Diễm Thanh cũng nhẹ nhàng thở ra, hắn không yêu cầu gì cao hết, dù sao đây cũng là album solo đầu tiên của hắn, chỉ cần có thành tích đẹp thì hắn đã thỏa mãn rồi, vả lại album này đã mang lại cho hắn rất nhiều đột phá mà hắn luôn mong ước.

Văn Dữ mấy ngày nay bận rộn không được nghỉ ngơi đàng hoàng, tối hôm qua lại vận động kịch liệt nên sáng nay dậy hơi trễ, vừa mở mắt ra là thấy Diệp Diễm Thanh đang chơi di động trong ngực mình.

Văn Dữ ôm hắn vào lòng, nói: “Sáng sớm đã chơi di động, còn không thèm hôn buổi sáng với anh nữa.”

Văn Dữ vừa nói xong câu này làm Diệp Diễm Thanh lại nghĩ tới tối hôm qua, giờ phút này hắn đặc biệt muốn gửi tin nhắn dặn chị gái sau này đừng mua cho mình mấy món đồ như kia nữa, hắn ăn không có tiêu!

“Chị Trừng báo doanh số tiêu thụ cho em.” Diệp Diễm Thanh ngượng ngùng nhìn hắn, giả bộ toàn tâm toàn ý nhìn di động, có điều giọng nói khá là khàn, nghe ra là biết tối qua kịch liệt thế nào.

“Lần này bên em không giới hạn số lượng thì doanh thu còn cao hơn nữa.”

“Bây giờ cũng tốt mà.”

Cả người Diệp Diễm Thanh ấm áp đến mức làm Văn Dữ tâm viên ý mã, xoay người ném di động sang một bên, trêu chọc nói: “Lát nữa anh xoa giúp em nữa nhé, hình như tối hôm qua làm chưa đủ.”

Diệp Diễm Thanh bị chọc giận, nhấc chân muốn đá hắn, bị Văn Dữ bắt được cổ chân.

Diệp Diễm Thanh ngăn cản, không cho hắn tiếp tục.

Văn Dữ dụ dỗ nói: “Một lần thôi……”

Xong việc, Diệp Diễm Thanh chỉ biết cười ha ha trong lòng, hoài nghi mục đích cuộc sống của người nào đó là gì!

2 Comments

Leave a Reply