Sau khi hai nam thần kết hôn – Chương 62

Edit + Beta: Alice

Chương 62

Buổi chiều, hai người đều bận việc thế nên tổ chương trình phân ra thành hai nhóm ghi hình riêng. Món quà “Bất ngờ” này phải ghi hình trong bí mật để đối phương là người cuối cùng phát hiện thì mới được xem là thành công. Kỳ ghi hình lần này rất khác với các lần trước, hẳn là tổ chương trình đã suy xét kĩ.

Mà chuyện làm tổ chương trình bất ngờ chính là lần này Diệp Diễm Thanh mở fan meeting quy mô nhỏ. Cảm giác hai người ngồi cạnh nhau, một người hát một người nghe, khác với một người trên sân khấu và một người ngồi dưới làm khán giả. Trọng điểm của cả hai đều là ca hát, có điều vế thứ nhất thì khá là tùy ý, mà vế thứ hai là minh chứng cho khán giả thấy năng lực, mị lực và khả năng làm chủ sân khấu của nghệ sĩ. Fan meeting tuy không lớn bằng concert, nhưng mà vẫn có trọng lượng.

Đạo diễn: “Wow, món quà bất ngờ này thật là có trọng lượng đó nha.”

Diệp Diễm Thanh mỉm cười nói: “Chuẩn bị hơi công phu một tí nhưng nó rất có ý nghĩa với tụi em ạ.”

Đạo diễn: “Văn Dữ làm fans của cậu bao năm nay, chắc chắn sẽ rất vui khi được tham dự đó.”

Diệp Diễm Thanh gật gật đầu. Người khác chỉ thấy được vẻ bề ngoài, chỉ có bọn họ mới hiểu được ý nghĩa sâu xa.

“Phiền các anh giữ bí mật giùm em.” Diệp Diễm Thanh làm động tác “Suỵt”.

Đạo diễn vội đáp: “Yên tâm đi, bọn tôi may mắn được ghi hình buổi họp fans, sẽ không phá hỏng đâu!”

Khi tập thứ ba lên sóng, đúng như dự đoán ratings lẹt đẹt thấy thương. Không đề cập tới fans của Hà Phan, fans của Ngô Thu khẳng định sẽ không cày view vì phần của gã bị cắt đến thảm thương. Nói thật, nếu không phải cặp chồng chồng Văn Diệp chống đỡ ratings thì chương trình sẽ bị rớt giá thảm hại, không biết có ai còn muốn làm nhà tài trợ cho chương trình nữa hay không.

Chuyện càng phiền phức hơn nữa khi mà biểu hiện của Trâu Hứa Quân và Củng Tuyết cũng không còn mặn nồng như trước, không biết có phải bị ảnh hưởng bởi chuyện của cặp Ngô Phan hay không. Đêm ấy, đạo diễn khổ tâm uống rượu cả đêm, ngày hôm sau tỉnh rượu, râu ria xồm xoàm mở họp, làm cho nhân viên công tác càng thêm uể oải.

Trở về từ đảo nhỏ là có ngay tin tức giữa Trâu Hứa Quân và Lâm Kỳ Vũ, nhìn manh mối thì chắc đang muốn xào lại CP. Người khác không biết chứ biên kịch biết rõ Trâu Hứa Quân không thể xào yêu đương với Củng Tuyết nữa, cho nên mới quay đầu đi kiếm Lâm Kỳ Vũ. Chẳng qua lần này Lâm Kỳ Vũ không thèm nể mặt, dù không nói tên chỉ họ, nhưng không nhận nổi cái nồi này.

Cho nên lúc này nếu Diệp Diễm Thanh có tâm làm chuyện lớn, thì tổ chương trình đương nhiên sẽ dốc sức phối hợp. Chương trình có thể ghi hình buổi họp mặt fans, thậm chí có thể hợp tác với Tinh Lộ lấy bản quyền thì còn lo gì ratings nữa?

Ngày đầu tiên ghi hình kết thúc, mọi người về nhà dưỡng sức chờ buổi biểu diễn lớn vào ngày mai.

Hôm sau, Diệp Diễm Thanh ra ngoài từ sớm. Đến tận bây giờ Văn Dữ vẫn hoàn toàn không biết Diệp Diễm Thanh đang chuẩn bị gì cho mình, không có một chút dấu vết. Hắn cũng nghĩ kỹ rồi dù quà tặng có không bất ngờ đến mấy thì hắn vẫn sẽ phối hợp một chút. Diệp Diễm Thanh tặng quà cho hắn mà, sao lại chê cơ chứ.

Bên Vu Dĩnh nói là sẽ giúp đánh lạc hướng Văn Dữ và quả thật cô không nói ngoa. Gần đây cô nhận được một quyển kịch bản hay, đạo diễn là người bọn họ quen thuộc đạo diễn Quách, nói về đồng tính thời cổ đại, nếu thành công sẽ tạo nên tiếng vang lừng lẫy.

Kịch bản đưa tới đây tất nhiên là mời Văn Dữ nhận vai nam chính. Văn Dữ rất hứng thú với cuốn kịch bản này, đã nhiều ngày đọc đi đọc lại sửa những chỗ không hợp lý. Văn Dữ không thêm đất diễn chỉ là để nhân vật hoàn thiện hơn, vậy thì lúc quay phim sẽ càng hợp lý, không cần sửa nhiều lần, vả lại cũng giúp ích cho việc học thuộc lời thoại.

Vu Dĩnh đi qua gõ gõ cửa văn phòng của Văn Dữ: “Chiều nay đi ăn với chị nhé? Ngải Trừng vừa gọi nói tối nay Diễm Thanh về nhà cũ, bảo cậu ăn cơm tối trước.”

Suy nghĩ đầu tiên đập vào đầu Văn Dữ là có khi nào Diệp Diễm Thanh tạo bất ngờ gì ở nhà không ta? Nếu đúng là vậy, thì hắn cũng nên tạo không gian cho cậu chứ nhỉ, thế là vui vẻ nói: “Được, chị chọn chỗ đi, em mời.”

Vu Dĩnh cười gật đầu, buổi fan meeting tổ chức vào lúc 7 giờ, không nóng vội.

Ăn xong cơm chiều, Vu Dĩnh lại nói: “Đi uống với chị ha?”

Văn Dữ cũng không từ chối, hắn cho rằng Diệp Diễm Thanh còn cần thêm thời gian.

Vu Dĩnh chở hắn tới một quán bar khá là nổi tiếng, trang trí bên ngoài rất là trang nhã, dễ thương, là nơi mấy cô gái thích tới.

“Cậu vào trước đi, chị đi đậu xe.” Vu Dĩnh thả Văn Dữ xuống trước, gần khu này không có chỗ đậu xe, cô phải lái xe đi xa hơn một chút.

Văn Dữ mang khẩu trang vào quán bar, chào đón hắn là ánh đèn trắng lóa và tiếng thét chói tai, ngay sau đó, đèn bốn phía sáng lên, ánh đèn trên mặt hắn dời đi, lúc này Văn Dữ mới nhìn thấy Diệp Diễm Thanh đang ngồi trên sân khấu cười khanh khách.

Diệp Diễm Thanh mặc một cái áo sơmi màu xám, cổ áo chữ V sâu hun hút, một bên vạt áo tùy ý nhét vào trong quần, quần lưng cao bọc lấy cái eo nhỏ của Diệp Diễm, đặc biệt gợi cảm. Tóc cố ý uốn thành cuộn nhỏ, trong tùy ý có chút tán loạn, cứ như là mới vừa ngủ dậy, có chút đáng yêu, và một chút gợi cảm. Hôm nay, Diệp Diễm Thanh trang điểm kĩ càng, lấy màu cam hồng làm chủ đạo, trên lỗ tai đeo một đôi hoa tai hình ngôi sao tua rua, không nữ tính mà lại tỏa sáng.

Diệp Diễm Thanh khẽ nhấp môi nói qua microphone: “Hoan nghênh quang lâm.”

Cao quý và kiều diễm.

Các fans lại hét lên.

May mắn được tham gia buổi gặp mặt, mà còn có thể xem hai người khoe tình cảm thì viên mãn quá rồi còn gì.

Văn Dữ cười, hắn rất muốn kéo Diệp Diễm Thanh xuống dưới để hôn điên cuồng, nhưng mà bây giờ lại không thích hợp.

Trợ lý đi tới mời Văn Dữ về chỗ ngồi đã định.

Sau khi Văn Dữ ngồi xuống, Diệp Diễm Thanh mới nói: “Cảm ơn mọi người đã phối hợp. Vừa rồi nhắc tới chủ đề của kỳ quay này, tôi không chắc là mình sẽ tạo được bất ngờ gì cho ảnh, nhưng giờ thì tôi chắc là mình đã thành công rồi.”

Văn Dữ không chớp mắt mà nhìn Diệp Diễm Thanh chằm chằm. Diệp Diễm Thanh rất đẹp, cũng rất tuấn tú, sức hấp dẫn gãi đúng chỗ ngứa của hắn. Hắn biết phần quà bất ngờ này vẫn chưa dừng ở đây, Diệp Diễm Thanh tỏa sáng đứng trên sân khấu là một cách mà cậu nói với hắn rằng mình đã lấy lại tự tin, có thể làm chủ sân khấu được rồi.

“À, diễn viên chính của chúng ta tới rồi, vậy thì chúng ta nên bắt đầu buổi biểu diễn thôi.” Diệp Diễm Thanh quay đầu ra hiệu cho dàn nhạc phía sau, âm nhạc vang lên, ánh đèn dưới sân khấu tối lại, chỉ còn dư lại ánh đèn sáng lóa trên sân khấu.

Diệp Diễm Thanh hôm nay không dùng microphone và tai nghe mà Văn Dữ đã tặng cho mình, hắn hy vọng sẽ dùng nó vào những dịp quan trọng, hơn nữa vạch ra cho mình mục tiêu rõ ràng, hắn muốn dùng chúng trên sân khấu long trọng hơn. Cho nên trước khi ra cửa hôm nay, hắn chỉ sờ qua chúng một lát để lấy dũng khí.

Bởi vì sân khấu ở đây khá nhỏ, không cần màn hình lớn, cũng không cần nhiều đèn, cho nên Diệp Diễm Thanh mặc dù ngồi ở trên sân khấu vẫn có thể nhìn thấy gậy cổ vũ màu tím. Màu tím, đại biểu cho sự thần bí, cũng như sự trầm tĩnh là màu sắc đặc trưng cho fandom của hắn.

Bài hát mở màn mà Diệp Diễm Thanh chọn là bài hát mới hắn đã từng hát trong buổi biểu diễn của Đinh Tri Nhã, không có lo âu, không có khẩn trương, chỉ là muốn dùng giọng hát hay nhất để truyền đạt tình cảm của mình.

Nửa thân trên của áo sơ mi vẫn là thiết kế nửa kín nửa hở, hoàn toàn khác với kiểu áo cổ thuyền lần trước, không cố tình khoe thân thể. Thỉnh thoảng ánh nhìn của Văn Dữ sẽ dừng lại ở trên mảnh xương quai xanh đẹp đẽ của Diệp Diễm Thanh, hắn nghĩ nơi đó đang thiếu một dấu hôn, là ký hiệu của mình.

Tiếng ca của Diệp Diễm Thanh mang đầy tình cảm, bất kể là đang hát bài gì cũng đều làm người nghe như chìm vào trong đấy.

Diệp Diễm Thanh hát liên tục mấy bài, có ca khúc đầu tiên mà hắn sáng tác, cũng có bài hát chủ đề của một bộ phim điện ảnh nào đấy, đã được chỉnh sửa chút đỉnh, và Diệp Diễm Thanh cũng thêm vào một số kĩ xảo biểu diễn, khơi gợi cảm xúc.

Rất nhiều ca sĩ có ưu thế về ngoại hình, thiết lập hình tượng gợi cảm, cho nên trong lúc biểu diễn cũng cố tình làm thêm vài biểu cảm gợi tình hơn, mà như vậy thì mang lại phản ứng ngược, chẳng những sẽ làm fans không thấy thoải mái, mà còn mang lại xấu hổ cho bản thân, cứ như đang diễn vậy.

Diệp Diễm Thanh không thích làm thế, giọng hát là gương mặt của ca sĩ, những động tác kia chỉ là phụ diễn, mà thông qua cách trang điểm, ánh mắt, động tác, và một số biến âm là đã truyền tải được nội dung bài hát rồi. Suy cho cùng hắn không phải là diễn viên, cũng không đóng quảng cáo, đâu cần phải diễn.

Mà phong cách trang điểm hôm nay của Diệp Diễm Thanh vốn mang lại cảm giác tươi mới cho khán giả, hơn nữa quản lý cảm xúc rất tốt, làm fans cảm thấy Diệp Diễm Thanh đã trưởng thành rồi, không còn là chàng trai niên thiếu không hiểu chuyện nữa. Tài năng của hắn ngày càng đa dạng, ngày càng thành thục, hết thảy đều mang dáng dấp gợi cảm của người trưởng thành, tự nhiên không gượng ép, kiều diễm nhưng không tục tằng.

Trong số khán giả ở đây chắc chỉ có mình Văn Dữ có suy nghĩ khác mà thôi, hắn chỉ nghĩ cách nhét Diệp Diễm Thanh vào trong xe , rồi điên cuồng đè ép Diệp Diễm Thanh đến khi nào cậu —— run rẩy, mê mang, mướt mồ hôi, thét chói tai, thậm chí làm những chuyện mà không thể cho ai biết……

Diệp Diễm Thanh hát được một lát thì ngừng lại để tâm sự với fans, kỳ thật cũng chỉ có hắn nói, fans ngồi nghe, nhưng toàn bộ quá trình rất hài hòa, các fans cũng phối hợp, không có ai có hành vi quá khích, cũng không có người làm ra hành động quá đáng.

Diệp Diễm Thanh uống mấy ngụm nước, thần thái càng thêm tự nhiên, mỗi lần biểu diễn thành công đều mang lại thêm sự tự tin cho hắn, mà kết quả đó đã mang lại buổi gặp mặt ngày hôm nay.

“Cuối cùng cũng tới bài hát cuối rồi.” Diệp Diễm Thanh cười đẹp đẽ.

“A ——” các fans rõ ràng không muốn kết thúc.

Diệp Diễm Thanh lại ngồi xuống: “Vất vả cho mọi người đến tham dự buổi fan meeting này, tuy quy mô có hơi nhỏ, nhưng tôi rất là vui khi được gặp mọi người. Vì thế để kỉ niệm buổi gặp mặt này, tôi sẽ hát tặng cho mọi người một ca khúc trong album mới nhé.”

Các fans điên cuồng, đã được vào đây miễn phí, còn được nghe bài hát mới, có lẽ kiếp trước các cô đã giải cứu dãi ngân hà hay sao?!

Mà tổ ghi hình cho tập bốn càng hưng phấn, đây là ý gì chứ? Chính là bọn họ là người đầu tiên được ghi hình bài hát mới nhất của Diệp Diễm Thanh đó nha!

Diệp Diễm Thanh tiếp tục nói: “Bài hát này mang phong cách rock and roll, hy vọng các bạn thích, tên bài hát là《 Anh Đi Đi 》.”

Nhạc đệm vang lên, giai điệu bắt tai, dễ nghe, dễ nhớ.

Khi Diệp Diễm Thanh vừa cất tiếng hát thì không còn mang dáng vẻ ôn nhu như trước, mà đã biến thành phát tiết và giải phóng, rất nhiều cảm xúc hòa quyện.

Các fans cũng bị giai điệu kích động, sôi nổi đứng lên nhảy nhót, hòa vào điệu nhạc.

Nghe được câu đầu tiên, Văn Dữ nhớ ra đó là bài hát đầu tiên mà Diệp Diễm Thanh từng hát ở nhà. Lúc ấy chỉ có dương cầm làm nhạc đệm, không sôi động như bây giờ. Nội dung bài hát là cô gái phản bội chàng trai, chàng trai bảo cô gái ấy hãy đi đi. Lúc ấy, hắn đã nói rằng mình mong chờ được nghe bản hoàn chỉnh, không ngờ Diệp Diễm Thanh lại chọn phong cách rock and roll. Phong cách này không quá phổ biến trong làng âm nhạc nước nhà, nhưng Diệp Diễm Thanh hát không mang đến cảm giác khó chịu, mà phát tiết rất đúng chỗ.

Khán giả ở đây hoàn toàn bị Diệp Diễm Thanh thuyết phục, reo hò tên của hắn không ngừng. Văn Dữ biết ngay phong cách mới này đã được fans ủng hộ, đã giải trừ một gánh nặng cho cậu.

Mà Diệp Diễm Thanh ở trên sân khấu hoặc là đứng thẳng, hoặc là khom lưng, hoặc đong đưa thân thể lại rất lóa mắt. Sân khấu ở đây tuy nhỏ nhưng không cản được quầng sáng tỏa ra từ hắn, Văn Dữ cảm thấy hô hấp của mình nóng hơn vài phần, trái tim cũng đập dữ dội theo, ngay cả hoa tai đong đưa theo hành động của Diệp Diễm Thanh cũng làm Văn Dữ cảm thấy gợi cảm vô cùng, như là Diệp Diễm Thanh đang mời gọi mình —— đúng là giết người không cần dao mà!

Hát xong bài hát hoàn chỉnh, kích động ồn ào nãy giờ vẫn chưa kết thúc.

Diệp Diễm Thanh nhìn phản ứng dưới khán đài, đè nặng kích động trong lòng, cười nói: “Cảm ơn mọi người, buổi gặp mặt ngày hôm nay tới đây là kết thúc, mọi người trở về an toàn nha, tạm biệt.”

Các fans vẫn ngồi đó hoan hô mà không muốn rời đi, còn Diệp Diễm Thanh đã bị nhân viên công tác hộ tống vào trong hậu trường, những chuyện còn lại giao cho người khác.

Cửa phòng nghỉ vừa đóng là được mở ra ngay, Văn Dữ không nói một lời, trực tiếp ôm Diệp Diễm Thanh vẫn còn make up, hôn ngấu nghiến.

Diệp Diễm Thanh mỉm cười từ ánh mắt, quay đầu né tránh hắn, nhỏ giọng nói: “Lát nữa sẽ có nhân viên vào đấy.”

“Mặc kệ.” Văn Dữ phun xong hai chữ, nhéo cằm Diệp Diễm Thanh hôn lên lần nữa, căn bản không cho hắn cơ hội cự tuyệt.

Buổi fan meeting này vô cùng thành công. Ngải Trừng đè xuống kích động trong lòng, an bài nhân viên công tác sơ tán fans, cũng như phát tặng phần quà đã chuẩn bị sẵn.

Phía Tinh Lộ cuối cùng cũng thông báo buổi họp fans lên truyền thông, bao gồm cả nguyên nhân của sự bí mật này, đăng lên một số hình ảnh fans chụp với Diệp Diễm Thanh đã qua chỉnh sửa.

Fans Diệp tất nhiên không ngồi yên, lần lượt chạy tới tấn công Weibo.

【 a a a a a a a, tui ganh tị với mấy người được tham gia quá! 】

【 tui không phục!! Số bốc thăm quá ít! Mau bảo Diệp DIễm Thanh mở liveshow đi, tui sẵn sàng mua vé!! 】

【 Diệp Diễm Thanh trong hình đẹp quá đi! Ô ô ô ô, tui muốn xem! 】

【 công tác bảo mật làm tốt ghê nơi! Đoàn đội cũng giỏi nữa, không lộ một chút tiếng gió nào luôn. 】

【 phải nói là fans Diễm Thanh biết phối hợp nữa, không ai nói gì hết trơn! 】

【 mọi người mau xem trailer tập thứ tư bên 《 Sinh Hoạt Tình Yêu 》 đi. 】

【 Diễm Thanh vì tạo bất ngờ cho Văn Dữ mà hao tổn không ít tâm huyết ha, phần cẩu lương này mị vui lòng ăn nha! 】

Đa số người hâm mộ không có dị nghị với lần bốc thăm lần này, quả thật thời gian rất gấp gáp, nếu không phải là fans bản địa thì thật sự rất khó cho fans sắp xếp công việc để tới xem biểu diễn.

Fans được tham dự cũng đăng hình lên Weibo rất nhanh sau đó, hoặc có người tỏ ý mình chưa thỏa mãn với buổi gặp mặt này, ai cũng khen thưởng vẻ soái khí ngút trời của Diệp Diễm Thanh khi đứng trên sân khấu. Bởi vì phía công ty yêu cầu không chụp ảnh và ghi hình, nên fans rất phối hợp, không livestream, chỉ có một số ảnh chụp sân khấu trước khi biểu diễn hay là quà tặng mà công ty đã chuẩn bị, nhưng đây cũng không gây trở ngại cho các fans thảo luận.

Đương nhiên, có ủng hộ thì cũng sẽ có anti. Anti nào chịu ngồi yên, tìm không thấy chỗ để công kích thì chuyển qua nói xấu phương thức bốc thăm của đoàn đội Diệp Diễm Thanh, còn nói là chỉ mời fan lâu năm hoặc là nhóm trưởng mà thôi, kết quả là bị các fans mới nhận được vé vào cửa mắng chửi. Bởi vì cuộc gặp mặt này là chuẩn bị cho Văn Dữ, nên fans Văn Dữ cũng bênh Diệp Diễm Thanh, đồng lòng mắng chửi anti. Đồng thời các cô cũng thấy hình ảnh đẹp trai ngời ngời của anh trai nhà mình thông qua các tấm ảnh mà khán giả chụp lén, hân hoan lắm.

Chuyên viên trang điểm phải tẩy trang cho Diệp Diễm Thanh, gõ vài cái lên cửa phòng rồi đẩy mở, thấy ngay cảnh Văn Dữ đang hôn Diệp Diễm Thanh, mặt đỏ bừng đóng cửa ngay lập tức, canh giữ bên ngoài.

Diệp Diễm Thanh bị hôn đến mức thiếu oxy nên mới không thể không đẩy Văn Dữ ra.

Văn Dữ lưu luyến buông hắn ra, đôi mắt bốc hỏa bừng bừng.

“Em tẩy trang xong sẽ đi ăn cơm với mọi người, anh đi cùng em nhé?” Diệp Diễm Thanh nhấp nhấp đôi môi nóng hổi hỏi.

“Trốn đi, bọn mình về nhà.” Văn Dữ ôm Diệp Diễm Thanh, giọng khàn khàn.

Diệp Diễm Thanh sao có thể không biết là chuyện gì, nhưng cảm thấy không tốt cho lắm: “Mọi người vất vả lắm á, dùng cơm xong thì mình về nhà ngay mà.”

Văn Dữ hít một hơi thật sâu, nói: “Bảo bối à, anh không phải muốn làm khó em, anh chỉ sợ mình không khống chế nổi đè em ra ngay giữa bàn tiệc đó.”

Mặt Diệp Diễm Thanh càng đỏ hơn: “Vậy anh về nhà tắm rửa bình tĩnh trước đi, đợi em về.”

Văn Dữ nổi giận cắn môi Diệp Diễm Thanh: “Bình tĩnh không được, về nhà!”

Nói xong, ôm eo Diệp Diễm Thanh, bế người lên.

Diệp Diễm Thanh la lên, hai chân kẹp chặt eo hắn, cố gắng duy trì thăng bằng.

Văn Dữ lấy áo khoát che Diệp Diễm Thanh lại, ôm người ra cửa.

Đám nhân viên rất hiểu chuyện, cười cười chỉ đường để Văn Dữ bồng Diệp Diễm Thanh ra xe bằng cửa sau.

Diệp Diễm Thanh thật sự ngại ngùng nhìn các cô, chỉ có thể chôn mặt trong áo khoát, khí thế vừa nãy trên sân khấu bốc khói sạch sành sanh.

Lên xe, Văn Dữ nói với Ngải Trừng: “Tiệc mừng công bữa nay tôi bao, mời hết tất cả nhân viên, ăn chơi cho đã rồi tìm Vu Dĩnh đòi tiền.”

Ngải Trừng cũng không khách khí, gật đầu nói: “Yên tâm đi, tôi sẽ an bài thỏa đáng, khẳng định sẽ không tiết kiệm cho anh đâu.” Bây giờ Diệp Diễm Thanh đã ở cùng Văn Dữ, cô sẽ không dị nghị với trò chơi ân ái của hai người.

Văn Dữ thắt đai an toàn, nhấn chân ga rời khỏi, cả đường về hắn chỉ hy vọng chỉ có đèn xanh, vậy thì hắn có thể nhịn đến khi về tới nhà, nếu không thì mông người nào đấy sẽ phải nở hoa ở garage thôi.


có bạn nào muốn lên xe với Văn Văn và Thanh Thanh hôn? Lol.


4 Comments

Leave a Reply