Sau khi hai nam thần kết hôn – Chương 49

Edit + Beta: Alice

Chương 49

Nghi hoặc của Diệp Diễm Thanh rất nhanh được chứng thực, chưa đầy hai giờ sau, đề tài #Levi đạp N chiếc thuyền # vọt lên top đầu hot search.

Không có lửa làm sao có khói, không có giấy nào gói được lửa, Levi chơi bời nhiều năm rốt cuộc chơi quá trớn.

Tin tức đầu tiên được tung ra là từ nhà hàng, sau khi hai người phụ nữ đánh nhau bị cảnh sát mời về đồn, người phục vụ bàn cơm của Levi đăng lên Weibo, bảo rằng trưa nay Levi dắt theo cô bạn gái A đến đây dùng cơm, nửa giờ sau, cô gái B vào cửa mắng to A là tiểu tam, hai người chưa nói được mấy câu đã lao vào đánh nhau, còn Levi thì không biết trốn khỏi tiệm từ khi nào.

Tin tức từ một tài khoản nhỏ bé tất nhiên fans không tin, sôi nổi chạy tới mắng chửi nhân viên phục vụ ngậm máu phun người.

Nhưng không bao lâu sau, đồn công an địa phương đăng tin lên Weibo lấy nội dung như là đang nhắc nhở nhưng thật ra đang cảnh cáo người nào đó, không nêu tên chỉ ám chỉ nhân vật L bắt cá hai tay, khi đang dùng cơm với cô gái A thì bị cô gái B tìm tới tận nơi, hai cô gái tranh chấp tổn thương đối phương nên bị đưa tới Cục Công An. Kết quả không bao lâu sau, cô gái C mang theo chị em của mình tới vì nghe nói có hai người đang dây dưa với L, cô gái C nói là mình qua lại với vị L này đã tám tháng nay, hiện giờ đang mang thai tháng thứ năm. Sau khi điều tra thì biết được ngoài ba người trên, vị L này còn quen thêm ba cô gái khác. Đây thuộc về vấn đề đạo đức, không phải chịu án phạt, nhưng cảnh sát hy vọng người trưởng thành yêu đương đừng quá mù quáng, phải tìm hiểu rõ người mình đang qua lại.

Tin này vừa ra thành công bịt miệng được đám fans Levi, mà Levi cũng biến thành tra nam bị toàn giới phỉ nhổ.

Diệp Diễm Thanh trợn mắt há mồm mà xem, hắn có biết chuyện của Levi, nhưng chưa từng nghĩ tới gã lại tồi tệ đến mức này.

“Anh nói đầu óc gã này bị gì vậy? Thích một người còn chưa đủ sao? Nếu không thích người ta, thì sao lại đi trêu chọc người đó?” Diệp Diễm Thanh không biết đánh giá Levi thế nào nữa.

“Có một số người có chút danh tiếng là mất đi bản ngã. Người đại diện và công ty không quản thúc là dễ bị sa ngã lắm.” Văn Dữ không muốn đào sâu vào chuyện này vì cảm thấy người không có trách nhiệm, không tự chủ được thì cần gì phải quan tâm.

Diệp Diễm Thanh thở dài, lúc hắn bị người trong công ty cũ mua thủy quân bôi đen, không phải không nghĩ tới lấy cái này ra phản kích, nhưng cuối cùng vẫn không ra tay, bởi vì nếu chuyện này bị tung ra, người bị công kích không chỉ có Levi, mà còn những cô gái đó, lấy nhân khí lúc ấy của Five1, có một bộ phận fans quá khích sẽ tấn công làm các cô gái đó không thể nào chống đỡ.

“Việc này không giải quyết xong sớm vậy đâu, em gọi cho bên đoàn đội hủy bỏ buổi luyện tập chiều này đi. Đám phóng viên không phỏng vấn được Levi thì sẽ tìm đến những người còn lại trong nhóm, cho dù em đã tách nhóm nhưng họ vẫn muốn kiếm thông tin, em không cần đạp chân xuống bũng bùn này, hủy hết mọi hoạt động trong hai ngày kế rồi bàn tiếp.” Văn Dữ nói. Thật ra hắn cũng có chút mưu đồ riêng, cả tuần qua hai người không ở bên nhau, hiện giờ hắn rất muốn có khoảng không gian và thời gian riêng cho hai người.

Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, Diệp Diễm Thanh liên hệ với đoàn đội. Bên này vừa kết thúc cuộc gọi, bên kia Ngải Trừng gọi điện tới, bảo hắn về nhà đợi, còn nói phóng viên đã bắt đầu tấn công điện thoại của cô.

Diệp Diễm Thanh nhìn ngoài cửa sổ xe: “Thật là tin hot nối tiếp tin hot, không kịp dừng để thở luôn. Không biết Ngô Thu có tâm tình gì nhỉ, vất vả lắm mới lên hot search được mấy ngày, giờ lại bị đoạt mất.”

Văn Dữ cười nhạo: “Bất mãn thì sao? Tìm Levi đánh một trận à? Có khi còn được lên hot search nữa đấy.”

“Em hơi tò mò vì sao Levi chơi nhiều năm như vậy cũng chưa xảy ra chuyện, sao lại bị khui ra vào lúc này? Không biết là trùng hợp hay là bị tính kế đây.” Chuyện này dính dáng đến quá nhiều người, Diệp Diễm Thanh cũng lười động não.

“Sớm muộn gì cũng biết, đoàn đội Levi bảo vệ hắn nhiều năm như vậy, cũng không phải đèn cạn dầu. Lần này ai sẽ có lợi khi kéo Levi xuống vũng bùn này?” Văn Dữ trước giờ chướng mắt chuyện chó cắn chó này. Hắn tính hết rồi, đợi Diệp Diễm Thanh khỏi bệnh, hắn sẽ ra tay với từng người đã bêu xấu Diệp Diễm Thanh, nhưng xem ra, bây giờ không cần hắn ra tay nữa. Diệp Diễm Thanh rời khỏi đội ngũ, bọn họ tìm được mục tiêu mới, tự mình hố mình, xem ra chỉ số thông minh không được cao cho lắm.

“Hẳn là chuyện của Levi không liên quan gì tới Ngô Thu, chẳng ai ngu ngốc kiếm người chiếm độ hot của mình cả.” Diệp Diễm Thanh phân tích.

“Khó nói lắm, em nói xem trong Five1 còn mấy người muốn hoạt động nhóm nữa đây? Muốn giải tán hoặc solo mà không bị fans mắng thì sẽ làm thế nào? Đương nhiên là kéo tên đầu xỏ xuống nước, những người khác liền biến thành người bị hại, không những được tách ra solo mà còn được gắn mác bị liên lụy nữa. Không uổng công đâu!.”

Phân tích của Văn Dữ làm lông tơ của Diệp Diễm Thanh dựng đứng, đúng là không phải không có khả năng.

Văn Dữ thừa dịp đèn đỏ nhéo nhéo lỗ tai Diệp Diễm Thanh: “Được rồi, đừng nghĩ tới mấy người đó nữa, nghĩ tới anh đây này, mấy ngày rồi hai bọn mình không ở bên nhau đấy.”

Diệp Diễm Thanh bắt lấy tay hắn: “Làm gì vài ngày, hôm qua mới gặp mà?” Còn ngủ cùng một đêm đó!

“Anh là một người đàn ông khỏe mạnh, gặp nhau vài lần làm sao thỏa mãn được anh chứ?”

Diệp Diễm Thanh liếm liếm môi, mặt hơi hơi có chút hồng: “Em thấy tốt mà……”

“Tốt cái gì mà tốt? Chờ về nhà rồi anh sẽ dạy cho em biết thế nào là tốt!”

Về đến nhà, Văn Dữ tự mình thực nghiệm trực tiếp ôm Diệp Diễm Thanh đến trên sô pha, từng cái hôn rơi xuống, cái sau còn dài hơn cái trước vài phút.

Diệp Diễm Thanh hừ hừ, không biết là thoải mái hay là khó chịu, cũng không phản đối, nhiệt tình đáp trả Văn Dữ.

Văn Dữ dỗ hắn: “Dọn đến phòng ngủ của anh, được không?”

Từ “Được” sắp ra khỏi miệng bỗng nhiên lý trí của Diệp Diễm Thanh quay lại, giọng nói mềm nhũn: “Không được.”

“Vì sao?” Văn Dữ nhướng mày, rõ ràng người ở bên dưới đã mềm nhũn rồi mà lại nói với hắn “Không được” là sao? Là Diệp Diễm Thanh không được hay là mình không được? Đàn ông chân chính không thể tự nhận mình là vế sau nhá.

Diệp Diễm Thanh sờ mặt hắn: “Chờ buổi biểu diễn kết thúc đi, em muốn chuyên tâm luyện tập.”

“Ngủ với anh không thể luyện tập à?” Văn Dữ nhướng mày.

“Sẽ không muốn rời giường đó.”

Văn Dữ không thể nhịn được nữa mà hôn thêm lần nữa, bị bạn trai nhỏ chọc cảm giác thật là Yomost!

Như trong dự đoán của Văn Dữ và Ngải Trừng, Diệp Diễm Thanh cũng trở thành đối tượng bị đám phóng viên quấy rối, ai cũng muốn biết suy nghĩ và đánh giá của hắn về chuyện của Levi. May mắn hắn không phải là nhân vật chính, không biết rõ nhiều chuyện.

Quả thật Diệp Diễm Thanh không tiện bàn chuyện của Levi, nếu nói biết thì chẳng khác nào đang che giấu cho tra nam cả? Nhưng nếu nói không biết, phóng viên sẽ viết Five1 mâu thuẫn nội bộ, xem như người xa lạ, chẳng khác nào đạp đổ hình tượng của Diệp Diễm Thanh. Còn đánh giá thế nào cũng không được, suy đi nghĩ lại ngậm chặt miệng là tốt nhất.

Công ty đã bị phóng viên bao vây, vì để không chậm trễ tập luyện, Văn Dữ dứt khoát đưa phòng tập luyện tập mà mình thuê cho Diệp Diễm Thanh dùng. Mỗi ngày, Diệp Diễm sẽ theo hắn ra cửa, giấu mặt ở trên ghế sau, dù sao phóng viên cũng không phải muốn phỏng vấn Văn Dữ, tự nhiên sẽ không đuổi theo, buổi tối thì hai người cùng nhau về nhà, giữa trưa còn có thể ăn cơm với nhau.

Phòng tập này Văn Dữ vừa thuê vẫn chưa sử dụng cuối cùng bị Diệp Diễm Thanh giành dùng trước.

Về buổi biểu diễn giúp Đinh Tri Nhã, Diệp Diễm Thanh đã chuẩn bị vài phiên bản, xem tình huống mà chọn. Có Văn Dữ đi theo, Diệp Diễm Thanh hoàn toàn không có vấn đề khi luyện tập, cho nên người khác cũng không phát hiện Diệp Diễm Thanh có bệnh, hoàn hảo tập luyện.

Một tuần sau, Levi tổ chức họp báo tuyên bố rời khỏi Five1, tỏ vẻ ăn năn, hy vọng được fans tha thứ.

Gia Nghệ nối bước đăng bài trên Weibo, nói các thành viên và công ty đã bàn bạc quyết định giải tán Five1, sau này mỗi thành viên sẽ tiếp tục con đường của riêng mình, mong fans hãy ủng hộ cho bọn họ.

Chuyện ngoài ý muốn, nhưng lại như trong dự tính, Five1 cứ như vậy ngã xuống. Kết quả này đáng lẽ nên xảy ra sau khi Diệp Diễm Thanh rời đi, chỉ là vấn đề thời gian.

Chuyện này Diệp Diễm Thanh nhìn thoáng qua tiêu đề rồi thôi, không có dính dáng gì tới hắn.

Đảo mắt tới buổi trình diễn đầu tiên trong liveshow của Đinh Tri Nhã.

Làm một ca sĩ đa tài, và nhờ vào mối nhân duyên tốt mà Đinh Tri Nhã có rất nhiều khách mời để mở màn, có tân binh đang nổi, có ca sĩ thực lực, cũng như người mới trong công ty, nhưng tất cả phải bảo mật để tạo bất ngờ cho người hâm mộ.

Tinh Lộ cũng rất coi trọng với show diễn này, cho dù là mang người mới thì cũng phải là người có thực lực để không làm mất mặt Đinh Tri Nhã.

Mà lần này, kỳ thật có rất nhiều người đoán sẽ là Diệp Diễm Thanh, nhưng lại không có chứng cứ. Hai người đã từng hợp tác trên sân khấu một lần, không còn yếu tố bất ngờ, nhưng Diệp Diễm Thanh lại là nhân tốt thích hợp nhất, có hắn tham gia thì buổi biểu diễn sẽ đạt được hiệu quả hơn cả mong chờ.

Khi Diệp Diễm Thanh xuất hiện cùng với cây đàn dương cầm thì tiếng thét chói tai từ các fans của Đinh Tri Nhã đủ để nổ tung nóc nhà.

Diệp Diễm Thanh mặc một cái áo sơmi lụa màu đỏ, hạ thân là một cái quần jean bạc màu, trên cổ đeo một dải lụa màu đen, mà trên lỗ tai là một đôi tai nghe màu tím có hình con bướm.

Hôm nay, Diệp Diễm Thanh còn đặc biệt kẽ mắt, đôi mắt phá lệ có thần, đầy mê hoặc, tóc cố tình đánh rối, nhìn qua có vẻ rất lười biếng.

Diệp Diễm Thanh có thể cảm nhận được tim mình đập rất nhanh, thân thể hơi run run, nhưng không cứng đờ, hắn biết Văn Dữ đang ở sau bức màn nhìn hắn —— đúng vậy, Văn Dữ theo hắn tới đây để giúp hắn bớt lo lắng.

Ở đây toàn là người hâm mộ của Đinh Tri Nhã, không có fans của hắn làm hắn bớt lo lắng, dù có khẩn trương nhưng không đến mức bất động.

Bài hát đầu tiên mà Diệp Diễm Thanh đàn chính là ca khúc kinh điển của Đinh Tri Nhã.

Người hâm mộ của Đinh Tri Nhã rất nhiệt tình, dù Diệp Diễm Thanh không hát, nhưng bọn họ vẫn hát theo tiếng đàn.

Diệp Diễm Thanh cười, bầu không khí này tốt quá làm hắn rất thích.

Gương mặt tươi cười hiện lên trên màn hình lớn mê hoặc fans của Đinh Tri Nhã, họ không biết mình nên hát hay là cổ vũ cho hắn.

Tiết mục nhỏ kết thúc, Diệp Diễm Thanh vẫy vẫy với người bên dưới khán đài, chào mọi người qua microphone: “Chào mọi người, tôi là Diệp Diễm Thanh.”

“Diễm Thanh a a a a a a ——”

“Diễm Thanh đẹp trai quá!!”

“Đẹp , đẹp quá!”

Diệp Diễm Thanh tiếp tục nói: “Tôi vừa phát hiện các bạn hát rất hay, hay là bọn mình cứ tiếp tục thế này trong hai mươi phút tới nhé? Coi như là tôi hoàn thành nhiệm vụ vậy?”

Khán giả đồng thanh nói không chịu, muốn nghe hắn hát.

Diệp Diễm Thanh không nói giỡn, nhưng cũng không nói thật: “Các bạn không thích hát thì chúng ta nói chuyện một lát vậy? Bữa nay tôi không chuẩn bị bài hát nào cả.”

Nói ra suy nghĩ của mình làm Diệp Diễm Thanh thả lỏng hơn rất nhiều, đây là Văn Dữ dạy hắn, không cần nói bệnh tình, cứ nói thẳng là mình không ý định ca hát, thì cũng xem như là nói tránh đi vậy.

Khán giả có đồng ý, có phản đối, không khí rất tốt, dù sao Diệp Diễm Thanh chỉ là khách mời, mà bọn họ mua vé là để xem Đinh Tri Nhã, Diệp Diễm Thanh có hát hay không cũng không tính là lừa gạt người mua vé.

“Chúng ta nói chuyện phiếm một lát đi, các bạn biết mấy cô gái ấy mà, thay đồ, trang điểm mất nhiều thời gian lắm.”

Dưới sân khấu cười vang.

Diệp Diễm Thanh kể chuyện quá trình từ không quen biết đến quen thân của mình và Đinh Tri Nhã cho mọi người nghe, không đề cập tới chuyện Đinh Tri Nhã là fan của mình, chỉ nói hai người cùng chung sở thích, rồi tính cách cũng khá hợp nhau, cuối cùng cũng không quên trêu chọc fans: “Yên tâm đi, tôi là người có gia đình rồi, sẽ không tranh giành chị Tri Nhã với các bạn đâu, cho nên mấy bạn cũng không được tranh anh Văn Dữ với tôi nha.”

Dưới đài cười to, cảm thán Diệp Diễm Thanh có khiếu hài hước đó chứ.

Trò chuyện trên sân khấu giúp cho nỗi khẩn trương trong lòng Diệp Diễm Thanh vơi bớt đi.

Hàn huyên hơn mười phút, Diệp Diễm Thanh ngồi trở lại trước dương cầm: “Hôm nay tôi đến quả thật không tính làm vương tử thôi đâu, chỉ muốn thổ lộ rằng tôi là fans em trai đó. Có lẽ mọi người cũng biết tôi đánh đàn hơi bị hay ——”

“Y ——” khoe khoang thế này làm mọi người phản đối.

Diệp Diễm Thanh cũng không ngại: “Cho nên tôi muốn khoe tài năng một chút, mở rộng tầm mắt cho mọi người.”

Nói xong, ánh đèn cũng tối sầm.

Khán giả vỗ tay nhiệt tình, Diệp Diễm Thanh đàn một bản nhạc nổi tiếng.

Đàn được một nửa, Diệp Diễm Thanh nhất thời chuyển sang đàn nhạc đệm của Đinh Tri Nhã.

Thật ra đây là một danh khúc nổi tiếng, nhưng đàn được một nửa, hắn nghĩ hay là tạo cơ hội cho bản thân, vì thế vừa đổi nhạc phổ là hắn chuyển sang bài hát nổi tiếng của Đinh Tri Nhã, nếu mình hát không được thì còn có fans.

Các fans quả nhiên rất bất ngờ, cổ vũ không ngớt.

Văn Dữ nhướng mày, khóe miệng cũng cong lên.

Diệp Diễm Thanh đàn được khúc dạo đầu liền mở miệng hát —— khi giọng hát vang lên qua microphone, cảm giác hưng phấn đã lâu không gặp đột nhiên ùa về.

Khán giả từ cổ vũ nhiệt liệt chuyển sang im lặng, lắng nghe Diệp Diễm Thanh hát, vẫy vẫy gậy phát sáng theo điệu nhạc.

Bọn họ không biết mình đã giúp Diệp Diễm Thanh cái gì, nhưng Diệp Diễm Thanh biết mình đã vượt qua chướng ngại tâm lý của bản thân, cất lên tiếng hát tựa như hắn đeo tai nghe hình con bướm Văn Dữ tặng, nỗ lực tung cánh tạo thành đường cong mỹ mãn…

5 Comments

  1. Cuối cùng thì Diễm Thanh cũng cất tiếng hát trên sân khấu rồi TT mọi người tự hào về cục cưng.
    Cảm ơn bạn rất nhiều vì đã đem đến cho mình bộ truyện chữa lành như như thế này nhaaaa. Bạn cực khổ rồi. Mong bạn sẽ ngày càng chắc tay và edit/ chuyển ngữ mượt mà hơn nữa.

  2. Mặc dù đã có nhà edit bộ này hoàn rồi, nhưng e vẫn lót dép hóng ở đây vì quá thích cách edit của chị, yêu editor dễ thương lắm nè.

Leave a Reply to Alice Cancel reply