Sau khi hai nam thần kết hôn – Chương 47

Edit + Beta: Alice

bảo bối à…

Chương 47

Lần này Diệp Nhuy trở về là để thăm Diệp Diễm Thanh, nhưng cô còn muốn gặp giáo viên và bạn học cũ nữa, nên không phải lúc nào cũng ở bên cạnh Diệp Diễm Thanh. Nhờ vậy mà hắn cũng có thời gian đến phòng làm việc gặp Văn Dữ, hai người cùng nhau ăn cơm trưa, anh anh em em một lát rồi Văn Dữ mới đưa Diệp Diễm Thanh trở về.

Tin tức của Ngô Thu và Hà Phan đổi mới mỗi ngày, so về danh tiếng Hà Phan không bằng Ngô Thu, mà chuyện tình cảm của họ bị đưa lên báo mỗi ngày đã làm fans phản cảm, họ cảm thấy Hà Phan không xứng với Ngô Thu, Ngô Thu thật vất vả mới công khai tình yêu, vậy mà quen một người không ra gì, thật là không biết xấu hổ.

Đồng thời, trên mạng cũng xuất hiện một luồng thông tin khác, đưa ra nghi vấn tại sao các thành viên còn lại né tránh không trả lời các câu hỏi về cặp đôi này, có phải có ẩn tình gì không, hay là không xem trọng mối quan hệ này.

Tóm lại là vị trí trên hot search bị sụt giảm, nhưng độ hot vẫn còn đó.

Buổi tối, Diệp Diễm Thanh ở nhà nướng apple pie, nhận được điện thoại từ Ngải Trừng.

“Chị có chuyện muốn hỏi ý của em.” Ngải Trừng nói, “Show lưu diễn trong nước của Đinh Tri Nhã đã bắt đầu được khởi động, trạm đầu tiên là ở đây, vừa rồi người đại diện của cô ấy có gọi điện thoại tới, hỏi em làm khách mời cho họ được không?”

Khách mời đặc biệt được chia làm hai loại, một loại là khách mời làm nóng sân khấu trước khi show diễn ra, loại còn lại là khách mời hát giữa chương trình, để cho ca sĩ chính có thời gian thay quần áo và nghỉ ngơi.

“Khách mời? Không phải hát cùng à?” Diệp Diễm Thanh khẽ nhíu mày.

Hát cùng như là sân khấu hợp tác lần trước, hắn có thể không cần mở miệng, chỉ cần lộ mặt là được.

Xem tình thế lưu lượng của hai người mà nói, cũng chẳng cần phân biệt ai cao hơn ai, cái chính là buổi biểu diễn của ai. Với một ca sĩ nổi tiếng, thông thường sẽ làm theo yêu cầu của công ty, lăng xê ca sĩ nhà mình; mà ca sĩ không nổi tiếng cho lắm, thì sẽ mời nghệ sĩ có tiếng tăm cao hơn để liên thủ hợp tác.

Còn với Đinh Tri Nhã, mang theo nghệ sĩ mới trong công ty là chuyện bình thường, cũng có thể mời hắn vì họ đã từng hợp tác.

“Đúng vậy, khách mời. Chị biết là sẽ làm khó em, nhưng vẫn phải nói một tiếng, có đi hay không do chính em quyết định, cũng không cần miễn cưỡng, em thoải mái mới là chuyện quan trọng.” Gần đây trạng thái của Diệp Diễm Thanh cũng không tệ lắm, từ sau khi Diệp Nhuy về nước, cô có thể cảm giác được hắn thả lỏng hơn trước, cho nên về tư tâm, cô vẫn muốn hắn đi thử.

Diệp Diễm Thanh từ sau lần hợp tác đó đã không lên sân khấu lần nào nữa, có lẽ đây là một cơ hội tốt để hắn thử xem mình đã hết bệnh hay chưa.

Rối rắm trong chốc lát, Diệp Diễm Thanh nói: “Để em suy nghĩ kĩ lại đã, ngày mai em sẽ trả lời cho chị.”

Ngải Trừng đáp: “Không vội, đừng miễn cưỡng bản thân là được.”

“Em biết.”

Cúp điện thoại, Diệp Diễm Thanh dựa vào cạnh bếp do dự một hồi lâu, cảm giác nửa do dự nửa muốn đi này thật không tốt, lo lắng bản thân sẽ làm không tốt, đây là biểu hiện của không tự tin, mà hiện tại hắn hoàn toàn không tin tưởng vào bản thân một tí nào.

Lúc này đây hắn rất nhớ Văn Dữ, nếu Văn Dữ ở bên cạnh, thì hắn sẽ có thêm người để thương lượng, đi hoặc là không đi, cũng có thể có người đưa ra phán đoán khách quan giúp hắn.

Tâm tình ức chế muốn gặp Văn Dữ ngay lúc này lại bùng phát dữ dội, nhưng hôm nay Văn Dữ có hẹn với Lộ Ngôn Chi đi ra ngoại thành, nói là tới thăm resort mới mở của một người bạn, phỏng chừng chiều ngày mai mới về nhà.

Diệp Diễm Thanh khó chịu trong lòng, không muốn để chị mình lo lắng, suy xét mãi mới lấy di động nhắn tin cho Văn Dữ.

Diệp Diễm Thanh: Chiều mai về lại thành phố anh qua gặp em luôn được không?

Văn Dữ trả lời rất nhanh, như là đang rãnh rỗi.

Văn Dữ: Nhớ anh à?

Diệp Diễm Thanh: Nhớ, nhớ lắm……

Văn Dữ không trả lời, Diệp Diễm Thanh cũng không muốn quấy rầy Văn Dữ nữa, chờ ngày mai gặp mặt rồi nói cũng không muộn.

Diệp Nhuy nói chuyện với chồng mình xong, xử lý thêm một ít công việc rồi mới ra khỏi phòng: “Apple pie nướng xong rồi chứ hả?”

Diệp Diễm Thanh thu hồi cảm xúc, nói: “Xong ngay đây.”

“Để chị pha trà sữa ăn kèm với bánh.” Đây là món tráng miệng của bọn họ, lúc đầu cô tính làm bánh kem, nhưng trong nhà không có bơ, nên đổi thành apple pie.

Diệp Nhuy phát hiện cảm xúc của Diệp Diễm Thanh không đúng, hơi lo lắng hỏi: “Có chuyện gì xảy ra à?”

Diệp Diễm Thanh hoàn hồn, vội nói: “Không có, em nghĩ tới vài chuyện thôi.”

Diệp Nhuy chọc hắn: “Nhớ Văn Dữ à?”

Đúng là Diệp Diễm Thanh đang nhớ Văn Dữ, cũng như đang sầu lo chuyện làm khách mời, mà lại không muốn làm chị mình lo lắng, liền gật gật đầu.

Diệp Nhuy nhún nhún vai: “Cái này chị không giúp được đâu.”

Diệp Diễm Thanh cười khẽ: “Lát nữa em tìm việc gì làm để phân tán lực chú ý là được.”

Trong lúc Diệp Diễm Thanh đang điều trị chứng sợ sân khấu, Diệp Nhuy không xác định được hắn còn ý định muốn lui vòng hay không, cô biết Diệp Diễm Thanh quyết định vào giới giải trí là vì đam mê ca hát, nếu không phải bị chứng bệnh này, thì có lẽ Diệp Diễm Thanh đã trở lại sân khấu từ lâu rồi. Nhưng đây cũng không gây trở ngại đến ước muốn của cô với tương lai sau này của Diệp Diễm Thanh, cô mong hắn sẽ chuyển đến thành phố nơi cô đang sống, có điều lúc này phải tính thêm cả Văn Dữ vào.

Có thể là bị đề tài phân tán lực chú ý, Diệp Diễm Thanh cảm thấy khá hơn.

Hơn 12 giờ khuya, Diệp Diễm Thanh đang chuẩn bị đi ngủ thì di động vang lên, là Văn Dữ gọi tới.

Diệp Diễm Thanh vui sướng nhận điện thoại: “Anh còn chưa ngủ nữa à?”

Giờ này mà chưa ngủ thì cũng đang uống rượu, nói chuyện phiếm với bạn bè chứ nhỉ?

Tiếng Văn Dữ cười khẽ ve vuốt màng tai của Diệp Diễm Thanh: “Xuống lầu đi, anh đang ở dưới lầu.”

“Hả?” Diệp Diễm Thanh há hốc mồm, Văn Dữ lái xe trở về ngay trong đêm hay sao?

Văn Dữ tiện đà cười nói: “Ai nói nhớ anh đó? Vừa lúc anh cũng nhớ người ấy.”

Diệp Diễm Thanh nào còn ngồi yên được nữa, cầm di động chuẩn bị ra cửa: “Em xuống ngay đây.”

Khi đi ngang qua phòng bếp, Diệp Diễm Thanh sợ Văn Dữ lái xe hơn hai giờ sẽ đói bụng, thuận tay cầm theo nửa cái bánh apple pie xuống dưới cho hắn.

Diệp Nhuy còn chưa ngủ, nghe được tiếng đóng cửa chính thì ngạc nhiên đã hơn nửa đêm mà Diệp Diễm Thanh còn ra ngoài, vội vàng kéo màn cửa ra nhìn xuống dưới, chuẩn bị lát nữa sẽ hỏi Diệp Diễm Thanh làm gì, kết quả nhìn thấy Văn Dữ đang đứng cạnh xe ở dưới lầu.

Diệp Diễm Thanh ra khỏi cửa tòa nhà là nhìn thấy Văn Dữ ngay, ấm áp dâng lên trong lòng, chạy vài bước bổ nhào vào trong ngực Văn Dữ.

Văn Dữ cười đón hắn, hôn hôn lỗ tai hắn: “Vui lắm à?”

“Ừ.” Diệp Diễm Thanh cảm thấy hốc mắt ê ẩm, thật sự rất vui, ít ra hắn cũng có người để chia sẻ sầu muộn trong lòng.

Diệp Nhuy cong cong khóe miệng, cô biết hôm nay Văn Dữ không ở trong nội thành, có thể lái xe trở về để gặp Diễm Thanh ngay trong đêm là biết người này trân trọng em trai cô biết nhường nào, cô tận mắt chứng kiến rồi thì còn ý kiến gì nữa?

Lặng lẽ đóng lại bức màn, để em trai tận hưởng tình yêu của mình đi.

Buông Diệp Diễm Thanh ra, Văn Dữ đánh giá hắn, mấy bữa nay trời nóng, mặc áo ngủ ra đường cũng không sao: “Ăn tối chưa?”

Diệp Diễm Thanh gật đầu: “Còn anh?”

“Anh chuẩn bị ăn cơm lúc em gọi cho anh, ăn được mấy miếng thì chịu không nổi nữa, lái xe về luôn.” Nếu Diệp Diễm Thanh không nói nhớ hắn, thì có lẽ hắn sẽ nhịn được đến sáng mai.

“Em và chị nướng apple pie, anh có muốn ăn một chút không?” Diệp Diễm Thanh quơ quơ cái túi trong tay mình.

“Ăn chứ.” Văn Dữ nhận lấy, thuận tiện kéo ra cửa xe, “Lên xe đi, anh chở em đi hóng gió.”

“Được.” Tuy hắn có thể dẫn Văn Dữ lên nhà, nhưng lại không muốn quấy rầy chị gái nghỉ ngơi, hơn nữa hắn cũng muốn ở bên cạnh Văn Dữ thêm một lát nữa.

Mua cà phê trước, sau đó Văn Dữ lái xe đến trước cửa công viên, hưởng thụ bữa ăn khuya ngọt ngào này.

“Ăn nhiêu đây đủ không? Hay là mua thêm gì đó nữa nha anh?” Diệp Diễm Thanh sợ Văn Dữ ăn không đủ.

Văn Dữ cười nói: “Đủ rồi, buổi tối cũng không thể ăn quá nhiều.”

Diệp Diễm Thanh gật đầu, nhấp ngụm cà phê.

Hai người không có quá nhiều chuyện để nói với nhau, không khí rất tốt, Diệp Diễm Thanh cũng đặc biệt thư thái, ngay cả trống trải ven đường cũng không cảm thấy quạnh quẽ.

Chờ Văn Dữ ăn xong, Diệp Diễm Thanh mới nói: “Để ông chủ Lộ ở lại một mình có được không anh?”

Văn Dữ không để bụng: “Không có gì đâu, người lớn cả rồi, đâu cần anh phải chiếu cố?”

Diệp Diễm Thanh cười cười: “Có phải em dính người quá không?”

“Không có.” Văn Dữ lập tức phủ định, “Em tìm đến anh anh mới thấy mình có ích, nếu chuyện gì em cũng giải quyết được, thì bạn trai như anh vô dụng quá rồi đó?”

“Cũng không thể nói như vậy, em cũng chẳng giúp anh được gì.”

“Em mang lại rất nhiều linh cảm cho anh, lợi hại lắm đó.” Văn Dữ nhìn Diệp Diễm Thanh, “Bảo bối à, em có chuyện muốn nói với anh phải không?”

Hắn không hoàn toàn hiểu hết Diệp Diễm Thanh, nhưng Diệp Diễm Thanh từ trước đến nay rất độc lập, không gây chuyện, đặc biệt là với hắn. Đây không phải là cố tình duy trì khoảng cách, mà là có quan hệ tới quá trình trưởng thành của Diệp Diễm Thanh, nếu không phải là chuyện cần thiết, thì sẽ không dính người.

Diệp Diễm Thanh nhấp nhấp môi, nếu Văn Dữ đã trở về vì mình, thì hắn cũng không nên giấu diếm, có vấn đề gì thì cứ nói, vậy mới tốt cho quá trình trị liệu.

Diệp Diễm Thanh liền kể chuyện Đinh Tri Nhã mời hắn làm khách mời đặc biệt cho Văn Dữ nghe.

Văn Dữ không rối rắm, ngược lại cười rất là nhẹ nhàng: “Em do dự có nghĩa là em muốn thử.”

Diệp Diễm Thanh cũng không phủ nhận: “Em cảm giác được tâm lý của mình khá hơn trước rất nhiều, nhưng em không xác định được mình có thể làm hay không. Đó là buổi biểu diễn của Đinh Tri Nhã, nếu em làm không tốt thì sẽ bêu xấu chị ấy.”

Văn Dữ cũng không vội ép Diệp Diễm Thanh quyết định, chỉ nói: “Hay là chúng ta khoan quyết định vội, để ngày mai anh gọi cho bác sĩ Đỗ hẹn giờ tái khám, rồi sau đó chúng ta hẳn quyết định vẫn chưa muộn.”

Nghe được biện pháp, Diệp Diễm Thanh đáp: “Được.”

“Vừa lúc cho chị em đi cùng, để chị ấy hiểu thêm bệnh tình của em, cũng như để chị ấy yên tâm.” Diệp Nhuy không biết quá trình trị liệu diễn ra như thế nào, chỉ biết Diệp Diễm Thanh có chuyển biến tốt đẹp hơn thôi.

Diệp Diễm Thanh gật đầu.

Văn Dữ chọc hắn: “Kỳ thật em cũng không cần quá khẩn trương, em lên sân khấu thôi mà, hát được thì hát, hát không được thì nói chuyện phiếm với fans, sẽ không có vấn đề gì đâu. Dù sao cũng là tranh thủ thời gian để cô ấy thay đồ thôi mà, làm gì mà chẳng được?”

Nghĩ như lời Văn Dữ nói làm áp lực của Diệp Diễm Thanh cũng giảm bớt phần nào.

Văn Dữ tiếp tục nói: “Đây là người từng hợp tác với em, mới mời em tới, cũng là vì lưu lượng cả thôi. Lỡ như cô ấy mời người hát nói tới, mà người nọ lại vừa lúc ngũ âm không được đầy đủ, làm khách mời cũng chỉ có thể tán gẫu đó thôi?”

Diệp Diễm Thanh bật cười: “Hát nói sao mà không đầy đủ ngũ âm hả anh?”

“Thì anh nói ví dụ vậy đó. Cho nên em không cần quá khẩn trương, nếu em hát không được, thì cùng lắm là lên sân khấu đàn mấy ca khúc nổi tiếng, giết thời giờ giùm cô nàng.”

Diệp Diễm Thanh từng có kinh nghiệm hợp tác sân khấu với Đinh Tri Nhã, đánh đàn căn bản không phải là vấn đề.

“Anh à, nói chuyện với anh xong làm em cảm thấy dễ thở hơn nhiều.” Diệp Diễm Thanh chủ động nắm lấy tay Văn Dữ.

Văn Dữ dùng sức mà nắm lấy tay hắn, nói: “Sau này trong lòng có khó chịu thì cứ nói với anh, có lẽ anh không giúp được gì, nhưng còn đỡ hơn là em cứ giấu ở trong lòng.”

“Vâng!” Diệp Diễm Thanh rốt cuộc cũng lộ ra nụ cười ấm áp.

Văn Dữ sờ soạng mu bàn tay của hắn, nhỏ giọng hỏi: “Hôm nay về nhà với anh được không?”

Diệp Diễm Thanh rất muốn ở bên cạnh Văn Dữ, cũng không rảnh lo chị mình có phát hiện, có cười mình hay không, gật đầu đồng ý, nói: “Được.”


7 Comments

      1. Không em, dăm bữa nửa tháng em vào là có chương mới để xem. Đừng canh chi cho mệt người 😅

Leave a Reply to Chân Gà Vương Đạo Cancel reply