Sau khi hai nam thần kết hôn – Chương 32

Edit + Beta: Alice

Chương 32

Chương trình nhận được sự hưởng ứng nhiệt liệt, thực lực của Diệp Diễm Thanh một lần nữa được chứng thực, anti có muốn cũng không dám nói bậy, hơn nữa đây là chương trình của đài Trung Âm, nghệ sĩ không có bản lĩnh thì đài cũng không mời về, cho nên khu bình luận rất là hài hòa.

Trọng Tỉnh vất vả lắm mới tạo được tiếng vang, bởi vì bị chương trình sắp xếp so sánh với tiết mục của Diệp Diễm Thanh, cho nên nhanh chóng ngoi lên top 100 tìm kiếm, đồng thời cũng chứng thực não cá vàng của cư dân mạng.

Cũng có không ít chương trình bắt đầu liên hệ với Ngải Trừng, bởi vì trước đó Diệp Diễm Thanh đột ngột giảm bớt công việc, tuy độ hot vẫn còn đó, nhưng lại không nhận thêm công việc, nên không có nhiều chương tìm đến. Hiện tại chương trình này đã gián tiếp chứng nhận giọng hát của Diệp Diễm Thanh vẫn tốt như xưa, thế là không ít đài truyền hình tìm tới, tranh giành nhau chỉ sợ bị người khác phổng tay trên.

Tài nguyên lại lần nữa chen chúc tìm đến đương nhiên là chuyện tốt, nhưng Diệp Diễm Thanh tạm thời không thể tiếp nhận. Ngải Trừng cũng không cảm thấy đáng tiếc, chỉ cần Diệp Diễm Thanh có thể điều chỉnh tâm lý, thì dù có bao nhiêu chương trình tìm đến cô cũng không ngại từ chối.

Vì thế Ngải Trừng lấy lí do Diệp Diễm Thanh đang bận chuẩn bị album mới, cùng với đang mài giũa giọng hát, cự tuyệt các lời mời, nhưng cũng để lại con đường sống, nói chờ Diệp Diễm Thanh tuyên bố ra album mới, hy vọng bọn họ tuyên truyền giùm. Ra album, mới lên sân khấu, tổ chương trình nào có đầu óc là biết khi nào nên mời Diệp Diễm Thanh tới, ai cũng sôi nổi tỏ vẻ chờ mong, hy vọng đến lúc đó có thể hợp tác.

Diệp Diễm Thanh ở phòng làm việc viết đi chỉnh lại ba ngày, cuối cùng cũng có bài hát mới, hưng phấn gọi Văn Dữ tới làm khán giả.

Vinh dự làm khán giả đầu tiên làm Văn Dữ không có lí do cự tuyệt, đi theo Diệp Diễm Thanh vào phòng làm việc.

Diệp Diễm Thanh ngồi vào trước dương cầm, cười cười thẹn thùng với Văn Dữ.

Văn Dữ dựa vào bên cạnh cây đàn, không biết thẹn thùng này từ đâu ra, trước kia vẫn thong dong lắm mà. Nhưng Văn Dữ rất nhanh nhận ra đây là phong cách trước giờ Diệp Diễm Thanh chưa từng thử.

Đây là một bản tình ca R&B mang theo phong cách POP phương Tây, nội dung mang theo tình cảm mãnh liệt, Diệp Diễm Thanh thêm vào không ít giọng mũi quyến rũ, còn có một chút nhấn nhá phù hợp với nội dung, quả thực chính là một bài hát dùng để câu dẫn người yêu.

Diệp Diễm Thanh dùng kỹ xảo tạo nên bầu không khí ái muội, nhưng không lộ liễu, làm người nghe như chìm vào đấy, phong cách này khẳng định là điểm đột phá cho sự nghiệp của Diệp Diễm Thanh. Giọng hát của Diệp Diễm Thanh rất sạch sẽ, sẽ không làm người nghe cảm thấy khiêng cưỡng, mà là gợi cảm một cách tự nhiên.

Ngay cả Văn Dữ đã tiếp xúc với rất nhiều người trong giới, mà cũng không nhịn được nghĩ tới bộ dáng của Diệp Diễm Thanh —— đầu tóc hơi ướt, ánh mắt mê ly, hô hấp hỗn loạn, xương sống lưng xinh đẹp, cùng với đôi chân thon dài, rắn chắc……

Ca từ quá mê hoặc, đặc biệt là với độ tuổi của Diệp Diễm Thanh, trong ngây ngô có gợi cảm, làm Văn Dữ gần như bốc hỏa, hận không thể ấn Diệp Diễm Thanh lên tường, chân chính khi dễ người ta.

Diệp Diễm Thanh viết lời bài hát rất nhanh chóng, nhưng lại mất khá nhiều thời gian để chỉnh sửa nhạc nền. Hắn viết bài này cũng vì dư âm hưng phấn từ chương trình mang lại. Lúc ấy, người mà hắn nghĩ đến nhiều nhất là Văn Dữ, người vẫn luôn giúp hắn, lúc hắn hát xong kích động nhào xuống ôm Văn Dữ, lúc Văn Dữ ôn nhu khen thưởng bên tai hắn, vì vậy linh cảm ào ạt kéo tới.

Hắn không xác định được phong cách này có hợp với mình hay không, hơn nữa bài hát này phải dùng ca từ như vậy mới hay, chỉ là hắn không biết biểu hiện thế nào nên mới mời Văn Dữ tới nghe thử. Mà dùng phong cách mới hát bài này làm hắn cũng rất ngượng ngùng, cứ như đang câu dẫn người ta vậy.

Hát xong thì lỗ tai của Diệp Diễm Thanh cũng có chút hồng: “Ờm…… Anh thấy thế nào?”

Muốn CMN mạng người ta mà, muốn……

Câu này quay cuồng trong đầu Văn Dữ nhưng không thể nói ra trắng trợn như vậy, sợ sẽ làm Diệp Diễm Thanh hoảng sợ, nhưng trời biết trong đầu hắn bây giờ có biết bao nhiêu cảnh nóng thay phiên nhau hiện lên.

Khó khăn lấy lại lí trí, Văn Dữ nói: “Vui lắm, không ngờ em tìm được hướng phát triển mới rồi.”

Diệp Diễm Thanh thẹn thùng đỏ mặt: “Có hơi lố không anh?”

Văn Dữ cảm giác giọng nói của mình bắt đầu cứng đờ, bây giờ hắn chỉ muốn rời khỏi nơi này để bình tĩnh lại: “Không đâu, em theo phong cách thanh xuân lâu quá rồi, fans cũng chán, theo đuổi phong cách mới sau khi tách ra solo sẽ làm fans càng hưng phấn, huống chi em khống chế rất tốt, không có gì quá lố cả.”

Diệp Diễm Thanh yên tâm: “Vậy để em đem tới Tinh Lộ thu âm hoàn chỉnh.”

Văn Dữ dự đoán bài hát này sẽ bùng nổ mạnh, loại tâm lý này rất khó miêu tả vì vừa có sung sướng vừa có hưng phấn, thậm chí hắn còn muốn hóa thân vào nhân vật, phóng xuất tình cảm của mình.

Đây không phải là lần đầu tiên hắn có linh cảm như vậy.

Đúng lúc này tiếng di động vang lên làm Văn Dữ có cảm giác như được cứu vớt, hắn nói với Diệp Diễm Thanh mình đi nhận điện thoại xong liền quay đầu rời khỏi phòng.

Diệp Diễm Thanh hân hoan thu thập nhạc phổ, hoàn toàn không phát hiện ngọn lửa bùng cháy trong mắt Văn Dữ, chỉ nghiêm túc suy xét tính thành công của bài hát này. Có điều hắn vẫn nên thay đổi một chút, nếu ám chỉ ái muội quá nhiều thì có khả năng sẽ không thành công như mong đợi.

Văn Dữ đi đến dưới lầu mới nhận điện thoại, giọng cũng khản đặc: “Alo?”

Điện thoại là Lộ Ngôn Chi gọi tới, vừa nghe Văn Dữ ngữ khí, liền hỏi: “Sao vậy? Không vui à.”

Văn Dữ mở ra tủ lạnh cầm bình nước lạnh: “Ngược lại thì có, đang vui lắm đây.”

Lộ Ngôn Chi không biết tâm tình mâu thuẫn này từ đâu ra, cũng không muốn truy cứu, chỉ nói: “Đi ăn không? Lâu rồi không gặp.”

Cũng không phải không nói chuyện, chỉ là dạo gần đây Lộ Ngôn Chi không ở trong thành phố, hai người có nhắn tin vài lần, so với Lộ Ngôn Chi mà nói thì Văn Dữ đúng là người rất rãnh rỗi.

Đề nghị này thật đúng với ý của Văn Dữ, vừa lúc hắn cần ra ngoài để làm lạnh cái đầu của mình, để sau này còn đối diện với Diệp Diễm Thanh: “Được thôi, gửi địa chỉ đi, tớ đi tìm cậu.”

Cúp điện thoại, thay quần áo, Văn Dữ định nhắn tin báo cho Diệp Diễm Thanh, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn nên lên lầu nói cho người ta biết, Diệp Diễm Thanh vốn dĩ đâu có làm gì sai, do hắn suy nghĩ nhiều mà thôi.

Diệp Diễm Thanh gật đầu nói: “Dạ, anh uống rượu nhớ gọi tài xế chở về nhé, đừng cậy mạnh lái xe về, nguy hiểm lắm.”

Đối với nghệ sĩ mà nói tìm người lái xe thuê cũng gặp không ít phiền phức, không ít scandal đều từ những người này mà ra.

Văn Dữ đáp ứng, không nhiều lời mà đi ra cửa.

Văn Dữ và Lộ Ngôn Chi lần lượt tới điểm hẹn.

Sau khi đồ ăn được mang lên, Lộ Ngôn Chi lên tiếng trước: “Khí sắc thật không tồi.”

Văn Dữ nghĩ đến Diệp Diễm Thanh, không nhịn được cười, nói: “Còn được.”

Có mấy lời Văn Dữ muốn nói, nhưng lại cảm thấy không cần phải nói, giống như chỉ mình biết là đã thỏa mãn rồi, hơn nữa có nói thì một bữa cơm vẫn không đủ, thôi thì chờ lần sau vậy.

“Nghe nói mấy ngày trước cậu giả thành nhân viên đi theo Diệp Diễm Thanh hả?” Việc này cũng không phải bí mật, tuy không truyền ra bên ngoài nhưng nhân viên công tác đều biết, không thông báo là vì không muốn làm quá lố, dù gì Diệp Diễm Thanh cùng ngày cũng đã đăng bài lên Weibo.

Văn Dữ vừa ăn vừa nói: “Ừ, bữa đó cũng không có gì làm nên đi theo cậu ấy.”

Hắn không tính nói chuyện Diệp Diễm Thanh có chứng sợ sân khấu, Văn Dữ cảm thấy việc này càng ít người biết càng tốt, để không tạo nhiều áp lực cho Diệp Diễm Thanh, vì thế cho dù là Lộ Ngôn Chi, hắn cũng chưa từng đề cập tới. Chờ sau này Diệp Diễm Thanh khỏi bệnh rồi đề cập tới cũng được, coi như là chuyện trong quá khứ thôi.

“Dạo này rãnh lắm phải không? Không nghe thấy cậu nhận phim mới.” Lộ Ngôn Chi vẫn luôn quan tâm tới hướng đi của Văn Dữ, dù sao cũng là bạn thân từ nhỏ, quan tâm đã thành thói quen.

Văn Dữ tiếp tục ứng phó y: “Chưa thấy kịch bản hay, không muốn nhận đại đó mà. Bây giờ áp lực kiếm tiền cũng giảm bớt nên muốn kiếm mấy kịch bản chất lượng một chút.”

“Cậu làm gì thì tớ không can thiệp, nhưng cậu cũng biết không phải lúc nào cũng có kịch bản hay, chờ biết bao giờ mới có.”

“Ừ, để tớ xem lại, nếu không có thì chọn cuốn nào hay nhất trong số đó là được.” Tới cấp bậc của hắn thì chọn chất lượng là phải thôi, hơn nữa lúc diễn viên chọn kịch bản sẽ cân nhắc đến đạo diễn và đoàn đội, thế nhưng xác suất có bán được vé nhiều hay không thì không thể xác định được. Có khi lúc quay phim thì thấy hay lắm, nhưng lúc ra phòng chiếu thì không nhận được hưởng ứng như mong đợi, mà có khi kịch bản không hay, nhưng cuối cùng lại là bom tấn. Cho nên chọn kịch bản cũng phải nhờ nhiều vào may mắn.

“Nếu cậu không muốn quay phim, thì ở đây tớ có một cái đại ngôn khá hay cần cậu nhận này.” Lộ Ngôn Chi vừa nói vừa đưa tập tài liệu cho Văn Dữ.

“Cậu tìm tớ ăn cơm hay bàn công việc đây?” Văn Dữ bất đắc dĩ, Lộ Ngôn Chi đôi khi thật sự sẽ bàn công việc trên bàn cơm, y là người bận rộn, tận dụng hết mọi khả năng là chuyện bình thường, Văn Dữ không tính bắt bẻ, nhưng mà vẫn hy vọng bạn thân đừng lẫn lộn hai việc với nhau.

“Đương nhiên là ăn cơm, nhưng nhà thiết kế tìm tớ nhờ chuyển lời cho cậu, mời cậu làm đại diện cho người ta.” Lộ Ngôn Chi nói.

Hai người đã quen biết từ nhỏ nên không còn câu nệ tiểu tiết, Văn Dữ vừa gắp đồ ăn vừa xem hợp đồng.

Đây là một nhãn hiệu phục sức khá cao cấp đến từ nước Pháp, sản phẩm lần này hướng đến nhóm thanh niên trẻ tuổi, năng động, có phong cách riêng, tầm khoảng hai mươi đến ba mươi tuổi, đây cũng là những khách hàng tiềm năng của nhãn hàng, có thể nói là nhãn hiệu cao cấp tầm trung mà những người trẻ thường hướng đến.

“Tớ không thích hợp với nhãn hiệu này đâu.” Văn Dữ năm nay đã 30, cho dù hắn thấy mình còn trẻ, nhưng đã đến tuổi này hắn không còn ham muốn đuổi theo những sản phẩm làm cho mình trẻ hơn.

“Nhà thiết kế của bọn họ nói cậu rất phù hợp.” Lộ Ngôn Chi chỉ là người chuyển lời, Văn Dữ có nhận hay không không phải là chuyện hắn quan tâm.

Bên nhãn hiệu có kèm theo vài tấm ảnh của trang phục của quý sau, ảnh chụp đơn thuần không thấy hiệu quả gì, nhưng vẫn nhìn ra phong cách: “Tớ đồng ý cũng được, nhưng mà có người hợp hơn tớ.”

“Ai?” Lộ Ngôn Chi hỏi, để được Văn Dữ đề cử thì không phải là chuyện nhỏ.

“Diễm Thanh.”

Lộ Ngôn Chi hơi dừng một chút, hỏi: “Không phải cậu ta muốn lui vòng hay sao?”

Không phải y không xem trọng Diệp Diễm Thanh, chỉ là Diệp Diễm Thanh có đồng ý hay không?

Văn Dữ cười nói: “Đâu phải nói lui là lui liền? Để cậu ấy tiếp nhận một đại ngôn cũng là làm fans vui lòng. Cậu ta cũng chẳng có đại ngôn trang phục nào nên cũng dễ tiếp nhận thôi. Cậu đi hỏi bên kia có chịu Diễm Thanh hay không đi, còn bên Diễm Thanh thì tớ sẽ hỏi cho.”

Nghĩ đến Diệp Diễm Thanh chuyển sang phong cách mới, lại nhìn mấy bộ trang phục này, quả thực là rất thích hợp, rất hoàn mỹ. Bây giờ nhân khí và lưu lượng của Diệp Diễm Thanh cũng không tồi, sẽ dễ bàn chuyện với bên nhãn hiệu.

“Vậy thì được, cậu đã nói như vậy rồi thì tớ sẽ bảo thư ký liên hệ.” Đây không phải là chuyện khó khăn gì, “Cậu giúp Diệp Diễm Thanh như vậy thì sống chung cũng không tồi ha.”

Văn Dữ nói: “Tớ mới vừa nhận đại ngôn sản phẩm dưỡng da của cậu ấy, đổi lại bằng đại ngôn này thì fans sẽ không thấy bất công. Hơn nữa không chỉ có một quý đúng không? Lại chỉ là khu vực Châu Á Thái Bình Dương, không làm cậu ấy khó xử, dù sao hai bên đều có lợi mà.”

“Ừ, bên tớ có tin gì sẽ báo sau.”

Thu thập đồ vật để đến Tinh Lộ thu âm xong, Diệp Diễm Thanh xem thêm vài video hài nữa rồi mới xuống ăn tối.

Cơm tối là do trợ lý của Văn Dữ đưa tới, Diệp Diễm Thanh hâm nóng một chút là ăn được ngay.

Trên bàn cơm có thêm một lọ hoa cúc, không phải là lọ hoa lần trước hắn mua, mà là lọ hoa mới có nhiều màu sắc hơn, lọ cũ vẫn để trong phòng làm việc. Hẳn là trợ lý mang lại đây, phỏng chừng là Văn Dữ bảo mua.

Nghĩ đến hôm nay còn chưa đăng Weibo, Diệp Diễm Thanh nhắm góc độ chụp vài tấm, rồi chọn tiêu đề thích hợp đăng lên.

Diệp Diễm Thanh V: Xuống lầu nhìn thấy lọ hoa cúc mới này, chắc là anh Văn Dữ mua cho?

Fans rất nhanh tìm tới để lại bình luận.

【 quà bất ngờ hả? Đúng là cũng nên tạo chút bất ngờ trong cuộc sống, em vui thì chị cũng vui lây. 】

【 xem ra Văn Dữ là người rất tinh tế nha. 】

【 mị thắc mắc là tại sao không phải hoa hồng mà là hoa cúc nhỉ? Tuy rằng hoa cúc cũng rất đẹp đó ~】

【 ha ha, tui cũng théc méc như lầu trên, sao Văn Dữ không mua hoa hồng nhỉ? Hoa cúc không phù hợp với tình cảnh của hai người bây giờ đâu nha ~】

【 chắc thấy đẹp mới mua đó, với lại hoa cúc dễ nuôi mà, bốn mùa đều có. 】

Diệp Diễm Thanh nhìn bình luận, liền đi tìm ý nghĩa của hoa cúc —— tôi yêu thầm em, vậy em có thích tôi hay không?

Diệp Diễm Thanh bật cười, là rất không thích hợp, nhưng không biết vì sao trong lòng hắn lại nong nóng, giống như có thứ gì đó đang chậm rãi lên men, không rõ ràng.


Hoa cúc là hình ảnh đại diện cho tình yêu bền bỉ, sự thắm thiết lâu dài. Hơn hết, đó còn là sự mong đợi được sống với người mình yêu đến đầu bạc răng long. Còn về màu sắc cụ thể thì hoa cúc đỏ là tượng trưng cho lời tỏ tình, còn hoa cúc trắng lại nói lên một tình yêu nhẹ nhàng và đầy sâu lắng. Còn hoa cúc vàng thì lại nói đến sự ngưỡng mộ và tôn trọng dành cho người mình yêu.

Nguồn: https://mrhoa.com/hoa-dep/tuong-trung-cho-tinh-yeu/

9 Comments

Leave a Reply