Sau khi hai nam thần kết hôn – Chương 31

Edit + Beta: Alice

Chương 31

Bởi vì tâm tình vui vẻ cùng với hơi nóng bốc lên từ nồi nước lèo, cho nên dù có hai người ăn cũng rất náo nhiệt. Diệp Diễm Thanh cũng nói nhiều hơn, chia sẻ với Văn Dữ những suy nghĩ của mình mấy ngày nay còn đề cập tới chuyện tình cờ gặp Trọng Tỉnh.

Hai người ăn được một nửa thì trợ lý của Văn Dữ đem đồ tới, nói chính xác là quà tặng cho Diệp Diễm Thanh, một ổ bánh kem, một hộp bánh donuts cùng với một hộp sầu riêng.

Trợ lý cười nói: “Anh Văn mua cho anh đấy, ảnh không biết anh thích món gì nên còn gọi hỏi chị Trừng nữa đấy.”

Diệp Diễm Thanh vừa vui vẻ vừa ấm lòng, cười nói: “Cảm ơn.”

Văn Dữ cười bất đắc dĩ, không nghĩ tới trợ lý còn mua sầu riêng đem tới. Văn Dữ không phải là người kén ăn, trái cây nào cũng ăn được, duy chỉ có sầu riêng là hắn không thích nổi, cũng nhiều lần nói rằng mình không cảm nổi mùi vị này trong các lần phỏng vấn.

Trợ lý cũng biết Văn Dữ không thích, nhưng Văn Dữ nói mua những món Diệp Diễm Thanh thích ăn, vậy thì cứ mua thôi. Hắn cũng coi như nhạy bén, chỉ mua một hộp nhỏ, để Diệp Diễm Thanh ăn tráng miệng ở đây, nếu mua nhiều thì phải mang về nhà, hắn hoài nghi là mình sẽ bị thất nghiệp từ tối nay mất.

Diệp Diễm Thanh mời trợ lý ở lại dùng cơm chung.

Trợ lý nói mình có hẹn rồi, giao đồ xong sẽ đi luôn.

Diệp Diễm Thanh không muốn cản người ta hẹn hò nên không giữ lại nữa.

“Ăn cơm trước, rồi mới được ăn đồ ngọt.” Văn Dữ nói.

Diệp Diễm Thanh đáp lời, cẩn thận chụp từng món ăn lại, dưới tác dụng của ống kính dù món ăn có bình thường đến mấy, thì đều tăng thêm vài phần mỹ cảm, huống chi Diệp Diễm Thanh còn chọn góc độ chụp, hiệu quả mê người.

“Đăng Weibo à?” Văn Dữ nhìn hắn không ngẩng đầu là biết hắn đang làm gì. Diệp Diễm Thanh chỉ chơi di động khi ăn một mình, phàm là trên bàn có thêm người khác, thì hắn sẽ không thất lễ như vậy, chỉ khi nào đăng Weibo mới lơ là như thế.

“Dạ.” Ngón tay Diệp Diễm Thanh vẫn không ngừng.

Diệp Diễm Thanh V: Trước kia toàn là tự ăn mừng, nay có thêm anh Văn Dữ, bữa cơm này rất vui, mình ăn thêm một bát cơm đó nha!

Toàn là ảnh chụp đồ ăn, không có ảnh tai nghe, hắn hy vọng chờ đến một ngày mình chân chính đeo nó lên là ngày mình khoe nó là quà Văn Dữ tặng, vậy mới không làm Văn Dữ thất vọng.

Đăng xong, Diệp Diễm Thanh mới đặt điện thoại sang một bên, cầm lấy đôi đũa ăn cơm.

Khu bình luận dưới bài đăng bùng nổ .

【 làm tui thèm lẩu ghê á, mấy anh ăn ở đâu để em tới góp vui với? 】

【 Quả nhiên là người mình dây mà, ăn bao nhiêu cũng chẳng mập. 】

【 mị thì hy vọng Diễm Thanh mập ra tí xíu, vậy mới đẹp. Dĩ nhiên bây giờ cũng rất đẹp trai. 】

【 sầu riêng, ha ha ha, mị muốn biết anh Văn Dữ nghĩ gì đây. 】

【 Văn Dữ chịu để Diệp Diễm Thanh ăn sầu riêng trước mặt mình á, ngọt chết tui rồi!! 】

【 trời ơi, tui vậy mà đi coi tin tức của idol dưới tường nhà địch thủ. Nhưng bé Thanh Thanh ơi, bữa nay em ăn sầu riêng anh Văn Dữ sẽ không hôn em đâu. 】

【 Anh Văn Dữ cưng Diệp Diễm Thanh ghê á, tui ganh tị qúa đi. 】

Văn Dữ nghĩ đến chuyện chuyên viên trang điểm phàn nàn hai người ít đăng bài lên Weibo quá, thừa dịp đồ ăn trong nồi lẩu vẫn chưa chín cũng mở ra di động, nhìn một số bình luận rồi chuyển tiếp bài đăng ——

Văn Dữ V: Hôm nay tôi tới để ăn chực thôi.

Không cần phải đoán chi cho mệt, các fans nhanh chóng thay đổi lời bình, khen ngợi Văn Dữ thật là cưng chiều Diệp Diễm Thanh, bây giờ Văn Dữ chỉ muốn làm cho Diệp Diễm Thanh vui vẻ, không cần để ý tới người ta.

“Cái hãng mỹ phẩm trước kia sẽ ký hợp đồng với anh.” Văn Dữ muốn xác nhận lại với Diệp Diễm Thanh.

Diệp Diễm Thanh đã hết hứng thú với nồi lẩu từ lâu, chuyển mục tiêu sang ổ bánh kem: “Ừ, chẳng phải anh nói với em rồi sao?”

Hãng mỹ phẩm cao cấp này là một trong những đại ngôn quan trọng của Diệp Diễm Thanh, lúc bọn họ bàn chuyện hợp đồng chuyển dời qua Văn Dữ, Văn Dữ có nhắc tới không lấy thêm phí hợp đồng, chỉ mong bọn họ sẽ chiếu cố các nghệ sĩ của Tinh Lộ trong các quý tới.

Vu Dĩnh dùng khá nhiều thời gian để thuyết phục bọn họ. Tính ra cuộc trao đổi này bên họ không mất mát gì lớn mà còn được lợi, bên Diệp Diễm Thanh không có ý định gia hạn hợp đồng, nếu bên họ chờ tới khi hết hợp đồng mới đi kiếm Văn Dữ thì giá cả sẽ không hợp lý như bây giờ, mà lỡ như Văn Dữ kí hợp đồng với hãng khác thì bọn họ sẽ mất cả chì lẫn chài. Còn tại sao không dùng nghệ sĩ khác mà phải là Văn Dữ thì vẫn chưa có ai vượt qua Văn Dữ về mặt đại diện cả.

“Em nên giữ lại một số tài nguyên để sau này khắc phục được tâm lý mà vẫn chưa muốn lui vòng thì còn có chuyện để làm.” Văn Dữ nghĩ cho Diệp Diễm Thanh, đẩy hết tài nguyên đi sẽ gây khúc mắc với các hãng, sau này có tìm tới bọn họ cũng là chuyện khó khăn.

Diệp Diễm Thanh cắn một ngụm bánh kem to, thích chí đến nổi híp cả mắt: “Anh, anh không cần lo cho em vậy đâu.”

Văn Dữ nghĩ như thế nào hắn biết rõ, rất là cảm kích: “Tuy rằng bây giờ em tiến thêm một bước, nhưng hết bệnh còn xa lắm. Đẩy hết tài nguyên đi, em cũng bớt áp lực, với lại em cũng không muốn điều chỉnh tâm trạng mỗi ngày để đi làm. Mọi chuyện cứ tùy duyên thôi.”

“Cũng được, không vội.”

Diệp Diễm Thanh cười tủm tỉm nói: “Nếu em hết bệnh mà không có đại ngôn trên tay, thì anh tìm giúp em một cái nhé, được không?”

Văn Dữ cười gật đầu: “OK.”

Diệp Diễm Thanh xử lý hết mấy món đồ ngọt mà trợ lý đem tới, còn nồi lẩu thì mang về nhà, không lo lãng phí.

Về đến nhà Diệp Diễm Thanh cũng có chút mệt mỏi, tắm xong liền chuẩn bị ngủ.

Mới vừa bò lên trên giường thì di động vang lên.

“Hello chị Trừng.” Diệp Diễm Thanh nhận điện thoại.

“Bữa nay em không bị Văn Dữ đuổi ra khỏi phòng lẩu hả?” Ngải Trừng cười hỏi.

Diệp Diễm Thanh nghi hoặc: “Sao lại đuổi em?”

“Em chưa lên mạng coi hả? Fans nói anh nhà không thích mùi sầu riêng, ngửi mùi là tránh xa.”

Diệp Diễm Thanh thật đúng là không biết: “Ảnh không nói gì hết, lúc em mời ảnh chỉ từ chối thôi à.”

Ngải Trừng không giảm ý cười: “Thương em ghê nơi.”

Vì dỗ hắn vui mà Văn Dữ nhẫn nhịn mùi sầu riêng làm Diệp Diễm Thanh rất bất ngờ, hắn biết người không thích mùi sầu riêng ngửi vào sẽ bị đau đầu.

“Sau này em sẽ không ăn trước mặt anh ấy nữa.” Hắn không có lý do bắt Văn Dữ phải chịu đựng, mà hắn ăn sầu riêng lúc nào mà chẳng được.

“Lần này hai người làm tốt lắm, fans cũng vui nữa, cứ phát huy theo hướng này nhé.” Dù là kết hôn theo hợp đồng thì chuyện gì nên làm vẫn phải làm, tới bữa nay Ngải Trừng mới có tâm trạng suy xét đến chuyện này.

“Xem tình huống đi.” Diệp Diễm Thanh ôm thái độ tùy duyên, “Làm lố quá không hay, bị người ta cà khịa thì xấu hổ lắm.”

“Tùy em.” Ngải Trừng cũng không miễn cưỡng, “Còn nữa, chiều nay chị đi trả quần áo thì được nhân viên báo là Văn Dữ đã mua rồi.”

“Hả?” Diệp Diễm Thanh hoàn toàn bất ngờ, Văn Dữ không đề cập tới chuyện này.

“Chị Vu Dĩnh nói là Văn Dữ muốn tạo bất ngờ cho em nên không cho chị ấy nói.”

Diệp Diễm Thanh không biết phải nói thế nào, nhận được tai nghe lại còn thêm bộ quần áo mới.

Ngải Trừng hỏi: “Cảm tưởng thế nào?”

Diệp Diễm Thanh nghiêm túc cân nhắc trong chốc lát, nói: “Ai là người yêu của anh Văn Dữ sẽ hạnh phúc lắm cho coi, ảnh chu đáo quá mà.”

Mặc dù thích nói giỡn, thẳng tính, lại hay bắt bẻ, thì Văn Dữ có thể xem là người biết cách săn sóc, hơn nữa cũng không có khuyết điểm gì lớn.

Ngải Trừng nhắc nhở hắn: “Chị không thể không thừa nhận anh ta đối xử với em rất tốt, hai người sống chung với nhau em cũng nên để ý tới sở thích của người ta một chút, sau này còn biết đáp lễ, biết chưa.”

Diệp Diễm Thanh đáp: “Em biết mà.”

Bởi vì bệnh tình và kết hôn hợp đồng nên Diệp Diễm Thanh khá lơ là với Văn Dữ. Nhưng bây giờ thì khác, Văn Dữ đối xử rất tốt với hắn, mà làm người thì không thể nào chỉ biết nhận, phải biết cho đi nữa mới đáng mặt con người.

Cúp điện thoại, Diệp Diễm Thanh nằm suy nghĩ trong chốc lát, rồi đứng dậy xuống giường, đi xuống lầu gõ cửa phòng Văn Dữ.

Văn Dữ mới vừa tắm rửa xong, tóc vẫn còn ướt: “Không phải mệt mỏi hay sao? Sao còn chưa ngủ?”

“Cảm ơn anh đã mua bộ quần áo cho em, em vừa nghe chị Trừng nói.”

Văn Dữ cười: “Anh còn tưởng chuyện gì, chỉ sợ bữa nay em không làm được nên mới mua dỗ em đó.”

Diệp Diễm Thanh nói từ trong đáy lòng: “Anh, anh tốt như vầy thì người yêu sau này của anh sẽ rất là hạnh phúc.”

Văn Dữ trầm mặc khoảng năm giây, mới nói: “Đến lúc đó anh phải nghe người đó nói mới biết được.”

Diệp Diễm Thanh cười nhìn hắn: “Em về phòng đây, ngủ ngon.”

“Ngủ ngon, tiểu khủng long.”

Trở lại phòng, Diệp Diễm Thanh lại hết buồn ngủ, sờ sờ khóe miệng vẫn luôn cong cong của mình, ôm chăn lăn một vòng —— thật là hâm mộ người yêu của anh ấy quá đi! Ờ mà…… Hình như còn có chút…… Ghen á?

Chương trình hát nhạc xưa chính thức phát sóng tập đầu tiên vào cuối tuần, nhận được sự hưởng ứng nhiệt liệt từ các bậc phụ huynh, bọn họ là thành phần chủ lực xem TV bây giờ, đặc biệt yêu thích các chương trình ca nhạc như vậy bởi vì đó là một phần thanh xuân của bọn họ.

Mà lần này tổ chương trình mời đến các ca sĩ có thực lực, các fans hâm mộ thấy có thần tượng của mình càng muốn chiếm giữ trước màn hình máy tính hay điện thoại để cổ vũ cực lực.

Không biết tổ chương trình cố ý hay là vô tình sắp xếp tiết mục của Diệp Diễm Thanh và Trọng Tỉnh liên tiếp nhau, khó tránh khỏi bị đem ra so sánh, vì một người từng là hát chính trong nhóm, một người đang là hát chính của nhóm. Một người đã không lên sân khấu khá lâu, còn người kia vừa trải qua tai nạn sân khấu, tuy rằng hắn không phải là người gây chuyện, nhưng mà tiếng xấu vẫn còn đó.

Đã lâu không nghe Diệp Diễm Thanh cất tiếng hát nên nhóm fan lần này hưởng ứng nhiệt liệt. Diệp Diễm Thanh vẫn là Diệp Diễm Thanh, vẫn làm chủ sân khấu như xưa, giọng hát trong veo cực kì thích hợp với bài hát làm người nghe cực kì thoải mái.

Trọng Tỉnh hát cũng không kém, nhưng vì ảnh hưởng từ Diệp Diễm Thanh cùng với hắn sử dụng autotune quá đà đã làm bài hát biến chất, không còn dễ nghe như lúc đầu.

Đánh giá trên mạng cũng xoay quanh phương diện này, mọi người còn có chút lý tính, không xé to chuyện, hoặc là nói fan của Trọng Tỉnh biết người biết ta, không lớn giọng phách lối.

Diệp Diễm Thanh không để ý Trọng Tỉnh hát thế nào, chỉ nghe đi nghe lại từng clips nhỏ fans cắt ra, hồi tưởng lại cảm giác trên sân khấu năm ấy, có thể hát được một bài hát hoàn chỉnh đã tạo thêm tự tin cho hắn, và cũng nhờ nó mà hắn càng thêm quyến luyến với sân khấu. Xúc động mạnh mẽ làm hắn càng thêm hứng thú viết thêm bài mới, có bài mới cũng làm mong muốn đứng trên sân khấu lại lần nữa của hắn ngày càng gần.

Vì thế cũng không chờ chương trình kết thúc, Diệp Diễm Thanh vội quay trở lại phòng làm việc, thừa dịp hưng phấn viết thêm ca khúc mới.

1 Comment

Leave a Reply