Sau khi hai nam thần kết hôn – Chương 26.1

Edit + Beta: Alice

Chương 26

MV thuận lợi bắt đầu quay, sáng sớm Ngải Trừng đã tới đón Diệp Diễm Thanh đi làm. Đều là nghệ sĩ của Tinh Lộ, nên Tinh Lộ chuẩn bị rất toàn diện, dù Diệp Diễm Thanh không đóng vai chính cho MV, thì trang bị cũng không dám chậm trễ nửa phần. Lúc công ty đề nghị, Ngải Trừng cũng không khách khí đưa ra yêu cầu, công ty sẽ không cự tuyệt những yêu cầu chính đáng của họ.

Văn Dữ: Đừng khẩn trương, tùy tiện quay là được.

Vì giúp Diệp Diễm Thanh thả lỏng, từ lúc Diệp Diễm Thanh ra cửa, Văn Dữ liền bắt đầu gửi tin nhắn cho hắn, mặc dù lúc Diệp Diễm Thanh ra cửa tâm trạng cũng không tệ lắm.

Diệp Diễm Thanh: Em biết rồi, anh yên tâm.

Văn Dữ: Có vấn đề gì cứ gọi cho anh, không thoải mái hoặc là không muốn quay nữa cũng nói cho anh biết, đừng tự chịu đựng.

Diệp Diễm Thanh: Em sẽ cố gắng, bây giờ vẫn còn tốt lắm.

Văn Dữ: Ừ, nếu đối phương thay đổi hợp đồng, thì cứ trực tiếp cự tuyệt đi ha, anh sẽ giải quyết giúp em.

Diệp Diễm Thanh: Đoàn đội Tinh Lộ chuyên nghiệp lắm, chắc không làm gì quá đáng đâu anh.

Văn Dữ: Ai biết được?

Diệp Diễm Thanh cười khẽ, ngón tay không dừng lại: Anh là cổ đông của Tinh Lộ đó, sao mà không tin tưởng người mình tí nào vậy?

Văn Dữ ngồi ở trước bàn, vừa ăn cơm sáng vừa nhấn chữ: Anh tin công ty, nhưng anh không tin nhân tâm.

Diệp Diễm Thanh: Ồ, hửm?

Văn Dữ: Ở trong vòng này không thể không phòng ngừa. Người đáng để anh tin tưởng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Diệp Diễm Thanh cười ra tiếng: Anh đang khen bản thân đó hả?

Văn Dữ: Tất nhiên, anh không chơi với người quanh co.

Diệp Diễm Thanh: Em biết anh là người tốt.

Văn Dữ:…… Không thu thẻ người tốt, cảm ơn. Người tốt ở trong kịch bản thường là lốp xe dự phòng.

Diệp Diễm Thanh: Ha ha ha, em không có ý đó mà.

Văn Dữ: Ừ, nhớ kỹ, anh chỉ làm vai chính, không làm lốp xe dự phòng.

Văn Dữ: Không giỡn với em nữa, Vu Dĩnh tới rồi, có việc gọi điện thoại.

Diệp Diễm Thanh: Ok.

Ngải Trừng vẫn luôn để ý Diệp Diễm Thanh, từ khi lên xe Diệp Diễm Thanh vẫn luôn mỉm cười, cô không cố ý nhìn chằm chằm người ta, nhưng rất khó cưỡng lại.

Ngải Trừng biết rõ còn cố hỏi: “Nhắn tin với ai vậy, vui dữ thần ha?”

Diệp Diễm Thanh nhét di động vào lại túi áo, cười nói: “Anh Văn Dữ.”

“Khó có khi em gặp được người nói chuyện hợp ý, tốt quá rồi.” Cô không ám chỉ chuyện tình ái, để tránh cho Diệp Diễm Thanh nghĩ nhiều. Hiện giờ trạng thái của Diệp Diễm Thanh cần người bên cạnh trò chuyện, cũng là vì như vậy, cô càng không hi vọng Diệp Diễm Thanh nảy sinh tình cảm mù quáng với Văn Dữ tí nào hết, đã không muốn bắt đầu thì cũng không nên đầu độc ý tưởng đó vào đầu Diệp Diễm Thanh.

“Tuy anh Văn Dữ có hơi khó gần với người ngoài, nhưng mà ảnh tốt lắm.” Diệp Diễm Thanh đánh giá đúng trọng tâm.

“Ừ, nếu em thấy hợp, thì thêm một người bạn tốt cũng là chuyện vui.” Ngải Trừng cố tình nhấn mạnh người bạn tốt.

Diệp Diễm Thanh cười gật đầu: “Dạ, em biết mà.”

Ở nhà, Vu Dĩnh mang theo một ít kịch bản mới tới: “Mấy kịch bản này có chất lượng không tệ, cậu xem sao.”

Văn Dữ tiếp tục ăn cơm sáng, không nhận lấy túi kịch bản: “Có cái nào đặc biệt không?”

Vu Dĩnh chọn kịch bản cho Văn Dữ chưa bao giờ nói ngoa, hay chính là hay, giống nhau chính là giống nhau, tuy rằng không khác nhau lắm nhưng cô đều sẽ đưa cho Văn Dữ xem.

“Đại đạo diễn có kịch bản hay cho chúng ta, nhưng mà phải thêm thời gian. Lần này đều là phim điện ảnh, đầu tư không cao, nhưng chất lượng không tồi, nếu nổi cũng sẽ đem về danh tiếng.” Văn Dữ chưa bao giờ kén chọn kịch bản, dù ít vốn, nhưng kịch bản hay, đoàn đội có năng lực, Văn Dữ cũng quay không ít, bảo đảm chất lượng phòng bán vé.

“Ừm, nếu không có kịch bản nào hay, thì chờ thêm vậy.” Văn Dữ nhẹ nhàng bâng quơ nói, tựa hồ cũng không sợ kì nghỉ quá dài.

Vu Dĩnh kinh ngạc: “Sao vậy?”

Trong nhận thức của cô, Văn Dữ rất nhiệt tình với công việc, không có kịch bản hay là một chuyện, nhưng chủ động yêu cầu chờ thêm một khoảng thời gian lại là chuyện khác, là chuyện chưa từng xảy ra.

Văn Dữ uống cà phê, nói: “Diễm Thanh vừa mới bắt đầu trị liệu, em muốn ở bên cạnh cậu ấy một thời gian, để cậu ấy thuận lợi vượt qua lúc đầu, tăng thêm tự tin mới thuận lợi vượt qua trị liệu sau này.”

Vu Dĩnh nhất thời không biết mình nên tán đồng hay là phản đối, cô biết tình trạng của Diệp Diễm Thanh, đương nhiên cũng hy vọng hắn có thể trở lại sân khấu một lần nữa, nhưng cũng đâu cần Văn Dữ hy sinh thời gian làm việc đâu chứ.

Bình thường mà nói, nếu hai người kết hôn theo hợp đồng, thì Văn Dữ hoàn toàn không cần gánh trách nhiệm này, cũng giống như người bình thường sẽ không tùy tiện hy sinh thời gian của bản thân để đi giúp một người mà sau này mình sẽ không liên lạc. Mà nếu Văn Dữ muốn kết giao với Diệp Diễm Thanh thật, thì cũng chẳng có gì đáng trách, giúp bạn bè vượt qua cửa ải khó khăn, cổ vũ cho người ta vượt qua trở ngại tâm lý, hy sinh thời gian làm việc cũng là việc tốt, huống chi trong thời gian này Văn Dữ cũng không có công việc, cũng chưa xác định kịch bản mới, không cần phải vội vàng làm việc.

“Cũng được, dù sao Diễm Thanh cũng không phải là người vong ân phụ nghĩa, cậu đối xử tốt với cậu ta thì cậu ta sẽ không quên hồi đáp, bạn bè như vậy mới đáng giao du.” Giống với sự tín nhiệm của Ngải Trừng với Văn Dữ, cộng với mối quan hệ của hai người, cô cũng có thể tin được Diệp Diễm Thanh.

Văn Dữ gật đầu: “Tại vì nhiều năm bị người ta ăn hiếp trên mạng nên mới nảy sinh bất ổn tâm lý, chỉ cần lấy lại lòng tin thì cậu ấy sẽ ổn thôi.”

Một người có kiên cường hay không không liên quan tới hắn, nhưng ít ra người kiên cường sẽ tích cực với trị liệu. Diệp Diễm Thanh muốn lui vòng, là vì không có ai bảo vệ hắn, hiểu hắn, lúc đấy rời đi là biện pháp tốt nhất, ít nhất có thể không làm vấn đề chuyển hướng xấu hơn. Nhưng giờ thì khác rồi, có hắn ở bên cạnh Diệp Diễm Thanh không còn cô đơn nữa. Cùng là đỉnh lưu hắn có thể lý giải tâm tình cũng như chí hướng của Diệp Diễm Thanh, khi Diệp Diễm Thanh tâm sự với hắn thì hắn cũng có thể cho lời khuyên, với điều kiện như vậy thì trị liệu cho Diệp Diễm Thanh mới có hiệu quả, cuối cùng sẽ khắc phục được chứng lo sợ sân khấu.

“Nếu không có công việc thì chị cũng không làm phiền cậu.” Vu Dĩnh nói. Văn Dữ không làm việc thì đoàn đội cũng nhẹ nhàng hơn chút, chỉ cần nhân khí của Văn Dữ không bị quật ngã, thì bọn họ cũng không cần lo lắng bị thất nghiệp.

Văn Dữ tùy ý mở túi lấy kịch bản ra đọc, mỗi cuốn đều lật vài trang, nhìn là biết không có hứng thú.

“Lát nữa chị có việc hở?”

Vu Dĩnh nói: “Cậu không làm việc thì sao chị có việc được? Lát nữa về văn phòng thôi.”

Văn Dữ cầm kịch bản vẫy vẫy: “Vậy đúng lúc chị qua bên phim trường xem Diệp Diễm Thanh giùm em. Da mặt cậu ta mỏng, sợ không biết từ chối người ta.”

Vu Dĩnh thật sự cạn lời: “Dù gì cũng là người của Tinh Lộ đó em trai, cậu tin tưởng người ta chút đi.”

“Ai mà biết được?” Hắn tin được đoàn đội, nhưng không tin được Đinh Tri Nhã, có liên quan tới Từ Du Dao thì sao hắn dám qua loa?

Nhưng Vu Dĩnh không biết hắn nghĩ gì, chỉ nói thật: “Cậu không thấy mình lo lắng thái quá hả? Đó là công việc của Diệp Diễm Thanh, chị đi can thiệp cũng khó coi quá đi?”

“Có cái gì khó coi? Em giúp cậu ta kí hợp đồng mà.” Văn Dữ không cảm thấy có gì bất thường.

Vu Dĩnh kéo ghế dựa ngồi xuống, nhíu mày nói: “Là cậu thì sao? Cậu xen vào công việc của người ta lỡ như người ta không cảm kích thì sao? Còn nữa, làm sao cậu biết người ta có vui hay không khi bị thêm cảnh hả?”

Văn Dữ thả cuốn kịch bản trong tay lên bàn, ánh mắt xa lạ, hỏi: “Chị họ gì?”

“Hả?” Vu Dĩnh sửng sốt trong chốc lát, không biết Văn Dữ đang nói gì, “Chị họ gì chẳng lẽ cậu không biết hả?!”

Văn Dữ cười: “Chị xem, chị đâu phải họ Diệp, làm sao chị biết cậu ta không thích có người giúp đỡ mình?”

Vu Dĩnh lập tức hỏi lại: “Cậu cũng không phải họ Diệp, làm sao cậu biết người ta nguyện ý?”

Văn Dữ rất tự tin lại rất không biết xấu hổ mà chỉ vào mình: “Em, là nam nhân, cậu ấy cũng là nam nhân. Không phải mấy chị hay nói con gái thấu hiểu con gái sao? Đàn ông cũng thấu hiểu đàn ông vậy, cậu ta nghĩ gì chẳng lẽ em không biết.”

Vu Dĩnh cảm thấy bàn luận vớ vẩn con nít không thể nào thắng nổi Văn Dữ, cũng không biết có phải sinh khí hay không: “Chị không thể hiểu nổi cậu không yên tâm điều gì.”

Văn Dữ cười khẽ, cũng không hề giấu giếm, nói: “Đinh Tri Nhã là bạn tốt của Du Dao, hai người đều là fans chị gái, ngoài miệng là fans chị gái, nhưng trong lòng là fans bạn gái á. Cho nên em sợ Đinh Tri Nhã quá kích động, làm ra chuyện xấu.”

Vu Dĩnh đã gặp qua Từ Du Dao vài lần, là một cô gái không tồi, nhưng cô chưa bao giờ biết Từ Du Dao là fans của Diệp Diễm Thanh, càng không biết Đinh Tri Nhã có tầng quan hệ này với Từ Du Dao. Làm người đại diện, cô đương nhiên biết fans hâm mộ có bao nhiêu điên cuồng. Dù không thêm cảnh quay, quay xong MV, lại ăn một bữa cơm gì đó cũng rất bình thường, lỡ như bị chụp được đồn ra ngoài thì lại không tốt cho hôn nhân của hai người. Không phải cô không tin được Đinh Tri Nhã, mà là ranh giới giữa fans cùng thần tượng chỉ có điên cuồng và điên cuồng hơn.

“Sao em không nói sớm hả?!” Vu Dĩnh nếu biết sớm sẽ không ngồi đây nói nhảm với Văn Dữ nữa.

Văn Dữ khinh thường nói: “Em đâu phải là người thích đi hạ thấp nhân phẩm con gái nhà người ta đâu chứ?”

“Ờ, để chị đi xem sao.” Vu Dĩnh cũng không chậm trễ thời gian, “Cậu nhớ xem kịch bản.”

chương 26.2

Leave a Reply