Sau khi hai nam thần kết hôn – Chương 24.2

Edit + Beta: Alice

Văn Dữ chủ động liên hệ Ngải Trừng, báo cho cô biết tình hình bệnh trạng cũng như xác định kế hoạch ra album của Diệp Diễm Thanh. Có Văn Dữ hỗ trợ, áp lực của Ngải Trừng ít đi nhiều, hơn nữa nhìn qua phương án trị liệu có tính khả thi rất cao làm trong lòng Ngải Trừng cũng khoan khoái.

Có điều Văn Dữ và Diệp Diễm Thanh chỉ là quan hệ hợp tác, Văn Dữ cũng khó tránh khỏi quan tâm tới Diệp Diễm Thanh. Người ta đường đường là một ảnh đế, ngày thường cũng rất bận rộn, mà lại vì chuyện của Diệp Diễm Thanh bận trước bận sau, làm Ngải Trừng rất khó không lo nghĩ.

Bởi vì mối quan hệ với Vu Dĩnh, Ngải Trừng suy xét một lát, nói thẳng: “Tôi rất cảm kích việc Văn tiên sinh chăm lo cho Diễm Thanh, chỉ là cậu ấy còn nhỏ, suy nghĩ khá là đơn thuần, mọi việc cũng còn phải nhờ vào ngài Văn, tôi chỉ hy vọng ngài không cả thèm chóng chán là được.”

Văn Dữ nào không nghe ra ý của Ngải Trừng chứ? Hắn cũng không cảm thấy không vui, bởi vì Ngải Trừng che chở, để bụng tới mọi chuyện xung quanh Diệp Diễm Thanh thì cậu ấy mới có thể vẫy vùng trong giới giải trí này.

Văn Dữ không vòng vo, cũng không giải thích, chỉ nói: “Cô yên tâm, tôi sẽ không hại em ấy.”

Ngải Trừng cười nói: “Tôi tin anh.”

Tin hay không cũng cần phải xem hành động, Văn Dữ thầm nghĩ, nhưng ngoài miệng vẫn nói: “Tôi không cần phải nể mặt ai, chỉ là cảm thấy hợp ý với Diễm Thanh, nếu em ấy có thể lưu lại trong giới làm chuyện mình thích, hoặc là lỡ như không thể khắc phục được bệnh tình, thì tôi cũng hy vọng em ấy sẽ có một tương lai ổn định, vô lo vô nghĩ. Còn nữa, tôi có đối xử tốt với em ấy hay không là chuyện giữa hai người bọn tôi, không cần phải cho người ngoài biết.”

Ngải Trừng nghẹn lời, cảm thấy may mắn vì mình không phải là người đại diện của Văn Dữ, nếu không khẳng định trên mặt sẽ có thêm nhiều nếp nhăn do tức giận. Đè nặng khó chịu trong lòng, Ngải Trừng ra vẻ bình tĩnh nói: “Vậy thì Diễm Thanh nhờ vào anh, có chuyện gì thì cứ liên lạc với tôi.”

“Nhất định.”

Cúp điện thoại, Ngải Trừng cảm thấy Văn Dữ không đáng tin cho lắm, dù sao cũng là em trai của bạn tốt, cũng không thể mới ra ổ sói lại nhập vào hang hổ, cô cũng phải lên tiếng dè chừng. Có điều nếu cô nói những lời này, thì có khả năng Diệp Diễm Thanh sẽ đoán mò, lỡ như gây bất lợi cho cuộc sống sinh hoạt của hai người thì sao, chi bằng gọi điện thoại nói cho bạn tốt biết trước để hai chị em tâm sự, chị gái ở nước ngoài xa xôi hỏi thăm em trai là chuyện bình thường, Diệp Diễm Thanh cũng sẽ không nghĩ nhiều.

Từ đó trở đi, Diệp Diễm Thanh rất ít khi ra cửa, cũng không có công tác, nhưng đã có biến hóa rất lớn với tâm trạng.

Hồi trước hắn có rất nhiều lần ngồi ngốc ở trong phòng làm việc, nhưng hiện giờ thì khác rồi, có lúc viết nhạc, viết lời, cũng tươi cười nhiều hơn. Ăn cơm cũng tương đối bình thường, ngẫu nhiên linh cảm tới thì xuống ăn trễ hơn thôi. Hắn cũng làm theo phát đồ của bác sĩ Đỗ, mỗi ngày chụp một tấm ảnh có ý nghĩa làm thành nhật kí, đơn giản mà lại dễ làm. Bác sĩ Đỗ cũng nói hắn không nên xem những tin nhắn trên Weibo nữa, để Ngải Trừng đăng nhập tài khoản, xóa đi những tin nhắn ác ý đó, vậy thì sau này bệnh tình của Diệp Diễm Thanh khá hơn, có vào đọc thì cũng là những tin nhắn tích cực, như vậy mới giúp hắn lấy lại sự tự tin.

Tâm trạng thoải mái của Diệp Diễm Thanh cũng nhờ tới Ngải Trừng, tạm thời Diệp Diễm Thanh không có lịch trình, đoàn đội nhàn rỗi đều được cô phái đi xem tin nhắn, nếu phát hiện những lời ác ý chưa kịp xóa thì báo ngay cho cô.

Về chuyện album, Diệp Diễm Thanh cũng bàn xong với Lộ Ngôn Chi, hắn chỉ cần làm tốt kế hoạch, giao cho phòng kế hoạch phê duyệt, rồi lại đưa đến cho Lộ Ngôn Chi ký tên, nếu có thắc mắc thì ông chủ sẽ hẹn gặp nghệ sĩ, nếu không cần thiết thì cứ làm theo kế hoạch.

Chuyện Diệp Diễm Thanh ra album công ty sớm đã có chuẩn bị, không cần Diệp Diễm Thanh họp bàn với Lộ Ngôn Chi, nhưng đây dù sao cũng là album đầu tiên của hắn với công ty, cũng có thể là album cuối cùng của hắn, nên Lộ Ngôn Chi rất coi trọng, hẹn gặp mặt họp bàn.

Lộ Ngôn Chi làm theo việc công, hẹn ngày họp bàn với Diệp Diễm Thanh và phòng kế hoạch.

Cho nên những ca khúc Diệp Diễm Thanh hoàn thành gần đây sẽ được trưng dụng đưa vào album, thời gian đủ dài không cần phải sốt ruột.

Hôm nay lúc dùng bữa sáng, Diệp Diễm Thanh nhận được cuộc gọi video của chị Diệp Nhuy.

Vì là chị gái nên Diệp Diễm Thanh không cần chú ý quần áo, đầu tóc, nhấn đồng ý.

“Chị, sao hôm nay rãnh rỗi gọi cho em thế?” Hắn bận rộn, chị của hắn còn bận hơn, cho nên đa số thời gian hắn đều chờ chị gái liên lạc.

Diệp Nhuy cười nói: “Không có việc gì, chỉ muốn xem em thế nào thôi. Gần đây sao rồi? Khí sắc cũng tốt hơn nhiều rồi đó.”

“Dạ, em khỏe lắm, chị đừng lo.” Diệp Diễm Thanh có nói cho chị mình biết chuyện mình đi gặp bác sĩ Đỗ, làm Diệp Nhuy rất vui, bảo hắn tích cực trị liệu, đương nhiên, cũng hoan nghênh hắn đến nơi cô ở nếu sau này “Về hưu”, “Vẫn luôn bận rộn viết nhạc đó chị. Chị thì sao?”

“Chị vẫn khỏe, sắp gặp được anh rể em.”

“Anh rể không ở nhà hả chị?”

Diệp Nhuy bất đắc dĩ nói: “Tăng ca đó.”

Chị gái và anh rể của hắn đều là tinh anh trong xã hội, công việc ổn định nhưng rất là bận rộn.

“Hai người phải biết chú ý thân thể.”

“Chị biết, hai người đều lớn cả rồi, làm sao không biết bồi bổ thân thể chứ?” Diệp Nhuy vẫn luôn mỉm cười, “Hai đứa tụi em có xung đột gì không? Có gì không thoải mái không?”

Bởi vì bọn họ kết hôn theo hợp đồng nên Diệp Nhuy không hỏi nhiều về Văn Dữ, mỗi lần trò chuyện cũng chỉ hỏi đến tâm trạng của hắn. Lần này hỏi tới Văn Dữ, cũng là vì đối phương giúp hắn rất nhiều, chị của hắn cũng không thể không hỏi tới, vậy thì quá tuyệt tình rồi còn gì.

“Khá tốt, cũng không có gì không thoải mái. Anh Văn Dữ tốt với em lắm, chị yên tâm đi.” Diệp Diễm Thanh chuyển qua ghế sô pha, tùy ý dựa vào, trông rất chi là lười biếng.

Diệp Nhuy nói: “Người ta không có bổn phận phải tốt với em biết chưa , em ở nhà người ta thì phải biết tự giác, đừng để người ta không hài lòng.”

Diệp Diễm Thanh vô tội nói: “Không phải em lười mà, ở nhà có thuê dì giúp việc rồi, có cần tới em dọn dẹp đâu.”

“Cũng không cần em phải làm gì, chỉ là đừng quá thu mình, em kết giao thêm bạn chị cũng rất mừng, nhưng không được làm phiền sinh hoạt của người ta, em hiểu ý chị chứ.”

Lúc Ngải Trừng gọi điện thoại cho cô, chỉ nói hy vọng cô nhắc nhở Diễm Thanh vài câu, có vài lời Ngải Trừng không tiện nói, chị gái nói thì tốt hơn. Diễm Thanh và Văn Dữ chỉ kết hôn theo hợp đồng, sau này mỗi người sẽ có cuộc sống riêng, bây giờ Văn Dữ đối xử tốt vì bệnh tình của hắn, cô sợ hắn sinh ra ỷ lại, mà gia thế đối phương lại phức tạp, lỡ như nảy sinh tình cảm thật thì sẽ không tốt cho Diễm Thanh.

Diệp Nhuy can thiệp là vì không muốn em trai mình chịu thêm thương tổn, nói thêm vài câu khuyên nhủ.

Diệp Diễm Thanh không nghe ra có cái gì không đúng, gật đầu nói: “Em biết, bọn em không can thiệp cuộc sống cá nhân của nhau, mỗi người tự lo cho mình.”

Nghe ngữ khí của Diệp Diễm Thanh, rõ ràng là các cô đã suy nghĩ nhiều, Diệp Nhuy cũng yên tâm chút: “Ừ, chỉ là nhắc nhở em mấy câu thôi, sợ em có bạn mới quên hết tất cả.”

“Sẽ không đâu.” Diệp Diễm Thanh biết nhìn sắc mặt của người khác, ít nhất thì trước mắt Văn Dữ không lộ ra thái độ bị hắn quấy rầy, cho nên ở trước mặt Văn Dữ hắn vẫn là tương đối tự tại.

Hôm nay, Văn Dữ dậy trễ, lúc xuống lầu thì thấy Diệp Diễm Thanh đang nói chuyện video.

“Chào buổi sáng anh Văn Dữ.” Diệp Diễm Thanh chủ động chào hỏi.

“Chào buổi sáng, em đang làm việc hả?” Tối qua Văn Dữ dự tiệc về trễ, nên sáng nay dậy muộn.

“Không phải, em đang nói chuyện với chị hai.”

Diệp Nhuy dù sao cũng lớn lên với Diễm Thanh, nghe thái độ và ngữ khí của hắn, thì cô liền biết Văn Dữ không còn là người ngoài nữa.

Văn Dữ cảm thấy đối phương không thấy được người khác, cũng khẳng định nghe được bọn họ nói chuyện, lại là chị gái của Diệp Diễm Thanh nên hắn chủ động hỏi: “Anh chào hỏi chị ấy một tiếng được không?”

Diệp Diễm Thanh không xác định có thích hợp hay không, cũng sợ hai người không có gì để nói, làm cho xấu hổ.

Văn Dữ cười nói: “Em đã gặp em họ anh rồi, anh cũng nên gặp chị của em, bằng không thất lễ quá.”

Diệp Nhuy nhướng mày —— Văn Dữ vừa nghe là người suy nghĩ chu đáo hơn em trai mình. Người này nếu đơn thuần chỉ giúp đỡ em mình thì thôi, nhưng nếu có tâm tư khác, thì em trai ngốc của mình có chống đỡ nổi không đây?

1 Comment

Leave a Reply