Sau khi hai nam thần kết hôn – Chương 21

Edit + Beta: Alice

chuyện là thế này, dạo gần đây mình có hơi bận rộn một chút, nên edit có hơi chậm, với lại mình vừa cầu toàn vừa làm biếng, người ta làm một chương trong vài tiếng, còn mình phải cả ngày hoặc hơn, do làm xong một đoạn là đọc đi đọc lại, sửa từ, câu cú cho gãy gọn rồi mới làm tiếp, cũng có khi bị bí, não không hoạt động nên phải dừng giữa chừng, vì thế ra chương chậm hơn, mong mọi người thông cảm nhé! Love you all!

à, còn nữa, có bạn nào đọc truyện trên Webtoons không? Nếu có gợi ý cho mình vài bộ được không? Mình đã đọc I Love Yoo, True beauty, Lore Olympus rồi, đang chờ xem Midnight Poppyland.

Chương 21

Diệp Diễm Thanh ăn một đũa mì gói, đột nhiên lại cảm thấy không còn ngon miệng nữa, có lẽ món hoành thánh Văn Dữ làm cũng ăn không ngon, nhưng hắn tựa hồ có thể nếm được vị thịt, tôm, cùng với nước canh súp tươi ngon, đôi khi chỉ là nguyên liệu nấu ăn đơn giản, nhưng chỉ cần có ký ức, đều sẽ trở thành mỹ vị.

Tiết mục còn đang tiếp tục, người chủ trì Lý Viễn Tân không tiếp tục đào sâu vào chuyện Diệp Diễm Thanh nữa, tùy thời đổi chủ đề khác.

Hai chén hoành thánh được làm xong, hai người di chuyển ra bàn ăn. Không bàn tới hương vị thế nào, ít nhất trang trí không tồi, thành công bảo vệ được hình tượng cho Văn Dữ ——mọi người đều biết một nam nhân không hay nấu cơm, có thể nỗ lực làm thành như vậy thì còn gì để bắt bẻ nữa? Fans sẽ cảm động đến mức phát khóc đó chứ.

Lý Viễn Tân lại bàn về kế hoạch trong tương lai với Văn Dữ, cùng với một số lời đồn trong giới, trò chuyện một hồi cũng chuyển về Diệp Diễm Thanh.

Lý Viễn Tân: “Có mấy chuyện anh không biết có nên hỏi hay không, nhưng cậu cũng biết, chương trình của chúng ta rất chân thật nên anh phải hỏi.”

Văn Dữ cười gật đầu, động tác cầm muỗng cũng không loạn.

Lý Viễn Tân: “Fans Diệp Diễm Thanh đều nói sau khi kết hôn cậu ấy không làm việc nữa, anh có hỏi qua rồi, đúng là có giảm bớt cường độ công việc, không biết là có lí do gì không?”

Văn Dữ bình tĩnh nói: “Trước kia Diễm Thanh đăng Weibo có nói mình đang chuyên tâm sáng tác nhạc, cũng như muốn nghỉ ngơi một thời gian, cả hai chuyện đều đúng. Em ấy xuất đạo mấy năm nay, khối lượng công việc còn nhiều hơn em, mà con người không thể lúc nào cũng căng chặt thần kinh, nên nhân cơ hội này thả lỏng một chút. Hơn nữa, em ấy cũng đang muốn phát triển con đường cá nhân, lúc còn ở trong nhóm thì mỗi người phải đồng đều, mỗi thành viên đều phải bỏ hết cái tôi của mình, không thể thể hiện phong cách của bản thân, có như vậy mới hình thành một tổng thể hoàn chỉnh. Nhưng phát triển cá nhân thì không giống như vậy, cần phải có cá tính riêng, một lần nữa phải định hình hướng đi, chỉ chuyện này thôi cũng đủ để em ấy bận rộn rồi, cho nên em ấy nhân khoảng thời gian này để tìm hiểu các phong cách khác nhau đó mà.”

Lý Viễn Tân cười nói: “Chính xác, mỗi người tới một giai đoạn nào đó đều có chủ ý khác nhau, các fans của Diệp Diễm Thanh hẳn là quá yêu cậu ấy, cho nên ba ngày không thấy cậu ấy xuất hiện là mấy cô đã nôn nóng rồi.”

“Em hiểu mà, để cho em ấy nghỉ một thời gian rồi em ấy sẽ mang lại kinh hỉ cho các bạn.”

Diệp Diễm Thanh bỗng thấy ấm lòng, trong khoảng thời gian này hắn vẫn luôn trốn tránh, ngày đó đăng Weibo là đang sáng tác album mới để qua mặt các fans, ngay cả chuyện Văn Dữ hỏi hắn có ra album tạm biệt các fans không, cho đến bây giờ hắn vẫn không có ý định sẽ làm. Nhưng nhìn thấy đoạn phỏng vấn này của Văn Dữ, cuộc sống tối tăm mờ nhạt của hắn như có ánh sáng le lói chiếu vào.

Tương lai của hắn không chỉ xoay quanh những việc này, hắn còn có rất nhiều hoài bão, cũng như những chuyện hắn muốn làm, ra album mới, sợ hãi sân khấu cũng thế, đều chỉ là một phần của cuộc sống, nhưng cuộc sống không thể chỉ dừng tại đây, vì sao hắn không nhìn xa hơn, có lẽ sẽ tìm được mục đích để sống tốt đẹp hơn thì sao.

Cũng như thay vì lo lắng suy nghĩ nhiều, không bằng nghĩ tới sau khi lui vòng mình muốn làm gì, buôn bán gì đó hay là đi học lại; hay là sáng tác ca khúc mới cũng không cần phải đem lên sân khấu, chỉ là mình thích thì mình sáng tác, tốn chút tiền làm thành bài hát hoàn chỉnh, không cần phát sóng, chỉ cần mình vui là được……

Đổi góc độ suy nghĩ, tâm tình của Diệp Diễm Thanh cũng thả lỏng hơn rất nhiều, hơn nữa vốn dĩ trong khoảng thời gian này tâm tình của hắn cũng không tồi, lúc này cũng bắt đầu sinh ra dũng khí. Cho dù có thất bại hay thành công hắn vẫn muốn thử, nếu không như hắn tưởng tượng thì thay đổi trọng tâm sinh hoạt thôi, có lẽ sẽ có thu hoạch tốt hơn không chừng.

Diệp Diễm Thanh buông mì gói, lấy qua di động nhắn tin cho Ngải Trừng.

Ngải Trừng nhận được tin nhắn của Diệp Diễm Thanh thì kinh ngạc không thôi, Diệp Diễm Thanh nhờ cô liên lạc với Tinh Lộ giúp hắn ra album cuối cùng tặng cho fans, cũng như giúp hắn lên sân khấu một lần nữa, hắn muốn thử sức.

Tâm tình của Ngải Trừng khá là phức tạp, cô đương nhiên hy vọng Diệp Diễm Thanh có thể vượt qua chứng lo sợ sân khấu, nhưng đồng thời cô cũng sợ lỡ như có sự cố thì sao, nếu là như vậy, thì có khả năng Diệp Diễm Thanh không chấp nhận được kết quả, mà cô lại càng không.

Suy xét mãi, Ngải Trừng mới gọi điện thoại cho Vu Dĩnh. Từ khi biết bệnh tình của Diệp Diễm Thanh, Vu Dĩnh vẫn luôn quan tâm tới Diệp Diễm Thanh, Ngải Trừng muốn hỏi Vu Dĩnh xem làm vậy có tốt không, đúng là càng để ý càng lo lắng, sợ sự cố, sợ bản thân tự trách nếu như làm không tốt.

Bởi vì Văn Dữ chú ý đến Diệp Diễm Thanh, cho nên Vu Dĩnh cũng bắt đầu lưu ý thị trường âm nhạc, có lẽ không dùng được, nhưng nếu có yêu cầu, cô cũng không phải cuống cuồng đi tìm.

Cho nên lúc Ngải Trừng tìm được cô, cô nguyện ý gặp mặt nói chuyện. Cô cũng biết Diệp Diễm Thanh là một tay Ngải Trừng lăng xê, bệnh tình của Diệp Diễm Thanh cũng tạo nên áp lực rất lớn cho người bạn của mình, mà các cô lại là bạn tốt, giúp được thì sẽ cố gắng giúp thôi.

Khi Văn Dữ trở về thì chương trình đã kết thúc, Diệp Diễm Thanh đã trở lại phòng làm việc tiếp tục sáng tác, hắn không đề cập tới chuyện đó với Văn Dữ, đều là người lớn cả rồi, không phải chuyện gì cũng cần nói.

Ba ngày sau, Ngải Trừng mang tin tức đến cho Diệp Diễm Thanh, cuối tuần này chương trình ca nhạc ngoài trời sẽ bắt đầu trở lại, cô thay Diệp Diễm Thanh đăng kí vào danh sách khách mời.

Chương trình ca nhạc này thường được tổ chức ở quảng trường chính vào cuối mùa đông để nghênh đón mùa xuân. Sân khấu lộ thiên, không có vé vào cửa, người xem tự kiếm chỗ ngồi, khách mời thường là ca sĩ nổi tiếng trong và ngoài nước, được nhiều khán giả trẻ mến mộ, buổi biểu diễn bắt đầu từ hai giờ trưa, kết thúc lúc mười giờ rưỡi khuya.

Khách mời cũng chia làm hai nhóm, nhóm đầu tiên là do ban tổ chức mời tới, họ được biểu diễn sáu đến bảy bài hát, official website sẽ công bố khách mời chính thức vào mỗi đầu tuần để fans có thể chuẩn bị sẵn sàng ủng hộ. Nhóm còn loại là khách mời đột xuất đăng kí, không xác định ngày tham gia, phía ban tổ chức sẽ không công bố, mỗi ca sĩ tham gia sẽ được cho mười phút, đủ hát hai bài, xem như tạo bất ngờ cho khán giả.

Năm ngoái Five1 là khách được ban tổ chức mời tới, hát được sáu bài, năm nay Five1 không báo danh, chắc là do sự cố truyền hình trực tiếp lần trước nên không dám lộ diện nữa.

Diệp Diễm Thanh vẫn có chút lo âu, lại không biểu hiện ra ngoài, nếu muốn hát thử, thì không thể lùi bước khi chưa bắt đầu được.

“Đừng tuyên truyền gì hết, em sợ hát không được lại làm fans thất vọng.” Diệp Diễm Thanh nói, vậy thì áp lực của hắn sẽ giảm bớt một chút.

“Chị biết, chị cũng không nói với ai, yên tâm đi.” Ngải Trừng cũng muốn giảm rủi ro đến mức thấp nhất.

Tối hôm đó, Diệp Diễm Thanh suy xét có nên nói với Văn Dữ hay không, ngẫm lại vẫn không đi gõ cửa, chuyện của mình không nên đi làm phiền người khác.

Một tuần sau, Ngải Trừng xác định ngày giờ cho Diệp Diễm Thanh, buổi biểu diễn sẽ vào ngày thứ tư, giữa tuần nên sẽ không có nhiều khán giả, để Diệp Diễm Thanh làm quen với sân khấu là tốt nhất.

Buổi chiều Ngải Trừng lái xe mang Diệp Diễm Thanh đi trang điểm, chạng vạng mới tới hiện trường.

Dù không phải là cuối tuần, nhưng hiện trường cũng rất náo nhiệt, đặc biệt là sinh viên tranh thủ hết tiết học chạy ra đây, với lại xung quanh quảng trường là phố ẩm thực, đúng là tiện lợi vô cùng.

Nhân viên công tác biết Diệp Diễm Thanh tới, đều rất kích động, nếu không có gì sai, thì đây chính là lần đầu tiên Diệp Diễm Thanh đơn ca, dù không thông báo với fans, nhưng cũng là một sự kiện trọng đại.

Diệp Diễm Thanh xuống xe, bên này không có phòng nghỉ chuyên dụng, nhưng nhân viên công tác an bài thỏa đáng, tới đưa Mic, giảng thích quá trình, đâu vào đấy. Diệp Diễm Thanh là khách quý, không cần tham gia diễn tập, chỉ cần nhớ vị trí máy quay trên sân khấu là được.

Âm thanh trên sân khấu rất lớn, tiếng thét chói tai của khán giả hòa cùng với giọng hát của ca sĩ làm không khí sôi động hơn bao giờ hết.

Thân thể của Diệp Diễm Thanh dần dần cứng đờ, nhưng vẫn chưa tới mức tệ lắm. Cho đến khi đi vào hành lang ra sân khấu, khách mời kì này còn ba bài phải hát, còn đang khuấy động sân khấu với khán giả, ít nhất cũng phải chờ hai mươi phút nữa. Diệp Diễm Thanh ở phía sau lặng lẽ nhìn ra sân khấu, đột nhiên hít thở không thông, không cần phải nói nhiều Diệp Diễm Thanh biết mình vẫn chưa hát được, cảm giác cứng ngắc bắt đầu trở nên rõ ràng, đầu cũng đau theo, dù có chuẩn bị tâm lý với an ủi bản thân thế nào, thì tới giờ phút này, thân thể lại mỏng manh như một tờ giấy.

Giọng nói của Diệp Diễm Thanh như là bị khóa lại, Ngải Trừng đứng bên cạnh xác nhận lần cuối cùng với Diệp Diễm Thanh: “Còn được không?”

Diệp Diễm Thanh biết kiên trì là vô dụng, há miệng thở dốc, không phát ra được tiếng nào.

Ngải Trừng biết cái gì tới sẽ tới, cô nhẹ nhàng vỗ vỗ cánh tay Diệp Diễm Thanh, giả vờ cười nhẹ nhàng: “Không sao đâu, chúng ta trở về thôi.”

Dứt lời, Ngải Trừng cũng mặc kệ ánh mắt của người khác, kéo Diệp Diễm Thanh về xe.

Nhân viên công tác há hốc mồm, không biết chuyện gì đã xảy ra, là họ không hài lòng với âm thanh hay là sân khấu đây?

Ngải Trừng giúp Diệp Diễm Thanh tháo xuống tai nghe, bộ mic, đưa bình nước ấm cho hắn.

Diệp Diễm Thanh không nhận, cả người cứng đờ còn chưa hồi hồn.

Ngải Trừng đặt bình nước xuống ghế ngồi, xuống xe đưa đồ cho nhân viên công tác, lại giải thích vài câu với ban tổ chức, nói Diệp Diễm Thanh bị cảm, nguyên bản còn cho rằng có thể hát, nhưng không ngờ cảm lạnh kéo dài làm giọng nói có hơi khàn, thật sự không lên sân khấu được, xin lỗi đã làm chậm trễ thời gian của mọi người.

Ban tổ chức tuy rằng thất vọng, nhưng hôm nay cũng không có fans của Diệp Diễm Thanh ở đây, mà Diệp Diễm Thanh lại là khách mời đột xuất, họ không xuất hiện cũng là chuyện thường, nên ban tổ chức cũng không so đo điều này, rốt cuộc chỉ là chuyện thêu hoa dệt gấm. Ban tổ chức cũng không muốn đắc tội Diệp Diễm Thanh cùng Ngải Trừng, đều ở trong một vòng tròn, sớm muộn gì cũng có cơ hội hợp tác, không cần phải tính toán chi li, làm cho khó coi.

Xe chở Diệp Diễm Thanh lén lút tới, lại lén lút rời đi, người biết đến không nhiều lắm, ban tổ chức cũng nhắc nhở nhân viên công tác không được lắm miệng.

Rời khỏi quảng trường ầm ĩ thì Diệp Diễm Thanh mới chậm rãi khống chế được thân thể của mình, không còn cứng ngắc nữa.

Ngải Trừng điều tiết không khí, nói: “Chị mang em đi ăn lẩu ha, đến nhà hàng em thích nhất đó.”

Diệp Diễm Thanh lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Chị Trừng à, em lại mang phiền toái đến cho chị.”

Ngải Trừng đau xót, nói: “Ai nha, không phiền toái gì hết, chị nghĩ đủ mọi biện pháp rồi, giờ lấy ra dùng là được, em không cần nghĩ nhiều đâu.”

Diệp Diễm Thanh không nói chuyện nữa.

Khi xe chạy tới gần cửa tiểu khu, Diệp Diễm Thanh mới mở miệng: “Chị Trừng bảo tài xế cho em xuống ở đây đi, em muốn chạy bộ về nhà.”

“Vậy sao được?” Lỡ bị phát hiện ra thì sao?

“Em sẽ mang khẩu trang, chỗ này vắng người, sẽ không ai nhận ra em đâu.” Nói xong cũng không đợi Ngải Trừng phản đối, bảo tài xế dừng xe bên lề.

Ngải Trừng thở dài ở trong lòng, Diệp Diễm Thanh chỉ muốn ở một mình, mà nơi này chỉ cách cổng tiểu khu khoảng hơn hai trăm bước chân, để Diệp Diễm Thanh đi trở về cũng được, nên không phản đối nữa.

Diệp Diễm Thanh xuống xe, Ngải Trừng nhìn hắn đi xa, mới bảo tài xế quay đầu trở về, thuận tiện gửi tin nhắn cho Vu Dĩnh, hẹn ra ngoài uống rượu. Vu Dĩnh cũng thông báo cho Văn Dữ, nói Diệp Diễm Thanh về đến nhà thì nói một tiếng cho cô, còn cô đi tìm Ngải Trừng.

Kết quả nửa tiếng trôi qua, Văn Dữ ở nhà chờ hoài cũng không thấy Diệp Diễm Thanh vào cửa, lập tức gọi điện thoại cho Diệp Diễm Thanh, bên kia truyền đến âm thanh thông báo điện thoại đã tắt máy.

Văn Dữ nhíu mày, trực tiếp gọi cho Ngải Trừng hỏi tình huống, Ngải Trừng mới vừa ngồi xuống ghế trong quán bar cũng hoảng hốt, nghiêng ngả lảo đảo chạy ra ngoài, nhưng lại mờ mịt đứng ở ven đường, không biết phải đi tìm ở đâu.

Văn Dữ bảo cô chờ Vu Dĩnh, rồi cùng nhau đi tìm, còn mình cầm lên chìa khóa xe ra cửa, hắn cũng không biết Diệp Diễm Thanh đi đâu, chỉ có thể tìm từng nơi, chỉ hy vọng Diệp Diễm Thanh đừng làm việc gì dại dột, thành thành thật thật để hắn tìm trở về.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s