Sau khi hai nam thần kết hôn – Chương 13

Edit + Beta: Alice

lâu lâu ngoi lên post một bài ^^.

Chương 13

Vu Dĩnh cùng Ngải Trừng đều có công tác, Vu Dĩnh hẹn gặp mặt cũng phải vài ngày sau.

Vì để thoải mái trò chuyện, Vu Dĩnh đặt một bàn trong tiệm BBQ, còn gọi thêm bia, thịt nướng, tôm hùm đất cùng đậu phộng, có thể hoàn toàn nhổ ra những bực bội trong công việc và cuộc sống.

Bởi vì muốn uống rượu, hai người cũng không lái xe, để khỏi phải băn khoăn gọi người tới lái xe cho mình.

Vu Dĩnh để Ngải Trừng gọi món trước, rồi phun tào một ít chuyện bực mình trong công việc. Cùng làm một nghề sao không có chủ đề chung được? Trò chuyện một hồi, đề tài cũng nhiều hơn. Cảnh vật chung quanh không tính là an tĩnh, nhưng cũng bởi vì như thế, mỗi bàn đều có vách ngăn riêng, khách ăn sẽ không để ý người khác, cũng nghe không rõ người khác đang nói chuyện gì, tiện lợi cho hai cô trò chuyện.

Vu Dĩnh lột tôm hùm đất, thủ pháp lưu loát như cách cô xử lý công việc: “Ngày hôm qua chị tới nhà Văn Dữ nhìn thấy Diễm Thanh. Không biết là do chị bị ảo giác hay là do Diễm Thanh gầy hơn trước nữa?”

Ý cười trên mặt Ngải Trừng bất giác chua xót đi vài phần: “Cậu ấy vốn dĩ đã gầy, mặc quần áo vào thì không nhìn ra.”

Vu Dĩnh vừa nghe liền biết Ngải Trừng không chuẩn bị nói thật, cô cũng không bất mãn, người đại diện hướng về nghệ sĩ là chuyện quá bình thường.

“Nghệ sĩ gầy một chút, lên ống kính thì đẹp, nhưng cũng phải chú ý sức khỏe.” Vu Dĩnh nói, “Ngày thường có bồi bổ vitamin và dinh dưỡng không?”

Ngải Trừng gật đầu: “Có đặt chuyên gia dinh dưỡng.”

“Vậy là được. Em cũng nên quan tâm đến sinh hoạt của cậu ta một tí, chị không phải là người đại diện của cậu ấy, cũng không dám nói gì nhiều, cậu ta lại thích sáng tác, chắc là linh cảm tới là quên ăn quên ngủ.”

“Em đã biết.”

Vu Dĩnh dường như không có việc gì tiếp tục lột tôm: “Em cũng đừng chê chị lắm miệng, dù là quan hệ hợp tác nhưng còn tình bạn của hai chúng ta, hơn nữa hiện giờ Diễm Thanh sống dưới một mái hiên với Văn Dữ, ít nhiều gì chị cũng để ý tới Diễm Thanh. Ngày hôm qua nói chuyện với Văn Dữ, cậu ta cũng nói cảm thấy Diễm Thanh gần đây không tốt, là có nguyên nhân gì khác sao?”

Ngải Trừng miễn cưỡng cười cười, trả lời: “Công tác không có vấn đề gì, có thể là do sau khi tách nhóm gặp quá nhiều rắc rối nên trong lúc nhất thời cậu ấy không kiểm soát được.”

Vu Dĩnh tỏ vẻ lý giải, lại nói: “Nếu không có vấn đề gì lớn, thì vừa lúc chị có công việc muốn nói với em.”

“Chị nói đi.” Cô không xác định được có liên quan tới Diệp Diễm Thanh hay không, nhưng vẫn muốn nghe.

“Văn Dữ có một hợp đồng chụp bìa tạp chí, nguyên bản là chụp một mình, nhưng không phải đã kết hôn rồi sao? Bọn họ chưa từng lên hình bìa chung, cho nên tạp chí hỏi Diệp Diễm Thanh có thể cân nhắc hay không, giá cả thương lượng.”

Vấn đề này không hẳn là qúa khó với Diệp Diễm Thanh, nhưng Ngải Trừng cũng không dám trực tiếp đáp ứng, cô cũng biết tình trạng của Diệp Diễm Thanh gần đây thật sự không tốt.

“Thời gian thế nào?” Ngải Trừng hỏi.

Vu Dĩnh nói là bên tạp chí đã hẹn giờ với Văn Dữ trước rồi, chỉ có thể xem bên Diệp Diễm Thanh có thể sắp xếp được thời gian hay không thôi.

Ngải Trừng gật đầu: “Để em hỏi ý của Diệp Diễm Thanh rồi báo với chị sau ha.”

Vu Dĩnh cũng không vội: “Được, chị chờ tin của em.”

Cùng lúc đó, hôm nay, Văn Dữ cũng hẹn Lộ Ngôn Chi dùng cơm chiều.

“Sinh hoạt sau khi kết hôn cũng không tệ ha.” Lộ Ngôn Chi đưa áo khoác cho người phục vụ, rồi ngồi xuống gọi đồ ăn.

Văn Dữ cười hỏi: “Nhìn sao hay vậy?”

Lộ Ngôn Chi lật tờ thực đơn: “Nếu không hài lòng với cuộc sống, thì mặt cậu có khác gì người ta thiếu tiền mình. Hơn nữa tớ nghe nói trong khoảng thời gian này, cậu làm việc xong sẽ về nhà ngay, không la cà ngoài đường.”

Hình như đúng là có chuyện như vậy thật, Văn Dữ hồi tưởng.

Đồ ăn được đem lên, hai người hàn huyên một lát rồi lại bàn đến chuyện công ty Tinh Lộ.

“Nhờ danh khí của Diệp Diễm Thanh mà công ty nhận được không ít lời mời hợp tác. Sau khi họp bàn với Ngải Trừng, có một số không trực tiếp cự tuyệt, có một số nguyện ý dùng nghệ sĩ khác, bên công ty sẽ họp bàn sau.” Lộ Ngôn Chi nói, “Mời Diệp Diễm Thanh về thật là có lợi mà.”

“Mấy nhãn hiệu lớn sắp hết hạn hợp đồng với cậu ta, nhãn hiệu sẽ không có ý kiến, nhưng nếu dùng nghệ sĩ khác của Tinh Lộ thì bên nhãn hiệu khẳng định không muốn, không cần thiết đắc tội, sau này  nói không chừng còn có cơ hội hợp tác, chậm rãi truyền lại từ trong tay tớ là được.”

“Ừ, tóm lại là phải để ý thái độ của người ta, bây giờ bắt đầu chủ động liên hệ với công ty là một chuyện tốt. Có điều công ty cũng ăn không ít mắng chửi bởi vì Diệp Diễm Thanh, xem như huề nhau đi.”

Văn Dữ cười mắng: “Hay quá ha, chúng ta cầm tài nguyên của người ta mà không bị mắng mới là lạ đó. Bây giờ còn nhờ Diệp Diễm Thanh mang về tài nguyên thì sao mà huề nhau hả?”

Hai người đã quá thân quen, Lộ Ngôn Chi ở trước mặt Văn Dữ cũng không cần giả vờ giả vịt, xắn tay áo vừa gấp đồ ăn vừa nói: “Vậy thì tớ đăng tin khen ngợi cậu ta trong bảng bulletin của công ty ha?”

“Châm chọc tớ cũng vô ích, để tớ hỏi Vu Dĩnh xem có tài nguyên nào hai bên dùng chung được không, vậy thì khán giả khỏi phải nghi ngờ.”

Lộ Ngôn Chi dù có ăn cơm thì sống lưng vẫn thẳng tắp, cái đĩa gắp không ít đồ ăn, nhưng lại không hỗn độn, cách ăn cũng thực ưu nhã, hắn ăn đồ ăn Trung Quốc mà vẫn có cảm giác như ăn đồ Tây, có thể thấy được đây là thói quen từ nhỏ.

“Tớ đồng ý bỏ thêm một điều kiện bất bình đẳng thì có tính là huề nhau chưa?”

Văn Dữ cười nói: “Là đề nghị của tớ, cậu nhiều nhất chỉ mang tiếng thôi.”

Lộ Ngôn Chi lười tranh cãi với Văn Dữ, nếu hắn không gật đầu, thì công ty cũng không dám đồng ý với Văn Dữ.

“Nói chính sự.” Văn Dữ nói, “Diễm Thanh muốn lui vòng, theo lý nên chuẩn bị album cuối cùng. Bây giờ cậu ta chưa đề cập tới nhưng công ty cũng nên chuẩn bị.”

“Cậu xác định cậu ta có ý này à?” Lộ Ngôn Chi sợ Văn Dữ tự tình nguyện.

“Dù cậu ta không đề cập tới thì công ty vẫn nên chuẩn bị trước, ngoại giới hỏi tới cũng có câu trả lời, không để đến mức nói Tinh Lộ ký với Diễm Thanh xong rồi bỏ bê người ta.”

“Cũng đúng, ngày mai tớ nói thư kí sắp xếp.” Lộ Ngôn Chi nhìn Văn Dữ, có thâm ý khác mà nói, “Tớ phát hiện cậu rất để ý tới chuyện của Diệp Diễm Thanh nha.”

“Không hẳn, chỉ làm theo việc công thôi.”

Lộ Ngôn Chi mỉm cười không nói.

Diệp Diễm Thanh cả ngày không ăn, đến buổi tối bắt đầu chóng mặt. Gian nan đi đến cửa phòng bếp để tìm đồ ngọt vì tuột huyết áp thì đột nhiên trước mắt tối sầm, mất đi ý thức.

Văn Dữ không đi tăng hai với Lộ Ngôn Chi, cơm nước xong liền ai về nhà nấy, vừa vào cửa vừa lúc nhìn thấy Diệp Diễm Thanh té xỉu trên mặt đất. Văn Dữ vội chạy đến gọi người.

“Diễm Thanh? Diễm Thanh, nghe được không?” Văn Dữ vỗ nhẹ mặt Diệp Diễm Thanh, cảm thấy may mắn vì mình đã về kịp lúc, nếu hôm nay đi chơi tiếp, thì không biết lúc về Diệp Diễm Thanh đã ngất xỉu bao lâu rồi.

Diệp Diễm Thanh không phản ứng, Văn Dữ không dám bỏ lỡ giây phút nào, ôm người dìu ra khỏi cửa.

Trên đường đi, Văn Dữ liên hệ với bác sĩ của mình, bác sĩ an bài người tới đón, vừa tới bệnh viện là Diệp Diễm Thanh bị đẩy nhanh vào phòng cấp cứu.

Văn Dữ không rõ Diệp Diễm Thanh bị bệnh gì, lại không biết gì về tiền án dị ứng như thế nào, sợ có yêu cầu, liền muốn liên lạc với Ngải Trừng. Nhưng vừa mới cầm di động mới nhớ mình không có số điện thoại của Ngải Trừng, di động của Diệp Diễm Thanh lại ở nhà, hắn rơi vào đường cùng, chỉ phải gọi điện thoại cho Vu Dĩnh.

Vừa lúc Vu Dĩnh ở cùng với Ngải Trừng, nghe nói tình hình liền lập tức chạy qua.

Diệp Diễm Thanh được chẩn đoán chính xác là tuột huyết áp, bác sĩ tạm thời cho hắn truyền dịch trong phòng bệnh, đồng thời nhắc nhở Văn Dữ nhất định phải bắt hắn ăn cơm đúng giờ, hiện tại chưa có vấn đề gì nghiêm trọng, nếu còn ăn uống không có quy luật như vậy, thì rất có thể dẫn đến bệnh đau bao tử.

Văn Dữ tiễn bác sĩ ra ngoài rồi ngồi chờ ở trước giường bệnh. Phòng này là phòng đơn, không sợ bị người khác nhìn thấy. Diệp Diễm Thanh vẫn chưa tỉnh, nhưng người không bị gì nghiêm trọng là tốt rồi. Văn Dữ càng cảm thấy chuyện mình bảo Vu Dĩnh đi điều tra không phải là đa tâm, theo lý thì Diệp Diễm Thanh đã là người trưởng thành, nên sẽ biết cách chiếu cố bản thân, không đến nỗi để mình bị tuột huyết áp phải đưa vào bệnh viện.

Vu Dĩnh và Ngải Trừng tới rất nhanh. Ngải Trừng vừa vào cửa là đi  thẳng đến giường bệnh, chưa kịp chào hỏi Văn Dữ. Nhìn đến Diệp Diễm Thanh mặt trắng bệch nằm trên giường bệnh làm Ngải Trừng cũng đỏ mắt. Từ khi vào giới giải trí, cô rất ít khi biểu lộ cảm xúc của mình trước mặt đám đông, nhưng hiện giờ cô thật sự mệt mỏi, cũng biết Diệp Diễm Thanh quá mệt mỏi, Diệp Diễm Thanh trước mắt như là ngọn cỏ ốm yếu sắp bị nhấn chìm trong nước, cô đau lòng cho Diệp Diễm Thanh, cũng không biết đối mặt với chị em tốt của mình như thế nào, cũng như không biết làm gì với tương lai của Diệp Diễm Thanh.

Ngải Trừng bắt lấy lý trí cuối cùng, nghiêng ngả lảo đảo chạy ra khỏi phòng bệnh, rốt cuộc không kiềm chế nổi cảm xúc mà ngồi xổm trước cửa phòng bệnh, bật khóc ra tiếng.

Chuyện này khá là bình thường trong bệnh viện nên không ai để ý nhiều, tựa như một hình ảnh thu nhỏ —— chuyện của người khác không liên quan tới mình.

Vu Dĩnh đi ra, ngồi xổm bên cạnh ôm lấy bả vai Ngải Trừng, không nói lời an ủi, cô biết bây giờ có nói lời an ủi gì cũng vô dụng. Đồng thời cô cũng xác định việc Diệp Diễm Thanh lui vòng có khả năng không đơn giản như vậy, nếu Diệp Diễm Thanh bị bệnh, thì Ngải Trừng hẳn là càng sốt ruột mà đi dò hỏi bệnh tình, chứ không phải ngồi đây khóc lớn.

Văn Dữ không đi ra ngoài, dịch góc chăn cho Diệp Diễm Thanh, rồi lại ngồi trở lại vị trí ban đầu.

Chờ Ngải Trừng phát tiết xong, Vu Dĩnh mới đưa khăn giấy cho cô.

Ngải Trừng lau mặt, thấp giọng nói: “Để chị chế giễu rồi.”

Vu Dĩnh cười cười: “Không có gì buồn cười, làm công việc của chúng ta bị áp lực rất lớn, chị hiểu được. Ngải Trừng, chúng ta quen nhau nhiều năm như vậy, chuyện gì cũng nói cho nhau nghe. Em nói thật với chị đi, Diệp Diễm Thanh rốt cuộc bị làm sao vậy? Nếu có thể giúp, chị khẳng định sẽ giúp em, nếu không giúp được, ít nhất phải cho Văn Dữ biết để cậu ta suy tính, mới có thể tránh tình huống như hôm nay xảy ra lần nữa.”

Ngải Trừng cũng biết mình không giấu được nữa, tình hình của Diệp Diễm Thanh bây giờ nếu không có ai hỗ trợ để ý, thì có lẽ không thể nào tốt hơn được.

Lau khô nước mắt, Ngải Trừng thẳng thắn nói với bọn họ Diệp Diễm Thanh bị mắc chứng lo sợ sân khấu.

Vu Dĩnh và Văn Dữ không nghĩ tới chuyện này, loại bệnh này rất hiếm thấy ở trên người minh tinh, một người ca sĩ bị mắc bệnh này thì thật sự quá đáng tiếc.

“Bác sĩ nói như thế nào, có trị bệnh được không?” Vu Dĩnh vội vàng hỏi. Cô không phải là fan, nhưng cũng biết Diệp Diễm Thanh có chất giọng đáng quý, lui vòng bởi vì điều này thì thật sự quá đáng tiếc.

Ngải Trừng hít hít cái mũi: “Bác sĩ yêu cầu cậu ấy điều tiết tâm tình, uống thuốc cũng không có tác dụng gì nhiều.”

“Vì sao bị bệnh này, trước đây đã xảy ra chuyện gì?” Văn Dữ hỏi.

Ngải Trừng nói nguyên nhân bác sĩ đã phân tích cho hắn nghe.

Văn Dữ trầm mặc, hắn cảm thấy Diệp Diễm Thanh là người rất để ý cảm thụ của người khác, người như vậy dễ dàng để bụng những lời công kích ác ý.

Vu Dĩnh nhìn về phía Văn Dữ, muốn nghe ý kiến của hắn. Tình hình của Diệp Diễm Thanh cũng không có ảnh hưởng quá lớn với quan hệ hợp tác của bọn họ, nhưng Diệp Diễm Thanh sống chung với Văn Dữ, khả năng sẽ mang bối rối cho Văn Dữ, tựa như hôm nay té xỉu, ai mà biết lần sau sẽ thế nào?

Văn Dữ không đáp lại ánh mắt của Vu Dĩnh, chỉ nói với Ngải Trừng: “Chuyện này vốn dĩ tôi và Vu Dĩnh không biết, cô cũng không cần nói cho Diễm Thanh, để tránh gây áp lực cho cậu ta. Tôi sẽ tận lực chiếu cố, cũng như sẽ khuyên bảo, giúp cậu ta giải tỏa lo âu. Tôi không xác định kết quả sẽ như thế nào, nhưng sẽ cố gắng làm hết sức.”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s