Sau khi hai nam thần kết hôn – Chương 2

Edit + Beta: Alice

Chương 2

Diệp Diễm Thanh nhíu mày: “Hợp đồng hôn nhân á?”

Không đúng nha, chuyện này hình như không có lợi với Văn Dữ đâu?

Ngải Trừng nói: “Chị Dĩnh nói, chuyện này không tiện khoa trương, chỉ có quan hệ hôn nhân mới thuận tiện chuyển giao, thương gia cũng sẽ không có quá nhiều phòng bị, điều kiện gì cũng nói được. Bên Văn Dữ có lẽ sẽ đảm bảo để em lui vòng, không tạo áp lực gì đâu.”

Diệp Diễm Thanh từ lúc bước vào giới này đã biết muốn nổi tiếng đã khó, cũng biết muốn rời khỏi nó càng khó hơn. Chỉ là lúc ấy hắn không nghĩ tới sẽ có ngày mình sẽ rời khỏi giới. Trong nước đã hợp pháp hóa hôn nhân đồng giới, nhóm nghệ sĩ cũng không bị ảnh hưởng bởi vì mình là người đồng tính, nhưng nếu lấy Văn Dữ làm bia đỡ đạn thì tội người ta. Hắn là người muốn lui vòng, kết thúc một đoạn hôn nhân cũng được thôi, nhưng còn Văn Dữ thì sao?

Việc này không tính là quá quan trọng, hơn nữa lấy hôn nhân làm tiền đề thì e là sẽ ảnh hưởng đến tương lai của Diệp Diễm Thanh. Ngải Trừng đáp ứng với bạn thân sẽ bảo vệ Diệp Diễm Thanh thật tốt, vẫn luôn xem Diệp Diễm Thanh như là em trai của mình, cho nên mới có do dự, bây giờ nhìn khuôn mặt trắng bệch của đứa em này càng làm cô dao động. Người ta nói do dự là phủ định, cô cảm thấy cứ rối rắm chuyện này thì không được, liền dứt khoát quyết định: “Để chị từ chối với bên kia giùm em, coi như chuyện này chưa từng xảy ra nhé.”

Diệp Diễm Thanh không nghĩ nhiều như cô, chỉ hỏi: “Trừ bỏ Văn Dữ thì chúng ta có còn lựa chọn nào tốt hơn không?”

Ngải Trừng nhất thời không trả lời được. Muốn cho thương gia thống khoái đồng ý dùng chung hoặc là dời đi tài nguyên, thì tên tuổi của đối phương không thể thấp hơn Diệp Diễm Thanh. Nhìn khắp giới giải trí cũng không có ai thích hợp hơn Văn Dữ.

Diệp Diễm Thanh thở dài, việc này nếu thành, ngoài mặt là hắn giúp đỡ Giải trí Tinh Lộ lúc khó khăn, nhưng nghĩ kĩ là Văn Dữ thu dọn cục diện rắc rối giùm hắn. Vô luận là Văn Dữ xuất phát từ lý do gì để giúp hắn thì hắn cũng mang ơn người ta.

“Chị có số điện thoại của anh ta không? Em tìm anh ta nói chuyện một lát.”

Ngải Trừng do dự một chút rồi cũng tìm ra danh thiếp của Văn Dữ trong túi xách: “Hôm qua chị Dĩnh đưa cho chị, nói là em có thắc mắc gì cứ gọi thẳng cho Văn Dữ.”

Diệp Diễm Thanh rút khăn giấy lau tay, nhận lấy tấm danh thiếp mạ viền vàng, hai chữ “Văn Dữ” thiết kế rất đẹp, góc cạnh rõ ràng, tựa như gương mặt của Văn Dữ, tấm danh thiếp cũng đẹp như chủ nhân của nó.

“Nếu em không muốn thì chúng ta tìm cách khác, hợp đồng hôn nhân không phải chuyện nhỏ đâu.” Ngải Trừng cũng không muốn Diệp Diễm Thanh khó xử, nếu xảy ra vấn đề thật, thì làm sao cô dám đối mặt với bạn thân đây? Mổ bụng tự sát sao?!

Diệp Diễm Thanh bình tĩnh hơn cô: “Em biết mà, để nói chuyện trước xem sao.”

Ngải Trừng gật đầu. Đây không phải là phương pháp tối ưu, nhưng lại là lựa chọn tốt nhất lúc này. Đương nhiên, quyền quyết định cuối cùng còn ở trên tay Diệp Diễm Thanh, dù cho Diệp Diễm Thanh lựa chọn thế nào, thì cô đều làm theo. Chỉ là so với lui vòng thì Ngải Trừng càng hy vọng Diệp Diễm Thanh có thể tự khắc phục vấn đề của bản thân, đây mới là cách tốt nhất.

Trước khi đi ngủ, Diệp Diễm Thanh gọi điện thoại cho Văn Dữ.

“A lô?” Bên kia vang lên được hai tiếng, Văn Dữ đã tiếp.

“Xin chào, tôi là Diệp Diễm Thanh.” Diệp Diễm Thanh tự báo gia môn.

“Tôi biết.” Văn Dữ có giọng nói trầm mà không đục, ôn nhu lại có nhuệ khí người sống chớ gần, mang đi phối âm bảo đảm sẽ đứng đầu, còn được mọi người hoan nghênh.

Diệp Diễm Thanh cảm thấy lỗ tai như bị Văn Dữ thổi sát vào, từ đan điền xẹt qua tiểu ngư: “Tối rồi mà còn quấy rầy thầy, thật là ngại quá.”

“Không trễ lắm. Ngải Trừng nói hết cho cậu rồi chứ?” Văn Dữ cũng không vòng vo, trực tiếp vào thẳng vấn đề.

“Vâng.” Thẳng thắn như vậy làm Diệp Diễm Thanh thả lỏng, chứ mà bắt hắn mở đầu câu chuyện với người lạ thì làm khó hắn quá.

“Vậy cậu còn nghi vấn hay đề nghị gì thì cứ nói.” Văn Dữ làm việc công xử theo phép công, nhưng ngữ khí vẫn tốt, sẽ không gây hiểu lầm hắn đang kéo dài thời gian.

Diệp Diễm Thanh trầm mặc một lát, hỏi: “Thầy Văn, tuy rằng tôi có tài nguyên, dù Tinh Lộ có thiếu tài nguyên đi chăng nữa cũng sẽ không thua kém, vì sao muốn tiếp nhận đồ của tôi? Nói gì thì nói đây không phải là phương pháp tối ưu cho bên thầy.”

Dù sao hắn cũng muốn lui vòng, về sau cũng là người xa lạ, có chút lời nói nếu Văn Dữ nguyện ý để hắn hỏi, thì hắn cũng không cần câu nệ.

Văn Dữ nói: “Lúc trước tôi vẫn ở Tinh Lộ, tài nguyên có bao nhiêu đều đổ lên người tôi, để tôi làm là tốt nhất, nhưng lại không công bằng cho các nghệ sĩ còn lại. Bây giờ tôi tách ra ngoài, khẳng định sẽ mang đi không ít tài nguyên, còn công ty sẽ lâm vào thế bị động, thương gia muốn chờ xem công ty phát triển thế nào mới quyết định đầu tư tiếp, không có tài nguyên hậu đãi, thì các nghệ sĩ làm sao phát triển. Tôi làm cổ đông, theo lý nên tranh thủ kiếm vài tài nguyên cho nghệ sĩ nhà mình, để công ty có thể ổn định phát triển, bồi dưỡng ra nhiều nghệ sĩ có giá trị. Cậu là phương thức nhanh nhất tôi có thể nghĩ tới, tài nguyên của cậu sẽ giúp cho Tinh Lộ một con đường mới, để nhóm thương gia nhìn thấy giá trị của Tinh Lộ, thì bọn họ mới nguyện ý đầu tư một lần nữa.”

Diệp Diễm Thanh tùy ý quấn tấm chăn lên người: “Lấy kết hôn để trao đổi tài nguyên, có phải không đủ sáng suốt hay không?”

“Ở trong giới này, trao tay tài nguyên chia làm hai hình thức, một là kết hôn, lén trao tay, người ngoài không nói được; hai là loại mà người người nhà nhà đều biết, không nói trước mặt, chỉ nói sau lưng. Cậu có biết loại này gọi là gì không?”

Diệp Diễm Thanh mờ mịt: “Là cái gì?”

Văn Dữ cười nhẹ: “Bao dưỡng, quan hệ thể xác. Có cần tôi nói thẳng ra không?”

Diệp Diễm Thanh không đỡ nổi. Từ lúc debut, hắn đã có vận khí không tồi, ngày thường có Ngải Trừng che chở, lại có fans ủng hộ, cho nên cũng không gặp phải những chuyện khó nói đó.

Hắn không nói lời nào, Văn Dữ coi như hắn không rõ, tiện đà giải thích: “Chính là quy tắc ngầm đó, dùng thân thể đổi tài nguyên. Hai ta nếu đi theo con đường thứ hai thì cậu là kim chủ, còn tôi là người bị bao……”

“Tôi biết rồi, không cần giải thích.” Diệp Diễm Thanh vội vàng ngắt lời đối phương.

Văn Dữ lại khôi phục ngữ khí như lúc ban đầu, mang theo chút gợi cảm: “Nếu là loại quan hệ thứ hai, thì quả thực sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng tới hình ảnh của tôi. Quan hệ hôn nhân tuy có phiền phức một tí, nhưng hảo tụ hảo tán rất hợp cho cậu và tôi.”

Văn Dữ đã suy xét chu toàn mọi thứ, Diệp Diễm Thanh cũng hiểu nếu phải chọn giữa phương thức một hay hai, thì kết hôn là lựa chọn tốt nhất.

“Nếu cậu đồng ý, thì chúng ta có thể tìm thời gian gặp mặt nói chuyện.” Văn Dữ đề nghị.

Gió bên ngoài khá lớn, vang lên tiếng vù vù phân tán lực chú ý của Diệp Diễm Thanh. Gió cuốn lấy nước mưa hất vào nhà qua cửa sổ, làm căn phòng có chút lạnh lẽo, như là hắn không còn sự lựa chọn nào khác. Hắn không đi bước này, sẽ không thoát ra khỏi giới giải trí, cũng như không thể đi ra ngoài mà không dính nước mưa.

“Thầy Văn khi nào rãnh? Tôi lúc nào cũng được.” Diệp Diễm Thanh hỏi. Hắn xác định Văn Dữ có thực lực tiếp nhận tài nguyên của mình, nhìn toàn bộ giới giải trí này, không có ai phù hợp hơn Văn Dữ, nên hắn không cần phải do dự nữa.

Giọng Văn Dữ lộ ra chút vui vẻ: “Ngày mai đi. 7 giờ tối ngày mai, địa diểm gặp mặt tôi sẽ phát định vị cho cậu.”

Vì để đảm bảo bí mật, Văn Dữ chọn một hội quán cao cấp. Không có trang trí phù phiếm, cũng không có nhân viên ân cần quá mức, hội quán này tạo cảm giác thoải mái thanh tân, là nơi không cần phải uống rượu mà vẫn bàn được công việc.

Nhân viên phục vụ được bồi dưỡng có tố chất hướng dẫn Diệp Diễm Thanh vào phòng riêng, dọc đường đi không nói lời thừa thãi, cũng không tò mò soi mói, vẫn duy trì khoảng cách đi trước Diệp Diễm Thanh.

Hôm nay, Văn Dữ mặc áo sơ mi màu xám, cởi bỏ ba nút áo trên cùng, cơ bắp thân thể được rèn luyện nhiều năm như ẩn như hiện theo từng động tác. Quần jeans đậm màu bao lấy đôi chân dài thẳng tắp, phi thường hoàn mỹ. Ngay cả Diệp Diễm Thanh trước giờ được mọi người khen dáng hình đẹp cũng có chút đỏ mặt khi đối diện với đối phương.

Đây là lần đầu tiên Diệp Diễm Thanh gặp Văn Dữ ở ngoài đời. Theo lý thuyết bọn họ đều ở trong giới, hẳn là đã gặp gỡ qua các lễ trao giải.  Nhưng không, có thể là người ngoài giới đọc tin tức cho rằng hai người bất hòa, làm các nhà tổ chức sự kiện không dám mời hai người cùng lúc, sợ đắc tội cả hai người, dần dần trở thành điều cấm kị trong giới.

“Xin chào thầy Văn.” Diệp Diễm Thanh chủ động chào hỏi.

Văn Dữ đánh giá Diệp Diễm Thanh một phen, đồng thời ngồi thẳng dậy, không còn tùy ý như lúc chỉ có bản thân mình trong phòng, nở nụ cười thân thiện: “Mời ngồi, cậu uống gì nhỉ?”

“Nước lọc là được ạ.” Diệp Diễm Thanh không thường tới mấy nơi này, cũng như chỉ uống nước lọc với người chưa thân thiết, một lựa chọn an toàn của hắn.

Văn Dữ cầm chai nước chưa mở rót ra ly cho hắn, nhân viên phục vụ thấy không có yêu cầu gì nữa liền rời đi.

Nhìn Diệp Diễm Thanh trong khoảng cách gần, trong đầu Văn Dữ chỉ nhảy ra bốn chữ “Mặt mày như họa”: “Người khác làm mọi cách để vào giới, còn cậu đang đứng trên đỉnh cao lại muốn lui vòng, vì sao vậy?”

Diệp Diễm Thanh cầm ly nước, rũ mắt nói: “Chuyện cá nhân, không tiện nói.”

Trên người Văn Dữ có mùi nước hoa như có như không chạm vào khứu giác của Diệp Diễm Thanh, mùi gỗ trầm với da thuộc, cuồng dã không kiềm chế, công kích nam tính, cùng với bộ quần áo Văn Dữ mặc hôm nay, kích thích Diệp Diễm Thanh không dám thả lỏng. Giống như hắn chỉ cần vừa lật người, thì sẽ bị cắn yết hầu, trở thành món thịt cá tươi ngon.

Văn Dữ không thất vọng, cũng không miễn cưỡng, gật đầu nói: “Cậu không hối hận là được. Cái giới này đã lui rồi thì khó quay lại.”

“Tôi biết.” Hắn thật sự quyết tâm mới đi tới bước này.

Văn Dữ cười nhẹ, khá là quyến rũ, làm Diệp Diễm Thanh có chút thất thần, quả thực người ta không nói ngoa Văn Dữ có nhan sắc hơn người, gương mặt vừa soái vừa kiêu ngạo chỉ cần cười nhẹ thì như là cảnh đẹp ý vui.

Giọng nói trầm ấm của Văn Dữ lại vang lên: “Hôm nay là thứ hai, bảng xếp hạng mới lên rồi nhỉ. Nếu các fans mà biết trong khi bọn họ đang xé xác nhau, còn chúng ta ngồi ở đây nói chuyện phiếm, thì chắc sẽ tạc mao hết cả đám.”

Diệp Diễm Thanh cũng cười, mối quan hệ mặt trăng không chạm mặt trời giữa hắn và Văn Dữ cũng do fans đặt ra: “Thầy cũng biết nếu chuyện kết hôn này truyền ra ngoài, thì sẽ gây tiếng vang lớn thế nào.”

“Tôi quyết định làm như vậy là đảm bảo quyền lợi của mọi người, bao gồm cả cậu. Đến lúc đó đăng thông cáo lên internet, ai cũng có lợi, không mệt.”

Đúng vậy, không ai hiểu rõ lợi ích từ lưu lượng hơn Diệp Diễm Thanh, đến lúc đó lưu lượng càng cao càng chiếm nhiều ích lợi hơn.

“Chuyện tiếp theo cần thầy để tâm giúp rồi.” Diệp Diễm Thanh nói, “Thầy cần tôi làm gì cứ nói đi ạ.”

Văn Dữ bắt chéo hai chân, ý cười nơi khóe miệng không thay đổi: “Trước tiên đổi xưng hô đi đã, tôi lớn hơn cậu mấy tuổi, nhưng chúng ta còn chưa đến mức đó, dùng kính ngữ nghe phiền quá.”

Diệp Diễm Thanh nghe lời gọi: “Anh Văn Dữ.”

Văn Dữ lớn hơn hắn sáu tuổi, cũng không chênh lệch quá lớn.

Văn Dữ vừa lòng, tiếp tục nói: “Có hai việc cần cậu làm, cậu có thể về bàn với người đại diện rồi trả lời với tôi. Một là chúng ta làm hợp đồng hôn nhân, cho nên phải có thỏa thuận trước hôn nhân, từng người định ra nội dung, rồi họp bàn; hai là bên tôi yêu cầu cậu kí hợp đồng quản lý với Tinh Lộ, Tinh Lộ sẽ giúp cậu quản lý các công việc còn lại, để cậu lui vòng. Hiện tại cậu không có công ty quản lý, chỉ nhờ vào người đại diện thì có rất nhiều bất lợi. Tinh Lộ sẽ không nhận thêm công việc cho cậu, chỉ dời đi tài nguyên của cậu mà thôi.”

Bởi vì chuẩn bị để lui vòng, cho nên sau khi hết hạn hợp đồng với Gia Nghệ, Diệp Diễm Thanh không ký với công ty nào nữa, cũng không lập phòng làm việc cho mình. Chỉ có Ngải Trừng đi theo hắn, giúp hắn xử lý công việc.

Hai việc này đều nên làm, Diệp Diễm Thanh nói: “OK. Tôi sẽ xem hợp đồng hôn nhân trước rồi mới quyết định.”

“Tất nhiên.”

Còn thỏa thuận trước hôn nhân, đơn giản là vấn đề tài sản và điều kiện bảo mật, dù Văn Dữ không nói, nhưng Diệp Diễm Thanh sẽ đề cập, không chừa chỗ cho bất kì hiểu lầm nào.

Bàn xong chính sự, Văn Dữ hỏi: “Cậu ăn cơm chưa?”

“Dạ rồi. Anh Văn Dữ còn chưa dùng bữa nữa ạ?”

“Ừ, lười ăn. Mấy ngày nay cơm tối đều là cỏ, không thú vị.”

Ăn cỏ là chỉ ăn salad, hoặc là nước cất nấu rau xanh, không có mùi vị, rất là khó chịu, là thực đơn hằng ngày của nghệ sĩ.

“Muốn giảm cân sao?” Diệp Diễm Thanh cảm thấy Văn Dữ hoàn toàn không cần giảm cân, hoàn hảo lắm rồi.

Văn Dữ xua xua tay: “Không phải, quý dạ dày nên kiêng ăn mà thôi.”

Nghệ sĩ căn cứ vào nhu cầu của bản thân, ăn theo thực đơn của chuyên gia dinh dưỡng là chuyện bình thường, giống như bị đau dạ dày phải ăn cơm ngày ba bữa.

“Kiên trì một chút là qua.” Diệp Diễm Thanh cũng từng trải qua, không phải không chịu nổi.

Văn Dữ nhìn hắn giây lát, cầm lấy túi xách đặt bên cạnh bàn trà, cười như không cười mà nói: “Anh mời cậu ăn cỏ, cậu mời anh ăn thịt, thế nào?”


Thỏa thuận trước hôn nhân, hay còn gọi là Prenup (prenuptial agreement), là hợp đồng được ký kết giữa 2 người chuẩn bị kết hôn, nó quy định về quyền và nghĩa vụ về tài sản của họ đối với nhau và đối với người thứ ba trong suốt thời kỳ hôn nhân (từ khi kết hôn đến khi ly hôn hoặc chấm dứt hôn nhân do một người chết), hợp đồng này chỉ phát sinh hiệu lực khi họ thực sự kết hôn.

Trước khi kết hôn bạn hoàn toàn sở hữu mọi tài sản của bạn (đã có, đang có và sẽ có), mọi tài sản, mọi thu nhập bạn có được chỉ là của riêng bạn, bạn muốn định đoạt như thế nào cũng được.

Tuy nhiên, sau khi kết hôn điều này hoàn toàn khác: pháp luật của tất cả các quốc gia đều quy định về chế độ tài sản của vợ chồng, có nghĩa là nếu như bạn không có một thỏa thuận nào khác thì bạn mặc nhiên tuân theo quy định đó và bạn không hề được toàn quyền sở hữu, bạn không thể tự do định đoạt tài sản mà bạn gây dựng nên nữa.

Ví dụ: Trước khi kết hôn, bạn kiếm được 3 tỷ đồng qua một vụ làm ăn. Bạn thích mua 1 con vios, bạn ra salon ô tô và lái về luôn; bạn muốn mua cho bạn gái một căn hộ chung cư bình dân, bạn mua được luôn sau một vài thủ tục; bạn mang tất cả số tiền đấy đi làm từ thiện, bạn hoàn thành việc gửi tiền cho tổ chức từ thiện sau một vài thao tác chuyển tiền; bạn mang tiền về xây cho bố mẹ một căn nhà khang trang, sau vài tháng bố mẹ bạn có nhà để ở và bố mẹ bạn sung sướng vì được ở nhà con xây cho…. Sau khi kết hôn, 3 tỷ đấy là tài sản của vợ chồng, thế có nghĩa là bạn mang 200 ngàn đi mua một cái áo thì sẽ phải được sự đồng ý của người kết hôn với bạn hay sao? ấy là chưa nói đến việc nếu người thân, bạn bè của bạn khó khăn bạn cũng chẳng thể tự do mang tặng họ vài trăm triệu.

Nguồn: https://prenupvn.wordpress.com/2015/01/01/prenup-la-gi-mot-cach-giai-thich-de-hieu-nhat/

Còn về nước hoa Văn Dữ dùng thì có thể tham khảo Tom Ford Oud Wood, Tuscan leather, Fucking Fabulous. Hoặc là Jo Malone Oud and Bergamot, Wood Sage and Sea salt, Black Cedarwood and Juniper.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s