Tri kỷ – 17

Edit + Beta: Alice

Trở về điều tra hộ tịch, Hoa Sùng bước đầu hiểu biết thân thế của Hà Dật Đào.

24 năm trước, Hà Dật Đào sinh ra ở một thị trấn xa xôi nhất tỉnh Hàm, cha có chướng ngại tâm lí còn mẹ bị bọn buôn người lừa bán đến phương bắc. Mười mấy tuổi Hà Dật Đào dắt mẹ chạy trốn khỏi tỉnh Hàm, bởi vì không có văn hóa, tuổi lại nhỏ, chỉ có thể dựa vào làm việc vặt sống qua ngày. Không lâu sau đó mẹ bị xe đâm chết, Hà Dật Đào vì vậy nhận được không ít tiền bồi thường. Dựa vào số tiền này, Hà Dật Đào an ổn sinh sống ở Lạc Thành, ban ngày đi học, buổi tối đến quán bar hầu rượu, bởi vì vẻ bề ngoài thanh thuần nên rất nhanh sau đó được người ta nhìn trúng, sau đó trở thành “Người thứ ba”. Bởi vì thường xuyên bị vợ người khác đến bắt ghen nên Hà Dật Đào cầm tiền chia tay, tập tành hùn vốn với người khác bán sỉ rau quả.

Sau khi hoàn thành đại học ban đêm, Hà Dật Đào lấy lại vốn mở cửa hàng hoa Đào Yêu ở chợ Hoa Điểu Ngư Sủng.

Lúc ban đầu, cửa hàng không ở ngay cổng chợ, mà là ở sâu bên trong chợ vì giá thuê rẻ. Hà Dật Đào bán cũng không phải hoa nhập khẩu đắc tiền mà là lấy hoa giá thấp từ người bán sỉ, bởi vì bản thân hoa không xuất chúng, vị trí cửa hàng hoa cũng hẻo lánh, lúc mới bắt đầu doanh thu của tiệm không khá hơn các tiệm hoa khác trong chợ là bao.

Bất quá không bao lâu sau, tiệm hoa Đào Yêu liền nổi tiếng.

Tuy Hà Dật Đào là cô gái đến từ tỉnh lẻ, nhưng vì đi theo đại gia một thời gian cùng với có khiếu thẩm mỹ, hơn nữa đôi bàn tay khéo léo, người ta chỉ bán hoa còn Hà Dật Đào thì bán hoa trang trí. Có không ít bạn trẻ đến đây một lần thì sẽ không ghé cửa hàng nào khác nữa, không chỉ tự mình mua, còn giới thiệu bạn bè đến đây ủng hộ. Hà Dật Đào bắt được linh cảm, bắt đầu tự chụp hình đăng lên Weibo, viết lời tựa, hấp dẫn không ít khách hàng.

Lúc ấy có người nói, bà chủ của Đào Yêu là đóa hoa xinh đẹp nhất trong tiệm, thậm chí có người còn gọi Hà Dật Đào là thần tiên tỉ tỉ.

Hà Dật Đào thông minh, ngày hôm sau liền thuê một bộ áo dài chụp hình với hoa đăng lên Weibo, đặt tên là Tiên tử và hoa.

Bởi vì hình ảnh quá đẹp nên được rất nhiều người chuyển phát, không lâu sau tạo thành hot search đưa tới rất nhiều phóng viên.

Quản lí chợ nhìn thấy liền sửa chữa mặt tiền cổng lớn một chút, sửa sang thành nhà gỗ kiểu Tây cho Hà Dật Đào mướn.

Bản thân Hà Dật Đào cũng háo thắng, không giống với những thanh niên cùng tuổi, chịu khó thức khuya dậy sớm không khác gì các tiểu thương trong chợ.

Năm ngoái sau khi bình chọn “Bà chủ đẹp nhất Lạc Thành” kết thúc, Hà Dật Đào càng thêm nổi tiếng, cũng từ lúc này, các loại tin đồn về xuất thân của cô ta càng bay khắp nơi.

Hà Dật Đào đối xử hòa hòa khí khí, không có mâu thuẫn gì với các tiểu thương xung quanh, thuận tiện giúp đỡ lẫn nhau. Nhưng có không ít người sau lưng nói Hà Dật Đào là tiện nhân, giựt chồng này nọ. Cũng có người nói Hà Dật Đào nên đi chết đi.

“Thời gian Hà Dật Đào tử vong là ngày 17 tháng 5, khoảng từ 10 giờ đêm đến 12 giờ sáng, ngay sau khi thi thể Trịnh Kỳ được phát hiện.” Từ Kham cầm thi kiểm báo cáo nói: “Đối chiếu DNA từ tinh dịch trong áo mưa trên lầu hai, xác định người đàn ông tên là Lưu Gia, âm đạo của Hà Dật Đào cũng có thành phần giống với áo mưa. Lý Huấn về phân cục lấy được mẫu chân giày, tương xứng với Lưu Gia.”

“Chúng ta xem xét theo dõi buổi tối ngày 17, Hoa đội anh xem.” Viên Hạo xoay notebook, “Người này rời đi từ cửa Tây lúc 11 giờ, cử chỉ hoảng loạn, tuy rằng hình ảnh tương đối mơ hồ, nhưng trải qua xử lý, nhìn ra được đúng là Lưu Gia.”

“Vậy có lông từ động vật là như thế nào?” Liễu Chí Tần vẫn luôn không nói chuyện, lúc này đột nhiên ngắt lời, ngẩng đầu từ báo cáo thi kiểm, “Tóc Hà Dật Đào vì sao có lẫn lông động vật?”

“Tạm thời còn chưa thể xác định là lông từ động vật nào.” Từ Kham nói xong lập tức lấy tới túi vật chứng, bên trong đúng là lông động vật gỡ xuống từ tóc Hà Dật Đào.

Hoa Sùng cầm lấy chăm chú nhìn một lát, “Màu nâu đậm ánh vàng, này, nhìn có chút mềm giống với lông chó con.”

“Tôi cũng đoán là lông chó con.” Từ Kham nói: “Cũng có thể là trùng hợp. Dù sao cũng là chợ Hoa Điểu Ngư Sủng không thiếu chính là mèo con chó con. Mùa này khô ráo, chó mèo hay rụng lông, đừng nói Hà Dật Đào trường kỳ làm việc ở chợ, chính là chúng ta đi một chuyến, trên người trên đầu cũng vô cùng có khả năng dính đầy lông động vật.”

“Nhưng Hà Dật Đào tắm xong.” Liễu Chí Tần ngón tay chỉ chỉ trên báo cáo, “Trên báo cáo có ghi làn da nạn nhân có vết tích của sữa tắm, tóc cũng được gội sạch sẽ. Vì sao lông chó con dính trên tóc của nạn nhân?”

“Này……” Từ Kham không trả lời, các tổ viên bắt đầu thấp giọng thảo luận.

“Có khả năng là sau khi nạn nhân tắm rửa, lông chó con ngoài ý muốn dính trên tóc nạn nhân.” Mười ngón tay Hoa Sùng lồng vào nhau, trong lòng cảm thán Liễu Chí Tần tinh tế, cửa phòng họp đột nhiên bị đẩy ra.

Trương Mậu mở cửa, thở hồng hộc, “Lưu Gia và Lương Yến Tử đã tới!”

Ngồi trong phòng thẩm vấn Lương Yến Tử sớm đã không còn vẻ kênh kiệu như khi ở chợ. Khuôn mặt tiều tụy, ánh mắt lại hàm chứa một chút cuồng loạn, mái tóc được chải chuốt tỉ mỉ giờ đây rối bù, dường như già hơn vài tuổi.

“Tra nam xứng đáng với tiện nhân, ai mà muốn thiên trường địa cửu với hắn.” Chị ta hắc hắc cười hai tiếng, “Một người bị sát hại, một người bị phán tử hình, còn không phải là thiên trường địa cửu sao?”

Liễu Chí Tần hỏi: “Nói như vậy, chị đã xác định Lưu Gia là hung thủ giết hại Hà Dật Đào?”

Lương Yến Tử hừ lạnh hai tiếng, “Không phải hắn thì còn có thể là ai? Mọi người đều nói Hà Dật Đào lúc chết không có mặc quần áo. Từ lúc Lưu Gia chia tay với tôi, tối nào chẳng đến cửa hàng hoa? Tôi nói này hai tên gian phu dâm phụ này là đáng đời, Lưu Gia vì một lần thất thủ mà giết chết tiện nhân đó.”

Liễu Chí Tần biết Hà Dật Đào không phải là chết trên giường, chỉ là nghe Lương Yến Tử nói như thế, trong lòng không khỏi có chút cảm thán.

Một người con gái trẻ tuổi xinh đẹp bị sát hại, không đến một ngày, các lời đồn không hay về cô ấy lan truyền khắp nơi. Mọi người đều cho là mình đúng, cứ như mình là người chứng kiến tận mắt cái chết của cô ta.

Lấy lại tinh thần, Liễu Chí Tần nói: “Chị và Lưu Gia đã chia tay?”

“Cái loại tra nam ăn tạp này đó hả?” Lương Yến Tử nghĩ đến thông thấu, “Gã là con trai của ông chủ bán vật dụng gia đình, nhà có tiền, nhưng nhân phẩm quá low. Mấy năm nay tôi có mắt như mù mới đi quen gã, nếu bắt được thì tôi phải đòi lại tiền đền bù đánh mất tuổi thanh xuân của mình. Mỗi lần gã léng phéng với ai mà tôi bắt được sẽ nhận tiền bồi thường. A, cái loại người như gã nên chết đi, sống làm gì cho chật đất chứ!”

Liễu Chí Tần thuận đường hỏi: “Đa số nhóm tiểu thương không thích Hà Dật Đào phải không?”

“Chỉ có mấy gã đàn ông mới thích!” Lương Yến Tử cười đầy khinh miệt, “Cái loại gái điếm làm tiền này xứng đáng bị gã tra nam đó giết hại. Đúng rồi, Lưu Gia sẽ bị phán tử hình đúng không?”

“Tôi không có giết người!” Lưu Gia đầu đầy mồ hôi, không ngừng vặn vẹo trên ghế. Sợ hãi, kinh hoảng, khiếp đảm tụ tập trong mắt gã.

Hoa Sùng ném túi vật chứng có chứa áo mưa trước mặt gã, “Buổi tối ngày 17 anh có mặt ở cửa hàng hoa của Hà Dật Đào, hai người đã có quan hệ tình dục. Chúng tôi đã kiểm tra tinh dịch có trên áo mưa, DNA là của anh.”

Lưu Gia nhìn chằm chằm túi vật chứng, khóe mắt như muốn nứt ra, đôi tay nắm chặt, vai lưng run rẩy không ngừng.

“Anh hốt hoảng chạy ra ngoài từ cửa Tây lúc 11 giờ tối.” Hoa Sùng nói tiếp: “Cửa Tây là cửa xa nhất từ cửa hàng hoa, bên ngoài tương đối hoang vắng, không dễ bắt xe. Tại sao anh không đi ra từ cửa chính mà chạy tới cửa Tây?”

“Tôi……” Lưu Gia mặt đầy mồ hôi, “Tôi làm chuyện không trong sáng với Đào Tử thì nào dám chạy ra cửa chính!”

“Không trong sáng?” Hoa Sùng đã nghe được chuyện chia tay giữa Lương Yến Tử và Lưu Gia, “Anh độc thân, Hà Dật Đào cũng độc thân, tuy rằng là anh trước đây phản bội Lương Yến Tử mà hai người đã chia tay, thì quan hệ giữa anh và Hà Dật Đào có gì mà không trong sáng?”

“Ai nói tôi cặp với cô ta?” Lưu Gia cãi cọ nói: “Tôi không có!”

“Không có?”

“Tôi đâu có đâu?” Lưu Gia xoa xoa tay chỉ, “Tôi thấy cô ta đẹp gái nên chỉ muốn ngủ với cô ta vài lần thôi.”

Hoa Sùng âm thanh lạnh lùng nói: “Chỉ là hưởng thụ đúng không?”

Lưu Gia gãi gãi tóc, “Tôi không liên can gì đến cái chết của cô ta. Đang yên lành đi giết người làm gì? Mấy người ở chợ lắm mồm, còn bà tám Lương Yến Tử lại thích đem chuyện của tôi với Đào Tử nói xằng nói bậy. Tôi phiền muốn chết, nghĩ đi Tây Môn là an toàn nhất, chỗ đó buổi tối cơ bản không ai.”

Hoa Sùng cười, “Nói dối hay lắm.”

“Tôi không có!” Lưu Gia nóng nảy, “Tôi thật sự không có giết người, tôi làm xong liền chạy đi thiệt mà!”

“Nhưng tại sao Hà Dật Đào chết ở cửa hàng hoa sau khi quan hệ với anh?”

“Này…… Này mẹ nó không có quan hệ gì đến tôi hết!”

Hoa Sùng nhìn gã chằm chằm, “Kỳ thật anh biết Hà Dật Đào đã xảy ra chuyện, đúng không?”

Mặt Lưu Gia nghẹn đến mức đỏ bừng, gân xanh trên cổ đều hiện lên hết.

“Hà Dật Đào biến mất suốt 4 ngày, di động cùng máy bàn đều gọi không được, cửa chính cửa hàng bán hoa thì lại đóng chặt. Anh thật sự không nghĩ tới buổi tối hôm đó Hà Dật Đào xảy ra chuyện?”

“Tôi, tôi……”

“Thành thật nói ra đi.”

Lưu Gia khóc lóc, “Tôi thật sự không biết mà! Không biết thì tôi nói cái gì chứ?”

Hoa Sùng không nói.

Lưu Gia run rẩy trên chỗ ngồi nửa buổi, bắt đầu gạt lệ, “Buổi tối hôm đó tôi về nhà liền gọi điện thoại cho Đào Tử, hẹn bữa sau gặp mặt nhưng không ai bắt máy. Tôi cho rằng cô ta đã ngủ nên không nghĩ quá nhiều, quyết định ngày hôm sau trực tiếp đến cửa tiệm tìm cô ta. Nhưng sau đó mấy ngày, cửa hàng bán hoa cũng chưa mở cửa. Tôi ý thức được đã xảy ra chuyện gì đó nhưng tôi nào dám nói với ai chứ? Tôi mà hô lên một tiếng thì chẳng phải cảnh sát tìm tới tôi đầu tiên sao?”

“Chúng tôi hiện tại cũng là đang thẩm tra anh đó thôi.” Hoa Sùng nói.

Sắc mặt Lưu Gia khó coi đến cực điểm, bất chấp tất cả, “Dù sao tôi không có giết cô ta, các người không có chứng cứ, nếu các người dám tra tấn bức cung, tôi, tôi……”

“Đừng có ‘tôi’ nữa.” Hoa Sùng không kiên nhẫn mà vẫy vẫy tay, “Hung thủ có phải là anh hay không chúng tôi sẽ điều tra rõ. Tôi nói trước anh vào đây rồi phải hợp tác với bọn tôi.”

Lưu Gia tựa hồ là bị Hoa Sùng dọa sợ, dán chặt ở trên ghế, nửa ngày không dám nói lời nào.

Liễu Chí Tần mở cửa, liếc mắt nhìn Lưu Gia một cái, lại nghiêng người, “Hoa đội, tôi có việc phải nói với anh.”

Gió đêm nóng hừng hực, Liễu Chí Tần ngậm một cây kem vị bạc hà, “Hoa đội, anh cảm thấy hung thủ là Lưu Gia sao?”

Hoa Sùng ăn nhanh, cắn hai phát là hết cây kem, trong tay chỉ còn một miếng gỗ trơn bóng, “Anh tạm thời chưa phát hiện động cơ gây án của gã ta. Hơn nữa với loại người như gã này, ỷ có nhan sắc nhưng lại nhát gan, không có khả năng giết người.”

“Camera theo dõi cũng không có phát hiện gì hết.” Liễu Chí Tần nói: “Nếu hung thủ là một người khác thì khẳng định khẳng định hắn rất quen thuộc đường đi nước bước trong chợ. Có thể không phải là tiểu thương mà là khách hàng quen thuộc.”

“Phạm vi này quá lớn, khó tìm hiểu lắm.” Hoa Sùng ném miếng gỗ vào thùng rác, “Án tử này có vài phần tương tự với Trịnh Kỳ, chỉ cách nhau vài tiếng đồng hồ mà thôi, có thể là cùng một hung thủ.”

“Đúng vậy, cắt yết hầu, moi tim, sau khi gây án rửa sạch sàn nhà, đóng cửa.” Liễu Chí Tần lau khóe môi, “Vừa rồi em vẫn luôn suy nghĩ về lông động vật kia. Nếu thật là lông của chó con thì em có một suy đoán.”

“Nói nghe thử xem.”

“Trái tim Trịnh Kỳ và Hà Dật Đào đều bị mất, chúng nó chắc là bị hung thủ mang đi. Nhưng hung thủ lưu trữ chúng nó, sẽ không sợ một ngày kia trở thành chứng cứ sao?” Liễu Chí Tần nói: “Thu thập bộ phận trên thân thể người bị hại là chi tiết thường thấy trong các vụ án báo thù, sẽ mang về cảm giác thành tựu cho hung thủ. Em vốn dĩ cho rằng, hung thủ có khả năng đem chúng nó giấu ở đâu đó, ngâm formalin. Nhưng hôm nay nhìn đến báo cáo thi kiểm nhắc tới lông động vật, lại nghe anh nói đây có lẽ là lông chó con thì em đột nhiên nghĩ đến chúng nó còn có một nơi để đến nữa.”

Tạm dừng một lát, Liễu Chí Tần nhìn về phía Hoa Sùng, “Chúng ta thường xuyên nghe được một câu tục ngữ —— lương tâm bị chó ăn.”

trinh thám

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

🎄❄️”It’s beginning to look a lot like Christmas. Every where you go” ❄️🎄

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: