Tri kỷ – 16

Edit + Beta: Alice

“Người chết tên là Hà Dật Đào, 24 tuổi, bà chủ của tiệm Đào Yêu.” Đại đội trưởng phân cục Trường Lục  Cát Mãnh đưa bao tay và nylon bảo vệ giày đưa cho Hoa Sùng, chỉ tay hướng cảnh giới, “Hiện trường ở bên đó.”

“Tình huống thế nào vậy anh?” Hoa Sùng hỏi.

“Ghê lắm! Lại thêm án mạng nữa!” Cát Mãnh vừa đi công tác về chưa kịp nghỉ ngơi đã bị phó đội trưởng Tiền Chí Phong liên hoàn call gọi vào hiện trường, sắc mặt đầy mệt mỏi, thở dài nói: “Hoa đội, tôi biết các cậu còn án tử ở đại học Lạc cần phải phá nữa nhưng Chí Phong nói với tôi, may mắn là ngày hôm đó có cậu chỉ đạo nếu không cậu ta không biết làm thế nào. Mấy ngày nay các cậu cũng vất vả rồi, vốn dĩ tôi muốn tự xử lý chuyện bên này, nhưng người dân xung quanh nói, người chết là người nổi tiếng, năm ngoái còn được phong danh hiệu ‘Hoa hậu Quý bà Lạc Thành’.”

Hoa Sùng biết bình chọn kia.

Mấy năm nay cả nước rộ lên phong trào bình chọn “Đẹp nhất”, các ngành các nghề đều thích bình chọn “Đẹp nhất”, mặc kệ anh làm nghề gì hay có bao nhiêu cống hiến. Hai từ này ban đầu nghe thì hay hay, “Giáo viên đẹp nhất”, “Bác sĩ đẹp nhất”, vân vân và mây mây…… Nhưng nghe riết thì lỗ tai như đóng kén mệt mỏi, không khỏi làm người khác phải hỏi —— sao mà ai cũng là “Đẹp nhất”? Rốt cuộc là đẹp thật sự, hay là tuyên truyền vô tôi vạ, không biết tìm từ gì khác ngoài “Đẹp nhất” hay sao?

“Hà Dật Đào nổi tiếng là người đẹp, được nhiều người để ý nên tôi phải gọi cho Trần đội xin ý kiến.” Cát Mãnh phe phẩy miếng giấy carton tạo gió, mặt đầy mồ hôi, “Trần đội nói gọi cậu đến xem. Ai mà biết được vừa dứt lời thì mấy đứa nhỏ nói không tìm thấy trái tim Hà Dật Đào.”

Sắc mặt Hoa Sùng khẽ biến, “Không thấy trái tim? Trạng thái người chết thì sao?”

“Chỉ có trái tim bị mất, thi thể bị phanh ngực, nhưng tương đối hoàn chỉnh.” Cát Mãnh nói: “Điểm này bất đồng với vụ án đại học Lạc, nhưng tôi vẫn cảm thấy hai vụ án này có liên hệ với nhau.”

Lúc này, pháp y Từ Kham chạy tới sau khi khám xét cơ bản. Ngân kiểm viên cầm theo thùng dụng cụ đi ra, Cát Mãnh bước nhanh hỏi: “Có phát hiện gì không?”

Ngân kiểm viên vừa thấy Hoa Sùng cũng ở đây lập tức nghiêm túc, “Xem xét vết máu văng trên tường thì nơi này khẳng định là hiện trường đầu tiên, sàn nhà xung quanh thi thể có vết máu, có phản ứng luminol, nhưng toàn bộ khu vực lầu một, chúng tôi không tìm thấy dấu chân nào khác lạ, cũng như không có dấu chân người chết.”

“Này……” Cát Mãnh lớn giọng quát: “Sao có thể không có dấu chân? Hung thủ biết bay hả!”

“Hung thủ rửa sạch sàn nhà.” Hoa Sùng nói: “Máu và dấu chân đều được rửa sạch, vết máu xung quanh thi thể được rửa sạch sau khi bị phanh thây.”

Ngân kiểm viên vội vàng gật đầu, “Chúng tôi lấy được rất nhiều dấu vân tay ở lầu một. Ở lầu hai thì lấy được dấu chân của Hà Dật Đào và một người đàn ông, cao ráo, còn cân nặng thì cần phải về kiểm tra. Còn có trong thùng rác trên lầu hai có hai áo mưa đã qua sử dụng, tôi sẽ lập tức kiểm nghiệm DNA.”

Hoa Sùng hỏi: “Lầu hai là khu vực sinh hoạt sao? Không phải chợ này chỉ có cửa hàng thôi sao?”

Cát Mãnh giải thích nói: “Quy định là như vậy nhưng quản lý không chặt chẽ, có không ít tiểu thương buổi tối sẽ ở lại tiệm. Tôi được biết Hà Dật Đào có thuê một căn phòng ở gần đây, nhưng ngủ tại cửa hàng bán hoa khá nhiều.”

“Mặt đất lại bị rửa sạch.” Từ Kham thấp giọng nói.

“Ừ, vào trong xem trước.” Hoa Sùng gật đầu, cùng Từ Kham tiến vào cửa hàng bán hoa.

“Đào Yêu” là cửa hàng bán hoa cao cấp nhất chợ Hoa Điểu Ngư Sủng. Khác với các cửa hàng hoa khác là nó nằm ngay cổng chợ, thiết kế như nhà gỗ kiểu Tây, bên ngoài cửa sổ còn đặt vài bồn hoa nho nhỏ. Hoa Sùng có đi ngang qua nhưng chưa bao giờ vào. Hoa Sùng thích mua các loại cây cảnh hơn là hoa tươi tặng người.

Nhưng Hoa Sùng đã gặp qua Hà Dật Đào.

Chỉ cần tới chợ là gặp được Hà Dật Đào, bởi vì “Đào Yêu” là một địa điểm nổi tiếng ở chợ. Hà Dật Đào thường xuyên mặc váy bố trang nhã ngồi bên cửa sổ, thanh thuần xinh đẹp, muốn không chú ý cũng khó.

Bất quá sinh thời có đẹp bao nhiêu thì khi chết thi thể lại thảm bấy nhiêu.

Hà Dật Đào nằm ngửa trên sàn nhà, cả người trần trụi, lồng ngực bị mở ra huyết nhục mơ hồ.

Từ Kham ngồi xổm xuống, cẩn thận xem xét thi thể.

“Thi cương đã giảm bớt, thời gian tử vong từ 3 ngày trở lên.” Từ Kham nâng lên cánh tay Hà Dật Đào, nhẹ nhàng lật lên mặt trong, “Sau lưng hiện lên thi đốm diện tích rộng, tình trạng ổn định, sau khi chết không bị di động, thi đốm nhạt màu, nguyên nhân là mất máu quá nhiều.”

Hoa Sùng cũng ngồi xổm xuống. Theo như lời ngân kiểm thì trên mặt đất tương đối sạch sẽ, chỉ có xung quanh thi thể có chút vết máu khô, nhưng trên tường có lượng lớn vết máu tạt lên, giống như vụ án Trịnh Kỳ. Anh nhìn cổ của thi thể, hỏi: “Hà Dật Đào bị cắt yết hầu giống với Trịnh Kỳ phải không?”

“Đúng vậy.” Từ Kham nâng phần đầu thi thể lên, “Khí quản, động mạch bị cắt đứt, mất một lượng máu khá lớn trong nháy mắt, miệng vết thương bằng phẳng, hung khí là dao sắc bén.”

Từ Kham nói xong liền chuyển hướng đến kiểm tra lồng ngực thi thể, rồi nói: “Hung khí tạo thành vết thương ở đây khác với hung khí dùng để cắt cổ, từ miệng vết thương như là……”

“Cái gì?”

“Để tôi nhìn kĩ.” Từ Kham nhíu mày, qua vài giây mới nói: “Như là kéo.”

“Kéo?” Hoa Sùng khó hiểu: “Kéo có thể cắt ngực?”

“Không phải kéo mà chúng ta hay dùng.” Từ Kham nhìn nhìn căn phòng đầy hoa tàn, “Là kéo của người làm vườn.”

“Hung thủ dùng kéo ở đây?” Hoa Sùng vội vàng gọi cho phân cục ngân kiểm viên, đối phương lại nói không phát hiện cây kéo nào dính vết máu hết.

“Thủ pháp hung thủ mổ ngực cực kì thô bạo.” Từ Kham khoa tay múa chân diễn tả bên cạnh thi thể: “Dùng lực đâm kéo xuyên da, sau đó cắt xương ngực. Bởi vì hung khí cũng không sắc bén, để lại rất nhiều vết thương. Cũng may chỗ vết thương không có phản ứng, cho thấy sau khi Hà Dật Đào chết hung thủ mới mở ngực lấy quả tim đi.”

Hoa Sùng vòng vài bước, nâng lên bàn tay người chết, “Mười ngón hoàn hảo, móng tay nguyên vẹn.”

“Mười ngón tay Trịnh Kỳ bị xăng đốt cháy.” Từ Kham hiểu rõ, “Cả hai đều bị mất trái tim có khả năng là cùng một hung thủ, nhưng các chi tiết thì không tương ứng. Trịnh Kỳ trước khi chết bị ẩu đả ngược đãi, còn trên người Hà Dật Đào chỉ có ba vết thương giãy giụa, hung thủ có thể là ‘ tích hương liên ngọc ’, cho cô ta chết nhẹ nhàng.”

Hoa Sùng lắc đầu, “Đây không phải là nhẹ nhàng, cũng không phải ‘ tích hương liên ngọc ’, cắt yết hầu là thủ đoạn giết người tàn nhẫn nhất.”

Từ Kham nhún nhún vai, “Ý tôi là tương đối giống với Trịnh Kỳ.”

Hoa Sùng đi đến một bên, cầm lấy một nhánh hoa hồng nhìn nhìn rồi thả về chỗ cũ. Hoa hồng kiều diễm như Hà Dật Đào.

“Được rồi.” Hoa Sùng nói: “Cậu về trước đi, tôi ở lại đây nhìn xem.”

Thân phận người chết được xác minh làm điều tra tương đối dễ dàng hơn.

Sau khi thành viên Tổ Trọng Án tới, Cát Mãnh liền thu đội. Hoa Sùng cảm thấy không sao vì đây là bổn phận của Tổ Trọng Án, xuất phát từ nội tâm thì cái chết của Hà Dật Đào có liên hệ với Trịnh Kỳ.

Khúc Trị còn dính với vụ án Trịnh Kỳ, người đi cùng Hoa Sùng tới chợ thú nuôi là Liễu Chí Tần. Từ lúc Hoa Sùng đi ra ngoài tiệm hoa đã thấy Liễu Chí Tần đi tới từ con hẻm nhỏ đối diện, đi theo bên cạnh là người đàn ông hơn 50 tuổi.

Người đàn ông này thấp bé, vẻ mặt kinh sợ không dám tới gần tiệm hoa dù chỉ còn mười bước chân là tới.

“Vị này là Tiêu Quốc Trung, quản lý chợ thú nuôi. Thi thể Hà Dật Đào là do chú phát hiện.” Liễu Chí Tần nói.

Lúc này một chiếc xe vận tải từ cửa lớn thong thả tiến vào, Hoa Sùng kéo Tiêu Quốc Trung vào bên hông, còn Liễu Chí Tần đi phía trước một bước, che người ở sau lưng.

“Ngồi xuống rồi nói.” Hoa Sùng quen thuộc với mọi người ở đây, thấy Tiêu Quốc Trung không muốn tới gần cửa hàng bán hoa, liền đến cửa hàng đối diện mượn mấy cái ghế dựa đến.

“Hà Dật Đào đã bốn ngày không mở cửa buôn bán.” Tiêu Quốc Trung thấp thỏm mà ngồi trên ghế, dư quang thường thường ngó nhìn hướng cửa hàng bán hoa, “Con bé này chịu thương chịu khó, từ khi mở cửa hàng hoa này chưa bao giờ thấy nó nghỉ bán lâu như vậy. Nếu như có chuyện gì như là phải đi xa nhập hàng đi nữa thì nó cũng sẽ nói với người kế bên. Hơn nữa bản thân con bé và cửa hàng là bộ mặt của chợ, một ngày có biết bao nhiêu khách hàng vào chợ sẽ đi ngang qua cửa hàng, nếu cửa hàng đóng cửa hoài thì sẽ không tốt.”

“Cho nên chú đến cửa hàng hoa này tìm cô ấy?”

Tiêu Quốc Trung vội vàng xua tay, giải thích rõ ý của mình, “Không phải tôi muốn đi tìm mà là bắt buộc phải đi. Tôi làm quản lí mỗi ngày phải đi tuần tra xung quanh, hôm qua có ông chủ hỏi tôi sao mấy bữa nay không thấy Hà Dật Đào buôn bán gì hết? Tôi nào biết!”

“Các chú phải có phương thức liên hệ với cô ấy đúng không? Sao không gọi điện thoại trước?” Hoa Sùng hỏi.

“Không ai bắt máy!” Tiêu Quốc Trung nói: “Di động tắt máy, điện thoại bàn thì luôn bận. Hôm nay là ngày thứ tư rồi nên cấp trên đưa chìa khóa bảo tôi tới nhìn xem. Tôi vừa mở cửa thì, má ơi!”

Thi thể Hà Dật Đào nằm ngay cạnh cửa ra vào, người thường dù tâm lí có vững cỡ nào cũng bị dọa sợ.

“Thật đáng tiếc, cô gái ngoan hiền thế mà.” Tiêu Quốc Trung nói: “Không biết chọc phải ai nữa!”

“Sao mà không biết?” Bà chủ cửa hàng bán túi xách kế bên lên tiếng, “Đào Tử đắc tội nhiều người lắm, chậc, con gái nhà lành sống không dễ dàng tí nào!”

Hoa Sùng biết chị ta họ Hoàng, nhấc cằm hỏi chị ta, “Chị Hoàng, tới đây hàn huyên tí chứ?”

“Tới ngay!” Chị Hoàng hơn bốn mươi tuổi, vì là phụ nữ trung niên nên bụng có hơi lớn, lắc qua lắc lại, “Đào Tử là người nổi tiếng nhất khu chợ này các cậu biết hén?”

Hoa Sùng gật đầu, “Cô ấy từng lên TV, trên tường còn dán biển Hoa hậu Quý bà kìa.”

Nghe vậy thì chị Hoàng hừ một tiếng, hạ giọng nói: “Phụ nữ á, sinh ra không nên quá xinh đẹp. Đào Tử đẹp thì đẹp thiệt nhưng mà nổi tiếng quá nên dễ khiến người khác ghen tị!”

“Chị có biết người nào không?”

“Quý bà đẹp nhất thì sao?” Chị Hoàng cười nhạo, “Tôi lớn tuổi hơn Đào Tử nên được xem là chị gái cô ấy đi ha? Tôi nói con gái lớn lên dễ nhìn là được rồi, đẹp quá làm chi để mấy đứa con gái khác ganh tị, còn mấy thằng đàn ông thì giành giựt nhau. Tôi nghe nói, Đào Tử là người hai mặt, trước thì chị chị em em thân mật với cô Lương, sau lưng thì câu dẫn bạn trai của người ta.”

Cái cô họ Lương này Hoa Sùng biết, là bà chủ cửa hàng thú nuôi, tên thật là Lương Yến Tử. Lần trước Hoa Sùng và Liễu Chí Tần đến đây còn tặng cho cô ấy chậu hoa nhài.

Nhưng mà Lương Yến Tử có bạn trai thì Hoa Sùng không biết.

“Các cậu biết Đào Tử vì sao rõ ràng có chỗ ở mà lại không về nhà, tối ngày ở tiệm hoa không?” Chị Hoàng bộc lộ thần thái bà tám của mình, “Cô ấy ở bên trong làm chuyện ấy ấy với bạn trai của cô Lương đó!”

trinh thám

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

🎄❄️”It’s beginning to look a lot like Christmas. Every where you go” ❄️🎄

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: