Tri kỷ – 15

Edit + Beta: Alice

“Liên tưởng như thế này thì tương đối gượng ép.” Liễu Chí Tần nói, “Chúng ta có thể nghĩ như vầy, có khả năng là tiềm thức bị ảnh hưởng, bởi vì trước đó không lâu chúng ta đã ghé chợ thú nuôi.”

“Cái này có lí.” Hoa Sùng gật đầu, “Vừa rồi anh thẩm vấn Doãn Siêu cậu ta cũng có tiềm thức phản kháng.”

Liễu Chí Tần cười nói: “Anh từng nói bất cứ manh mối nào liên quan tới án tử đều không thể bỏ qua nên em chỉ cần nghĩ tới thì sẽ nhớ kĩ, không chừng sau này còn cần dùng tới.”

Hoa Sùng bước lên trước vài bước, “Vấn đề hồi nãy em chưa trả lời.”

“Dạ? Vấn đề gì?”

“Tra internet đến đâu rồi?”

Liễu Chí Tần sờ sờ huyệt Thái Dương, “Có một chút khả nghi. Sau khi Trịnh Kỳ về nhàvẫn luôn xem phim truyền hình 《 Huyền Thiên Sơn Hà 》, có thể tra được trên laptop của cậu ta. Lúc xem phim cậu ta không liên lạc với ai, di động không có ghi lại.”

Hoa Sùng ngắt lời, “Là không có, hay là đã xóa bỏ?”

“Không có.”

“Cho nên hung thủ không liên lạc với Trịnh Kỳ mà là tự tiện tới nhà?” Hoa Sùng nhíu mày suy tư, “Vậy sao Trịnh Kỳ lại mở cửa cho hắn vào?”

“Đây là điều em thấy khả nghi nhất. Đêm hôm khuya khoắc, một người ở nhà, mặc dù là nam nhân cũng sẽ không dễ dàng mở cửa cho người lạ chứ? Di động và Wechat của Trịnh Kỳ em đều kiểm tra qua, không thấy người nào phù hợp với mô tả của chúng ta.”

Hoa Sùng trầm mặc một lát, “Đúng rồi, lần trước chúng ta suy đoán trước khi vào đại học Trịnh Kỳ có tham gia vào bạo hành ảo, phát hiện cái gì không?”

“Xin lỗi.” Liễu Chí Tần mím môi, “Đồng nghiệp Tổ Điều Tra Kỹ Thuật chưa mang máy tính của Trịnh Kỳ từ quê nhà về nên tạm thời em không có cách nào điều tra.”

Hoa Sùng đánh hai cái vào lưng Liễu Chí Tần, “Có gì mà phải xin lỗi, có phải lỗi của em đâu. Xảo phụ cũng khó làm không bột đố gột nên hồ mà.” (ý ảnh là vợ giỏi đến mấy nếu không có dụng cụ thì sao mà làm nên chuyện)

“Xảo phụ?”

“Vậy thì xảo phu?”

Liễu Chí Tần cười, không trả lời.

Trong lòng Hoa Sùng vừa rồi nghẹn đến mức hoảng, hiện giờ thả lỏng không ít, duỗi eo, “《 Huyền Thiên Sơn Hà 》 nổi tiếng vậy hả? Sao anh có cảm giác ai cũng xem phim này vậy nhỉ? Trước khi có án tử, Trương Mậu trốn trong văn phòng ngồi xem; khi đi Vạn Kiều tra án cũng nghe được không ít nhân viên thảo luận cốt truyện; trước khi Trịnh Kỳ xảy ra chuyện cũng đang xem……”

“《 Huyền Thiên Sơn Hà 》 là phim rất nổi tiếng năm nay, cổ phong huyền huyễn, giang hồ triều đình, nhiệt huyết anh hùng cùng nhi nữ tình trường, tương đối hấp dẫn ngườixem.” Liễu Chí Tần một bên nói một bên mở di động tìm kiếm, “A, toàn là diễn viên lưu lượng, hiệu ứng không tồi, hơn nữa tác giả nguyên tác rất nổi tiếng, thiên thời địa lợi nhân hòa, không nổi tiếng cũng uổng.”

“Phải không? Phá án xong anh sẽ xem.”

“Xem loại phim truyền hình này rất lãng phí thời gian. Anh xem 90 tập lận đó. Mấy năm nay phim truyền hình càng ngày càng thích dài dòng.”

Hoa Sùng nhìn thấy, “Chậc, anh xem nguyên tác vậy.”

“Nguyên tác cũng dài lắm.”

“Sao em biết?”

“Em đọc rồi. Tác giả Eiji Hạo Lang này trâu bò lắm, fans cả ngày kêu Lang Thần Lang Thần.” Liễu Chí Tần đá văng hòn đá nhỏ dưới chân, “Có lúc em rãnh rỗi quá không có việc làm, liền đọc mấy quyển, mở đầu đích xác rất hấp dẫn, khúc giữa thì lan man dài dòng, manh mối có quá nhiều, kết quả thì không thu thập được gì.”

Hoa Sùng trước nay không đọc tiểu thuyết trên mạng, vừa nghe có chút giật mình, “Vậycòn khán giả thì sao?”

“Bởi vì khoảng thời gian này không có sách nào đặc biệt, mà anh ta có ưu thế trời sinh—— đẹp trai, đoàn đội của hắn cũng biết làm việc nên đơn giản mà nói chính là kinhdoanh bản thân.”

“Làm sao mà tác giả cũng dựa vào gương mặt để kinh doanh?” Hoa Sùng hừ hai tiếng, đột nhiên la lên, “Từ từ!”

“Làm sao vậy?”

“Eiji Hạo Lang là nam đúng không?”

Liễu Chí Tần click mở Weibo Eiji Hạo Lang, phóng to ảnh đại diện, “Đúng vậy, đây là ảnh chụp chân dung của anh ta.”

Trên ảnh chụp người đàn ông ăn mặc thời thượng, có vài phần phong độ trí thức, ngũ quan thanh tú, bình dị gần gũi. Hoa Sùng nhìn lướt qua, quả thật nhìn không tồi nhưng có chút baby thế nào đấy.

“Ở trong vòng tác giả nam thì diện mạo của anh ta được xem là xuất chúng đó anh.” Liễu Chí Tần nói: “Fans và đoàn đội của anh ta thường xuyên khen ngợi gương mặt của hắn, nói cái gì mà ‘thịnh thế mỹ nhân’.”
Hoa Sùng: “Chắc hẳn Trịnh Kỳ phải ghét Hạo Lang lắm đúng không, sao lại xem 《Huyền Thiên Sơn Hà 》?”

Liễu Chí Tần nhướng mày.

“Em nghĩ xem Eiji Hạo Lang là đàn ông, bởi vì nhan sắc nên nổi tiếng hơn cả tác phẩm của mình, được vô số cô gái theo đuổi. Đoàn đội dốc sức lăng xê. Hơn nữa hắn tuy rằng đẹp trai nhưng không phải loại đàn ông nam tính.” Hoa Sùng chuyển tầm mắt, “Trịnh Kỳ hẳn là phi thường ham thích chửi mắng hắn, tạo thông tin giả. Vậy mà sau khi thất nghiệp, Trịnh Kỳ ở nhà xem phim truyền hình của Eiji Hạo Lang.”

“Em không nghĩ tới điểm này.” Liễu Chí Tần gãi cằm, đi dạo hai bước, đột nhiên ngẩng đầu, “Trịnh Kỳ chưa bao giờ nói xấu Eiji Hạo Lang cùng 《 Huyền Thiên Sơn Hà 》, ngược lại là thường xuyên khen ngợi một hai câu. Khi em và tổ kĩ thuật điều tra thì thấy đa số là tin nhắn nhục mạ, rất ít lời khen ngợi.”

Hoa Sùng xoay người, “Đi, đi xem Weibo của Trịnh Kỳ.”

Trịnh Kỳ dùng từ ngữ khó nghe trên Weibo không khác gì phong cách của hắn ta trên BBS của trường. Hoa Sùng nhanh chóng di chuyển con chuột, nhìn ước chừng được10 trang thì đẩy bàn phím ra, “10 trang rồi mà Trịnh Kỳ chỉ khen hai người, một người là Eiji Hạo Lang, một người là Phùng Nhàn. Phùng Nhàn là trạch nữ nổi tiếng, Trịnh Kỳ mê cô ta không kỳ quái. Đến nỗi Eiji Hạo Lang……”

“Hết bài này đến bài khác mắng nhiếc người ta, chỉ có 4 bài khen ngợi Eiji Hạo Lang thì quả thực khó hiểu thật đấy.” Liễu Chí Tần dựa vào cạnh bàn, “Theo phân tích trước đó thì không hợp logic cho lắm.”

“Làm sao không hợp logic hả anh?” Trương Mậu nghe xong nửa ngày, “Trịnh Kỳ không thể đơn thuần mà thích Eiji Hạo Lang sao? Hiện tại 《 Huyền Thiên Sơn Hà 》 nổitiếng, mấy người mượn gió bẻ măng chửi mắng rất nhiều, Trịnh Kỳ đứng một bên thổi phồng vài câu em không thấy có gì lạ.”
Hoa Sùng nhìn Trương Mậu, lại chuyển hướng nhìn Liễu Chí Tần, “Cái tên gia hỏa này giống với chúng ta, đều bị tiềm thức ảnh hưởng.”

Trương Mậu ngốc ngốc khó hiểu, “Dạ?”

“Em thích 《 Huyền Thiên Sơn Hà 》nên đứng ở một bên cổ vũ, cho nên em cho rằng Trịnh Kỳ khen ngợi vài câu là điều hiển nhiên, đây là tác dụng của tiềm thức.” Liễu Chí Tần nói: “Nhưng anh cùng Hoa đội không đứng trên lập trường này, bọn anh phân tích hành động trước sau của Trịnh Kỳ, cho rằng cậu ta sẽ mắng chửi bộ phim thì đúng hơn.”

“Mấy bộ phim truyền hình trong năm nay, Trịnh Kỳ chỉ khen bộ phim này.” Ngón trỏ Hoa Sùng gõ mặt bàn, “Không thể xem thường chuyện này.”

Trương Mậu tâm niệm thay đổi thật nhanh, “Chẳng lẽ cậu ta là thủy quân do đoàn đội Lang Thần mướn?”

“Không.” Hoa Sùng lắc đầu, “Vừa rồi anh và Tiểu Liễu ca bàn luận thấy cậu ta không bình thường khi khen ngợi Eiji Hạo Lang. Sau khi nghe lời em nói anh có ý nghĩ này.”

Liễu Chí Tần: “Suy nghĩ của fan thuần túy, Trịnh Kỳ khen ngợi Eiji Hạo Lang là lẽ thường tình.”

“Cái gì?” Vừa phủ định lại bị khẳng định, trước khen sau chê làm Trương Mậu hoàn toàn bị hồ đồ, “Hoa đội, Tiểu Liễu ca, các anh đừng đánh đố em nữa mà!”

“Kỳ thật ảnh hưởng tiềm thức cũng không nhất định tất cả đều sai.” 

Hoa Sùng gõ vào trán Trương Mậu, “Nếu không có fans như em thì anh không nghĩ đến điểm này.”

Trương Mậu phát điên.

Hoa Sùng lơ cậu ta, “Tiểu Liễu ca, em còn nhớ mấy câu chúng ta nghe được ở công ty Vạn Kiều không?”

“Về Eiji Hạo Lang?”

“Đúng. Bọn họ có nhắc tới Eiji Hạo Lang đạo văn. Anh chưa đọc tiểu thuyết mạng nhưng vẫn có thường thức tối thiểu—— với các tác gia dựa vào con chữ để kiếm tiền thì sao chép là sai lầm nghiêm trọng nhất. Chuyện này lúc ấy ở trên mạng……”

“Lang Thần sao chép?” Trương Mậu lập tức vì thần tượng mà phản ứng dữ dội, “Không thể nào, em học cấp ba đã bắt đầu đọc sách của anh ta, anh ta không đạo văn đâu. Vìanh ta quá nổi tiếng nên thường xuyên có người tung tin đồn, nhưng tất cả chỉ là tin đồn mà thôi.”

“Có sao chép hay không tạm thời chúng ta không nói tới, nhưng mà tin đồn có ảnh hưởng đến anh ta không?” Hoa Sùng hỏi.

“Đương nhiên là có!” Trương Mậu lòng đầy căm phẫn, “Mỗi lần có người nói anh ta sao chép là anh ta đều lên tiếng phân minh, còn xin lỗi vì đã làm ảnh hưởng đến người đọc. Kỳ thật anh ta mới là người bị ảnh hưởng nhiều nhất đó! Như câu nói chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu truyền ngàn dặm, bịa đặt thì lẹ lắm, bác bỏ tin đồn chạy gãy chân. Chỉ cần lời đồn xuất hiện sẽ có người vừa thấy bút danh liền nói —— tôi biết người này nè, anh ta là chuyên gia sao chép đó!”

Trương Mậu nói không sai, nhưng trên thực tế, chỉ có fans mới có quyết tâm tẩy trắng cho anh ta. Hoa Sùng cố ý trêu ghẹo nói: “Kích động quá nha!?”

“Không phải kích động!” Trương Mậu nói: “Bịa đặt một tác gia sao chép, cũng giống như nói cảnh sát buôn lậu ma túy, đều là chỉ trích nghiêm trọng nhất. Bị chụp cái mũ này lên đầu thì khó mà kéo nó xuống lắm!”

“Vậy là em rất ghét người vu khống anh ta sao chép.”

“Đúng vậy! Loại người này nên bị bắt!”

Liễu Chí Tần đột nhiên hỏi: “Cậu biết làm sao hả?”

Trương Mậu đỏ mặt, “Em…… Em…… Em đâu có trình độ đó với lại em không có thời gian.”

Hoa Sùng cầm một điếu thuốc, “Nhưng Trịnh Kỳ có thời gian.”

Trương Mậu sửng sốt.

“Em vừa đọc sách, vừa xem phim anh ta biên kịch, thích anh ta nhưng không phải là fans não tàn, vậy tính là thích kiểu người qua đường hay là fans chân chính? Anh ta bị người ta đặt điều, fans chân chính sẽ tức giận, nguyện ý rửa sạch vấy bẩn cho anh ta.” Hoa Sùng chậm rì rì mà nói: “Nhưng Trịnh Kỳ không giống fans hâm mộ bình thường mà giống với người làm chuyện khác thường hơn.”

“Ý anh là……” Trương Mậu đã hiểu, “Cậu ta tạo tin đồn phải không?”

“Hành vi tạo tin đồn của cậu ta đã dẫn đến hậu quả nghiêm trọng.” Liễu Chí Tần nói, “Chuyện này có khả năng phát sinh trước khi cậu ta học đại học.”

Văn phòng an tĩnh một lát, Trương Mậu đứng dậy nói: “Má ơi, Hoa đội, Tiểu Liễu ca, kểtừ án tử Mạnh Tiểu Cầm hai anh dùng cách này để suy luận hả? Về sau nhớ mang em theo với, em cũng muốn bổ não với hai anh!”

Hoa Sùng đẩy cậu ta một phen, “Ai muốn bổ não với em.”

“Về vấn đề chính thôi.” Liễu Chí Tần nhìn về phía Trương Mậu, “Em lớn hơn Trịnh Kỳ hai tuổi, khi cậu ta học cấp ba, em có thể cũng học năm cuối hoặc là vào đại học rồi. Emcó nhớ khoảng thời gian đó không, Eiji Hạo Lang có xích mích với người nào không?”

“Để em nhớ lại xem.” Trương Mậu cúi đầu, suy nghĩ một hồi lâu, đột nhiên nói: “Em nhớ ra rồi, lần đầu tiên anh ta bị đồn là sao chép là năm năm trước, vừa lúc Trịnh Kỳ vào cấp ba!”

Hoa Sùng trộm chai hồng trà của Khúc Trị vứt cho Trương Mậu, “Nhận lấy, uống cho đỡ khát rồi nói tiếp.”

“Lần đó bịa đặt không có trình độ như giờ.” Trương Mậu vặn ra nắp bình, “Nhưng năm đó Lang Thần chưa nổi tiếng như bây giờ, người ghét anh ta nhiều lắm nhất là các thẳng nam, cả ngày chửi rủa, đặt điều làm Lang Thần xém nữa nghĩ viết luôn! Náo loạn rất lâu thì mới lòi ra chân tướng, cmn, căn bản không phải Lang Thần sao chép, là đối phương sao chép Lang Thần!”

“Kia……” Hoa Sùng đang muốn hỏi thêm vấn đề thì di động đột nhiên vang lên.

“Khoan đã, là Trần đội.” Anh bắt máy còn chưa kịp lên tiếng thì Trần Tranh liền nói: “Phân cục Trường Lục lại báo thêm án kiện, người chết rất gần nhà của cậu, là bà chủ của một sạp hàng trong chợ thú nuôi, cậu nhanh chóng qua đó đi.”


Góc editor: trời ơi tui đang giảm cân, cắt hết carbs, snacks, candies và boba. Mà gần nhà tui mới mở một tiệm boba từ Đài Loan tên là YinFang, tui thèm lắm mà không dám mua. Buồn ghê gớm!

trinh thám

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

🎄❄️”It’s beginning to look a lot like Christmas. Every where you go” ❄️🎄

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: