Tri kỷ – 14

Edit + Beta: Alice

Tổ Trọng Án lật tung vườn trường đại học Lạc tìm được xe ba bánh như lời Lư Khánh nói. Người điều khiển nó là Doãn Siêu khi đối mặt với cảnh sát, một câu hỏi đã trả lời ba câu không biết.

Dấu bánh xe ba bánh trùng khớp với dấu bánh xe lưu tại lối ra vào khu bắc, ngân kiểm viên cũng thông qua luminol kiểm tra đo lường phát hiện vết máu trên xe. Ngoài ra, trênbánh xe, thân xe bám một ít bùn đất từ rừng cây nhỏ.

Doãn Siêu trợn mắt há hốc mồm, “Tôi…… Không liên quan đến tôi! Tôi không có giết người, các anh, các anh khẳng định bắt sai người rồi!”

Hoa Sùng đánh giá trên dưới hắn một phen, người cao trên 1m85, gầy gò, mỏ chuột tai khỉ, làn da ngăm đen, vẻ mặt thấp thỏm.

Phản ứng của hắn lúc này được xem là bình thường, hoảng loạn và cảnh giác.

“Cậu làm chuyển phát nhanh ở đại học Lạc bao lâu rồi?” Hoa Sùng ngữ khí nhẹ nhàng, nghe như là thuận miệng hỏi.

“Hơn hai năm, chưa có ai khiếu nại tôi hết.” Doãn Siêu nuốt nước miếng, đôi tay nắm chặt, “Cảnh sát đại ca, các anh lầm rồi, các anh không thể bắt người vô tội đó! Tôi giữ khuôn phép đưa cơm hộp đưa chuyển phát nhanh, chó mèo gì tôi cũng chưa sát hại, huống chi là người!”

Hoa Sùng tiếp xúc với rất nhiều án tử, muôn hình muôn vẻ người bị tình nghi gặp qua không ít, tuy không thể liếc mắt một cái nhìn ra hung thủ, nhưng trực giác có khi cũng chuẩn hơn người.
Doãn Siêu tuy là không giống hung thủ, nhưng cũng không tính là người an phận.
Mà người nói không dám giết chó mèo chưa chắc không dám giết người thì dám giết người không nhất định sẽ động thủ với chó mèo.

“Cậu bình thường dùng chiếc xe ba bánh kia để vận chuyển đồ đúng không?” Hoa Sùng hỏi: “Là xe của anh hay do công ty quyết định?”

“Của tôi!” Doãn Siêu dừng một chút, lại nói: “Vốn là của công ty, tôi và đồng nghiệp thay phiên nhau dùng, nhưng mà cậu ta làm không được bao lâu thì xin nghỉ việc vì chê tiền lương thấp, cho nên chỉ còn mình tôi sử dụng chiếc xe này.”

“Phải không? Ý cậu là ngẫu nhiên sẽ có người dùng?”

Doãn Siêu vuốt mồ hôi như đang ngẫm nghĩ, “Gần đây chỉ có mình tôi dùng.”

“Ngày 9 cậu có làm việc không?”

“Ngày 9 à? Để tôi nhớ lại……”

Hoa Sùng tựa lưng vào ghế ngồi, chờ đợi đối phương suy ngẫm.

Nửa phút sau, Doãn Siêu đột nhiên ngẩng đầu, có điểm hưng phấn, “Tôi biết rồi! Có người muốn chỉnh tôi nên trộm xe của tôi!”

“À? Nói kĩ cho tôi nghe.”

“Buổi tối ngày 9 tôi không dùng xe! Buổi tối ngày 8 sau khi tôi đưa đơn hàng cuối cùng liền dựng xe sau lưng nhà hàng Đông Tam, chỗ đó là nơi chúng tôi hay đậu xe. Tôi làm việc suốt nửa tháng nên xin ông chủ nghỉ một ngày, ngày 10 quay lại lấy xe.”

“Vậy buổi tối ngày 9 cậu đi đâu, làm gì?”

“Tôi……” Doãn Siêu muốn nói lại thôi, hai má đột nhiên đỏ lên.

Hoa Sùng ép hỏi: “Cậu làm gì?”

“Tôi, tôi tìm người, tìm người đi chơi.” Ánh mắt Doãn Siêu trốn tránh, như muốn che giấu điều gì.
“Chơi cái gì? Ở đâu?”

Doãn Siêu ấp úng, không nói rõ mình đã làm gì, chỉ không ngừng cường điệu chính mình không có giết người, không đưa ra được chứng cứ.

“Đã không có chứng cứ thì cậu còn giấu diếm làm gì? Tôi khuyên cậu nên nói thật.” Hoa Sùng lạnh lùng nói: “Trên xe ba bánh của cậu có dính máu và bùn đất nơi vứt xác, nếu cậu không nói rõ buổi tối ngày 9 mình ở đâu thì cậu là người có hiềm nghi lớn nhất.”

Doãn Siêu trừng mắt, vừa kinh vừa sợ, buột miệng thốt ra: “Đó không phải là máu người!”

Hoa Sùng tức khắc nheo mắt.

Đó không phải là máu người?

Câu hỏi này có phù hợp logic không?

Không, người bình thường sẽ không có phản ứng thế này.

“Không phải máu người? Vậy cậu cảm thấy đó là máu gì?”

Doãn Siêu nôn nóng mà xoa xoa đầu tóc đầu dầu mỡ, “Nếu, nếu như là máu chó mèo thì sao?”

Lại là chó mèo?

Hoa Sùng không cho cậu ta có cơ hội sửa đổi cảm xúc, hỏi lại: “Vì sao cậu cho đó là máu chó mèo?”

“Bởi vì……” Doãn Siêu ngưỡng cổ, bởi vì dùng sức quá mức nên tròng mắt như muốn rớt ra ngoài.

Hoa Sùng liếc hắn, truy vấn: “Buổi tối ngày 9 cậu đang làm gì?”

Vài giây sau, Doãn Siêu như bị rút hết khí huyết dựa lưng vào ghế, “Tôi tìm gái bán dâm, tôi ở bên cạnh cô ta từ tối hôm đó đến tận sáng hôm sau. Các anh có thể điều tra ký lục chuyển tiền của tôi, tôi trả cô ta 200 đồng lận.”

Trực giác của Hoa Sùng cho biết chuyện này không chỉ đơn giản như vậy, một bên bảocấp dưới điều tra cô gái này, một bên tiếp tục hỏi: “Chỉ có như vậy?”

“Chỉ có như vậy!”

“Đây là lí do cậu không có chứng cứ?” Hoa Sùng cười.

Cơ mặt Doãn Siêu căng cứng, ánh mắt dần dần trở nên ác độc, một lát sau cúi đầu xuống, nhìn qua như đang giãy dụa.

Đúng lúc này của phòng thẩm vấn đẩy ra, Viên Hạo cầm một túi vật chứng chứa di động tiếng vào, cúi người nói nhỏ với Hoa Sùng.

Không lâu sau đó Hoa Sùng nhíu mày, sắc mặt chuyển biến.

Sau khi Viên Hạo đi khỏi, Hoa Sùng tức giận đập bàn, lạnh lùng nói: “Cậu nói không có chứng cứ vì buổi tối ngày 9 cậu bận rộn phát sóng trực tiếp mình sát hại ba con mèo con đúng không?”

Doãn Siêu hiển nhiên bị dọa sợ, ngơ ngẩn mà nhìn chằm chằm Hoa Sùng, đột nhiên nởnụ cười quái dị: “Phải, ít nhất chứng minh tôi không giết người! Phát sóng trực tiếp từ 10 giờ đến 12 giờ, tôi, tôi không có thời gian giết người!”

Doãn Siêu càng nói càng hưng phấn, tự nhiên đứng lên, ánh mắt cuồng loạn, “Ha ha ha, trên mạng có biết bao người làm chứng cho tôi! Giết mèo thì làm sao? Giết mèo là phạm pháp hả? Đệch! Lão tử cả ngày chuyển phát nhanh, đưa cơm hộp cho bọn sinh viên mệt như chó! Bọn họ có tôn trọng tôi không? Không, trong mắt bọn họ tôi còn không bằng con chó con mèo lạc đường nữa! Mẹ nó, đây là đạo lí gì hả? Lão tử là con người, sống không bằng con mèo lang thang nữa!”
Hoa Sùng thần sắc nghiêm túc, hiếm khi thất thố như lúc này.

Mới vừa rồi nghe Viên Hạo nói, Doãn Siêu không có thời gian gây án bởi vì lúc Trịnh Kỳ bị sát hại, Doãn Siêu đang phát sóng trực tiếp trên trang cá nhân, cùng với một cô gái, cả hai dùng vũ lực hành hạ ba con mèo con.

Khó trách khi đang nói đến vết máu trên bánh xe, Doãn Siêu nói “Vạn nhất không phải là máu người”. Người bình thường không có phản ứng thế này, đây hoàn toàn là phản ứng từ trong tiềm thức!

Doãn Siêu không chỉ sát hại ba sinh mệnh vô tội vào ngày 9 mà trước đây đã từng có hành vi ngược đãi động vật, có thể diễn ra trên chiếc xe ba bánh kia.

Cảm xúc Doãn Siêu bắt đầu mất khống chế, kêu la nói: “Lão tử không có phạm pháp! Lão tử không có giết người! Chơi mèo chơi chó các người cũng quản? Hung thủ chân chính các người không bắt được, chỉ biết bắt tôi? Ha ha ha ha ha thật là buồn cười!”

Hoa Sùng tức giận đóng sầm cửa, đấm một đấm lên vách tường.

Khi Doãn Siêu bị giải đến anh có chín phần nắm chắc—— người này không phải làhung thủ. Mục đích phỏng vấn là tìm kiếm manh mối, rất nhiều dấu vết để lại đều là từ thẩm vấn mà ra.

Trên đường đi anh đã cảm thấy người này không bình thường, nhưng không nghĩ tới làmột kẻ có tâm lí vặn vẹo.

Ngược đãi động vật nhỏ trở thành một hành vi đáng bị xã hội lên án, không ngừng có người phát sóng trực tiếp bị điều tra, cũng không ngừng có người dân công khai lên án loại hành vi này. Nhưng trên thực tế, mấy tên bắt chước lại càng ngày càng nhiều.
Luôn có người tâm lí âm u lên mạng khoe hình ảnh máu me để lòe thiên ha, vậy mà vẫn có nhiều người hưởng ứng.
Mấy người yêu thích hành vi ngược đãi xem internet là mảnh đất không người quản, muốn làm gì thì làm, cho đến khi bị quần chúng trên mạng lên án mới bị pháp luật sờ gáy.
Không, có thể pháp luật trừng phạt quá nhẹ nên bọn ngừơi này không xem ai ra gì.

Hoa Sùng thở dài.

Trước đây Hoa Sùng và Liễu Chí Tần đều lên án hành vi ngược đãi động vật cũng như bạo hành ảo. Nhưng sự thật lại là, nếu không có bạo hành ảo thì đại bộ phận những kẻ ngược đãi thú vật sẽ không bị trừng trị thích đáng.
Mà Trịnh Kỳ cùng Doãn Siêu —— một tên là tín đồ bạo hành ảo, một kẻ yêu thích ngược đãi động vật nhỏ là cùng một loại người.
Để giải tỏa áp lực từ thực tế, bọn họ đều lựa chọn phương thức phát tiết vặn vẹo, từ đó đạt được khoái cảm.
Điều sợ hãi là bọn họ đều không phải là trường hợp đặc biệt, mà là một quần thể thu nhỏ trong xã hội.

“Hoa đội.” Một tiếng hô to làm Hoa Sùng lấy lại tinh thần.

Khúc Trị vội vàng chạy tới, “Đã lấy được hình ảnh từ nhà hàng Đông Tam rồi, nơi Doãn Siêu đỗ xe ba bánh là góc chết, không nhìn thấy ai lấy xe ba bánh đi.”

Hoa Sùng có dự liệu đến khả năng này, đem người giao cho Khúc Trị, một mình xuống lầu.

Là một hình cảnh, đặc biệt là trọng án hình cảnh, tâm lý phãi vững vàng hơn một đặc cảnh bình thường rất nhiều. Mọi người đều là người tốt khi mặc quần áo, đeo lên mặt nạ, chỉ có khi ở cục cảnh sát bị bắt lột ngụy trang, mới có thể lộ ra linh hồn được giấu ở bên trong.

Một vụ án phanh thây chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã liên quan đến nhiều người, dù có quan hệ hay không. Trịnh Kỳ từng tham gia bạo hành ảo; Lư Khánh bị Trịnh Kỳ đùa bỡn với tình cảm, khi phát hiện án mạng cùng với hiện trường vứt xác thì bởi vì quá mức sợ hãi mà phá hư hiện trường nghiêm trọng; con trai duy nhất của Lưu Trung Quý chếtthảm vì sự cố nhà máy, làm lão tuổi già cô đơn không nơi nương tựa, vì vậy gián tiếp bao che hung thủ; mà hiện tại Doãn Siêu lại là người có tâm lí vặn vẹo như Trịnh Kỳ.

Hàng năm đắm chìm vào các ác kiện có hay không có nhân tính, dù có tố chất tâm lí tốt đến đâu thì cũng có khi khó tránh khỏi chui vào ngõ cụt.

Hoa Sùng hất hất đầu, tức khắc cảm thấy một cảm giác vô lực khó tả.

Thứ nhất là vụ án phanh thây có quá nhiều manh mối phá nhiễu, bí ẩn năm năm trước chưa được giải quyết là thứ hai . Anh nhéo huyệt Thái Dương, không biết lòng kiên trì cho tới nay có thể tìm ra chân tướng cho đồng đội được hay không.

Dựa vào sức của một người thì quá yếu, còn nếu dựa vào sức của nhiều người may ra mới tìm được manh mối hữu dụng.

“Nghĩ cái gì vậy?” Bả vai bị đánh một cái làm Hoa Sùng sửng sốt, nhanh chóng xoay người, thấy được Liễu Chí Tần xuất hiện từ khi nào.

“Lần đầu tiên gặp anh mặt ủ mày ê.” Liễu Chí Tần nói: “Làm sao vậy?”

Hoa Sùng lắc đầu, rất nhanh điều chỉnh lại cảm xúc, “Có chút bực bội mà thôi.”

“Bởi vì vụ án của Trịnh Kỳ phải không?”

“Không hẳn.”

“A?” Liễu Chí Tần ánh mắt mang theo vài phần tìm kiếm.

Hoa Sùng chần chờ một lát, không nhắc tới chuyện năm năm trước, thở dài nói: “Xem như vậy đi. Internet bên kia tra được cái gì không?”

Liễu Chí Tần không đáp, lại nói: “Em có vài phỏng đoán về kẻ bị tình nghi, Hoa đội cómuốn nghe hay không?”

“Em trước giờ nghĩ gì nói đấy, lần này làm sao? Còn hỏi anh muốn nghe hay không.” Hoa Sùng nheo mắt nhìn hắn.

“Bởi vì lần này có chút khoa trương.” Liễu Chí Tần nói: “Sợ anh nói em không chânthật.”

Nói dăm ba câu đùa giỡn vậy mà làm Hoa Sùng cảm thấy bực bội giảm đi không ít, lúc này mới hiểu Liễu Chí Tần nói đông nói tây một hồi là vì muốn anh thả lỏng tâm tình.

“Nói đi.” Anh cong môi khôi phục tâm tình, “Khoa trương cỡ nào anh sẽ không cười đâu.”

“Người chuyển phát nhanh ở trường đại học Lạc không ít, xe ba bánh bởi vì không đáng giá mấy đồng tiền nên thường xuyên đỗ khắp nơi.” Liễu Chí Tần nói: “Hung thủ vì sao không trộm xe ba bánh khác mà cố tình muốn trộm xe ba bánh của Doãn Siêu?”

“Có khả năng là trùng hợp.” Hoa Sùng cất bước nhỏ, “Hung thủ có thể vừa lúc thấy được chiếc xe ba bánh đó, nhưng cũng có khả năng là cố ý.”

“Nếu là cố ý, như vậy hung thủ chính là lúc sát hại Trịnh Kỳ đồng thời hãm hại Doãn Siêu.”

Trong đầu Hoa Sùng hiện lên linh quang, “Hung thủ thích động vật nhỏ?”

trinh thám

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

🎄❄️”It’s beginning to look a lot like Christmas. Every where you go” ❄️🎄

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: