Tri kỉ – 13

Edit + Beta: Alice

Trong giờ làm việc nhân viên công ty Vạn Kiều từng nhóm từng nhóm bận rộn việc của mình.

Trong văn phòng gọn gàng ngăn nắp, người thì mặc comple cầm tách cà phê bước chân vội vàng. Nhưng cũng có người tranh thủ lúc rảnh rỗi, cầm di động tìm bát quái.

Hoa Sùng và Liễu Chí Tần không mặc cảnh phục, trước khi tới cũng không thông báo với người của Vạn Kiều, hai người lúc này xuất hiện ở đại sảnh công ty không có nhiều người để ý đến, chỉ có vài cô gái thực tập sinh ánh mắt tò mò, thò đầu ra ngoài nhìn bọn họ, trong đó có một người còn đỏ mặt.

Khi đi ngang qua phòng nghỉ lớn của công ty, Hoa Sùng nghe thấy vài nữ nhân viên đang bàn luận nội dung bộ phim nóng hổi mới chiếu gần đây.

“Bà xem hai tập 《 Huyền Thiên Sơn Hà 》 mới nhất chưa? Trời ạ nam chính soái ơi soái! Trước giờ tui đâu có thích xem phim, vậy mà lần này lại thích chết mê anh chàng diễn viên chính!”

“Nam hai cũng rất tuấn tú đó! Tui thích nhất nam hai!”

“Còn tui thích nhất là công chúa, đầu năm nay có quá nhiều nữ chính ngốc bạch ngọt, công chúa trong phim vừa đẹp vừa phúc hắc, nếu tui là nam tui bắn cho nhỏ một phát!”

“Ha ha ha cô bình tĩnh! Chỉ có kiếp sau cô mới bắn được!”

“Các cô là nữ nhân nông cạn, chỉ biết mê nam chính nữ chính, không giống tui, tui thích ba ba của bọn họ!”

“Ba ba của ai? Ba ba của nữ chính là Ma Tôn, thân thế nam chính còn chưa nhắc tới nhỉ?”

“Ai nói tới nhân vật! Ba ba của bọn họ là tác giả nguyên tác Eiji Hạo Lang! Tiểu thuyết gia soái ca nổi tiếng đó, biết chưa?”

“Tôi biết anh ta! Đúng là soái ca, viết tiểu thuyết cũng hay nữa. Lúc tôi mới đi làm áp lực lớn, mỗi ngày phảidựa vào tiểu thuyết của anh ta để sống qua ngày. Kỳ thật so với《 Huyền Thiên Sơn Hà 》, tôi thích bộ《 Ám Tinh Quy Lai 》hơn, các cô xem qua chưa? Tuy rằng là bộ tinh tế cùng kỳ ảo kết hợp xuyên nhanh, không có nhiều cảnh kĩ xảo nhưng đẹp hén. Nguyên tác viết tốt quá trời, 540 vạn từ không có một câu vô nghĩa, tôithích lắm!”

“Cô cũng quá khoa trương rồi đó, xuyên nhanh mà không có kĩ xảo? Không có kĩ xảo thì hắn đi kiếm cái gì? 540 vạn từ mò kim đáy bể hả.”

“Ha ha ha ha ha ha ha ha ha đúng đúng.”

“Mặc kệ! Dù sao Lang Thần là ánh sáng dưới đường hầm của tôi! Ai dám nói xấu anh ta!”

“Tố chất tố chất! Người bao lớn mà cứ thích động tay động chân là sao.”

“Nói tới 《 Ám Tinh Quy Lai 》, làm em nhớ tới một chuyện. Năm đó phát sóng còn rộ lên chuyện tác giả đạo nhái đó, mấy chị nhớ không?”

“Đánh rắm! Là người khác sao chép truyện của Lang Thần! Trí nhớ cô bị sao vậy? Còn nữa không được nói xấu Hạo Lang trước mặt tôi!”

“Trời, cô bị ấm đầu hả?”

Hoa Sùng cũng biết 《 Huyền Thiên Sơn Hà 》. Trước khi vụ án Trịnh Kỳ xảy ra, Tổ Trọng Án nhàn rỗi đến nỗi Trương Mậu ngày nào cũng mở phim xem. Mỗi lần nữ chính vừa ra diễn, Trương Mậu như tiêm máu gà, rất có thể trong lòng cũng hò hét —— cmn tôi muốn bắn cô ta.

Nghe nói này bộ phim truyền hình này là cải biên từ tiểu thuyết, độ nổi tiếng của tác giả sánh bằng với minh tinh, mỗi lần tác giả thăm ban chụp ảnh cùng diễn viên đăng trên Weibo là có thể có tới 10 vạn người thả tim.

Hoa Sùng không quan tâm giới giải trí, cũng chưa bao giờ xem tiểu thuyết trên mạng, anh biết chuyện này là bởi vì 《Huyền Thiên Sơn Hà 》 cùng Eiji Hạo Lang quá nổi tiếng, tùy thời tùy chỗ đều có thể nhìn đến nghe được.

Như là bây giờ nè, anh đi điều tra án tử mà còn được nghe đầy lỗ tai.

“Mấy cô gái bây giờ rất thú vị.” Liễu Chí Tần nhẹ giọng cười, “Thích ai liền phải bắn người đó.”

“Nói chơi cho vui thôi.” Hoa Sùng viết yêu cầu đăng kí, được nhân viên tiếp tân dẫn vào trong.

Liễu Chí Tần gật gật đầu, đem lời nói đùa sắp ra khỏi miệng nuốt trở vào.

Lãnh đạo trực thuộc của Trịnh Kỳ là kiến trúc sư hơn ba mươi tuổi, họ Mễ, khi nhìn thấy Hoa Sùng cùng Liễu Chí Tần thái độ không tốt lắm, xụ mặt, cử chỉ có chút nôn nóng.

“Mấy người các anh tới đây mấy lần rồi, chuyện gì cũng hỏi qua hỏi lại không để chúng tôi làm việc nữa sao?”

Nhìn ra được vị Mễ công này rất bận, một phút đồng hồ cũng không muốn lãng phí ở trên người Trịnh Kỳ.

Hoa Sùng đánh giá hắn, người cao trên 1m70, gầy ốm, mang mắt kính, rõ ràng là nam nhân ở độ tuổi hoàng kim mà tóc chỉ còn lưa thưa vài sợi.

Thân thể này chỉ sợ không thể nào chế phục Trịnh Kỳ.

Với chứng thực trước đó, Trịnh Kỳ đúng là bởi vì đắc tội Mễ công mới bị đuổi ra khỏi công ty. Lúc ấy HR đã từng dò hỏi ý kiến của Mễ công, nếu lãnh đạo trực tiếp đồng ý cho Trịnh Kỳ thêm cơ hội thì Trịnh Kỳ có thể lưu lại, bởi vì khi tiến hành đánh giá nhân viên thực tập, Trịnh Kỳ là sinh viên có năng lực xuất chúng lúc bấy giờ.

Mễ công không đồng ý, không chỉ có như thế, anh ta còn chủ động yêu cầu lập tức khai trừ Trịnh Kỳ.

“Làm nghề như chúng tôi cần nhất là lương tâm.” Mễ công nói: “Loại người như Trịnh Kỳ tôi tuyệt đối sẽ không để cậu ta làm học trò của tôi. Cậu ta không có ý thức chịu trách nhiệm với hành vi của mình.”

“Bởi vì lời nói của cậu ta ở trên mạng sao?” Liễu Chí Tần hỏi.

“Tôi chỉ dẫn công việc mà cậu ta không muốn tiếp thu. Cậu ta lên mạng hay tìm đồng nghiệp để phát tiết thì không phải là chuyện gì lớn. Ai mà chẳng có lúc chửi rủa sau lưng sếp đâu?” Mễ công dung mạo bình thường, lời nói lại có khí phách, “Nhưng cậu ta coi thường mạng sống của người khác thì tôi không thể chịu được. Nếu các anh lên mạng tìm mấy câu bình luận của cậu ta thì biết cậu ta xem thường mạng sống của người khác như thế nào. Loại người như vậy sao xứng đáng làm kiến trúc sư chứ? Hôm nay cậu ta dám ở trên mạng không phân đỏ trắng đen công kích chửi rủa người thiếu hiểu biết,  thì ngày mai cậu ta dám nói xấu bản vẽ công trình.”

Hoa Sùng thử hỏi: “Chuyện Trịnh Kỳ bị sát hại anh có ý kiến gì không?”

Mễ công khinh miệt mà “Hừ” một tiếng, đẩy mắt kính, “Tôi không giống với nhân viên công vụ các anh, hở một chút là nói tới đạo làm người gì đó. Tôi chỉ là một công dân bình thường, tôi có tam quan của chính mình —— không làm điều ác. Các anh hỏi ý kiến của tôi thì tôi nói luôn, Trịnh Kỳ tự làm tự chịu. Luật pháp không thể bắt cậu ta cũng sẽ có người thay trời hành đạo.”

Liễu Chí Tần nheo mắt nhớ tới bài đăng nhục mạ người khác trên Weibo của Trịnh Kỳ, “Anh đang nói tới sự kiện nữ kiến trúc sư tự sát dạo gần đây?”

Trong mắt Mễ công đều là khinh thường.

Hoa Sùng nhìn nhìn Liễu Chí Tần, Liễu Chí Tần dùng khẩu hình nói: Trịnh Kỳ có tham gia.

Sự kiện nữ kiến trúc sư tự sát là chuyện nóng hổi nhất trên Weibo vào tháng trước. Nữkiến trúc sư Tạ Mĩ Mĩ xảy ra tranh chấp với đồng nghiệp lớn tuổi, ở nơi đông người tát người nọ một bạt tai.

Đoạn video không rõ ràng này được phát lên mạng, các đại V và các trang tin tức giật tít bình luận nguyên nhân cuộc ẩu đả này, trong đó chú ý nhất là kì thị tuổi tác. Trong lúc nhất thời, cư dân mạng sôi nổi dặm mắm thêm muối, nói là người phụ nữ này trên ba mươi tuổi bị đồng nghiệp nữ nhỏ tuổi hơn coi thường, còn bị đồng nghiệp nam khi dễ. Sự kiện rất nhanh thành đề tài hot, là đại diện tiêu biểu của bạo hành thế giới ảo. Chỉtrong khoảng thời gian ngắn ngủi, từ trên mạng đến hiện thực, nhà Tạ Mĩ Mĩ bị người lạ hắt sơn, bà con láng giềng nhục mạ từ đầu đường đến công ty. Cuối cùng thì Tạ Mĩ Mĩ chịu không nổi áp lực từ dư luận, để lại di chúc nhảy lầu tự sát.

Đây không phải là lần đầu tiên nạn nhân của bạo hành ảo tự sát.

“Bởi vì là người cùng nghề nên tôi để ý tới tin này.” Mễ công nói: “Theo tôi là, Tạ Mĩ Mĩ đánh người là sai, cô ấy nên xin lỗi đồng nghiệp vì hành động của mình, nhưng có xin lỗi hay không thì không phải do người giả nhân giả nghĩa định đoạt. Lúc ấy chỉ có một video xuất hiện ở trên mạng, quần chúng căn bản không biết rõ ngọn nguồn, thậm chí không hiểu biết hai người kia thì biết gì mà nói. Vì sao hai cô ấy xảy ra xung đột? Xungđột vì tuổi nghề đúng hay sai? Mấy thánh bình luận trên mấy trang báo mạng căn bản không có đầu óc, năng lực phán đoán cũng không có, người ta nói là kì thị tuổi tác thìbọn họ liền tin tưởng, sao không tự tìm hiểu trước khi mắng chửi người ta.”

Hoa Sùng thở dài.

Mễ công kích động, nhưng nói không sai, đa số người dân bị người khác dắt mũi. Lầnđầu tiên bọn họ xem video sẽ cảm thấy phẫn nộ, vừa lúc nghe người ta nói chỉ vì kì thị tuổi tác mà Tạ Mĩ Mĩ, tuổi trẻ tài cao, khi dễ nữ nhân viên cấp dưới lớn tuổi, lập tức mộtđám phát cuồng; một nhóm thì tự cho mình là nạn nhân, lên mạng kể lể cuộc sống công sở bị vùi dập thế nào, một nhóm thì lên mặt dạy đời người khác, nào là nói có sách, mách có chứng ra sức chửi mắng Tạ Mĩ Mĩ, còn bày đặt cao thượng hò hét: Phảinghiêm trị Tạ Mĩ Mĩ, đòi lại công bằng!

Lúc thì tạo nên hot search, lúc thì chửi mắng không thương tiếc, tất cả bọn họ vì dòng chữ đòi lại công bằng làm cho mờ mắt.

Trên thực tế, khi video vừa bị tuồn lên mạng thì có người giấu tên thanh minh, Tạ Mĩ Mĩ không phải vì chuyện công việc mà tát người ta, mà là người nọ năm lần bảy lượt ở trong công ty nói xấu Tạ Mĩ Mĩ, cô ta nói Mĩ Mĩ không có năng lực, tuổi còn trẻ mà có thể trở thành kiến trúc sư là vì bò lên giường lãnh đạo. Mấy lần đầu, Tạ Mĩ Mĩ không truy cứu, tuy nhiên lần này thật sự là không thể nhịn được nữa, mới tát cô ta một cái.

Đáng tiếc là mọi người không chú ý chân tướng, thậm chí không cần chân tướng. Bọn họ chỉ cần một cơ hội để thổ lộ đạo đức giả mà thôi.
Mà truyền thông lại âm hiểu tâm lí của cư dân mạng, cũng ở sau lưng quạt gió thêm củi.

Cho đến lúc Tạ Mĩ Mĩ tự sát thì chân tướng mới được nói đến và khuếch tán.

Tạ Mĩ Mĩ gia cảnh bình thường, bề ngoài xuất chúng, tốt nghiệp đại học nổi tiếng, tốchất chuyên nghiệp. Bởi vì thông minh hơn người, với sắc đẹp mĩ miều nên lúc vừa vào công ty đã được tiền bối dẫn dắt tham gia một vài công trình lớn. Khi làm việc rất chuyên nghiệp, nhưng chuyện cá nhân thì không nhắc tới.

Bạn thân của cô nàng nói cô nàng đặt toàn bộ tinh lực vào sự nghiệp nên không vội kết hôn mà thôi, còn ở trong miệng đồng nghiệp thì cô nàng dan díu với lãnh đạo.

—— “Tuy rằng cô ấy có chức vị cao, nhưng tuổi không lớn, từ trước đến nay luôn tôn trọng tiền bối, vẫn luôn nhường nhịn. Ngày đó bởi vì đối phương nhục mạ mẹ của cô ấy trước mà cô ấy liên tục tăng ca nửa tháng, cả người đã mệt mỏi tới mức cực hạn, không kiềm chế được cảm xúc mới động thủ.”

Điều châm chọc là trước đó một ngày bọn “chính nhân quân tử” vừa chửi mắng xong Tạ Mĩ Mĩ, giờ thì chuyển hướng đến nữ nhân viên lớn tuổi bị tát, bắt nạt nối tiếp bắt nạt.

“Bọn họ quan tâm không phải là công bằng, mà là xả cơn tức của mình mà thôi.” Mễ công nói: “Trịnh Kỳ là một trong số mấy người đó. Ngày Tạ Mĩ Mĩ tự sát, hắn lên Weibo để lại một câu ‘xứng đáng’, rồi đi kiếm người khác để bắt nạt. Tôi không biết vì sao một thanh niên chưa tốt nghiệp như cậu ta có nhiều oán giận như thế. Có đôi khi áp lực từ xã hội rất lớn, áp lực trên vai tôi cũng rất lớn, nhưng tôi không có nhiều oán giận như cậu ta, mà từ trước đến giờ tôi cũng chưa gặp được người nào như vậy. Hiện giờ cậu ta vẫn là sinh viên, còn chưa bước vào xã hội chân chính. Chờ đến khi cậu ta ra đời, tôidám cam đoan, áp lực sẽ làm oán giận của cậu ta tăng gấp nhiều lần.”

Mễ công chỉ chỉ ngực của mình, “Nơi này của cậu ta trống không à. Cậu ta căn bản không có trái tim, coi mạng người như cỏ rác, nói một cách khoa trương thì loại người dùng bàn phím làm hung khí công kích người khác thì sao có thể là kiến trúc sư?”

Liên Phong không ở trong công ty, HR nói Liên tổng mấy ngày nay ở tổng bộ không có tới Lạc Thành. Liễu Chí Tần có chút thất vọng, còn Hoa Sùng thật ra không sao cả, tùyý hàn huyên với đồng nghiệp cũ của Trịnh Kỳ.

Rời khỏi công ty Vạn Kiều, Hoa Sùng mới hỏi: “Chuyện Tạ Mĩ Mĩ Trịnh Kỳ tham gia không ít nhỉ?”

“Không nhiều lắm.” Liễu Chí Tần nói: “Có thể Mễ công chỉ chú ý tới chuyện này nên hơi khoa trương một tí. Trên thực tế chỉ cần là một chuyện nóng sốt ở trên mạng liên quan đến scandal thì hắn đều tham gia. Chuyện này với hắn mà nói không có gì đặc biệt, hắn cũng không phải là người đầu têu chuyện của Tạ Mĩ Mĩ.”

“Nói cách khác thì đây là tìm người trả thù, giống như Mễ công nói ‘thay trời hành đạo’ gì đó, đúng không?”

“Không sai. Ở sự kiện này Trịnh Kỳ cùng lắm chỉ là quần chúng ăn dưa, dặm mắm thêm muối mà thôi. Hắn không tham gia phát tán chuyện của Tạ Mĩ Mĩ, cũng không phải là người đầu tiên chỉ trích nên không thể là bị trả thù.”

Hoa Sùng nắm chìa khóa xe, “Nếu ý nghĩ của chúng ta không sai thì hắn vô cùng có khả năng tổ chức tham gia bắt nạt ảo.”

“Vừa rồi em có lấy lịch sử lên mạng của cậu ta.” Liễu Chí Tần nói: “Hơn nữa chúng ta đã biết lịch sử lên mạng trong di động cũng như laptop của cậu ta, cậu ta thường xuyên nhục mạ người không quen biết, nhưng không cùng một sự kiện. Hơn nữa người bị bạo hành ảo dẫn đến chết truyền thông thường xuyên đưa tin, hiện tại pháp luật đang từng bước hoàn thiện, nhân viên ……”

“Kéo dài tới bao giờ chứ?” Hoa Sùng đột nhiên ngắt lời, “Chuyện bạo hành ảo mấy năm nay mới rộ lên, trước kia cũng có thể đã xảy ra chuyện tương tự mà chúng ta không biết thôi. Em nhớ không, anh rể Huống Văn của Trịnh Kỳ có nói, lúc chuẩn bị thi đại học cậu ta có rất nhiều áp lực, không giao tiếp với người nhà, chỉ trốn trong phòng ngủ.”

Liễu Chí Tần hiểu ý, “Hắn không giao tiếp với người nhà bởi vì hắn cảm thấy người nhà không hiểu chuyện hắn làm. Năm đó áp lực học rất lớn nên hắn hình thành thói quen lên mạng phát tiết!”

Hoa Sùng đứng ở bên cạnh cửa xe nhìn về phía Liễu Chí Tần, giọng nói trầm xuống: “Có lẽ là lúc ấy có người vì hành vi quá khích của hắn mà kết liễu sinh mệnh của mình.”

trinh thám

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

🎄❄️”It’s beginning to look a lot like Christmas. Every where you go” ❄️🎄

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: