Tri kỷ – 12

Edit + Beta: Alice

“Em có thành kiến với anh ta à.” Hoa Sùng nhướng mày, “Hình như nhìn không thuận mắt à.”

“Em việc nào ra việc đó nha.” Liễu Chí Tần nói: “Chúng ta cần đến Vạn Kiều một chuyến.”

“Đi thì vẫn đi, mà em phải nói cho anh biết vì sao không thuận mắt Liên Phong?”

“Anh hiểu lầm rồi em không có thành kiến với anh ta.”

Hoa Sùng cười, “Còn nói không có? Người ta cao 1m86 đã bị em coi như người bị tình nghi. Anh nói này Tiểu Liễu ca, cậu hình như cũng cao 1m86 ha?”

“Em cao 1m87.”

“Chậc làm mất 1cm của em.” Hoa Sùng vừa nói vừa duỗi tay chạm chạm đỉnh đầu Liễu Chí Tần.

Liễu Chí Tần nghiêng mặt nhìn anh, trong mắt có chút bất đắc dĩ.

“Được rồi không giỡn với em nữa.” Hoa Sùng thu hồi tay, “Người nhà của Trịnh Kỳ tớikìa.”

Ngồi ở phòng thẩm vấn chính là chị gái của Trịnh Kỳ, Trịnh Lâm cùng anh rể Huống Văn.

Trịnh Lâm hơn 30 tuổi, hai mắt đỏ bừng, vẻ mặt đầy mệt mỏi. Huống Văn ở một bên trấn an vợ, một bên giải thích, nói cha mẹ vợ nghe được tin dữ, bi thương quá độ, cảhai người ốm đau trên giường, thật sự không có cách nào tới Lạc Thành, chỉ có mình và Trịnh Lâm đến giúp cảnh sát điều tra.

Hoa Sùng làm hình cảnh đã nhiều năm, đã quen với hình ảnh như này, nói nhanh “Nén bi thương”, nước mắt Trịnh Lâm tức khắc liền trào ra.
“Em trai tôi rất ngoan, chưa bao giờ gây chuyện, rốt cuộc ai đã giết hại nó chứ.” Trịnh Lâm nức nở nói: “Cha mẹ tôi lớn tuổi mới sanh ra nó, thành tích học tập từ nhỏ đếntrung học, rồi đến đại học vẫn luôn tốt, đột nhiên các anh nói người không còn nữa thìđừng nói là cha mẹ tôi, chính là chị gái nó đây còn chịu không nỗi nữa!”

“Chúng tôi nhất định sẽ bắt được hung thủ.” Hoa Sùng thở dài, “Mời người nhà đến, chủ yếu là muốn tìm hiểu tính cách của nạn nhân và mối quan hệ xã hội của cậu ta mà thôi.”

“Cái này……” Trịnh Lâm lau sạch nước mắt, mặt lộ vẻ khó xử.

“Là không biết đúng không?” Liễu Chí Tần hỏi.

Trịnh Lâm xấu hổ gật gật đầu, “Từ khi Tiểu Kỳ đến Lạc Thành học thì rất ít khi về nhà.”

“Rất ít khi về nhà?” Hoa Sùng hỏi: “Một năm chỉ có nghỉ đông và nghỉ hè để về nhà phải không?”

“Nó……” Trịnh Lâm rũ mắt, “Nó nghỉ hè không trở về nhà, chỉ có Tết Âm Lịch mới trở về mấy ngày, trên cơ bản là trở về ngày ba mươi tháng chạp, mùng ba Tết liền đi. Tết Âm Lịch năm nay nó không về vì nói có chỗ thực tập, muốn ở lại trực ban. Vì việc này mà ba tôi và nó cãi nhau một trận.”

Hoa Sùng nghi hoặc nhíu mày, hỏi: “Nói cách khác, cả nhà các người cả năm nay không gặp mặt?”

“Không phải.” Trịnh Lâm lắc đầu, “Tuy rằng ba tôi cãi nhau với nó, nhưng quay đầu liền hối hận. Tết Âm lịch năm nay cha mẹ tôi tới thăm mà không báo với nó. Ý mẹ tôi là con cái bận rộn là chuyện thường, công tác là quan trọng nhất, nếu nó không có thời gian về thì cả nhà vất vả một chút lên thăm nó thôi. Tết Âm Lịch là dành cho gia đình đoàn viên mà.”

Nói tới đây, Trịnh Lâm liền dừng lại nhìn nhìn Huống Văn, chần chừ không muốn nói tiếp.

 
Huống Văn vỗ vỗ vai cô, tiếp nhận câu chuyện nói: “Chúng ta tới mới biết được Tiểu Kỳ căn bản không có bắt đầu thực tập. Quả thực nó có công ty thực tập, nhưng bên kia yêu cầu là qua Tết Âm Lịch mới đi làm. Nó nói dối bọn tôi là vì không muốn về nhà.”

“Vì cái gì?” Liễu Chí Tần hỏi: “Các người có mâu thuẫn sao?”

“Mâu thuẫn gì thì tôi không thể nói.” Huống Văn nói: “Tôi là người ngoài cuộc không tiện nói.”

Trịnh gia là gia đình vợ chồng công nhân viên chức bình thường. Đầu năm nay, người sống không dễ dàng nhất chính là vợ chồng công nhân viên.

Mọi năm công ty hay tổ chức bữa cơm tất niên cho toàn bộ nhân viên, bọn họ trong xương cốt hoặc nhiều hoặc ít tích cóp chút ngạo khí, coi thường nhân viên bồi bàn, cốtình phô trương thanh thế, rõ ràng không có bao nhiêu tiền, lại cả ngày ảo tưởng muaxe Mercedes-Benz.

Những người này cũng chỉ biết Mercedes-Benz, các loại xe khác không để ý tới, hoặc là không muốn biết.

Trịnh Kỳ là con trai lúc xế chiều, lúc hắn được sinh ra cả nhà vui mừng đến hỏng mất. Cha mẹ Trịnh tư tưởng cũ, mong muốn con trai sẽ trở nên nổi bật nên mua một chiếcBMW để nở mày nở mặt.

Vì không cho Trịnh Kỳ thua ở trên vạch xuất phát, nhà họ Trịnh mua không ít đồ bổ, lạitìm danh sư ở khắp nơi. Trịnh Kỳ từ nhỏ đã phải học rất nhiều, không như các bạn nhỏ khác có thời gian chơi đùa.

Nhưng áp bách giáo dục đều không phải là không có chỗ tốt, Trịnh Kỳ vốn thông minh, cũng biết trong nhà không dễ dàng, luôn cố gắng chăm chỉ học hành, học cấp hai giành giải nhất kì thi Toán, học cấp ba luôn nằm trong top mười toàn trường. Cha mẹ Trịnh rấtvui mừng, gặp người lạ thì khen con trai mình không ngớt, họ khẳng định Trịnh Kỳ sẽ đậu đại học nổi tiếng.

Trịnh Kỳ không phụ lòng mong đợi của người nhà, phát huy hết khả năng thi đậu Đại học Lạc Thành khoa kiến trúc.

Đại học Lạc là trường đại học nổi tiếng khắp cả nước, khoa kiến trúc là một trong những điểm mạnh của trường.

Nhưng từ khi Trịnh Kỳ vào đại học thì bầu không khí trong nhà trở nên vi diệu.

“Kỳ thật lúc Tiểu Kỳ học cấp ba đã bắt đầu rồi.” Huống Văn nói: “Nó không thích nói chuyện với người trong nhà, luôn nhốt mình trong phòng ngủ. Ra vào nhà cũng chẳng chào hỏi ai, cứ như không có ai trong nhà. Nếu chúng tôi không chủ động nói chuyệnvới nó thì nó có thể im lặng cả hai ngày. Nói như thế nào nhỉ, nó đối xử với tôi vẫn tốt vì tôi không nhìn nó lớn lên, tuy rằng cũng là người một nhà, nhưng vẫn là thân sơ có khác.”

“Nó không muốn nói chuyện với cha mẹ và tôi.” Trịnh Lâm kích động nói: “Nó nói bọn tôi cướp đoạt tuổi thơ của nó, nhưng bọn tôi cũng vì muốn tốt cho nó mà thôi.”
—— chúng tôi làm như vậy chỉ muốn tốt cho nó mà thôi!

Từ khi vào ngành đến nay, Hoa Sùng đã nhiều lần nghe được lời này từ các bậc cha mẹ. Anh hỏi: “Nói cách khác là từ khi Trịnh Kỳ tới Lạc Thành thì mọi người cắt đứt liên hệ?”

“Là nó đơn phương muốn đoạn tuyệt với bọn tôi.” Huống Văn tiếc nuối nói: “Đặc biệt không thích nói chuyện với ba, tôi với Lâm Lâm gọi điện cho nó, nó sẽ tiếp nhận. Kỳ thật từ lúc nó vào đại học tính cách khác biệt hơn trước, không còn áp lực như khi còn học cấp ba. Trước kia trong nhà tạo áp lực với nó, khi đó nó tuổi còn nhỏ nên không biết làm cách nào giải tỏa. Sau khi thành niên rời nhà, áp lực trong nhà không với tới nên nó mặc sức bung tỏa, nghe nói còn làm Chủ tịch Hội Sinh Viên nữa.”

Trịnh Lâm lại khóc, “Mong các anh nhất định phải bắt được hung thủ! Em trai tôi thật là tội nghiệp, từ nhỏ bởi vì thành tích, học tập chịu nhiều đau khổ, trước nay không có thời gian vui chơi như người ta. Giờ chỉ còn một năm là tốt nghiệp, đã kiếm được công việc tốt vậy mà lại bị người ta sát hại!”

Hoa Sùng không nói cho Trịnh Lâm cùng Huống Văn biết công việc của Trịnh Kỳ đã sớm bị hắn vứt bỏ.

“Tâm lý Trịnh Kỳ quả nhiên có vấn đề.” Trên đường đến công ty Vạn Kiều, Liễu Chí Tần vừa lái xe vừa nói: “Cha mẹ làm lụng cả đời chỉ trông cậy vào con cái có tiền đồ, một bước thành rồng, kết quả lại là hoàn toàn ngược lại.”

“Nhà họ Trịnh tạo áp lực quá lớn với hắn, hơn nữa hắn sinh trong năm quốc gia vẫn thi hành chính sách một con, nhà họ Trịnh sinh ra hắn chắc chắn phải đóng phạt một số tiền không nhỏ.” Hoa Sùng điều chỉnh ghế ngồi, biếng nhác mà dựa vào, đôi mắt nửa khép giống như muốn ngủ nhưng tinh thần không cho phép, “Hắn từ nhỏ đã bị giáo huấn ‘ chỉ có chăm chỉ học tập mới có thể trở nên nổi bật, mới có thể mua xe tốt ’, sau khi tan học thì trẻ con nhà khác tự do vui chơi còn hắn đối mặt chính là học thêm. Cha mẹ hắn cả ngày rỉ rả học tập bên tai, trong nhà còn có chị hai thì làm sao mà hắn không bị áp lực chứ.”

“Người khác thì nghĩ đến chỗ nào ăn chơi còn hắn nghĩ chính là tương lai làm thế nào để kiếm tiền phụng dưỡng cha mẹ và chị gái.” Giao lộ đèn đỏ sáng lên, Liễu Chí Tần ngừng xe trước vạch trắng, “Thi đại học là một bước ngoặt, hắn rời nhà vào Lạc Thành, rốt cuộc thoát khỏi cha mẹ, tính cách đột nhiên thay đổi, từ trầm mặc ít lời trở nên hoạt náo, năng nổ. Hắn hẳn là có ý thức muốn thay đổi chính mình nên hắn cố tình chọn vào Hội Sinh Viên. Nhưng đáng tiếc chính là bóng ma tâm lý vẫn còn theo đuổi hắn.”

“Không sai, lên mạng phát tiết chính là phương pháp giúp hắn giải tỏa áp lực.” Hoa Sùng nói: “Ở trên mạng không kiêng nể gì mà bịa đặt, mắng chửi người có thể tạo khoái cảm cho hắn. Hiện giờ ai cũng có thể làm nhà đạo đức, năm ngoái anh tham gia một khóa học về tâm lí tội phạm, trong đó có một tiết giảng về ‘ internet bạo lực ’, một vị giáo sư từ Bộ Công An nói, với đa số người dân lên mạng dùng lời lẽ chính đáng mà phê phán người khác, điểm xuất phát đều không phải là ‘ chính nghĩa ’, mà là muốn chứng minh giá trị quan của mình.”

Đèn đỏ đổi thành đèn xanh, Liễu Chí Tần lái xe theo dòng xe cộ phía trước, “Bạo lực trên internet sẽ không chuyển thành đời thực, vậy thì nếu như một sự cố nghiêm trọng xảy ra thì sao? Có một loại khả năng —— hành vi quá khích của Trịnh Kỳ hủy hoại cuộc đời hay sự nghiệp của người khác? Cho nên người đó trả thù?”

Hoa Sùng trầm mặc hồi lâu, “Vậy thì vụ án này vẫn còn tiếp diễn. Nếu giả thiết của em thành lập thì hung thủ không chỉ hận một mình Trịnh Kỳ, bởi vì bạo lực internet không thể tạo thành từ một người. Huống hồ thủ đoạn hắn giết hại Trịnh Kỳ cực kỳ tàn nhẫn, đây là hận đến tận xương tủy. Trịnh Kỳ có tâm lý khuyết tật, lại quen lên mạng bịa đặt, nhưng anh không cho rằng cậu ta có khả năng hủy diệt công việc hay cuộc đời của người khác.”

“Chút nữa trở về em sẽ tra lý lịch Trịnh Kỳ.” Liễu Chí Tần nói: “Theo chúng ta biết được thì án tử này mạch lạc không có sơ hở, có khả năng việc đưa tới họa sát thân cho hắn chính là lời nói và việc làm của hắn ở trên mạng. Anh nói đúng, theo phân tích vừa rồi thì hung thủ khẳng định còn muốn trả thù nhiều người nữa. Chúng ta cần phải ngăn cản hắn.”

Xe chạy đến hướng công ty Vạn Kiều, Hoa Sùng nhíu mày nhìn cửa sổ cao ốc building. Khi đi ngang qua chợ Hoa Điểu Ngư Sủng, anh đột nhiên nói: “Qua bên đó chút đi.”

Liễu Chí Tần có chút ngoài ý muốn, “Anh muốn đi mua hoa nữa à?”

“Ở nhà hết đất dinh dưỡng rồi, tiện đường chạy qua đây thì vào trong một lát.”

Liễu Chí Tần dừng xe, “Hoa đội, anh kỳ thật là muốn đi dạo chứ gì, còn viện cớ nữa à?”

Hoa Sùng đùa giỡn nói: “Em cái gì cũng biết, chắc là em trai thất lạc nhiều năm của anh ha.”

Nói xong câu đó, anh liền xoay người đi đến chợ không để ý Liễu Chí Tần đứng sau lưng đang mỉm cười.

Đất dinh dưỡng vừa vào chợ đã thấy, nhưng Hoa Sùng không mua ngay mà đi vào bên trong, vừa đi vừa chọc chó mèo chim cá.

Khi vừa đến cửa hàng quen biết, anh định đi vào thì bị người bên trong đi ra chạm phải.

“Xin lỗi.” Người nam nhân đó rất cao, trong lòng ôm một con German Shepherd chưa thành niên, thanh âm trầm thấp.

Hoa Sùng vừa thấy con chó German Shepherd mà anh gọi là Nhị Oa vừa bán đi cách đây không lâu.

Nhị Oa thấy anh thì vui vẻ, sủa to không ngừng.

Ông chủ tiệm chạy ra, vẻ mặt vui mừng, “A, Hoa Hoa lại tới nữa!”

Nam nhân cười nói: “Tôi đi trước.”

“Nhớ nha, đừng cho nó ăn thịt nữa, ít nội tạng thôi.” Ông chủ nói: “Thằng nhãi con còn nhỏ, sữa bò cùng rau dưa trái cây gì cũng muốn ăn.”

Nam nhân ôm German Shepherd rời đi, Liễu Chí Tần vô thức nhìn nhìn bóng dánghắn.

“Đó chính là người mua Nhị Oa hả chú?” Hoa Sùng hỏi: “Sao ôm nó lại rồi?”

“Ừ! Hắn cho Nhị Oa ăn nhiều đồ tốt quá, vừa thịt vừa nội tạng, Nhị Oa ăn nhiều không tiêu nên hắn đem nó đến đây cho tôi xem.” Ông chủ vui tươi hớn hở, “Nhị Oa theo chủ nhân tốt, cậu yên tâm chưa?”

Hoa Sùng cười, “Có người thương nó tất nhiên là tốt rồi.”

trinh thám

Advertisements

1 Comment Leave a comment

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: