Tri kỉ – 11

Edit + Beta: Alice

Bảo vệ cửa chính ở thôn Tân Bắc là nhóm người đàn ông hơn sáu mươi tuổi, Trương Mậu tới lấy dấu vân tay của bọn họ cùng với hỏi chuyện của Trịnh Kỳ. Nhóm người này tuy rằng trình độ văn hóa không cao, nhưng sinh sống ở trường đại học vài chục năm, lại được nhà trường thông báo qua nên rất vui lòng hợp tác với cảnh sát.

Trương Mậu đem ghi chép và dấu vân tay giao cho Lý Huấn, không bao lâu sau Khoa Kiểm Nghiệm cho ra kết quả.

Vân tay trên xe đẩy là của Lưu Trung Quý.

“Là lão?” Hoa Sùng nhìn biểu đồ liền nhớ tới ngày hôm qua mình cùng Liễu Chí Tần đến nơi kiểm tra theo dõi, lão Lưu ra dáng đĩnh đạc tiếp đãi bọn họ.

“Vân tay là của lão ấy, nhưng có khả năng Trịnh Kỳ không phải do lão ấy giết.” Liễu Chí Tần đứng ở bên cạnh Hoa Sùng, “Lão ấy giúp đỡ hung thủ là do quen biết chăng?”

“Xem ra điểm đột phá là đây.” Hoa Sùng nói xong liền thấy Viên Hạo hai mắt thâm quầng đi tới, vì thế hỏi: “Tìm được xe ba bánh chưa?”

Viên Hạo lắc đầu, “Xe không tìm được, cũng không phát hiện người nào khả nghi, nhưng biết được một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Anh nghĩ xem ký túc xá đại học Lạc rộng lớn có nhiều sinh viên ở, vậy mà có cổng không người quản! Có án mạng mới biết đề cao cảnh giác.”

“Cổng nào? Tôi nhớ rõ cổng trường có rất nhiều camera theo dõi mà.” Liễu Chí Tần nói.

“Phía nam thì có, nhưng cổng ở phía bắc chỉ là cánh cửa sắt, càng không có cameras cùng bảo vệ.” Viên Hạo nói: “Việc này tôi cũng mới biết. Thường xuyên tra xét camera theo dõi mà vẫn chưa phát hiện được gì nên tôi nảy ra nghi vấn, hung thủ đẩy xe ba bánh vào trường hơn 11 giờ rưỡi đêm, lúc này sinh viên đi lại trong trường không nhiều, vậy thì nếu hắn đi vào từ cổng chính, chắc chắn sẽ lưu lại hình ảnh. Đợi đến khi tôi hỏi thì họ mới nói, khu bắc có cái cửa, bởi vì quá hẻo lánh nên ít người biết, mấy năm trước cửa sắt bị dân công hủy đi bán thiết, quản lý nhà trường nghĩ làm lại cửa cũng bị người ta gỡ ra bán đi, lại không nghĩ tới mời bảo vệ đến đó nên cổng khu bắc bị bỏ quên luôn. Anh em Khoa Kiểm Nghiệm đi xem qua, mơ hồ có dấu bánh xe ba bánh, chỉ có vào chứ không ra.”

Hoa Sùng thở dài, “Trâu đất xuống biển. Chỉ cần hắn tránh thoát theo dõi tiến vào vườn trường, vậy thì dễ dàng trà trộn với nhân viên chuyển phát nhanh hay giao thức ăn.”

Viên Hạo nói: “Đúng là như vậy!”

“Tiếp tục tra đi.” Liễu Chí Tần chọt chọt đầu vai Hoa Sùng, “Hoa đội, mình đi gặp Lưu Trung Quýkhông?”

Hoa Sùng nhếch mắt nhìn hắn, “Lời này hẳn là tôi nên hỏi.”

Liễu Chí Tần cười, “Vậy cùng nhau đi thôi.”

Lưu Trung Quý năm nay 71 tuổi, cao không đến 1m65, ông già gầy ốm, ngồi trong phòng thẩm vấn đồn công an, khẩn trương đến nỗi bả vai trùn xuống, run rẩy.

“Lão nhân gia.” Khi đối mặt với người già, Hoa Sùng không cường ngạnh như ngày thường mà ôn hòa hơn, đẩy ảnh chụp xe đẩy lên phía trước, hỏi: “Ông đã gặp qua nó chưa?”

Lưu Trung Quý chỉ nhìn thoáng qua, càng thêm khẩn trương, nếp nhăn trên mặt càng thêm hằn sâu như khe rãnh, lắp bắp nói: “Không, chưa thấy qua.”

“Phải không?” Hoa Sùng nói: “Nhưng trên đó có dấu vân tay của ông đó.”

Lưu Trung Quý trợn to mắt, sợ hãi mà nhìn Hoa Sùng.

Ở trong ánh mắt của ông, Liễu Chí Tần nhìn ra so với nỗi sợ hãi thì —— áy náy cùng ảo não chiếm nhiều hơn.

Ông ấy ảo não cái gì?

Ông ấy vì cái gì mà áy náy?

“Tôi……” Bàn tay khô đét của Lưu Trung Quý bắt lấy cạnh bàn, tầm mắt dời từ Hoa Sùng nhìn về phía Liễu Chí Tần.

Liễu Chí Tần hỏi: “Lão nhân gia, cái xe đẩy này vốn dĩ nằm ngoài ký túc xá, dựa vào tường. Là ông di chuyển nó vào góc khuất, dùng vải nhựa che đậy, cũng tẩy sạch dấu chân bên cửa sắt, đúng không?”

Bả vai Lưu Trung Quý rụt rụt, mí mắt rũ xuống.

Giọng nói Hoa Sùng trầm xuống, “Ông là tên đồng lõa.”

Nghe vậy, Lưu Trung Quý kinh hoảng mà ngẩng đầu, “Tôi không phải đồng lõa, là tôi, là tôi……”

Liễu Chí Tần nhíu mày, “Là ông?”

“Là tôi giết đứa bé kia! Là tôi!” Lưu Trung Quý kích động đến nắm chặt bàn tay, nện lên bàn, “Các cậu bắt tôi đi, là tôi giết nó!”

Hoa Sùng lắc đầu, “Lão nhân gia, ông bình tĩnh lại đi.”

“Là tôi thật mà!” Lưu Trung Quý đứng lên trên ghế, hai bàn tay khép lại vòng tới trước ngực, đưa tới trước mặt Hoa Sùng, “Người là tôi giết, các cậu còng tay tôi đi.”

Liễu Chí Tần cùng Hoa Sùng trao đổi ánh mắt, chợt đứng dậy vòng đến bên cạnh Lưu Trung Quý, trấnan lão: “Lão nhân gia, ông có giết người hay không, chúng tôi tự nhiên sẽ tra, ông bình tĩnh lại đã, đợi chút……”

“Là tôi giết! Không có người khác!” Lưu Trung Quý lại càng ngày càng kích động, liều mạng đem tay đưa đến trước mặt Hoa Sùng, hận không thể bắt Hoa Sùng treo còng tay lên lão.

Hoa Sùng lắc lắc đầu với Liễu Chí Tần, gọi đồng nghiệp mang Lưu Trung Quý đi nghỉ ngơi.

“Rõ ràng là ông ấy muốn che giấu cho hung thủ.” Tiểu viên bên ngoài đồn công an cây cối xanh tươi, còn có bồn hoa nhỏ ở giữa, Liễu Chí Tần cùng Hoa Sùng xin tý lửa, ngón tay kẹp điếu thuốc, “Nhưng tinh thần của lão không bình thường.”

“Lão biết hung thủ làm cái gì, cũng thấy được hung thủ lưu lại dấu chân và xe đẩy bên cổng sắt. Hắnmuốn che giấu cho hung thủ. Đến khi không thể che giấu được nữa lão nhận hết tội lên người mình.” Hoa Sùng nheo mắt, “Ông ấy làm như vậy, chỉ có một khả năng.”

“Hung thủ là con lão.” Liễu Chí Tần nói: “Chỉ có cha mẹ thương con cái mới có thể làm……”

Ngu muội, nông nỗi.

Hoa Sùng đứng lên từ bồn hoa, “Đi, đi tra xem con lão ra sao.”

Ngoài dự đoán của mọi người chính là, con trai Lưu Thiên Hữu của Lưu Trung Quí đã qua đời 21 năm trước.

“Qua đời?” Hoa Sùng hơi kinh ngạc, Liễu Chí Tần cũng có chút giật mình.

“Đúng vậy. Thiếu Hữu qua đời lúc mới 26 tuổi.” Cường Minh là người phụ trách nhân sự trường đại học Lạc, hơn 50 tuổi, nói tới cha con nhà họ Lưu thì lại lắc đầu, “Bác Lưu đáng thương lắm, vợ bác mất sớm, bác vừa làm cha vừa làm mẹ, vất vả lắm mới nuôi Thiếu Hữu đến đại học, nào ngờ bác tới tuổi như tôi thì mất đi đứa con trai duy nhất.”

Lưu Thiếu Hữu chết là do sự cố ở xưởng công binh.

Hơn hai mươi năm trước, một người có thể vào làm trong xưởng công binh, đối với một gia đình bình thường thì đây là chuyện vô cùng kiêu ngạo. Lưu Thiếu Hữu sau khi tốt nghiệp trường kĩ thuật, Lưu Trung Quý phí không ít sức lực, nhờ vào các mối quan hệ mới nhét hắn vào làm trong một xưởng công binh nổi tiếng ở tỉnh Hàm.

Lưu Thiếu Hữu tám năm làm “Hỏa Công” ở đó.

Công tác ở xưởng công binh có nguy hiểm nhất định, đặc biệt là hỏa công. Cách một khoản thời gian sẽ có chuyện không tốt xảy ra. Nhưng ở thời điểm đó, ý thức an toàn của mọi người không được cập nhật thường xuyên, đại đa số chỉ biết tiền lương của hỏa công cao, cũng mang về vinh quang cho gia đình nên rất ít người nghĩ đến sinh mệnh không được bảo đảm.
Khi sự cố phát sinh, Lưu Thiếu Hữu không ở nơi trung tâm xảy ra sự việc, chỉ bị thương.

Nhưng thà chết đi còn nhẹ nhàng hơn là còn sống.

Hắn bị bỏng toàn thân chiếm tới 96%, nhiều bộ phận trong cơ thể suy kiệt, giãy giụa nửa tháng trong bệnh viện, cuối cùng không chịu nổi nữa mà ra đi.

Lưu Trung Quý là dân quê trung thực, bị lãnh đạo xưởng công binh xử ép, không biết con trai vì sao đang êm đẹp mà phải vào viện, cuối cùng vẫn là đại học Lạc cử người giúp mới được bồi thường một ngàn vạn.

Ở năm đó, một ngàn vạn là một số tiền không nhỏ.

Nhưng đổi với một tính mạng con người thì một ngàn vạn có là gì.

Không có con trai, sinh hoạt cũng không có hi vọng, Lưu Trung Quý thường xuyên gâylỗi khi làm việc, có khi thì quên giờ đóng cửa ký túc xá, có khi nhìn lầm sinh viên thành con trai của mình, lão đã bị khiếu nại vài lần.

Giáo viên bỏ qua cho lão, để lão lại làm bảo vệ cho trường, cũng thông qua Hội Sinh Viên báo với sinh viên toàn trường thông cảm cho lão.

Người nghe đều bị cảm động, còn có sinh viên khoa Pháp luật mong muốn đứng ra giành lại công bằng cho lão.

Nhưng một ông già mất hết tất cả lẽ sống với mấy đứa sinh viên nghèo chưa ra trường thì làm sao đấu lại với thế lực đằng sau xưởng công binh. Việc này sau lại không giải quyết được gì. Bọn sinh viên cảm kích lúc trước giờ sắp tốt nghiệp, cũng chẳng ai nói tới vụ án này.

Thời gian có lẽ chữa lành miệng vết thương, Lưu Trung Quý rất ít khi tái phạm sai lầm, rồi dần dần sinh viên cũng quên đi nỗi thương cảm của người đàn ông này, chỉ còn số ít đồng nghiệp vẫn còn nhớ đến.

Cường Minh chỉ lớn hơn Lưu Thiếu Hữu vài tuổi, khi mới vừa đến trường đại học Lạc nhận việc thường được lão Lưu chiếu cố, khi rãnh rỗi còn chơi vài trận bóng với Lưu Thiếu Hữu.

Sau khi Lưu Thiếu Hữu qua đời, cũng là do Cường Minh mãnh liệt yêu cầu sự giúp đỡ của nhà trường với xưởng công binh. Bao nhiêu năm trôi qua, cũng là ông trong tối ngoài sáng giúp đỡ Lưu Trung Quý.

Đến tuổi nghỉ hưu, tinh thần Lưu Trung Quý xảy ra vấn đề. Ngày thường thì không khác gì người ta, nhưng cũng có lúc quên mất con trai mình đã qua đời.

Lão còn cân nhắc cưới vợ cho con trai, gặp người lạ thường khen —— con trai tôi tuấn tú, cao ráo, vừa có tiền đồ còn hiếu thuận, công tác ở xưởng công binh, tiền lương một tháng hơn 600 đồng!

“Bác Lưu không còn người thân ở quê, bọn tôi cũng không nỡ để bác tuổi già không nơi nương tựa nên phân một căn phòng cho bác ở khu Tân Bắc, ngày thường để bác giúp đỡ trông cửa tiểu khu.” Cường Minh nói: “Bác ấy hồ đồ trở thành kẻ đồng lõa, đích xác có sai, nhưng mong các cậu đừng làm khó bác. Bác ấy……bác có thể là đem người bị tình nghi xem thành Thiếu Hữu.”

Tại đồn công an, Lưu Trung Quý ngồi trong góc, đôi mắt vẩn đục đầy nước mắt.

21 năm trước hồ sơ chứng minh, con trai độc nhất của lão, Lưu Thiếu Hữu, sớm qua đời không khác gì với lời của Cường Minh.

Hoa Sùng dựa vào trên tường hành lang, trên tay kẹp một điếu thuốc chưa bật lửa.

Theo cách nói của hình cảnh khi đang tra án tử mà đụng tới một vụ án bi kịch khác là chuyện bình thường. Trên thế giới này, mọi chuyện đều có mối liên hệ mật thiết, một tai họa xảy ra có khi kéo tới một chuyện vui, nếu đi sâu điều tra chuyện vui có khi là một thảm kịch ẩn giấu.

Những người như bọn họ dù đã trải qua nhiều chuyện vẫn không thể không thổn thức với câu chuyện buồn này.

Lưu Trung Quý đã tỉnh táo sau khi được bác sĩ tiêm mũi thuốc an thần, lão mở to đôi mắt đau thương nhìn Liễu Chí Tần, đôi môi nứt nẻ không nói nên lời.

“Lão nhân gia.” Liễu Chí Tần ngồi xổm trước mặt lão, muốn nói “Bọn con sẽ lấy lại công đạo cho ông”, nhưng lại không mở miệng được.

Xưởng công binh đã sớm đóng cửa, hồi đó cảnh sát không thể truy cứu thì bọn họ bây giờ làm sao có thể.

Một lát sau, Lưu Trung Quý lắc lắc đầu, tia sáng duy nhất trong mắt phai nhạt dần, giọng khàn khàn: “Tôi nhận sai người rồi, tôi xin lỗi vì đã giúp đỡ hung thủ.”

Lưu Trung Quý đứt quãng kể chuyện đêm hôm đó.

Lão cũng nhìn thấy hung thủ bỏ đi từ cửa sắt như Lư Khánh. Già cả mắt mờ, khoảngcách lại khá xa nên lão cho rằng đó là con trai mình. Ba phút sau khi Lưu Khánh hoảng sợ bỏ chạy thì lão mới đuổi theo, nhưng trong bóng đêm chỉ còn lại chiếc xe đẩy bị bỏ rơi.

Ngày đêm mong nhớ nên lão bắt đầu thường xuyên nằm mơ thấy Lưu Thiếu Hữu. Sau đó lão nghe nói vườn trường đại học Lạc xảy ra án mạng, đêm đó lão liền mơ thấy con trai mình nhắn nhủ: Ba ơi, con đã trở về, con bị chết quá thảm, những người đã hãm hại con vẫn chưa bị trừng phạt, mà ba già cả không nơi nương tựa, nên con tới trả thù những đứa con của bọn ác nhân đó.

Dù đã tỉnh giấc nhưng đầu óc lão vẫn chưa minh mẫn, lúc thì nghĩ con mình đã qua đời, lúc thì thấy con mình vẫn còn sống, lão sợ con trai mình thật sự giết người nên không dám kể với ai về chuyện con trai mình hiện về trong mộng.

Vì thế, lão nghĩ đến hủy đi dấu chân con trai mình để lại bên cổng sắt, cũng giấu đi xe đẩy, nhưng lão không ngờ là mình để lại dấu vân tay.

“Bất quá chúng ta có chút thu hoạch.” Hoa Sùng nói: “Lưu Trung Quý tuy nhìn lầm, nhưng cũng chứng minh được vóc dáng hung thủ không khác gì Lưu Thiếu Hữu. Lưu Thiếu Hữu cao 1m86 không khác gì phán đoán ban đầu của chúng ta.”

Liễu Chí Tần gật đầu, bỗng nhiên nói: “Trịnh Kỳ bị công ty Vạn Kiều sa thải, trong lúc thực tập còn đắc tội ban giám đốc.”

Hoa Sùng quay đầu lại, “Hả?”

“Em nhớ người bạn của anh cũng làm ở công ty Vạn Kiều cũng cao khoảng 1m86.” Liễu Chí Tần nói: “Bọn người công trường gọi anh ta —— Liên tổng.”


Góc editor: Liễu Chí Tần bị ghen tuông làm mờ mắt ^^.

trinh thám

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: