Tri kỷ – 10

Edit + Beta: Alice

Thường San là bạn gái cũ của Trịnh Kỳ, khoan thai tới muộn như tên gọi của mình, cônàng cũng giống với những người khác bị viện trưởng gọi tới thúc gịuc trở về nên sắc mặt khó chịu, không muốn hợp tác.

“Tôi nhỏ hơn anh ta một tuổi, cũng là sinh viên kiến trúc. Tôi bị anh ấy mê hoặc tại buổi tiệc tối đón sinh viên mới.” 

Dáng người Thường San cao gầy, trang điểm nhẹ, mái tóc đen dài cột thành đuôi ngựa, là một mỹ nữ có gan lộ ra trán của mình, “Tôi tham gia Hội Sinh Viên, thông qua mấy người chị khóa trên mà làm quen với ảnh. Khi đó tôi cảm thấy anh ta chính là hoàng tử trong mộng của mình —— đẹp trai, ưu tú, ôn nhu, hài hước, gia cảnh không tồi. Điềukiện của tôi cũng không kém nên theo đuổi anh ta.”

Hoa Sùng lập tức nghĩ đến Lư Khánh, hỏi: “Theo đuổi bao lâu? Hắn có thái độ thế nào?”

Thường San cười nói: “Theo đuổi trong bao lâu ư? Vừa thổ lộ là thành công.”

Hoa Sùng nhướn một bên mày.

“Sao vậy, anh không tin à?” Thường San nói: “Tôi đâu có kém gì anh ta, anh ta khi đó là mặt mũi của viện kiến trúc, còn tôi là hoa khôi của viện. Con gái mới lớn ai chẳng muốn bạn trai có mặt mũi, nếu anh ta không có thì tôi tốn thời gian theo đuổi anh ta làm gì.”

Lần trước phân tích không sai, Trịnh Kỳ cố ý để Lưu Khánh theo đuổi, hưởng thụ khoáicảm. Hoa Sùng gật đầu, “Sau đó thì sao, ở bên nhau như thế nào? Tôi nghe nói hai người chỉ quen nhau nửa năm sau đó chia tay, đúng không?”

“Khi mới quen nhau quả thực không tồi. Anh ta vừa có diện mạo vừa là Hội trưởng Ngoại Giao của Hội Sinh Viên, không có gì bất ngờ xảy ra thì sau học kỳ năm hai anh ta sẽ trở thành Chủ tịch Hội Sinh Viên. Ở bên anh ta tôi rất có mặt mũi. Hơn nữa thành tích của anh ta cũng rất tốt, lúc chúng tôi cùng đi thư viện, anh ta thường xuyên giảng đề cho tôi.” Giọng nói Thường San biến đổi, “Nhưng mà ở bên anh ta một thời gian tôi dần dần phát hiện, anh ta…… Nói như thế nào nhỉ làm tôi cảm thấy không thoải mái.”

Lại là không thoải mái, Trương Huyền cũng từng nói Trịnh Kỳ làm cậu ta cảm thấy không thoải mái.

Hoa Sùng hỏi: “Vì cái gì?”

“Lúc ban đầu quen anh ta, tôi cứ nghĩ hai bên gia đình môn đăng hộ đối, cùng thuộc giai cấp tư sản. Khi đó anh ta giơ tay nhấc chân đều rất có phong độ, tiêu tiền không mạnh tay nhưng không keo kiệt. Ở bên nhau lâu, tôi mới phát hiện, cha mẹ anh ta đều là công nhân viên chức bình thường.” Thường San mím môi, “Tôi không phải xem thường công nhân, cũng không phải ngại gia cảnh anh ta không tốt. Anh cho rằng tôi hám giàu cũng được, nhưng với chuyện tình cảm tôi rất lí trí.”

“Cô cho rằng yêu đương phải tìm người cùng giai cấp với mình, đúng không?”

“Đúng vậy, đây không phải là vấn để giữa ham giàu hay cùng giai cấp. Thích trong nhất thời với giải quyết mâu thuẫn cả đời tôi cảm thấy chỉ có cùng giai cấp mới làm được, mới có thể lý giải đối phương.” Thường San thở dài: “Nếu sớm biết gia thế của anh ta không như trong tưởng tượng thì tôi đã không thổ lộ rồi.”

“Có rất ít cô gái suy nghĩ giống cô.” Hoa Sùng nói.

Thường San cười cười, lại nói: “Đây không phải là nguyên nhân chúng tôi chia tay. Một khi đã yêu rồi thì tôi sẽ không nghĩ tới chuyện gia cảnh này nọ đâu. Nguyên nhân chia tay là vì chuyện nhỏ nhặt thường ngày làm tôi không chịu nổi nữa.”

“Ví dụ như?”

“Anh ta nhỏ nhen, hay tích tụ oán giận với người khác. Trước mặt người ngoài thì anh ta rất có phong độ, lúc mới bên nhau anh ta vẫn giữ bộ mặt này, anh ta từ từ bộc lộ tính xấu khi bọn tôi bên nhau một thời gian.” Thường San nhíu mày nghĩ tới chuyện cũ, nói: “Anh ta có thể vì một chuyện rất nhỏ mà oán giận cả ngày, như là sáng dậy đi học thấy giày của mình bị bạn cùng phòng đá ra tận cửa, hay là ngồi học trên giảng đường bị người khác che mất bảng, rồi còn mượn sách thư viện không được, chửi mắng thành viên Hội Sinh Viên tư chất quá kém…… Nghe anh ta oán giận một vài lần còn được, đằng này là nghe chửi rủa từ ngày này qua ngày nọ làm sao tôi chịu nổi.”

Hoa Sùng hỏi: “Ngoài oán giận với cô, cậu ta còn làm gì nữa không?”

Thường San sửng sốt một chút, “Có. Anh ta thường xuyên lên BBS gửi thư nặc danh mắng chửi người, không thích ai thì lên đó nói xấu, tung tin đồn nhảm.”

“Cô có nhắc nhở cậu ta không?”

“Đương nhiên là có, nhưng anh ta không nghe. Cũng may là anh ta không giận tôi, còn cho tôi xem anh ta viết những gì. Tôi cảm thấy rất ghê tởm. Bộ dáng khi đó của anh ta tôi còn nhớ rõ —— ngồi ở trước máy tính, bùm bùm gõ bàn phím, thấp giọng cười. Tuy rằng nói như vậy rất không tôn trọng người chết, nhưng tôi cảm thấy thật sự……”

“Ừ?”

“Thật sự làm tôi nghĩ đến một cái từ —— ruồi bọ vo ve.”

“Cho nên cô đề nghị chia tay?”

“Lúc ấy thì chưa, dù sao đây cũng là mối tình đầu của tôi nên tôi quý trọng lắm.” Thường San lắc lắc đầu, “Sau đó xảy ra một số vụ án xảy ra với phụ nữ, anh ta rất thích những chuyện như thế, còn nói mấy cô gái đó xứng đáng bị hại, ăn mặc khêu gợi ra đường làm chi, nói những lời rất qúa đáng. Tôi nhớ nhất năm nước ta đăng cai tổ chức Olympics đó, bất luận là vận động viên nào lên lãnh thưởng anh ta đều xoa tay tán thưởng phát tài rồi. Tôi là con gái mà nghe những lời đó thật sự muốn buồn nôn. Rồi từ từ các loại mâu thuẫn kéo đến làm chúng tôi cãi nhau rất nhiều. Sau đó chịu không nổi nữa nên tôi đòi chia tay, lúc này anh ta hồi phục lại phong độ, không tức giận mà chỉ nói hảo tụ hảo tán.”

“Hảo tụ hảo tán?” Hoa Sùng hỏi: “Với tính cách của cậu ta chắc chắn sẽ lên BBS nói xấu cô.”

Thường San cười, “Tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng tôi biết thói quen lên BBS mắng chửi người của anh ta, nên anh ta kiêng kị điều này. Anh ta chỉ có vẻ bề ngoài cũng không muốn lật mặt với tôi, nên chúng tôi chuyển qua thành bạn bè, đi học gặp mặt còn gật đầu chào .”

“Cậu ta có đắc tội với ai không?”

Thường San suy nghĩ thật lâu, lắc đầu, “Theo tôi biết hẳn là không có. Ngoài mặt thì anh ta rất đứng đắn, nếu không phải đã từng yêu nhau thì chắc có lẽ tôi không biết bộ mặt này của anh ta.”

Hoa Sùng tiễn Thường San ra ngoài, Liễu Chí Tần cầm máy tính tới, “Đích thật Trịnh Kỳ lên BBS mắng chửi người ta. Em vừa rồi lên BBS xem thử thấy rất nhiều bài nặc danh của cậu ta.”

Hoa Sùng di chuyển con chuột, khẽ than thở, “Trong ngoài không đồng nhất. Anh đoánlà cậu ta dùng bịa đặt trên mạng để giải tỏa áp bức trong người.”

“Trừ bỏ BBS, cậu ta còn thổ lộ bất mãn ở nơi khác.” Liễu Chí Tần nói: “Cậu ta có một cái Weibo, ID tên là Thứ Chi tiên sinh, nội dung toàn là mắng chửi. Người nổi tiếng chụp ảnh ngã bị thương, cậu ta chuyển phát nói ‘chúc anh lần sau ngã chết’; người thanh niên giúp đỡ người già thì cậu ta nói ‘lão già bất tử mà cũng giúp’; hôn nhân của doanh nhân nổi tiếng gặp vấn đề, cậu ta nói ‘vợ ông đàng điếm’……”

“Móa. Đầu óc thằng này có vấn đề hả?”

Vẻ mặt Liễu Chí Tần cũng là bất đắc dĩ, “Trên mạng xác thật có không ít người giống như cậu ta. Đúng rồi, em thấy cậu ta thường xuyên tham gia nhóm hiệp sĩ bàn phím. Hiệp sĩ bàn phím là nhóm chuyên đi đánh người ở trên mạng.”

Thần sắc Hoa Sùng ngưng trọng, “Những người đó tự xưng là hiệp sĩ nhưng thật ra là phạm tội phỉ báng cá nhân. Bọn người này không có khả năng suy nghĩ, ai nói gì cũng nghe, gió chiều nào thì theo chiều nấy. Hiệp sĩ bàn phím là do bọn bọ tự phong.”

Liễu Chí Tần gật đầu, “Đúng là như vậy. À, Hoa đội, vừa rồi Trương Mậu gọi điện thoại tới nói, đã xác minh với công ty Vạn Kiều. Trịnh Kỳ có đến chỗ bọn họ thực tập nhưng không giống với những gì chúng ta thu thập được. Nửa tháng trước cậu ta đã bị sa thải nên lúc Trịnh Kỳ mất tích công ty Vạn Kiều không báo cảnh sát.”

“Sa thải? Vì sao bị sa thải?”

“Bộ phận HR nói, tư tưởng của Trịnh Kỳ có chút không bình thường.”

“Vậy là giống với lời bọn Lưu Cam, Thường San nói. Công ty Vạn Kiều có nói rõ lí do không?”

Liễu Chí Tần không tìm được nước, trực tiếp cầm ly của Hoa Sùng mà uống, “Có, họnói cậu ta tranh cường háo thắng, không chịu tiếp thu. Thực tập sinh dù có thông minh đến đâu vào công ty cũng là một tờ giấy trắng. Mỗi lần cậu ta bị tiền bối dạy dỗ thì ngoài mặt vâng vâng dạ dạ nhưng về đến chỗ ngồi thì bắt đầu oán giận trên máy tính. Theolời HR nói thì cậu ta không chỉ là la mắng bình thường mà ác ý nguyền rủa người khác. Công ty Vạn Kiều là công ty lớn, vì để ngăn ngừa nhân viên tiết lộ bí mật thương nghiệp mà thiết lập tường lửa. Trịnh Kỳ là người mới nên không biết chuyện này, mỗi lần cậu ta mắng chửi đều bị người ta nhìn thấy.”

“Ngu lâu dốt bền, khó đào tạo là đây.” Hoa Sùng nói: “Xem ra mặc kệ là ở công ty, hay là ở trường học, hay là ở trên internet, cậu ta đắc tội không ít người.”

“Đúng vậy.” Liễu Chí Tần uống xong ly nước, rót một ly khác, “Họa là từ miệng mà ra, hung thủ áp dụng thủ đoạn cực kì tàn nhẫn như cắt yết hầu và phanh thây cho thấy hắn ta cực kì ghét Trịnh Kỳ.”

“Với tình hình này phải cần điều tra kĩ hơn nữa.” Hoa Sùng xoa huyệt Thái Dương, nhìn thời gian, “Đi, đi xem Lý Huấn tra đến đâu.”

Chiếc xe đẩy dựng bên ngoài thôn Tân Bắc dính đầy máu, sau khi trải qua kiểm nghiệm DNA xác minh là Trịnh Kỳ.

Ngoài ý muốn là trên tay lái xe đẩy có dính dấu vân tay của người khác.

“So sánh dấu vân tay chưa?” Hoa Sùng hỏi.

“So rồi, không có kết quả.” Lý Huấn nói: “Từ đường vân tay thì đây là người già.”

“Người già?” Không giống với miêu tả hung thủ.

“Có người đụng qua xe đẩy sau khi hung thủ vứt nó ngoài tường rào.” Liễu Chí Tần cầmhình ảnh đối chiếu hiện trường, “Có người đang âm thầm giúp đỡ hắn, không những là xóa hết dấu chân bên cổng sắt còn dấu vết trên xe đẩy?”

“Vụ án càng phức tạp hơn nếu có đồng lõa.” Hoa Sùng nâng cằm tự hỏi, “Vân tay hẳn là không phải do hung thủ lưu lại, hắn thông minh không phạm sai lầm sơ đẳng như vậy. Lão nhân gia này có quan hệ gì với hắn đây?”

Liễu Chí Tần đi qua đi lại vài bước, đột nhiên nói: “Lão nhân gia sinh sống gần đây không nhiều lắm.”

Hoa Sùng nhướng mắt lên đối diện với tầm mắt của Liễu Chí Tần, cả hai cùng nghĩ tới một người.

trinh thám

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: