Tri kỷ – 9

Edit + Beta: Alice

“Có người cố tình lau đi dấu chân ở đây.” Lý Huấn ngồi xổm bên cửa sắt như lời Lư Khánh nói, “Vốn dĩ rất dễ để lại dấu chân trên xi măng, nhưng hiện tại dấu chân đã bị phá hỏng rồi.”

Liễu Chí Tần đi dọc theo ven tường tìm kiếm, quẹo vào khúc cua thì thấy một chiếc xe ba gác bị che đậy bằng tấm vải nhựa.

Hắn mang lên bao tay, xốc một góc tấm vải nhựa lên, khom lưng xem xét một lát thì hôlên: “Hoa đội.”

Hoa Sùng đang thảo luận cùng Lý Huấn, nghe tiếng gọi thì quay đầu lại, nhưng không thấy Liễu Chí Tần ở đâu.

“Nơi này.” Liễu Chí Tần xuất hiện ở chỗ ngoặt, vẫy tay nói: “Em tìm được xe đẩy Lư Khánh nói.”

Xe đẩy màu xanh lục bị rỉ sét loang lỗ, rất bình thường, đã để ngoài trời vài ngày, trên xe còn dính vài vết máu đã khô.

Hoa Sùng lập tức gọi Lý Huấn tới dò xét.

“Lư Khánh nói đêm đó hung thủ điều khiển xe ba bánh rời đi, cái xe đẩy này không lớn, lại rất bình thường, không có gì khác lạ với người giao hàng. Vậy thì sao hung thủ không dời xe đến nơi khác mà lại để gần hiện trường gây án?” Liễu Chí Tần suy tư, “Tuy rằng nơi này dễ che giấu, nhưng cẩn thận tìm thì không khó để phát hiện. Hắn không để ý tới vết máu dính trên xe. Nếu có thì hắn nên chùi rửa không phải tốt hơn sao?”

Hoa Sùng nhìn chằm chằm xe đẩy trong chốc lát, “Có lẽ hung thủ thấy không cần thiết.”

“Hử?”

“Hắn xác định mình không để lại chứng cứ nào trên xe đẩy, cũng như cảnh sát sẽ không tìm được dấu vân tay của hắn.”

“Tự tin như vậy à?” Liễu Chí Tần nhướng mày, “Xe ba bánh thì sao?”

“Bọn Trương Mậu đang điều tra.” Hoa Sùng nói: “Xe ba bánh cùng xe đẩy có khả năng đều là hung thủ vì gây án mà trộm tới với mục đích làm phương tiện vứt xác. Xe đẩy hắn tùy ý vứt bỏ, nói không chừng xe ba bánh cũng đã ném ở góc nào đó ở vườn trường.”

Liễu Chí Tần gật đầu, lại hỏi: “Hoa đội, anh cảm thấy hung thủ có khả năng là sinh viên trong trường không?”

Hoa Sùng giương mắt, “Cậu cho rằng hung thủ là bạn của Trịnh Kỳ?”

“Đại học là một xã hội thu nhỏ, mà Trịnh Kỳ đã lên năm 4, bắt đầu hòa nhập vào xã hội chân chính.” Liễu Chí Tần nói: “Dù vậy, mạng lưới quan hệ của hắn hơn phân nửa vẫn ở trường học. Mà hung thủ đem thi thể bị tách rời ném ở trong trường cho nên khả năng đó khá lớn. Em nghĩ tới nghĩ lui vẫn cảm thấy hung thủ là bạn học của Trịnh Kỳ.”

“Chúng ta biết Trịnh Kỳ có nhân duyên rất tốt, từng là chủ tịch Hội Sinh Viên học viện kiến trúc, cũng là thành viên nòng cốt của Đoàn thanh niên. Thành tích ưu tú, thực tập ở công ty Vạn Kiều.” Hoa Sùng ngừng một chút, “Có lẽ ở trong bóng tối, có một đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm hắn.”

“Trịnh Kỳ là đồng tính luyến ái sao?” Liễu Chí Tần đột nhiên hỏi.

“Đồng tính luyến ái?”

“Em rất tò mò, hắn thích nam nhân hay là nữ nhân.”

Hoa Sùng khó hiểu, “Có quan hệ gì với án tử?”

“Có quan hệ chứ. Vừa rồi em nghe Lư Khánh giải thích, bắt đầu từ năm ngoái cậu ta theo đuổi Trịnh Kỳ. Trịnh Kỳ dù cự tuyệt, nhưng vẫn đối đãi với cậu ta không tồi, cậu ta cũng vì lí do này mà vẫn ôm hy vọng với Trịnh Kỳ.” Liễu Chí Tần ôm cánh tay, “Hai người bọn họ có quan hệ này có kì quái hay không?”
Hoa Sùng trầm tư vài giây, “Ý của cậu là Trịnh Kỳ cố ý sử dụng Lư Khánh?”

“Không sai. Ngoài mặt hắn đối xử tốt với Lư Khánh, nhưng trong lòng  thì đầy ác ý. Từmột góc độ khác mà nói thì hắn thích sự theo đuổi của Lư Khánh.” Liễu Chí Tần nói chậm rãi, không mang theo cảm xúc gì, việc nào ra việc đó mà thôi, “Chúng ta đã dò hỏi qua bạn học của hắn, bọn họ không nói đến xu hướng giới tính của hắn cho thấy hắn không phải đồng tính luyến ái, ít nhất không biểu lộ ra ngoài. Chúng ta có thể lập giả thiết hắn là trai thẳng, thích con gái, được con trai tỏ tình, cũng theo đuổi hơn nửa năm, chỉ là hắn không đáp ứng ở bên cạnh Lư Khánh, lại trước sau ngầm đồng ý cho đối phương theo đuổi mình, thậm chí đưa Lư Khánh về nhà. Lư Khánh cho rằng đây là Trịnh Kỳ ôn nhu, nhưng thật ra cậu ta đang bị lợi dụng.”

Hoa Sùng nhìn chằm chằm đường cái phía trước, “Nếu Trịnh Kỳ không phải là đồng tính thì cách hắn đối xử với Lưu Khánh hoàn toàn là ác ý.”

“Em không hiểu hắn ta muốn làm gì.” Liễu Chí Tần nhìn theo ánh mắt của Hoa Sùng, vào khoảng thời gian này đa số là xe ba bánh, xe đẩy giao đồ ăn, chuyển hàng. “Chiếu với lời khai của bạn học thì tính cách này của hắn là không phù hợp.”

“Xem ra chúng ta chưa biết nhiều về hắn.” Hoa Sùng thu hồi ánh mắt, “Bất quá không cần nóng vội, tập trung các manh mối lại. Anh đi đến đại học Lạc.”

Khu rừng cây nhỏ phía Bắc đã bị phong tỏa, nhưng vẫn có học sinh đứng ở xung quanh cảnh giới nhòm ngó.

Với việc sinh viên bị sát hại, thi thể còn bị phanh thây ném trong khu vườn trường làmquản lý đại học Lạc càng thắt chặt, đặc biệt là vài vị lãnh đạo học viện kiến trúc.

Hoa Sùng mới vừa nói muốn nói chuyện với bạn học của Trịnh Kỳ thì quản lý đã tìm đến bảy, tám sinh viên.
Trên mặt những người này đầy hoang mang, lo sợ và khó chịu.

Hoa Sùng dò hỏi từng người mới biết những người này do chính viện trưởng gọi tới đơn vị thực tập thúc giục trở về, lần trước đã gặp hình cảnh, lần này đối mặt với Hoa Sùng.

“Tôi không phải là bạn thân với cậu ta, chỉ là bạn cùng phòng mà thôi.” Trương Huyền không kiên nhẫn mà run rẩy chân, “Tôi giống như mấy người khác chỉ biết hắn rất được nữ sinh hoan nghênh, còn lại thì không biết.”

“Mấy chuyện trai gái hắn có nói với bạn bè không?”

“Nói vài câu rồi thôi. Công việc của bọn tôi rất bận rộn, đang trong thời gian thực tập nên không có nhiều thời gian rãnh rỗi để tán gẫu.”

“Cậu có nhớ chuyện gì không thoải mái khi ở cùng Trịnh Kỳ không?”

“Không thoải mái à?” Trương Huyền cảnh giác mà nhíu mày, “Này, các anh cho rằng tôi giết Trịnh Kỳ hả? Nửa tháng nay tôi không về trường, cũng chẳng biết cậu ta xảy ra chuyện gì nữa, viện trưởng kiên quyết bắt tôi về thì tôi mới biết cậu ta bị sát hại.”

“Muốn tìm hiểu cậu ta qua cậu mà thôi.” Hoa Sùng khép tay, “Nếu đã bị kêu trở lại thìcũng đừng nóng nảy, trả lời vài câu hỏi của bọn tôi rồi viện trưởng sẽ thả cậu về.”

“Sh*t!” Trương Huyền không kiên nhẫn, nhưng lại không thể nề hà, đơn giản dựa vào lưng ghế, “Anh hỏi tôi chuyện gì không thoải mái thì tôi nghĩ không ra. Hắn học giỏi, tính tình dễ chịu, chỉ là nói theo bạn cùng phòng thì hắn…… Nói thế nào nhỉ có chút không đúng cho lắm.”

“Hắn đã làm gì khiến cậu không thoải mái?”

Trương Huyền cào cào tóc sau gáy, suy nghĩ hồi lâu mới nói: “Không ở chung thì không biết tính tình quái dị của hắn.”

Trương Huyền gọi là “Không thoải mái”, với Lưu Cam thì là “Dối trá”.

Lưu Cam cũng là bạn cùng phòng của Trịnh Kỳ, khác với Trương Huyền, Lưu Cam và Trịnh Kỳ từng đánh nhau bởi vì xích mích.

“Cụ thể là chuyện gì thì tôi đã quên.” Lưu Cam nói: “Khi đó mới vừa vào học, tính tình nóng nảy, nói vài câu không vừa ý thì lao vào đấm đá. Là tôi động thủ trước, tôi không đúng. Bọn Trương Huyền lôi tôi ra ngoài, sau khi bình tĩnh lại thì tôi cảm thấy mình có lỗi, nhưng vì sĩ diện nên tôi không xin lỗi với cậu ta. Cuối cùng là cậu ta tới tìm tôi, nói cái gì anh em cùng phòng nên xóa bỏ hiềm khích này nọ, còn mời cả đám cùng phòng ra ngoài ăn cơm. Tôi là loại người dễ nóng cũng dễ nguôi giận, lại nói việc động thủ là do tôi sai trước, tôi nên xin lỗi, làm thế nào không biết xấu hổ mà để cậu ta mời cơm mình, hai đứa còn giành qua giành lại một hồi.”

“Sau đó thì sao?”

“Tôi nghĩ chuyện này cuối cùng cũng bỏ qua, mọi người vui vẻ sinh hoạt bình thường.” Đã qua hơn ba năm mà trên mặt Lưu Cam vẫn đầy khinh thường, “Kết quả các anh đoán thế nào? Thằng chó đó lên BBS mắng tôi, chửi tôi!”

“BBS?” Hoa Sùng hỏi: “BBS ở đâu?”

“Là diễn đàn của sinh viên trường đại học Lạc, mỗi trường đều có trang BBS riêng.” Lưu Cam lấy ra di động, nhấn vài cái, “Là cái này nè. Giờ tôi không dùng nữa nhưng một, hai năm đầu thường xuyên lên xem.”

“Cậu ta mắng cậu thế nào?”

“Nói tôi lăng nhăng, một chân đạp ba thuyền. Còn nói nhà tôi không có tiền, chuyên tìm bạn nữ có điều kiện để đào mỏ! Đm, càng nói càng giận. Tôi chỉ có một người bạn gái mà nó nói thành ba. Vì việc này mà tôi với bạn gái cãi nhau một trận, xém tí nữa chia tay. Các anh có thể hỏi Trương Huyền.”
“Cuối cùng giải quyết thế nào?”

“Giải quyết cái rắm! Không giải quyết được gì!”

Hoa Sùng ngừng bút, “Không giải quyết được gì? Cậu nói mình tính khí nóng nảy mà giờ nói không giải quyết được gì. Bạn sinh viên này nói chuyện mâu thuẫn quá nha.”

Bị hỏi như thế mà Lưu Cam vẫn không thấy khẩn trương, chỉ là chán ghét “Hừ” một tiếng, “Nếu lúc ấy tôi mà biết ai hắt chén nước bẩn lên người tôi, tôi sẽ đánh cho chết!”

“Cậu lúc ấy không biết?”

“Không biết! BBS kia có thể nặc danh lên tiếng, không phải là quản lý thì ai mà biết được. Lúc ấy tôi mới năm nhất, có quen quản lý nào đâu. Cũng may loại chuyện này xảy ra nhiều lắm, mấy người đó bữa nay mắng chửi tôi, qua ngày mai đi chửi người khác. Qua nửa tháng thì mọi chuyện lắng xuống, căn bản là không ai nhớ tới chuyện tôi lăng nhăng. Lên năm tư tôi có quen một người anh em làm quản lý BBS. Có bữa ăn cơm rượu vào lời ra tôi kể với cậu ta chuyện của tôi năm xưa, nhờ cậu ấy tra giúp ai hắt nước bẩn lên người tôi. Cậu ta tra một chút thì phát hiện ra Trịnh Kỳ!”

Hoa Sùng vuốt cằm suy tư.

“Có một số việc khi vừa phát sinh anh cảm thấy rất tức giận, nhất định phải nói cho rõ ràng. Chờ một khoảng thời gian dài thì không còn tức giận gì nữa. Khi biết là Trịnh Kỳ, tôi đã chia tay với bạn gái hơn hai năm, cảm giác khi đó chính là —— buồn cười, có nóng giận cũng chẳng biết nổi nóng với ai.” Lưu Cam khinh thường mà lắc đầu, “Anhnói Trịnh Kỳ có phải là đàn ông không, không dám chửi trước mặt tôi mà lại hòa hòa khí khí đi xin lỗi, còn chuẩn bị mời tôi ăn cơm, kết quả quay đầu đi liền lên mạng mắng tôi, là loại người gì vậy?”

“Cậu không đi chất vấn hắn?”

“Không cần thiết.” Lưu Cam xua tay, “Nó đã dọn ra ngoài ở, mỗi ngày gặp một lần thì tôi lấy chuyện gì ra để xả? Coi như bị một lần giáo huấn, sau này đi đường vòng tránh nó là được.”

Hỏi nguyên một buổi trưa, Hoa Sùng nhiều ít có chút ngoài ý muốn.

Trước đó Trương Mậu điều tra tính cách của Trịnh Kỳ đều có phản hồi là —— ưu tú, thành tích tốt, được lòng bạn bè.

Hiện giờ điều tra bạn cùng phòng của Trịnh Kỳ thì thấy hắn không hòan mỹ như lời người ta đồn.

Hắn học giỏi, có năng lực là đúng, nếu không không có khả năng giành được học bổng hằng năm, càng không được vào công ty Vạn Kiều. Nhưng được lòng người thì vẫn là dấu chấm hỏi lớn.

“Xem ra ‘được lòng người’ chỉ là cách nói ngoài miệng mà thôi.” Liễu Chí Tần bưng tới hai phần cơm hộp, bẻ ra đôi đũa đưa cho Hoa Sùng, “Trừ bỏ Lưu Cam, cũng có hai người nhắc tới Trịnh Kỳ dối trá, chỉ là không có đưa ra ví dụ cụ thể.”

Hoa Sùng tiếp nhận cơm hộp cùng đôi đũa, nhưng không ăn liền, “Trịnh Kỳ một mặt làm hòa với Lưu Cam, mặt khác lên BBS trường mắng chửi người ta. Mấy chuyện khác có lẽ hắn cũng làm. Lưu Cam phát hiện trễ không còn cảm giác trả thù, nhưng những người khác thì sao?”

Liễu Chí Tần đứng dậy nói: “Em liền đi điều tra lịch sử post bài của Trịnh Kỳ trên BBS trường.”

“Không vội.” Hoa Sùng phản xạ có điều kiện mà bắt lấy cánh tay hắn, không buông ra, “Bận rộn cả ngày rồi, ăn cơm trước cái đã.”

trinh thám

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: