Tri kỷ – 7

Edit + Beta: Alice

Giữa trưa, mặt trời nhô cao trên đỉnh đầu.


“Tra được rồi, người trong video là sinh viên năm nhất, tên là Lư Khánh, hắn……” Trương Mậu chùi mồ hôi, còn chưa nói xong đã bị Hoa Sùng ngắt lời.

“Lư Khánh? Trưởng phòng ký túc xá của Chu Minh?”

“A?” Một buổi sáng đầy hối hả làm Trương Mậu chưa nghe kịp báo cáo, “Ai là Chu Minhvậy anh?”

“Người báo án.” Liễu Chí Tần nhìn Hoa Sùng, “Em nhớ cậu ta nói là ở một mình trong rừng nhỏ nên sợ, gọi điện thoại cho trưởng phòng kêu gọi anh em tới tìm thi thể, kết quả là Lư Khánh gọi tới hơn phân nửa sinh viên học viện.”

“Hơn nữa người phát hiện đầu của Trịnh Kỳ chính là Lư Khánh.” Hoa Sùng gãi cằm, “Vậy là Trịnh Kỳ còn ở bên Lư Khánh.”

Lúc này Trương Mậu mới hiểu ra: “Ôi mẹ ơi! Tên Lư Khánh này là kẻ tình nghi số một nha! Khu ký túc xá mới của đại học Lạc tốt hơn khu cũ, một phòng bốn người ở. Nếuchỉ có bốn người tới khu rừng nhỏ thì hiện trường làm thế nào cũng sẽ không bị phá hủy như kia! Cậu ta cố ý!”

Giáo đường mới của đại học Lạc cách xa thị cục nên Tổ Trọng Án mượn mấy căn phòng của đồn công an gần đó làm căn cứ. Chu Minh lại lần nữa bị mời đến, trên mặt thì hưng phấn nhưng đôi mắt đầy tơ máu.

“Hôm qua em kích động quá không ngủ được.” Cậu ta giải thích.

Liễu Chí Tần đi thẳng vào vấn đề: “Có biết Trịnh Kỳ không?”

“Trịnh Kỳ?” Chu Minh chau mày, “Hình như em có nghe nói tới nhưng không quen.”

“Hắn chính là người chết các cậu tìm được.” Liễu Chí Tần đẩy một đống ảnh về phía trước, “Sinh viên năm tư cùng khoa với trưởng phòng của cậu.”

Chu Minh trợn to mắt, nhìn chằm chằm ảnh chụp vài giây, nhất thời gào to lên: “Đệt là anh ta!”

“Cậu quen người này?”

“Người này…… Người này…… Đệt! Thì ra là anh ta!” Chu Minh mặc áo thun tay ngắn lộ cánh tay ở bên ngoài, mắt thường có thể thấy làn da cậu ta nổi lên một tầng da gà.

Cậu ta theo bản năng xoa cánh tay, nói năng lộn xộn: “Đạ mấu! Em…anh ta…em không ngờ là anh ta! Anh ta chết như thế nào?”

Liễu Chí Tần quan sát phản ứng của Chu Minh, ước chừng nửa phút sau mới hỏi: “Cậubiết người chết, nhưng không biết tên người ta?”

Chu Minh sửng sốt nửa ngày, bộ dáng không thể tiếp thu nổi người quen của mình bị phanh thây.

Liễu Chí Tần cũng không thúc giục cậu ta, chỉ nói: “Cậu bình tĩnh trước đã, chừng nào xong thì nói với tôi.”

“Không, không phải……” Chu Minh gãi gãi tóc, “Em không phải sợ gì đâu. Em…… Em chỉ là cảm thấy chuyện này, aiz, chuyện này kỳ quái quá đi.”

“Ừ.” Liễu Chí Tần gật đầu, bất động thanh sắc: “Kỳ quái thế nào?”

“Thì người trước đó còn sống sờ sờ bên cạnh mình mà đột nhiên chết đi, còn bị chết thảm như vậy nữa, thi thể cuối cùng còn bị mình phát hiện nữa chứ.” Chu Minh run lập cập, “Không thể nghĩ tới!”

“Trước đó không lâu còn xuất hiện? Các cậu quen biết thế nào?”

Chu Minh thoạt nhìn vô tâm nhưng cũng không ngốc, tự hỏi một lát liền cảnh giác, “Emkhông có quan hệ với cái chết của anh ta nha, các anh không tin có thể điều tra mà. Emtuy là biết người này nhưng chưa bao giờ nói chuyện hết á, anh ta cũng có biết em là ai đâu.”

“Cậu ta là người khá nổi tiếng trong trường cậu, đúng không?”

“Nổi tiếng hay không thì em không biết, em không để ý scandal trong trường.”

“Nhưng cậu biết cậu ta, đúng không?”

“Sao lại không biết?” Chu Minh dựa người lên bàn, “Anh trưởng phòng nhắc mãi mà.”

“Trưởng phòng?” Liễu Chí Tần nói: “Tên là Lư Khánh phải không?”

Chu Minh vỗ ót, “Không xong rồi! Người chết chính là Trịnh Kỳ, phỏng chừng Lư Khánh buồn lắm cho coi!”

“Xem ra cậu là từ Lư Khánh nên biết Trịnh Kỳ?”

Chu Minh than ngắn thở dài, buồn rầu nói, “Anh Lư Khánh không giống bọn em.”

“Hả? Không giống thế nào?”

“Anh ấy…… Thì, anh ấy thích con trai.”

Liễu Chí Tần nhếch khóe môi, mười ngón tay đan nhau.

Chu Minh chớp chớp hai mắt tiếp tục nói: “Đại học Lạc nhiều người, bọn em kém tuổi nên không học cùng học viện với Trịnh Kỳ, theo lý thuyết thì bọn em sẽ không biết Trịnh Kỳ, nhưng Lư Khánh tham gia hội học sinh từ lúc khai giảng, Trịnh Kỳ trước kia cũng tham gia hội, nhưng mà năm ấy đã nghỉ rồi, sau đó không biết làm sao mà bị hội phó kêu đi hỗ trợ nên Lư Khánh liền, liền……”
“Thích cậu ta?” Liễu Chí Tần hỏi.

Bộ dáng Chu Minh một lời khó nói hết.

Liễu Chí Tần thật ra hiểu cậu ta muốn nói gì.

Sinh viên hiện giờ so với mấy năm trước mở lòng bao dung người xung quanh mình hơn. Trước kia trong trường mà có người đồng tính đảm bảo sẽ bị cô lập, hiện giờ sinh viên năm nhất lại có thể tiếp nhận một người bất đồng giới tính với mình, thậm chí đểngười ta làm trưởng phòng, còn nghe người ta kể chuyện tình cảm nữa.

“Trưởng phòng của bọn em là người tốt bụng, thành tích cũng tốt chỉ là hơi bị cứng đầu, Trịnh Kỳ cự tuyệt anh ấy vài lần mà anh ấy không chịu từ bỏ.” Chu Minh bất mãn nói: “Nếu em là anh ấy thì em không để Trịnh Kỳ khinh thường em vậy đâu!”

Liễu Chí Tần lại hỏi: “Buổi tối ngày 9 tháng 5 cậu có nhớ mình đang làm gì không?”

“Ngày 9 hả anh?” Chu Minh suy nghĩ trong chốc lát, “Em đọc sách ở thư viện đến 10 giờ rồi về chạy bộ.”

“Mấy giờ về ký túc xá?”

“12 giờ. Ký túc xá đóng cửa lúc 12 giờ.”

“Những người khác thì sao?”

“Đều ngủ hết rồi. Lúc em về thì đã tắt đèn rồi, em nhờ ánh đèn đường bên ngoài để vào phòng.”

“Sau khi cậu ngủ có nghe tiếng động gì khác không? Như là tiếng mở cửa gì đó?”

Chu Minh lắc đầu, “Em ngủ rất say.”

“Tôi hỏi cậu thêm lần nữa.” Liễu Chí Tần nói: “Ngày hôm qua cậu nói chạy bộ nơi khu rừng nhỏ bởi vì chỗ đó vắng người, đây là chủ ý của cậu hay là có người gợi ý cho?”

“Đương nhiên là em tự……” Chu Minh không nghĩ nhiều buột miệng, nói được một nửa thì dừng lại.

Liễu Chí Tần liếc mắt một cái liền nhìn ra vấn đề, “Có người gợi ý cho cậu, đúng không?”

Chu Minh nhíu mày, nghi hoặc mà đánh giá Liễu Chí Tần.

“Là ai?” Liễu Chí Tần hỏi.

Chu Minh do dự tới mười giây, vẻ mặt hoang mang cùng khẩn trương.

Liễu Chí Tần nói: “Tôi nhắc nhở cậu một chút, Trịnh Kỳ bị người giết hại phanh thây tính chất phi thường ác liệt, là một công dân thì có nghĩa vụ phối hợp với cảnh sát để phá án.”

“Dạ, dạ……” Chu Minh nuốt nuốt nước miếng, nhăn mặt nhíu mày, “Là Lư Khánh. Mấy ngày hôm trước khi em chạy bộ bên bờ hồ thì anh ấy nói khu nam chỗ nào cũng có người chạy không đã, còn khuyên em chuyển qua khu rừng nhỏ để chạy đi. Em nghĩ cũng đúng. Anh ấy lại nói cuối tuần nên đến đó vì không có ngừơi. Lúc đầu em có hơi do dự vì bên đó xa quá, buổi trưa về nghỉ thì mất thời gian nên phải đem theo cơm trưa .”

“Là cậu ta gợi ý cho cậu mang theo cơm trưa vào trong rừng nghỉ ngơi?”

Chu Minh cau mày, giờ mới phát hiện ra mình bị Lư Khánh dẫn đường.

Liễu Chí Tần hỏi: “Là vậy sao?”

Chu Minh cắn răng một cái, “Dạ.”

Một căn phòng thẩm vấn khác, Lư Khánh bất an, lo sợ ngồi dựa ghế.

Cậu ta qua màn hình theo dõi càng thêm mảnh khảnh, làn da trắng bệch dưới ánh đèn, ánh mắt rũ xuống nhìn bàn không dám đối diện với Hoa Sùng, trên trán và má đầy mồ hôi lạnh, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi, hai vai thì run bần bật.

Từ khi cậu ta bước vào phòng thì Hoa Sùng đã chắc chắn đây không phải là kẻ giết người, nhưng cậu ta nhất định biết gì đó, thậm chí có liên quan tới cái chết của Trịnh Kỳ.

“Em thật sự không biết.” Lư Khánh thấp giọng nói: “Không phải em giết anh ta.”

Lúc này, ngoài cửa truyền đến hai tiếng gõ nhẹ.

“Vào đi.” Hoa Sùng nói.

Liễu Chí Tần đẩy cửa ra, cúi người nói nhỏ bên tai Hoa Sùng. Hoa Sùng bình tĩnh, gật gật đầu.

Liễu Chí Tần lôi ra một cái ghế dựa ngồi xuống, đánh giá Lư Khánh.
“Là cậu đề nghị với Chu Minh chạy bộ bên khu rừng nhỏ?” Hoa Sùng hỏi.

Lư Khánh ngay lập tức trở nên khẩn trương, đôi tay dùng sức đan vào nhau, Liễu Chí Tần cơ hồ nghe thấy hàm răng cậu ta run lên tiếng vang.

“Cũng là cậu nói cho Chu Minh —— mang theo nước và đồ ăn, giữa trưa mệt mỏi thìvào trong rừng nghỉ ngơi?” Hoa Sùng vẫn chưa bày ra vẻ mặt nghiêm khắc, chung quanh lại ẩn ẩn không khí áp bách.

Ngừng vài giây, Hoa Sùng lại nói: “Cậu có nhân duyên không tồi, thành tích cũng tốt, được mọi người đề cử làm trưởng phòng ký túc xá, Chu Minh luôn nghe lời cậu, chỉ cần là hợp lý thì cậu ta sẽ làm theo.”

Lư Khánh hô hấp dồn dập, môi dưới bị cắn đến chảy máu, “Em, em không có……”

“Khi Chu Minh tiến vào rừng cây nhỏ nghỉ ngơi ngửi được mùi tanh tửi thì hoài nghi có tử thi, gọi cho cậu kêu bạn cùng phòng tới.” Hoa Sùng nhìn chằm chằm Lư Khánh, ngữ khí hòa hoãn, “Nhưng cậu lại kêu hơn trăm người kéo đến. Không lâu sau đó, tin tức khu rừng nhỏ phía bắc có thi thể người được loan truyền. Lư Khánh, ngẩng đầu lên cho tôi.”

Nghe vậy xong Lư Khánh vùi đầu càng thấp.

Hoa Sùng đứng dậy, một tay chống trên bàn, một tay khác đột nhiên nắm cằm cậu ta bắt cậu ta ngẩng đầu.

Lư Khánh hoảng sợ mà trợn to hai mắt, bất lực nhìn Hoa Sùng, nước mắt từ khóe mắt rơi xuống theo khuôn mặt tái nhợt.

“Trịnh Kỳ không phải do em giết, thật sự không phải em!”

“Cậu dụ Chu Minh vào rừng nhỏ để cậu ta phát hiện thi thể.” Liễu Chí Tần nói: “Kêunhiều người tới là để phá hư hiện trường. Hành vi của cậu rất mâu thuẫn đó Lư Khánh, cậu muốn che giấu cái gì, hay là che giấu cho ai?”

Hoa Sùng buông Lư Khánh ra, “Tôi tin cậu không phải là hung thủ, nhưng cậu không được giấu tôi điều gì.”

Liễu Chí Tần nhăn mày rất khẽ.

Theo phía cạnh chủ quan mà nói, hắn cũng không tin người nam sinh yếu ớt trước mặt là hung thủ. Nhưng hiện tại manh mối hỗn loạn, hiềm nghi từ Lư Khánh rất lớn, không những có động cơ gây án mà còn có những hành vi phía sau.
Vậy mà Hoa Sùng làm trò trước mắt Lư Khánh nói “Tôi tin cậu không phải là hung thủ”, có phải có chút……

“Em biết anh ấy bị hại.” Lư Khánh run rẩy mà ngẩng đầu, lau sạch nước mắt, vẫn là bộdáng mất hồn, “Em muốn giúp anh ấy!”

“Giúp?” Hoa Sùng hỏi: “Giúp thế nào? Sao cậu biết cậu ta bị hại?”

“Em nhìn thấy mà!” Lư Khánh lại lần nữa nức nở, hình ảnh khủng bố hiện lên trong đầu: “Ngày đó em đi thăm anh ấy đã thấy tất cả!”


Góc editor: tui hết vốn rồi đó, dạo này hơi bận nên có thể cách mấy ngày mới có 1 chương nha.

trinh thám

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: