Tri kỷ – 6

Edit + Beta: Alice

Thôn Tân Bắc có sáu chung cư, kiến trúc thống nhất đều có sáu tầng, mỗi tầng bốn hộ, không có thang máy. Phòng trọ Trịnh Kỳ thuê đã kéo cảnh giới, sinh viên tụ tập nghị luận sôi nổi, thần sắc đều có chút bất an.

Bọn họ khác với đám sinh viên hiếu kì đứng hóng chuyện ngày hôm qua. Những người đó bởi vì lòng hiếu kì mà chạy tới xem, nói là tinh thần ổn định cũng được, vô tâm vô phổi cũng được , tóm lại là chuyện này không liên quan đến mình nên mình đến xem thôi. Nhưng đối với bọn sinh viên ở đây thì khác, án mạng xảy ra ở nơi mình đang trọ đó. Người sống trong cùng một tòa nhà bị giết, còn bị phanh thây tàn nhẫn, dù tố chất tâm lí tốt cỡ nào cũng bị cảnh tượng trước mắt làm cho sợ hãi.

Hoa Sùng cùng Liễu Chí Tần bước nhanh xuyên qua cảnh giới, đến tầng 6 phòng Trịnh Kỳ.

“Hoa đội!” Khúc Trị đứng ở cửa phòng 6-1 ném tới hai đôi giày bảo hộ, “Lý Huấn còn thu thập dấu vết bên trong.”

Hoa Sùng tiếp nhận giày bảo hộ, đưa cho Liễu Chí Tần một đôi rồi quan sát kết cấu tòa nhà.

Mỗi tầng lầu có bốn căn hộ chia ra hai bên trái phải, số 1 số 2 bên trái, số 3 số 4 nằm bên phải, khu vực trung gian không lớn được đặt thùng rác màu xám ở giữa.

Hoa Sùng đi đến bên cạnh thùng rác, nhìn vào bên trong, bao rác màu đen chỉ một bịch rác nhỏ có mùi hôi thum thủm.

“Tầng lầu này chỉ có Trịnh Kỳ ở?”

“Đúng vậy, tôi vốn muốn hỏi hàng xóm có nghe thấy tiếng động gì không thì người phụ trách đăng kí khách vãng lai nói tầng này chỉ có mình Trịnh Kỳ ở.” Khúc Trị nói xong thì nhìn Hoa Sùng, “Mà sao anh biết tần này không có người khác?”

“Túi rác có mùi hôi, chứng minh đã mấy ngày không thay. Nơi này có bốn căn, nếu ba căn còn lại có người ở, thì rác trong thùng sẽ không hôi như thế.” Hoa Sùng nhăn mày, “Không có nhiều người thuê phòng ở thôn Tân Bắc sao?”

“Không nhiều lắm, nơi này vị trí không tốt lại cách xa cửa lớn, nên ít người thuê.”
Hoa Sùng nhớ lại quả thực vị trí nơi này không tốt cho lắm.
Thôn Tây Bắc chưa quy hoạch xong, phía đông một tòa nhà phía tây tòa nhà khác, gần cổng chính thì nhiều căn hộ hơn, cuối con đường có vài ba căn hộ khác, không có con đường thẳng mà phải quẹo trái phải nhiều lần.

“Quản lý bên này quá lạc hậu, tốt xấu gì cũng là tiểu khu mới mở, vậy mà không giống với khu nhà ở của giáo viên, không có bảo vệ, không có camera theo dõi, muốn vào cửa thì đăng kí với ông già đã nghỉ hưu.” Khúc Trị nói: “Tôi có hỏi qua mấy đứa sinh viên, bọn họ nói vì trong trường xảy ra án mạng nên hôm nay ra vào mới yêu cầu đăng kí, trước kia thì không có, muốn tới thì tới, muốn đi thì đi.”

Hoa Sùng đi tới khom lưng xem xét khoá cửa, “Không bị hư, không phải phá cửa.”

“Đúng vậy. Hung thủ đứng ngoài kêu cửa.” Khúc Trị nói: “Chứng minh đây là người quen gây án.”

“Không nhất định.” Hoa Sùng lắc đầu, “Hiện tại không giống, chuyển phát nhanh cùng đưa cơm hộp cũng có thể kêu mở cửa.”

Khúc Trị gãi gãi tóc, “Không phải anh nói người quen gây án sao?”

“Không sai. Nhưng đứng ở ngoài kêu cửa không phải là chứng cứ.” Hoa Sùng nói: “Phải cẩn thận hơn.”

Lúc này, Lý Huấn ở trong phòng kêu: “Có thể vào được rồi.”

Căn hộ diện tích không lớn, hơn ba mươi mét vuông, một phòng một sảnh một vệ sinh một bếp, phòng khách không có gì bất thường, phòng ngủ nhỏ hẹp mới ghê rợn.

Bức tường trắng đầy vết máu tung tóe, chiếu trúc đã bị máu tẩm thành màu đen. Không hề nghi ngờ, hung thủ đúng là ở chỗ này giết hại Trịnh Kỳ.

Nhưng kỳ quái chính là mặt đất phi thường sạch sẽ.

“Hung thủ ở chỗ này cắt động mạch cổ, sau khi xác nhận Trịnh Kỳ đã chết thì di chuyển thi thể đến phòng bếp tiến hành phanh thây.” Lý Huấn nói: “Dao phay ở phòng bếp, không có dấu vân tay, hung thủ khi gân án có đeo găng tay.”
Hoa Sùng đi đến phòng bếp, “Nơi này…… Còn sạch sẽ hơn phòng ngủ.”

“Sau khi gây án, hung thủ dùng thuốc tẩy lau sạch sàn nhà phòng khách, phòng bếp.” Lý Huấn ngồi xổm trên mặt đất, ngón tay quẹt trên mặt đất, “Nhưng mà dấu vết dao phay tiếp xúc mặt đất tẩy không ra. Hơn nữa vết máu trên mặt đất được tẩy rửa, nhưng làm thí nghiệm luminol vẫn có phản ứng.”

“Hung thủ rửa sạch mặt đất, vậy là sàn nhà không có dấu chân phải không? Mà khu vực công cộng bên ngoài có người quét tước vệ sinh, trời nóng nên cần ba ngày để tẩy rửa.” Hoa Sùng nói: “Không có dấu chân hung thủ?”

“Tôi cũng nghĩ vậy. Hung thủ rất cẩn thận, tẩy rửa sàn nhà không phải vì dấu máu mà là vì tiêu hủy dấu chân. Nhưng tôi lấy được một dấu chân từ phòng khách đến phòng ngủ.”

Ánh mắt Hoa Sùng thâm trầm.

“Từ dấu chân và độ dài cho thấy đây là dấu chân của đàn ông, bước đệm bình thường, không có dấu hiệu bị ép buộc, cũng không có khả năng cố ý bước lên vết chân để đánh lạc hướng.” Lý Huấn tiếp tục nói: “Sau khi vào nhà, hung thủ đầu tiên là bước nhanh đến cửa phòng ngủ, tạm dừng một chút rồi lại đi theo đường cũ nhanh chóng ra ngoài. Căn cứ vào dấu chân người này cao trên 1m80, cân nặng từ 65 đến 70 kg.”

“Xem ra người này tương đối gầy yếu, nhắn Viên Hạo để ý xem có người nào như vậy không.” Hoa Sùng nhìn quanh phòng bếp, “Hung thủ ở chỗ này phanh thây, tiếng động chắc chắn không nhỏ, nếu có người ở dưới lầu chắc sẽ nghe thấy.”

“Đã hỏi qua, nói là không chú ý.” Khúc Trị nói.

“Không chú ý? Không phải vậy chứ.” Hoa Sùng cầm lấy dao, dùng sức phang lên mặt đất, một tiếng vang lớn làm sởn gai óc người bên cạnh, “Khi phanh thây có xác thịt làm giảm tiếng động, sẽ không gây tiếng ồn lớn như vậy. Nhưng nếu trên lầu có người băm xương sườn phát ra tiếng chắc mọi người đã nghe qua, trầm đục, vang vang, sao lại không nghe thấy chứ……”

Nói tới đây, Hoa Sùng đột nhiên hiểu ra, mắng: “Đệch!”

“Như thế nào?” Khúc Trị chưa hiểu, nghệch mặt hỏi.

“Đúng là bởi vì trên lầu thường xuyên băm xương, cho nên căn hộ bên dưới tập mãi thành thói quen, dù có nghe được cũng sẽ không để ý, càng sẽ không chạy lên lầu tìm lí do. Hung thủ giết người tại phòng ngủ, lại làm điều thừa di chuyển đến phòng bếp để phanh thây, chính là cho rằng phòng bếp phát ra âm thanh chặt thịt là hết sức bình thường.” Liễu Chí Tần nói: “Ý của Hoa đội là vậy?”

Hoa Sùng giương mắt, gật gật đầu, “Trước tiên phải tìm được chủ nhân dấu chân này. Lý Huấn.”

“Có mặt.”

“Hiện trường có dấu vết nào nữa không?”

“Tạm thời không có phát hiện.”

Phòng trực ban tiểu khu, ông Lưu đầu bạc chỉ tới hai chiếc ghê đơn mời Hoa Sùng và Liễu Chí Tần ngồi.

“Tôi sống ở đây nhiều năm rồi, 2 năm trước tới chỗ này làm gác cổng, lần đầu trong đời gặp chuyện thế này, thật là đáng tiếc.” Ông Lưu đấm chân mình, than ngắn thở dài, “Mấy đứa sinh viên ở đây ngoan lắm, trước giờ tôi làm bảo vệ ở đây chưa từng xảy ra vụ trộm cắp nào, vậy mà…… Ai!”

“Cháu nghe nói tiểu khu thôn Tân Bắc không mướn bảo vệ, trước giờ vẫn do các chú đảm nhiệm phải không ạ?” Hoa Sùng kiên nhẫn nói.

“Trời ơi, tiền ở đâu ra mà mướn bảo vệ, hoang phí quá?” Ông Lưu nói: “Bọn gìa chúng tôi cả đời làm quản lí, có khác gì bọn người trẻ đâu mà?”

Hoa Sùng âm thầm thở dài, thầm nghĩ thật ra là kém hơn nhiều. Ít ra thì nếu tiểu khu mướn công ty bảo vệ thì sẽ cung cấp camera theo dõi, cũng sẽ không để người tùy tiện ra vào.

Bộ dáng ông Lưu âu sầu, đôi lông mày thưa thớt nhăn chặt, “Ở đây đều là sinh viên có khác gì kí túc xá đâu, sao lại có người gây án ở đây chứ?”

Liễu Chí Tần khách khí nói: “Đại học cũng là một xã hội thu nhỏ, ông ạ. Ông Lưu, ngày thường ông có hay gặp Trịnh Kỳ không? Gần đây có thấy cậu ta mang bạn về nhà không?”

“Năm trước thường xuyên gặp thằng bé, đi sớm về trễ, có khi buổi tối trở về trễ nên hay mời bọn tôi ăn khuya, thằng bé tốt tính, hòa đồng với bạn bè nên hay mang người về nhà.”

“Bạn bè?” Hoa Sùng hỏi: “Bạn nam hay bạn nữ vậy chú?”

“Cậu nghĩ gì vậy hả! Thằng bé chỉ mang về con trai thôi.” Lưu đại gia nói.

Mang bạn trai về mà không nói là bạn thân, Hoa Sùng lại hỏi: “Trong tiểu khu không có camera theo dõi vậy thì cửa ra vào có không chú?”

“Cậu muốn thấy mặt bạn trai của nó hả? Vậy thì không có, không thấy mặt được.” Ông Lưu xua tay.

Liễu Chí Tần hỏi: “Vì sao ạ?”

“Mấy tháng gần đây Trịnh Kỳ không hay về nhà, đừng nói đến dẫn bạn về!” Ông Lưu chỉ chỉ camera trên cửa lớn, “Bọn tôi chỉ lưu giữ hình ảnh trong một tháng thôi, quá hạn sẽ hủy ngay. Thằng bé hình như thực tập trong trung tâm, không ở đây.”

“Bọn cháu làm phiền ông lấy video theo dõi từ ngày 9 đến 10 tháng 5 ạ.” Liễu Chí Tần đứng dậy nói.

Hằng năm quen thuộc với xem video theo dõi nên Hoa Sùng xem rất nhanh, có khi Khúc Trị theo không kịp còn oán giận mắt anh mang theo mô tơ chuyển động.

Hiện giờ tốc độ Liễu Chí Tần xem ghi hình còn nhanh hơn anh, lần đầu tiên anh có cảm giác thua độ người ta, tranh thủ lúc rảnh rỗi liếc mắt nhìn Liễu Chí Tần, phát giác khoảng cách giữa mình và đối phương hơi bị gần một cách quá đáng —— anh ngồi ghế dựa, còn Liễu Chí tần đứng sau lưng, một tay chống lưng ghế, một cái tay khác ấn trên con chuột, ánh mắt chuyên chú, cằm bạnh ra.

Hoa Sùng đang muốn thu hồi ánh mắt thì Liễu Chí Tần đột nhiên ấn tạm dừng, nhìn vào đôi mắt anh.

“……”

“Hoa đội.”

“À?”

“Trên mặt em dính gì à?”

Hoa Sùng đương nhiên biết lời này là có ý gì, giả bộ không phải là tác phong của anh, ngang ngược mới đúng.

“Cậu lớn lên đẹp trai quá nên anh nhìn một chút cho đỡ mỏi mắt ấy mà.” Hoa Sùng nói.

Liễu Chí Tần cười, “Em còn có công hiệu này nữa ha?”

Xấu hổ được hóa giải, Hoa Sùng nhanh chóng đổi đề tài, “Xem tiếp thôi.”

Thời gian trôi qua chầm chậm, chớp mắt Trịnh Kỳ xuất hiện trên màn hình, Liễu Chí Tần di chuyển con chuột, “Buổi tối ngày 9 lúc 9 giờ 22 phút.”

Từ đó về sau, Trịnh Kỳ chưa xuất hiện trên màn hình nữa, cũng không xuất hiện người nào khả nghi ra vào cửa chính.

“Chờ một chút, lùi lại!” Hình ảnh mơ hồ lóe lên, cả người Hoa Sùng tiến gần tới màn hình nhìn không chớp mắt.

“Người này?” Liễu Chí Tần ngầm hiểu. Dừng hình ảnh lại, là một người đàn ông cao gầy, “Thân hình này phù hợp với suy đoán của Lý Huấn.”

“Cậu ta?” Ông Lưu đi tới nhìn, “Cậu ta không ở đây nhưng có tới vài lần, là sinh viên đại học Lạc.”


Góc editor: thật ra Hoa Sùng rất vui tính, thích nói giỡn, mà xì-tai đùa của anh như là đang thả thính người ta ấy nhỉ?

trinh thám Truyện H

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: