Tri kỉ – 5

Edit + Beta: Alice

Rạng sáng hôm đó, Khoa Pháp Y hoàn thành kiểm tra thi thể, còn thân phận của nạn nhân đang chờ đối chiếu DNA với dữ liệu người mất tích.

“Người chết giới tính nam, từ khung xương cho thấy nạn nhân 22 tuổi.” Từ Kham đưa báo cáo chi tiết cho Hoa Sùng, “Thi thể tổng cộng bị cắt thành 19 bộ phận, thiếu mất trái tim, mặt cắt nơi cánh tay phải là bị cắt khi còn sống, các chỗ còn lại thì sau khi chết mới bị cắt. Phần đầu có vết thương do hung khí gây ra, xương mũi bị gãy, trên người có rất nhiều vết thương nho nhỏ, cằm trật khớp, có thể xác định người chết bị ngược đãi trước khi chết.”

Báo cáo chi tiết có hình ảnh, Hoa Sùng vừa nhìn vừa hỏi: “Vết thương trí mạng ở phần cổ?”

“Đúng vậy.” Từ Kham gật đầu, “Sau khi hung thủ dùng các hành vi ngược đãi, dùng vũ khí sắc bén cắt đi động mạch cổ và khí quản. Sau đó dùng dao phay tiến hành phanh thây.”

“Có thể xác định loại dao nào không?”

“Mỗi mặt cắt đều có vết thương, hung khí không lớn cũng không tính là sắc bén, thường thấy nhất là dao phay của các hộ dân bán thịt. Gia đình bình thường không dùng loại dao này.”

Hoa Sùng nhìn tiếp báo cáo, “Thời gian tử vong là bảy ngày trước……”

“Đây là tính toán từ đám giòi bọ.” Từ Kham nói: “Gần đây nhiệt độ không khí ngày càng cao, thi thể phân hủy tương đối nghiêm trọng.”

“22 tuổi, đã chết 7 ngày, thi thể bị phân hủy vứt bỏ ở rừng cây nhỏ đại học Lạc.” Hoa Sùng đứng dậy, một tay gãi cằm dạo bước quanh phòng, “Có khả năng là sinh viên đại học Lạc.”

“Gương mặt của người chết bị phá hoại nghiêm trọng, tạm thời chưa có kết quả DNA.” Đôi tay Từ Kham bỏ vào trong túi áo blouse, “Còn có chuyện này.”

“Ừ?”

“Mười ngón tay của người chết đã bị xăng đốt cháy.”

Hoa Sùng đứng yên, “Là vì hủy diệt vân tay?”

“Có vẻ là vậy, nhưng mà rất ít khi gặp trường hợp dùng xăng đốt.” Từ Kham nói: “Chuyện này rất khó hiểu, hung thủ đã dùng dao phay chặt đứt thân thể thì sao không dùng nó cắt đứt ngón tay? Nếu như sợ chúng ta tra được thân phận thì vứt ở chỗ khác là được rồi.”

“Không sai, dùng xăng đốt khá mất thời gian.” Hoa Sùng nghĩ, “Nếu như hung thủ ngại vứt bỏ nơi khác thì cũng có thể mài mòn mười ngón tay.”

“Trái tim bị mất cũng khả nghi.” Đôi tay Từ Kham đỡ lấy trán, “Tôi nghĩ có thể hung khí mua từ chợ đen, nhưng nhìn từ mặt cắt thì tuyệt đối không phải dao cắt bình thường. Hung thủ sau khi mổ lồng ngực trực tiếp lấy đi quả tim.”

“Hung thủ có cảm xúc làm cho hả giận, có thể là người quen gây án.” Hoa Sùng nói: “Chỉ có thể chờ đến khi xác nhận được thân phận nạn nhân.”

Đúng lúc này, đội viên lưu lại hiện trường trở về.

Trương Mậu chật vật, “Hoa đội, bọn em kiểm tra thêm một vòng ở khu Bắc đại học Lạc vẫn không phát hiện ra quần áo và trái tim của người chết. Phòng giáo vụ tạm thời không có tin tức về sinh viên mất tích vì có quá nhiều học viện.”

“Được rồi, mọi người về nghỉ ngơi đi.” Hoa Sùng rót nước bồi thường cho các đội viên, “Chờ có kết quả DNA chúng ta sẽ mở họp.”

Một đêm bận rộn trôi qua, Hoa Sùng nhức đầu cầm bật lửa và gói thuốc lên sân thượng, đi được nửa đường bị Liễu Chí Tần gọi lại.

“Muốn ngửi mùi thuốc không?” Hoa Sùng quơ quơ hộp thuốc, đùa giỡn.
Giọng nói ban đêm của anh còn trầm hơn ban ngày, giọng nói khàn khàn còn mang thêm chút từ tính.

“Keo kiệt như vậy?” Liễu Chí Tần đuổi theo, “Mời em khói thuốc thôi hả, không có nỗi một điếu?”

Hoa Sùng kinh ngạc, “Em không hút thuốc mà?”

“Em chỉ không thích chứ không nói là không biết.”

“Trời, vậy mà anh còn tưởng em không biết.” Hoa Sùng ném hộp thuốc qua, “Tự lấy đi.”

Chung quanh thị cục là quảng trường phồn hoa, trước 12 giờ đêm đèn đường rực rỡ, nhìn từ trên cao như con sông dài không có điểm dừng. Hiện giờ đã hơn nửa đêm, không có người đi đường, chỉ còn đèn sáng từ các bảng quảng cáo nơi cao tầng, tuy rằng cùng là đèn chiếu sáng nhưng tạo cảm giác cô đơn khó tả.

Hoa Sùng dựa vào lan can đón gió, Liễu Chí Tần mượn lửa từ điếu thuốc của anh, động tác thành thục, khi phun ra làn khói đầu tiên đôi mắt nheo lại  đầy ma mị.

Hoa Sùng cười, “Anh phát hiện tư thế em hút thuốc rất tiêu sái.”

“Phải không?” Liễu Chí Tần kẹp điếu thuốc, “Em phải làm thêm vài điếu cho anh xem.”

“Anh không cần.” Hoa Sùng thu hồi ánh mắt, xoay người nhìn về phía bóng đêm.

“Em nhìn báo cáo kiểm tra thi thể rồi, hung thủ này còn tàn bạo hơn Mạnh Tiểu Cầm nữa.” Liễu Chí Tần nói: “Dựa vào kinh nghiệm phá án lần trước, em muốn biết hung thủ là nam hay nữ.”

“Người chết cao 1m84, thân thể cường tráng. Từ Kham nói nhìn từ vết thương thi thể không giống với đặc thù gây án. Kiểm nghiệm lý hóa chứng minh người chết không bị độc hại. Một người khống chế nam nhân cao 1m84 thì có hơi chật vật. Cho nên anh cho rằng, hung thủ hẳn là đàn ông. Nhưng cũng không thể mù quáng phán xét, phải chờ kết quả điều tra DNA.” Hoa Sùng nói.

“Cả tháng nay trời nóng nhưng không có gió, mà rừng cây nhỏ không có vết máu nào lớn, vậy đây chỉ là nơi vứt xác không phải là hiện trường vụ án.” Liễu Chí Tần rít một hơi thuốc, “Người chết sinh thời bị ngược đãi chắc chắn sẽ kêu cứu. Hung thủ buộc chặt tứ chi, nhét giẻ vào miệng. Trường học là nơi công cộng, không có nơi để ẩn nấp nên hung thủ sẽ không sát hại nạn nhân ở đó. Nhưng lại cố tình ném thi thể ở gần đó, là có ý gì?”

“Có lẽ đối hung thủ muốn nói đại học Lạc cực kì an toàn.” Hoa Sùng nói: “Hung thủ có lẽ quen thuộc với đại học Lạc, hắn biết người tập trung ở khu nam, sẽ không ai đi khu bắc, vả lại còn biết camera ở chỗ nào mà né tránh.”

“Có ba loại người hiểu rõ sinh hoạt ở đây: Sinh viên, công nhân viên chức, chủ nhân các cửa hàng bán đồ ăn, bọn họ biết rõ kết cấu đại học Lạc Thành.”

“Án tử này hiện tại khó nói.” Hoa Sùng thở dài, “Hy vọng có thể đối chiếu DNA, nếu không còn phải phí thời gian tìm nguyên nhân.”

Hoa Sùng nói xong nhìn Liễu Chí Tần, “Bữa nay em có về nhà không?”

“Trời sắp sáng rồi còn về nhà làm gì?”

“Vậy cái giường bị em chiếm một nửa rồi.”

“Không cần một nửa.” Liễu Chí Tần khách khí nói: “Em ngủ trên ghế là được rồi.”

“Thôi đi.” Hoa Sùng nhẹ nhàng đá một cái vào ống chân Liễu Chí Tần, “Anh là lãnh đạo không biết quan tâm cấp dưới hả?”

Tuy nói như thế nhưng Hoa Sùng vẫn chiếm một nửa cái giường, căn bản không để tâm lời mình vừa nói.

Liễu Chí Tần nằm bên mép giường, dù rất là mệt mỏi nhưng vẫn không chợp mắt được.

Hô hấp sau lưng vẫn còn nặng nề, Liễu Chí Tần biết Hoa Sùng cũng chưa ngủ.

“Hoa đội?”

“Ừ?”

“Không có gì.”

“Không có thì kêu anh làm chi?” Hoa Sùng xoay người, “Ngủ! Trời sắp sáng rồi kìa.”

Đối với hai nam nhân mà nói cái giường này rất nhỏ, Liễu Chí Tần rõ ràng cảm giác được hơi thở của Hoa Sùng chiếu vào cổ mình.

“Ngủ ngon.” Qua vài giây sau hắn mới hạ giọng nói: “Em ngủ đây.”

Phòng nghỉ chỉ là nơi nghỉ tạm mà thôi, khi điều tra án tử Mạnh Tiểu Cầm, Liễu Chí Tần có ngủ qua vài lần, đều là giấc ngủ nông, không yên giấc. Lúc này cũng không ngoại lệ, càng muốn ngủ, tinh thần càng phấn khởi.

Từ khi Hoa Sùng chuyển người, vẫn chưa xoay người nằm yên không nhúc nhích, thở ra khí nóng lên cổ hắn làm hắn ngưa ngứa, tâm thần bất định.

Hắn có chút hối hận khi ngủ chung với Hoa Sùng.

Bên ngoài còn có mấy cái sô pha, Tổ Điều Tra Kỹ Thuật cùng Khoa Kiểm Nghiệm cũng có phòng nghỉ, ngủ chỗ nào cũng thoải mái hơn ở đây.

Trời dần sáng, Hoa Sùng ngủ say, cánh tay vô thức gác bên eo hắn. Hắn cúi đầu nhìn muốn bỏ ra nhưng lại từ bỏ.
Sau đó hắn chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay, khi tỉnh lại đã không còn người bên cạnh, bên ngoài không ngừng truyền đến tiếng bước chân, chắc là đã có kết quả DNA.

“Người chết tên là Trịnh Kỳ, sinh viên năm tư học viện kiến trúc đại học Lạc Thành, người thành phố Chương.” Hoa Sùng gọi mọi người vào phòng họp, đợi Từ Kham đọc báo cáo khám nghiệm tử thi, liền bắt đầu bố trí nhiệm vụ cho mọi người.

“Từ hành vi của hung thủ cho thấy đây là người quen gây án, hung thủ ôm hận thù rất lớn với nạn nhân. Trịnh Kỳ bị sát hại bảy ngày trước, chưa tìm được trái tim. Rừng cây nhỏ chỉ là nơi vứt xác không phải hiện trường đầu tiên. Khúc Trị dẫn người đến đại học Lạc điều tra quan hệ xã hội của Trịnh Kỳ.”

Khúc Trị giơ tay lên, “Yes, sir.”

“Viên Hạo điều tra toàn bộ camera ở trường ngày 9 tháng 5 đặc biệt chú ý tới nam sinh cao hơn 1m8.”

“Xác định được đặc thù của hung thủ?” Viên Hạo hỏi.

“Không xác định.” Hoa Sùng lắc đầu, “Nhưng bản thân Trịnh Kỳ cao 1m84, không gầy yếu, nếu hung thủ là nữ thì không đúng.”

“Ngộ một điều là ngày hôm qua em có tiếp xúc với vài giáo viên và Hội Sinh Viên, bọn họ đều nói không chú ý tới ai mất tích.” Trương Mậu nói: “Trịnh Kỳ bị hại đã 7 ngày mà học viện không có một chút tiếng gió.”

“Chuyện này bình thường thôi. Trịnh Kỳ học năm tư rồi, khoa kiến trúc hệ chính quy học nhiều hơn một năm so với các khoa khác, nhưng rất nhiều sinh viên từ năm tư bắt đầu thực tập ở bên ngoài.” Hoa Sùng nói tiếp, “Hiện tại đã là tháng 5, năm cuối sắp tốt nghiệp, Trịnh Kỳ có khả năng đã liên hệ được đơn vị thực tập. Khu giáo đường của đại học Lạc xa trung tâm, có lẽ hắn không ở tại ký túc xá, cũng không ở với bạn. Bạn học với giáo viên không phát hiện ra là đúng. Trước nhất phải điều tra kĩ, không bỏ qua bất cứ chi tiết nào hết. Với lại thông báo cho gia đình Trịnh Kỳ đến Lạc Thành.”

Người chết là sinh viên đại học Lạc lan truyền khắp nơi, Hoa Sùng cùng Liễu Chí Tần, Viên Hạo đi xem camera theo dõi, còn chưa tới nơi thì nhận được điện thoại Khúc Trị.

“Trịnh Kỳ là người nổi tiếng lắm đó.” Khúc Trị nói: “Cho đến năm ngoái vẫn còn là Chủ tịch Hội Sinh Viên, nhân duyên rất tốt, mặt mũi tuấn tú, rất nhiều nữ sinh hâm mộ. Bắt đầu từ năm ba, hắn không ở ký túc xá nữa mà dọn ra ngoài mướn phòng ở Tân Bắc. Bạn học hắn nói, sau tết Âm Lịch hắn đi thực tập ở công ty thiết kế Vạn Kiều, đã lâu không về trường.”

“Thiết kế Vạn Kiều?” Hoa Sùng theo bản năng gõ gõ bàn.

Liễu Chí Tần nghe tiếng quay đầu lại.

Hoa Sùng dùng khẩu hình nói: “Đi với anh.”

Khúc Trị thông báo tình hình, Hoa Sùng nói: “Nói với bên ngân kiểm đến nhà thuê của Trịnh Kỳ, anh sẽ đến đó.”

Thôn Tân Bắc nằm ở trên đường Tây Môn đối diện đại học Lạc, mặc dù gần trường, nhưng giáo viên cơ bản đều có xe, nếu không có xe hoặc là không muốn lái xe có thể sử dụng xe buýt để di chuyển tới cơ sở mới, không mấy ai nguyện ý ở thôn Tân Bắc, đa số người thuê phòng là sinh viên không muốn ở ký túc xá.

Trên đường chạy đến thôn Tân Bắc, Liễu Chí Tần hỏi: “Trịnh Kỳ thực tập ở công ty thiết kế Vạn Kiều?”

“Anh cũng có chút kinh ngạc.” Hoa Sùng nói: “Mục tiêu thứ ba của Mạnh Tiểu Cầm là giám đốc La Tương của Vạn Kiều, Trịnh Kỳ thực tập ở Vạn Kiều, hai án tử này đều có quan hệ với Vạn Kiều.”

Liễu Chí Tần nói: “Em không nói cái này.”

“Vậy thì sao?”

“Đồng đội cũ của anh cũng làm ở Vạn Kiều đó.”

Hoa Sùng bỗng chốc dừng lại bước chân, đang muốn mở miệng thì di động đột nhiên vang lên.

Khúc Trị la to: “Hoa đội, căn phòng Trịnh Kỳ thuê ở có rất nhiều vết máu, có thể là hiện trường đầu tiên!”


Góc editor: vậy là anh đang thả thính người ta đó hả anh Sùng?

trinh thám

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: