Tri kỷ – 4

Edit + Beta: Alice

Warning: Không nên ăn uống khi đọc chương này.

Đại học Lạc Thành là trường đại học tổng hợp nổi tiếng cả nước nằm ở phía Đông khu Minh Lạc. 5 năm trước, đại học Lạc Thành có được giá ưu đãi thu mua khu ngoại ô ở phía Bắc Trường Lục xây dựng khu giáo đường mới. Bởi vì đây là hạng mục hợp tác giữa phía Đông và phía Bắc, diện tích khá lớn chiếm quá nhiều thời gian nên sau mười năm, khu nam giờ đã phát triển phồn hoa, còn khu bắc vẫn còn hoang sơ, tiêu điều.

Ba năm trước, toàn bộ sinh viên chưa tốt nghiệp ở đại học Lạc kéo đến đây tạo nên khu ăn uống sầm uất.

“Trước kia hai bên đường toàn là heo, bọn chúng không sợ người, cũng không sợ xe, nằm ở giữa đường phơi nắng, em ấn kèn đuổi tụi nó đi, tụi nó kêu ụt ịt đuổi em lại. Chung quanh đều là đồng ruộng, vừa đến mùa xuân thì hoa cải dầu nở khắp nơi, lúc trời đẹp đó ha, ánh nắng chiếu vàng rượm một mảnh chói mắt em luôn. Giờ thì con người kéo tới, heo không có, hoa cải dầu cũng không còn, chỉ có mấy quán đồ nướng khói lửa mờ mịt.”

Chợ cây cảnh nằm ở khu Trường Lục nên Hoa Sùng không chạy tới thị cục mà chở Liễu Chí Tần đến luôn hiện trường gây án.

Liễu Chí Tần ngồi bên ghế phụ, nghe anh lải nhải, hỏi: “Hoa đội, anh hay tới chỗ này lắm hả?”

“Nhiều năm trước thì có. Khi đó mới tốt nghiệp trường cảnh sát, bị mấy sư huynh trong đội đặc cảnh dắt đến đây tập huấn. Đệt, xém mất mạng luôn, bọn anh chạy đua trên đường gặp bọn heo lười, chúng nó nằm giữa đường phơi nắng nhìn theo bọn anh, y chang mấy ông địa chủ đó, có mấy con như bị tiêm máu gà, bọn anh chạy đằng trước bọn nó đuổi theo phía sau, còn khò khè khò khè rống giận, làm mấy con chó hai bên đường sủa loạn xạ.” Hoa Sùng vừa nói vừa cười, “Người chạy, heo cũng chạy, chó thi nhau sủa bên đường, hình ảnh mắc cười lắm.”

Liễu Chí Tần nghĩ nghĩ, cũng cười rộ lên, “Em hình dung được.”

“Sắp tới rồi.” Hoa Sùng thả chậm tốc độ xe, âm điệu trầm xuống, “Án mạng phát sinh ở trường học thật biết dọa người mà. Hôm nay lại là cuối tuần không có lớp học, số ít thì vào trung tâm mua sắm, đa số ở lại trường, người nhiều khó quản lý, người trẻ tuổi đầy lòng hiếu kỳ. Anh đoán hiện trường đã bị phá hủy rồi.”

Nơi phát hiện thi thể là rừng cây nhỏ khu phía Bắc, giờ đã được phong tỏa.

Tuy rằng giá đất ngày xưa thấp, nhưng cơ sở vật chất được quy hoạch không tiện nghi, hơn nữa kiến trúc cũ nát không thỏa mãn yêu cầu nên ban giám hiệu nhà trường quyết định tạm thời để đó, làm rừng cây tự nhiên cung cấp oxi cho sinh viên.

Nhưng mà người đi đến khu rừng nhỏ để hít thở khí trời rất là hiếm, bọn sinh viên đa số sinh hoạt ở khu Nam, bình thường có rất ít người chạy bộ đến khu Bắc, ngay cả mấy đôi tình nhân muốn hẹn hò cũng chọn công viên nhân tạo Đảo Đào Hoa khu Nam.

Tuy nhiên hôm nay bên ngoài dải vàng phong tỏa hiện trường đầy sinh viên, lớp bùn đất bên trong tầng tầng lớp lớp đầy dấu chân.

Thời tiết tháng 5 nóng dần làm mùi tanh tưởi từ thi thể bóc lên cả một vùng, che phủ luôn mùi hương từ cây cối hoa cỏ. Bọn sinh viên tò mò đến xem đều có chuẩn bị trước, bọn họ mang khẩu trang đủ mọi kiểu dáng và màu sắc. Không ít người trong tay còn cầm theo nước hoa, cũng có người cầm theo chai dầu xanh để che mùi. Có không ít nữ sinh bị mùi hôi làm cho rợn người, tiếng nôn thốc nôn tháo vang lên khắp nơi, nhưng vẫn có rất nhiều sinh viên từ khu Nam chạy đến hiếu kì.

Hoa Sùng mang đồ bảo hộ, lấy ra một xấp khẩu trang y tế chia một nửa cho Liễu Chí Tần, kéo lên cảnh giới bắt đối phương mang vào, “Mang vào đi tuy rằng không thể che hết mùi nhưng có còn hơn không.”

Liễu Chí Tần tiếp nhận, thở dài, “Anh nói không sai, hiện trường quả nhiên bị phá hỏng rồi.”

“Chắc hơn trăm người chạy vào xem rồi.” Hoa Sùng vừa nói vừa quay đầu nhìn bọn sinh viên hiếu kì đứng bên ngoài giới tuyến, bất đắc dĩ nói: “Nếu như bọn họ dành sự hiếu kỳ của mình cho việc học thì người tới đây ít hơn một nửa cũng không chừng. Chỗ này có gì đẹp đâu chứ?”

Hình cảnh phân công nhau tìm kiếm những mảnh vụn của thi thể ở Trường Lục, bọn họ đã tìm được một túi vải gần như hoàn chỉnh. Hoa Sùng nhìn thấy một người cảnh sát lưng áo ướt đẫm đang đi tới, ồm ồm hô to: “Lão Tiền!”

Tiền Chí Phong xoay người, vẻ mặt nôn nóng, vừa thấy là Hoa Sùng nhẹ nhàng thở ra, “Hoa đội, các cậu cuối cùng cũng tới! Án tử này phân cục bọn tôi không ứng phó được phải làm phiền các cậu xử lý rồi.”

Hoa Sùng đi đến gần, liếc mắt nhìn thi thể có giòi bọ lúc nhúc trong túi nhựa, nhăn mày, “Có thể nói với tôi chuyện như thế nào không?”

“Đồn công an nhận được tin báo án lúc giữa trưa, nói ở khu rừng nhỏ phát hiện một đầu người.” Tiền Chí Phong là đại đội phó phân cục Hình Trinh, đại đội trưởng đã đi công tác, hiện trường tạm thời do hắn chỉ huy, “Chúng tôi nghe được tin báo liền lập tức đến đây nhưng vẫn không đuổi kịp đám sinh viên này. Đồng nghiệp đồn công an không cản được, bọn họ tự phát tìm kiếm các phần còn lại của thi thể, lúc tôi đến còn nghe có người la to ‘chú ý trật tự, chú ý dưới chân, cẩn thận từng bước’. CMN cái ngày gì……”

Hoa Sùng biết hắn muốn nói ngày gì, vỗ vỗ vai hắn, “Sinh viên báo án đâu?”

“Chỗ đó!” Tiền Chí Phong chỉ chỉ người trong đám, “Đó, còn đứng đó kìa!”

Hoa Sùng nhìn theo hướng tay chỉ của lão Tiền, nhìn thấy một người cao gầy, mang mắt kính, áo sơ mi kẻ caro.

Đây đúng là nam sinh kĩ thuật điển hình, 99 trên 100 sinh viên nam kĩ thuật sẽ mặc đồ như vậy.

“An bài người hỏi chuyện cậu ta.” Hoa Sùng nói, “Thi thể tìm được hết chưa? Có thể xếp thành hình người nguyên vẹn không?”

“Đầu, một bàn tay, hai chân, thân thể tìm được một bộ phận.” Tiền Chí Phong nhíu chặt hai hàng lông mày, “Dịch trong người chảy ra ngoài làm tôi xuýt xỉu theo.”

Hoa Sùng nhìn về phía vải nhựa chất đống các bộ phận thì thấy Liễu Chí Tần đã ngồi xổm bên cạnh.

Hoa Sùng di chuyển tầm mắt lập tức bước đến.

Liễu Chí Tần cầm lấy bàn tay đen tím cẩn thận tránh đi giòi bọ, xem xét mặt cắt.

“Tố chất tâm lý không tồi.” Hoa Sùng cũng ngồi xổm xuống, “Nếu đổi là Trương Mậu ở chỗ này, anh khẳng định cậu ta ói ra mật xanh luôn rồi.”

“Miệng vết thương không chỉnh tề, giống như cắt rất nhiều lần mới đứt.” Liễu Chí Tần nói: “Hoa đội anh xem nơi này, có hiện tượng xuất huyết, chẳng lẽ người chết còn sống khi bị cắt đứt tay?”

“Có khả năng.” Hoa Sùng tiếp nhận cái tay kia, “Từ Kham sắp tới rồi để cậu ta khám nghiệm xem, tính ra thời gian tử vong thông qua đám giòi bọ này. Nếu là trước khi chết mà cắt bỏ tay thì tính chất án kiện này thay đổi, phanh thây sau khi chết chuyển thành lúc sinh thời.”

Anh đang nói thì hai hình cảnh biểu tình thống khổ chạy từ xa tới cầm theo túi rác màu đen.

“Tìm thêm được một bao!” Một người trong bọn họ nói.

Hoa Sùng mở miệng bao nylon, mặc dù có kinh nghiệm kha khá nhưng dạ dày anh vẫn không chịu nổi.

Trong túi nylon chính là nội tạng còn dính máu và mỡ.


Một trong hai người hình cảnh thả túi nylon xuống chạy sang một bên mà nôn mửa, Hoa Sùng đứng lên, khuỷu tay đâm đâm Liễu Chí Tần, “Có sao không?”

Sắc mặt Liễu Chí Tần tái nhợt hơn bình thương, thái dương thấm mồ hôi, “Không có việc gì, em cũng nên hỗ trợ mọi người.”

Việc tìm các bộ phận thi thể tiến hành đến khuya, cuối cùng cũng hoàn chỉnh.

“Không tìm được trái tim.” Từ Kham nói.

“Trước tiên mang về làm kiểm nghiệm lý hóa, để lại một tổ tiếp tục tìm kiếm.” Hoa Sùng kéo găng tay đầy vết bẩn xuống, “Mau chóng xác định nguyên nhân, thời gian tử vong cùng với thân phận nạn nhân. Tiểu Liễu ca đi với tôi thẩm vấn người báo án.”

Người phát hiện thi thể tên là Chu Minh, sinh viên năm nhất đại học Lạc Thành, 19 tuổi, không an phận ngó trái ngó phải ngồi trong phòng thẩm vấn chi đội Hình Trinh, trên mặt viết to hai chữ tò mò.

Theo cách nói của Khúc Trị thì là tò mò vô tâm vô phổi, trẻ người non dạ.

“Sao phát hiện được bộ phận thi thể?” Hoa Sùng hỏi: “Tôi nghe nói khu rừng nhỏ phía Bắc này cách khá xa khu phía Nam, có rất ít người tới vậy thì cậu tới đó làm gì?”

“Dạ, em chạy bộ ạ.” Chu Minh có chút kích động, “Em đăng kí thi chạy Marathon năm nay, toàn khóa chỉ có mình em báo danh nên em phải tập cho tốt! Cũng may em có vận khí tốt, cũng như lúc thi đại học đó, em thấy đậu không nổi mà……”

Hoa Sùng ho hai tiếng, Liễu Chí Tần trầm giọng nói: “Bạn học, mời nói trọng điểm.”

“Dạ, được ạ!” Chu Minh điều chỉnh dáng ngồi, “Cuối tuần này thi chạy rồi nên em phải tranh thủ luyện tập, tuy rằng không cần tranh chức vị gì hết nhưng em cũng phải hoàn thành cuộc thi mà, nếu không mất mặt lắm!”


Mất năm nay thi chạy Marathon nở rộ, người người nhà nhà đều cố gắng tham gia. Hoa Sùng năm ngoái còn cố ý theo dõi, nhưng đầu năm nay quá bận rộn nên cũng không để ý nữa.

“Ở trường cũng có sân chạy tại sao không tập ở đó mà lại chạy đến khu rừng nhỏ để luyện tập” Hoa Sùng lại hỏi.

“Vậy là anh không biết trường em rồi!” Chu Minh mảy may không sợ, “Hôm nay là cuối tuần đó, sân vận động bị mấy đôi tình nhân chiếm đoạt rồi! Diện tích trường lớn cũng tỉ lệ thuận với mấy cặp đôi yêu nhau, chọc mù mắt mấy đứa FA như bọn em!”

Khóe miệng Hoa Sùng vừa nhướng lên liền nghe Chu Minh thao thao bất tuyệt nói: “Vì mắt chó của em, phi, vì đôi mắt sáng suốt của em, em đương nhiên không thể đến sân vận động. Học viện bọn em ngày thường rất nhiều bài tập nên em không thể tới khu rừng nhỏ mà phải chạy ở sân vận động vài vòng. Sáng nay ngủ dậy em nghĩ nếu mà mình không tới nơi nào yên tĩnh để chạy bộ thì khỏi đoán cũng biết là không hoàn thành nỗi buổi thi chạy đâu!”

“Các bộ phận thi thể phần lớn nằm sâu ở trong rừng, mà bên ngoài rừng cây có đường chạy nhỏ, sao cậu không chạy ở đó mà chạy vào bên trong?”

“Em mới đầu cũng chạy ở ngoài à, mà chạy tới 11 giờ trưa mặt trời chói quá em chịu không nổi.” Chu Minh một bên khoa tay múa chân một bên nói: “Các anh cũng thấy rồi đó rừng cây nhỏ bên ngoài tuy rằng cũng có cây nhưng không có bóng râm như bên trong. Em mang theo nước và đồ ăn vặt chuẩn bị ở đó cả ngày, khu nam cách khu bắc khá xa, em không muốn bỏ cuộc về giữa chừng. Em chỉ muốn vào trong nằm nghỉ một lát rồi chạy tiếp, không ngờ mới vừa bước vào là ngửi thấy mùi thi thể hôi không thể tưởng.”

Liễu Chí Tần ngắt lời, “Cậu biết mùi thi thể phân hủy?”

“Có thể.” Chu Minh có chút đắc ý, “Mùa hè năm ngoái em đi Tây Tạng xem thiên táng, hơn hai mươi cổ thi thể bị thiên táng sư đào ra, chờ bị kền kền ăn thịt, em là người đứng hàng đầu để xem!”

Hoa Sùng suýt nữa trợn trắng mắt.

Liễu Chí Tần bất đắc dĩ nói: “Được rồi, cậu nói tiếp đi.”

“Em khẳng định đã xảy ra chuyện gì rồi, trong rừng chắc chắn có thi thể đang phân hủy!” Chu Minh sờ gáy, “Em ở đó chỉ có một mình nên có chút sợ hãi, lập tức gọi điện thoại cho Lư Khánh, bảo cậu ta kêu anh em tới tìm giúp. Nếu như tìm được thì bọn em cống hiến một phần sức lực cho công an Lạc Thành đó. Các anh nói đúng không?”

“Cậu nói đúng.” Hoa Sùng nói.

“Bọn em thuộc đội biện luận của trường!” Chu Minh vui vẻ, “Tháng sau em đại diện cho đội……”

“Ngưng ngưng ngưng. Tài biện luận gì đó thì cứ để ở trường đi ha.” Hoa Sùng gõ gõ cái bàn, “Cậu nhắc tới Lư Khánh, người đó là ai?”

“Lư Khánh là trưởng phòng của em.” Chu Minh đi xuống nói: “Em gọi điện thoại xong sợ quá không dám vào, ngồi ở ngoài chờ anh em tới. Em nghĩ chỉ có mấy bạn cùng phòng tới thôi, ai dè, cả nửa trường rũ nhau tới!”

Thần sắc Hoa Sùng biến đổi, lại nghe Chu Minh nói: “Báo cảnh sát là em, nhưng mà người tìm được cái đầu thì không phải em.”

trinh thám

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: