Tri kỉ – 3

Edit + Beta: Alice

“Liên Phong?” Hoa Sùng nhìn người đàn ông trước mặt, khó nén kinh hỉ, “Sao anh ở đây?”

Liễu Chí Tần đứng ở bên cạnh, đánh giá người đàn ông có tên là Liên Phong này.

Gã cao hơn Hoa Sùng một cái đầu, mặc áo sơ mi nhạt màu, quần tây màu đen, cúc áo sơ mi được cài tới tận cổ, cầm túi xách nam màu nâu, trên tay mang đồng hồ. Tóc cắt ngắn, mày rậm mắt có quầng thâm, chỉ nhìn một cách đơn thuần thì tạo cho người đối diện cảm giác áp bách, ngũ quan không tính là xuất chúng, ít nhất không so được với Hoa Sùng nhưng giữa mày lại có khí tức sắc bén.

Liễu Chí Tần kết luận, người này trước kia cũng là cảnh sát, có thể là đồng đội của Hoa Sùng.

“Anh tới Lạc Thành công tác.” Liên Phong hấc cằm chỉ hướng công trường đang xây dựng, “Nơi này nè. Đợi nó khai trương thì chuyển tới đây ở luôn.”

“Trung tâm thương mại Châu Thịnh?” Hoa Sùng kinh ngạc, “Anh như thế nào……”

“Sau khi rời khỏi đội thì anh cũng rời ngành luôn. Trong nhà hỗ trợ tìm được công việc ở tập đoàn Vạn Kiều.” Liên Phong cười nói: “Châu Thịnh là sản nghiệp của Vạn Kiều, năm trước thu mua tiệm bách hóa cũ này nên anh bị điều đến đây ‘khai hoang’. Cậu thì sao, còn làm cảnh sát chứ hả? Mấy năm nay thế nào?”

“Đúng vậy, em còn chưa cởi cảnh phục.” Hoa Sùng vỗ vỗ cánh tay Liên Phong, “Wow, kiếm được công việc ngon quá ta? Trước kia là đặc cảnh chơi súng chống khủng bố, hiện tại lắc mình biến hoá mở trung tâm thương mại luôn.”

“Cái gì ‘mở trung tâm thương mại’, anh là người làm công thôi à.” Lúc Liên Phong cười rộ lên tạo cảm giác rất hiền lành, “Kỳ thật lúc vừa rời khỏi cảnh đội anh cũng chưa quen, cầm súng nhiều năm như vậy, đột nhiên bắt buộc phải bỏ súng, cả ngày ngồi ở văn phòng làm việc với tụi sinh viên vừa ra trường, buồn chân muốn chết. Nhưng nhà anh vẫn luôn không tán thành anh làm cảnh sát, lần đó là do bị thương, vừa lúc đúng ý của bọn họ. Giờ anh mới thấy đổi nghề cũng tốt, cái nào chẳng là làm công ăn lương chứ?”

Hoa Sùng cười gật đầu.

Liễu Chí Tần nheo mắt nhìn chằm chằm Liên Phong.

Liên Phong cảm giác được tầm mắt của hắn, đối mắt với hắn một lát rồi lại nhìn về phía Hoa Sùng, “Vị này chính là?”

“Đồng nghiệp.” Hoa Sùng nói.

“Vậy cũng là cảnh sát.” Liên Phong thân thiện gật đầu với Liễu Chí Tần.

Liễu Chí Tần nhoẻn miệng cười, “Chào anh.”

Lúc này có người gọi từ công trường: “Liên tổng! Ngài lại đây một chút!”

Hoa Sùng nhướng mày, “Lên chức ‘tổng’ luôn ha?”

“Đâu có đâu có, bọn họ kêu đại đó.” Liên Phong vừa nói vừa lấy ra di động, “Cho anh số điện thoại của cậu đi, năm nay anh chạy đi chạy lại giữa Lạc Thành và Húc Thành, bữa nào rãnh thì cùng ăn bữa cơm ôn lại chuyện cũ.”

Trên đường về nhà, Liễu Chí Tần hỏi: “Hoa đội, người tên Liên Phong là đồng đội cũ của anh à? Em nghe hai người nói chuyện thấy anh ta giống như không phải người Lạc Thành?”

“Không phải. Chúng tôi quen biết khi ở Sa Thành.”

Trái tim Liễu Chí Tần căng thẳng, “Sa Thành ở Tây Bắc?”

“Ừ, không phải mấy năm trước anh đi Tây Bắc tham gia chống khủng bố sao? Đến đó không chỉ có đặc cảnh Lạc Thành, còn có tinh anh đến từ các tỉnh thành trong cả nước.” Hoa Sùng cười, “Anh không phải tự khen nói mình là tinh anh nha. Tình hình bên đó tương đối nghiêm túc, để được điều đến đó phải có chút bản lĩnh. ‘Tinh anh’ là cách nói bên ngoài, rốt cuộc xin vào là một chuyện, có thể thông qua tập trung khảo hạch là một chuyện khác.”

“Anh gặp Liên Phong vào lúc đó. Anh ta vào đội sớm hơn anh một năm, lúc anh tới thì anh ta đã lăn lộn quen thuộc mọi nơi, giúp đỡ người mới rất nhiều. Bất quá không tính là quen thân. Năm đầu tiên anh không có nhiều nhiệm vụ, mỗi lần có nhiệm vụ thì cũng không chung tổ với anh ấy. Năm thứ hai bọn anh hợp tác thì anh ta bị thương, bị bắn ở đây.” Hoa Sùng vỗ vỗ sườn phải, “Không tổn thương đến phổi, nhưng tạm thời không thể làm nhiệm vụ. Điều kiện bệnh viện bên đó không tốt, cấp trên chỉ có thể chuyển anh ấy về tỉnh Nguyên. Sau đó bọn anh cũng không gặp lại, chỉ nghe nói anh ta đã sớm rời khỏi ngành. Thời gian trôi qua nhanh thật, cũng đã sáu năm rồi đấy. Vừa rồi gặp anh ta gợi lại biết bao hoài niệm.”

“Hoài niệm sinh hoạt ở Tây Bắc sao?” Liễu Chí Tần nhẹ giọng hỏi.

Hoa Sùng nắm tay lái, không trả lời ngay, làm như tự hỏi.

“Mùa xuân bên đó có bão cát, mùa hè nóng nực mùa đông lạnh căm, không thể nói là hoài niệm. Bất quá……”

Hoa Sùng dừng một chút, “Thật ra là nhớ đồng đội thôi. Rời khỏi Tây Bắc năm năm rồi, trừ bỏ anh em cùng ở Lạc Thành thì lâu rồi chưa gặp lại những người khác.”

Trong xe mở nhạc vui tai, Liễu Chí Tần nhìn dòng xe cộ phía trước, qua hồi lâu mới hỏi: “Hoa đội, lúc các anh chấp hành nhiệm vụ năm đó có người hy sinh không?”

Chiếc xe luôn chạy vững tự nhiên lắc lư, Liễu Chí Tần cảnh giác mà nghiêng người, “Hoa đội?”

Hoa Sùng nhấp môi, tiếp tục lái về phía trước, trầm giọng hơn vài phần, “Xin lỗi, anh nghĩ tới một ít người.”

“Thực xin lỗi.” Liễu Chí Tần nhíu mày, “Là em đường đột.”

Hoa Sùng thở dài, “Hy sinh là không thể thiếu được, trong lòng mỗi người chúng tôi không ít hoặc nhiều đều có chuẩn bị. Nhưng người hi sinh không phải là mình mà là đồng đội cùng sinh hoạt, để tiếp thu việc này rất khó khăn.”

Liễu Chí Tần trầm mặc mà nghe.

“Có người chỉ đối mặt với anh một lần, đến tên anh còn không biết. Có người là đồng đội của anh, trước khi đi bọn anh còn tranh cãi thịt kho tàu ngon hơn hay thịt xào ngon hơn.” Hoa Sùng mím môi, “Bọn họ đều là anh em của anh.”

“Vậy anh……” Liễu Chí Tần cầm lòng không đậu mà ra tiếng, suýt nữa nói ra cái tên giấu sâu trong lòng.

“Hửm?” Hoa Sùng liếc nhìn bên cạnh, “Cái gì?”

Liễu Chí Tần âm thầm thở dài, “Không có gì. Xin lỗi, làm anh nhớ tới chuyện quá khứ.”

Hoa Sùng khẽ nhếch khóe miệng, “Ngẫu nhiên nhớ tới bọn họ cũng phải chuyện gì xấu. Thời khắc bọn họ còn sống là bạn của bọn anh mà nếu bọn anh cũng quên thì……”

Xe quẹo vào đường khác, Hoa Sùng nói: “Không nói cái này nữa.”

Bỏ lại đường xá, trong xe chỉ còn có âm nhạc, hai người theo đuổi tâm sự của chính mình, gần như ăn ý mà trầm mặc.

Đêm xuân ôn nhu mà trầm tĩnh, Liễu Chí Tần cầm ghế nhỏ ngồi ở trên ban công, đem thạch hộc mua ban sáng chuyển đến chậu lớn.
Hắn đưa lưng về phía ánh trăng, trong mắt cơ hồ không có ánh sáng, ống tay áo xắn đến khuỷu tay, lộ ra cánh tay gân guốc.
Nửa giờ sau, hắn di chuyển hết ba chậu hoa thạch hộc vào chậu khác, quét tước sạch sẽ bùn đất trên ban công, đem nhóm thạch hộc đặt ở dưới ánh trăng.

Ở dân gian, thạch hộc có một cái biệt danh gọi là “Cỏ bất tử”.

Hắn cũng không mê tín, biết anh trai không có khả năng sống lại lần nữa. Trồng vài cây thạch hộc, bất quá là lưu lại vài kỉ niệm cũ.

“Anh.” Ánh mắt hắn như băng đá, không có độ ấm, lại gợn sóng không thôi.

Những người đó yên lặng nhiều năm, hiện giờ rốt cuộc lộ ra dấu vết ở Lạc Thành.

Hắn truy tìm theo dấu vết để lại, cư nhiên ở vô số hình ảnh thấy được một gương mặt.

Là Hoa Sùng.

Hắn không muốn tin Hoa Sùng cái chết của anh trai có quan hệ.

Mấy năm trước, trên mặt hắn đầy tử khí khi lần đầu tiên nhìn thấy Hoa Sùng. Thời điểm người nam nhân này cười rộ lên, ánh mắt ôn nhu lại lóng lánh, chỉ liếc mắt một cái, liền lọt vào đáy lòng hắn, quanh năm rực rỡ.

Dấu vết để lại đột nhiên chuyển thành thiên la địa võng, hắn nhẹ nhéo phiến lá thạch hộc, đầu ngón tay theo tim đập mà rung động.

Hoa Sùng trằn trọc nằm ở trên giường.

Mấy ngày gần đây anh đặt hết tâm tư vào án tử không rãnh nghĩ ngợi, hôm nay ngẫu nhiên gặp được Liên Phong, chợt nhớ tới những chuyện xảy ra trong hai năm ở Tây Bắc cùng với người chưa trở về kia.

Còn có chuyện đó tuy không có manh mối nhưng không thể không tra.

Liễu Chí Tần hỏi —— anh vì cái gì muốn từ chi đội Đặc Cảnh điều tới chi đội Hình Trinh?

Năm năm qua có rất nhiều người hỏi anh nhưng anh chưa bao giờ đem đáp án chân chính nói với ai.

Hành động cuối cùng ở Tây Bắc là mục kích tổ chức khủng bố nguy hiểm, nhìn như là thành công nhưng lại không thiếu phần kỳ quặc.

Quan trọng nhất chính là đồng đội anh hy sinh không thể hiểu được.

Từ sau khi trở lại Lạc Thành từ Tây Bắc, anh lợi dụng mạng lưới quan hệ của mình, ngầm điều tra nhiều lần nhưng đều không thu hoạch được gì. Mà tài nguyên ở chi đội Đặc Cảnh có rất nhiều hạn chế, không bằng chi đội Hình Trinh.

Cân nhắc kĩ lưỡng anh quyết định rời khỏi chi đội Đặc Cảnh, gia nhập chi đội Hình Trinh.

Mấy năm nay, anh không ngừng từ bỏ điều tra, bởi vì thứ nhất tính cách không cho phép, thứ hai người chết là anh em của anh. Nhưng sức lực của một mình có hạn, chung quanh lại không có người để ỷ lại, tiến hành điều tra không thuận lợi, thẳng cho đến hôm nay, anh chỉ biết năm đó trong đội ngũ có tay trong, mà cái tổ chức bị tiêu diệt kia, trên thực tế vẫn tồn tại như cũ.

Tên tay trong này là ai, không thể nào biết được.

Vì việc này, anh với đồng nghiệp trong thị cục vẫn duy trì khoảng cách nhất định, vẫn chưa nói gì với Trần Tranh, hay Khúc Trị.
Nhưng từ khi Liễu Chí Tần xuất hiện, bức tường trong suốt cứng rắn của anh thế mà xuất hiện vết rạn nứt. Anh thế nhưng cùng Liễu Chí Tần về nhà, mời Liễu Chí Tần đến nhà mình ăn cơm sáng, cùng Liễu Chí Tần đi chợ Hoa Điểu Ngư Sủng, cuối cùng còn đi dạo bên nhau.
Không biết vì nguyên nhân gì mà khi ở bên cạnh Liễu Chí Tần tựa hồ thực nhẹ nhàng, giống như cầm mỏi túi xách một bên cuối cùng cũng được thả xuống.


Cái người nam nhân này đột nhiên xuất hiện có loại thân thiết, hương vị giống như đã từng quen biết.

Nhưng anh xác định, mình chưa từng quen biết Liễu Chí Tần.

Mà Liễu Chí Tần cũng từng nói, lần đầu tiên bọn họ gặp mặt là ở đường Kiều Tây, trung tâm thương mại Châu Thịnh.

Vậy thì cảm giác như đã từng quen biết đã lâu từ đâu mà đến?

Hoa Sùng nhắm mắt lại, bỗng mở ra nhìn chằm chằm trần nhà trong bóng đêm, trong đầu đột nhiên chợt lóe ý nghĩ.

Thạch hộc?

“Cây này có ý nghĩa gì không? Có độc không?”

“Độc đâu mà độc anh? Đây là thạch hộc, nấu nước làm sáng mắt đó. Mấy tay súng bắn tỉa của đội thường uống cái này để giữ mắt đó anh.”

“Anh không tin, em cẩn thận không chừng độc chết mình đó.”

Mọi người cười vang, tiếng cười xa dần, như hải triều rút nước.

Hoa Sùng nhẹ nhàng vỗ cái trán, tự nói với chính mình đã nghĩ quá nhiều.

Đảo mắt một cái tới tháng 5, thời tiết càng ngày càng nóng.

Sau khi phá án Mạnh Tiểu Cầm, Tổ Trọng Án Tổ rất rãnh rỗi, Khúc Trị còn xin thêm vài ngày nghỉ.

Bức màn Hoa Sùng xin được chuyển tới, màu xanh biển, cứng cáp, xúc cảm không tồi, hiệu quả che nắng cũng tốt lắm.

Treo bức màn này lên không thể làm phiền đến tổ trưởng nên Trương Mậu xung phong nhận việc, đứng lên trên ghế kéo xuống bức màn cũ tốn không ít công sức, nhưng vì không cầm chắc nên bị tro bụi từ bức màn rớt xuống đầy người.

Hoa Sùng cười hì hì, “Vừa nhìn là biết cậu chưa bao giờ làm việc nhà phải không, có thay bức màn cũng vụng về nữa.”

Liễu Chí Tần đỡ người đầy bụi từ băng ghế xuống, làm người mình cũng dính không ít.

Trương Mậu kéo xuống bức màn cũ, mặt xám mày tro, liên tiếp thổi phì phì, “Khỉ gió, bức màn này có độc hả, sao mà bụi dữ vậy nè? Thiếu chút nữa bị bệnh ho luôn!”

“Có nhiêu đây mà cũng bị bệnh ho?” Hoa Sùng dựa vào cạnh bàn nhỏ, “Muốn anh giúp em xin lão Trần nghỉ vài hôm vì tai nạn lao động?”

“Không được đâu anh ơi, tai nạn lao động không thể ở lại Tổ Trọng Án.” Trương Mậu lấy khăn giấy lau mặt, “Em dùng hết sức chín hổ mười trâu mới được vào Tổ Trọng Án đó, bị thương nghẹ cũng không dám xin nghỉ, Hoa đội, anh không thể đuổi em đi đâu.”

Hoa Sùng cười cười, ánh mắt dời hướng bên cửa sổ, Liễu Chí Tần đang móc nối bức màn với cây rào.

Ánh mắt trời ngoài cửa sổ gay gắt, từng chút từng chút ánh sáng đánh vào trên người Liễu Chí Tần.
Liễu Chí Tần mặc cái áo sơ mi màu trắng ngà có hoa văn chìm, quần màu nâu nhạt, đứng đưa lưng về phía Hoa Sùng, tay áo xắn đến khuỷu tay, móc nối xong bức màn rồi nhấc chân đứng trên băng ghế.

“Cẩn thận.” Hoa Sùng vội vàng đi qua dựa gần, lại phát hiện đỡ cũng không phải, không đỡ cũng không phải.

Băng ghế chỉ có một, không có cái thứ hai cho nên không cần đỡ, nhưng nếu đã tiến lên, dù sao cũng phải miễn cưỡng đỡ một chút.

Có thể đỡ, tựa hồ chỉ có chân Liễu Chí Tần.

Liễu Chí Tần giơ bức màn lên từ trên cao nhìn xuống, đầu tiên có chút kinh ngạc, tiện đà cười nhạt nói: “Hoa đội, lo lắng em ngã xuống hả?”

Trong lòng Hoa Sùng khẽ nhúc nhích, “Em cẩn thận chút đi.”

Trương Mậu đứng ở sau lưng hai người nhìn trái nhìn phải, nghĩ hồi nãy mình cũng đứng trên băng ghế mà sao không thấy Hoa đội chạy lên dặn dò?

Khúc phó nói không sai, Hoa đội quả nhiên bất công! Toàn bộ Tổ Trọng Án Hoa đội thích nhất Tiểu Liễu ca.

Bất quá Tiểu Liễu ca ưu tú như vậy, mới vào đã mời mọi người ăn khuya, còn giúp đỡ mọi người phá án nữa thì ai mà không thích?

Trương thẳng nam thiếu tâm nhãn Mậu chỉ tốn thời gian ba mươi giây tự mình tìm câu trả lời thuyết phục.

Liễu Chí Tần hai ba phút treo xong bức màn, thử kéo vài cái, “Được rồi.”

“Xuống dưới đi.” Hoa Sùng nói xong làm động tác mà chính mình còn chưa nghĩ đến —— mở ra hai tay giơ lên về phía trước.

Liễu Chí Tần: “…… A.”

Hoa Sùng: “Ừ?”

Liễu Chí Tần đơn giản ngồi xổm xuống, “Hoa đội, tư thế này của anh, là tính đỡ em vào lòng lúc em nhảy xuống hả?”

Hoa Sùng lúc này mới phát hiện độc tác vừa rồi của mình có chút ngu ngốc.


“Bất quá băng ghế này quá lùn, hẳn là nhảy không ra hiệu quả đâu.” Liễu Chí Tần cười, “Lần sau đi.”

Hoa Sùng cảm giác có chuyện gì không ổn, lập tức lui về phía sau một bước, “Bước xuống nhanh lên, rồi lau khô băng ghế.”

Liễu Chí Tần bưng băng ghế đi lau khô, Trương Mậu lại tưởng tượng: Xem ra Hoa đội vẫn là đối xử bình đẳng với mọi người, tuy rằng thích Tiểu Liễu ca, nhưng cũng muốn sai Tiểu Liễu ca làm việc.

Năm nay nặc danh đánh giá cấp trên, mình sẽ cho Hoa đội một trăm điểm!

“Đang phát ngốc gì đó?” Hoa Sùng vỗ vỗ cái gáy Trương Mậu, “Đi, vặn nhỏ tiếng TV lại đi.”

Văn phòng Tổ Trọng Án có cái TV, khi mở khi tắt, toàn mở tin tức các nơi. Buổi sáng hôm nay không biết ai mở TV âm thanh vặn hết mức.

Trương Mậu nhận được lệnh, tìm tới điều khiển từ xa chỉnh âm thanh nhỏ xuống rồi xem tin tức luôn.

Trên TV là tin tức đến từ phương bắc, người dẫn chương trình đang nói về một nhóm thiếu niên tụ tập hoành hành ngang ngược ở trường học, khi dễ nữ sinh, bị người dân chụp được tải lên Internet khiến cho cả nước dậy sóng, người người nhà nhà phỉ nhổ, chửi rủa nhóm thiếu niên này. Có người còn lên mạng đăng đàn đòi vạch mặt hung thủ, nói những lời thậm tệ. Cho đến khi một cậu học sinh trong nhóm đó bị đánh đến thương tích đầy mình, trên mạng trầm trồ khen ngợi, đại đa số đồng tình với hai chữ “Xứng đáng”. Ngày hôm trước, mẹ của cậu học sinh này không chịu nổi những lời chỉ trích từ mọi người nên nhảy lầu tự tử. Cho đến lúc này, mới có người đứng ra nói —— cái nhóm thiếu niên phần tử phá hoại này kỳ thật là một đám người thích loè thiên hạ, cậu học sinh vẫn chưa thật sự khi dễ nữ sinh, nữ sinh vẫn chưa thật sự bị thương tổn, kế hoạch của bọn họ khi làm clip này chỉ là chọc mọi người mà thôi. Trò khôi hài trở thành thảm kịch, người dẫn chương trình vì để chốt tin đã hỏi hai câu thế này: Mức phạt với người gây ra bạo lực trên mạng? Làm sao để phân biệt đúng sai với những tin đồn kiểu này?

Phân tích viên cuối cùng tổng kết: Đương sự có sai, nhưng bạo lực internet không nên trở thành công cụ trừng trị một người, cư dân mạng không có tư cách cũng không có quyền lực thực thi chế tài đối với người khác, càng không thể đem loại chế tài này kéo dài đến trong hiện thực, đây không phải là chính nghĩa, mà là dựa vào chính nghĩa để phát tiết, là phạm tội!

“Nhảm nhí.” Trương Mậu chỉnh nhỏ âm lượng, trở lại chỗ ngồi làm việc.

Lý Huấn chạy tới cửa Tổ Trọng Án cũng nghe được tin này, nói: “Nhưng nếu thật là bạo hành trường học thì tôi cũng muốn ‘ném đá’.”

“Mình là hình cảnh không thể nói bậy.” Trương Mậu mở văn kiện, “Nếu thật là bạo hành thì tìm người gây án là chức trách của chúng ta. Còn nếu để người ta tự xử lí thì đó chính là chúng ta không làm tròn trách nhiệm.”

“Cậu biết giác ngộ, giỏi quá ta.”

“Phải vậy chứ.” Trương Mậu cười cười, “Giác ngộ hay không là nhờ em đi theo Hoa đội đó.”

Hoa Sùng ngẫu nhiên đi Viện phúc lợi thăm Khâu Vi Vi, mang chút quà cho cô bé. Liễu Chí Tần có khi cũng cùng đi, nhưng rất ít khi tiến vào Viện phúc lợi, đa số thời điểm đứng ở bên ngoài chờ.

“Sao em không vào, chạy theo anh tới đây làm gì?” Hoa Sùng dần quen thân với Liễu Chí Tần nên tùy ý hơn trước rất nhiều.

“Thì đi với anh cho vui.” Liễu Chí Tần nói.

Hoa Sùng chờ hắn lên xe rồi nói giỡn: “Anh tới thăm tiểu cô nương, cần gì nhờ đến cậu?”

“Vậy anh cứ coi như em rãnh rỗi đi theo đi.” Liễu Chí Tần cài dây an toàn, “Giờ trở về?”

“Bằng không thì đi đâu? Trời nóng quá chừng, bộ em muốn đi đâu à?”

“Em cũng muốn về nhà. Về đến gần nhà thì thả em xuống siêu thị gần đó, em muốn mua rau.”

“Cái gì thả hay không thả, ăn cơm cùng nhau mà đồ ăn làm cho anh còn bắt em đi mua?”

Liễu Chí Tần mở cửa kính xe, “Em còn tưởng anh muốn làm ông chủ chỉ tay năm ngón.”

Hoa Sùng giảo biện, “Anh giống ông chủ chỗ nào?”

Liễu Chí Tần cười mà không nói, lười cãi cọ.

Từ khi thưởng thức bánh trứng nướng của Liễu Chí Tần, Hoa Sùng cứ hay ăn cơm chực nhà người ta. Mà ngộ một điều là anh không tới nhà Tiểu Liễu ca, ngược lại là chính mình chuẩn bị đồ ăn, bắt Liễu Chí Tần đến nhà mình nấu.

Đều là làm cơm nhà, tuy rằng tay nghề của Liễu Chí Tần không tồi, nhưng trình tự làm việc không ổn định, thường thường bận rộn một buổi sáng, thì sẽ làm ba món mặn một món canh.

Hoa Sùng trừ bỏ mua đồ ăn, cũng chỉ có thể đứng làm trợ thủ, vo gạo rửa rau còn được, xắt rau thì không xong, kỹ thuật xắt rau kém không nói, còn làm ra mấy động tác nguy hiểm. Cho nên mỗi lần nấu ăn chỉ biết đứng làm kiểng, rửa rau sạch sẽ xong chỉ có thể đứng nhìn kế bên.

Với cu li Liễu Chí Tần mà nói thì Hoa Sùng có khác gì ông chủ chỉ tay năm ngón đâu.

Cùng nhau phá án, cùng nhau làm cơm, thời gian bên nhau nhiều hơn trước. Hoa Sùng có khi lo lắng không gian riêng của mình bị xâm chiếm, nhưng nghĩ đối phương là Liễu Chí Tần, lại cảm thấy không có gì lớn lao, thậm chí anh còn cảm thấy, sau này nếu quen thân với Liễu Chí Tần, nói không chừng còn có thể nhờ Liễu Chí Tần dùng kĩ thuật internet điều tra chuyện năm đó.

Bất quá đây cũng chỉ là suy nghĩ mà thôi, anh tạm thời không muốn đem nguy hiểm cho người không liên quan.

Hôm nay đầu bếp Liễu làm chính là canh chua cá lóc, gà kho gừng, đậu hủ mapo, củ sen nhồi gạo nếp. Ông chủ Hoa ăn ngon ngất ngây, còn đặt trước một bàn tiệc lớn cho cuối tuần nữa chứ.

“Ông chủ từ từ thôi. Canh vịt nấu khoai sọ thì thế nào?”

“Canh vịt nấu khoai sọ hả?” Liễu Chí Tần dựa vào cửa phòng bếp nhìn Hoa Sùng rửa chén, “Canh này khá là đơn giản, nhưng thịt vịt cần bóp muối và rượu để khử mùi hôi, khoai sọ thì gọt bỏ vỏ ngâm nước lạnh để khỏi thâm.”

“Không thành vấn đề.” Hoa Sùng đặt chén rửa sạch để trên giá đựng,

“Còn thêm hai món nữa, uhm…… Lỗ tai heo, đuôi heo kho cái nào ngon hơn?”

“Cái nào cũng được. Bò kho cũng có thể.”

“Bớt việc thôi, anh……”

Hoa Sùng lời còn chưa dứt, di động trên bàn đặt ở phòng khách liền vang lên.

“Giúp anh nhìn xem là ai.” Hoa Sùng cũng không quay đầu lại mà chỉ huy, “Hay là Lão Trần.”

Liễu Chí Tần lấy di động tới, thở dài: “Thật đúng là Trần đội.”

Biểu tình trên mặt Hoa Sùng biến đổi, biết Trần Tranh nếu không có chính sự tuyệt đối sẽ không gọi điện thoại cho cấp dưới trong ngày nghỉ. Vì thế vội vàng lau tay trên tạp dề tiếp nhận di động, “Trần đội.”

“Có án tử.” Trần Tranh nói: “Ký túc xá mới ở đại học Lạc Thành báo án, nói là phát hiện đầu người ở khu chưa khai phá phía bắc. Đồng nghiệp của phân cục Trường Lục đã chạy qua đó, thi thể không được đầy đủ, có thể là vụ án phân thây tính chất ác liệt. Lập tức gọi cho tất cả tổ viên đến ký túc xá Lạc Thành.”


Canh vịt khoai sọ
Đậu hũ Mapo
củ sen nhổi gạo nếp

trinh thám

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: