Tri kỷ – 2

Edit + Beta: Alice

Mặc dù đã hẹn đi chợ bán cây cảnh, nhưng Hoa Sùng cũng không vội, trước giờ toàn là sau khi ăn cơm trưa mới tàn tàn tản bộ đến đó.

Tờ mờ sáng hôm nay Hoa Sùng đi WC mới nhớ mang máng hôm qua có hẹn với Liễu Chí Tần, nhưng cũng chưa nói thời gian cụ thể gì hết. Phá án Mạnh Tiểu Cầm quá vất vả nên anh nghĩ Tiểu Liễu ca cũng muốn ngủ nướng. Hoa Sùng nhìn gương mặt không có tí tinh thần nào của mình trong gương, ngáp dài trở lại phòng ngủ, thả người trên giường ngủ tiếp.

Kết quả còn chưa kịp vào giấc mộng thì di động đặt ở trên tủ đầu giường vang lên.

Ngày nghỉ mà có điện thoại gọi tới vào lúc sáng sớm thế này tuyệt đối không phải là chuyện gì tốt hết trơn. Tuy rằng Hoa Sùng có thói quen sinh hoạt tùy ý, nhưng trái tim vẫn là phản xạ có điều kiện mà đập nhanh một chút.

Anh cầm di động lên thì thấy ba chữ Liễu Chí Tần đập vào mắt.

Hoa Sùng xoa xoa mắt, mở loa, giọng nói lười nhác ngái ngủ, “Alô?”

Nhưng tiếng lười nhác ngái ngủ này thông qua di động, lại mang theo vài phần ỷ lại nũng nịu, làm màng tai Liễu Chí Tần như là bị lông chim cào một chút, cảm giác ngứa ngáy theo máu chạy thẳng đến ngực.

“Anh chưa dậy hở?” Sửng sốt vài giây, Liễu Chí Tần mới hỏi.

“Lúc này mới 7 giờ……” Hoa Sùng nằm ngửa ở trên giường, cánh tay che mặt, “Đại ca à, cậu làm tôi sợ muốn rớt tim.”

“Làm sao vậy?”

“Còn ở đó ‘làm sao vậy’! Tôi còn tưởng có án tử mới!” Hoa Sùng kéo quần đùi xuống một chút, vốn dĩ muốn nói “Buổi sáng chỗ đó mới vừa kéo cờ, cậu gọi một cú điện thoại, cờ tôi đang lên nửa chừng bị kéo cắt đứt dây thừng, thành ra vèo rớt xuống luôn”, nhưng anh tưởng tượng Liễu Chí Tần rất đứng đắn, không tiện nói giỡn mấy câu này.

“Em đánh thức anh à?” Liễu Chí Tần hỏi.

“Cậu nói đi?” Hoa Sùng “Ừ” vài tiếng, “Anh vừa chuẩn bị ngủ nướng.”

“Kia……” Đầu dây điện thoại bên kia tựa như trầm tư, “Chúng ta có đi cửa hàng cây cảnh nữa không anh?”

“Đi chứ, như thế nào không đi.”

“Đã hơn 7 giờ rồi.” Liễu Chí Tần nói: “Em còn tưởng anh quên mất.”

“Hơn 7 giờ tối rồi hả?” Hoa Sùng xoay người, hơn phân nửa cái lưng lộ ở bên ngoài, tay gãi gãi cái eo, cảm giác ngứa ngáy như bị muỗi cắn, rồi một tiếng bang vang lên.

Liễu Chí Tần nghe được động tĩnh da thịt chạm nhau, thầm than trong lòng, “Vậy anh ngủ tiếp đi ha? Tối nay em gọi lại cho anh nha.”

Hoa Sùng nhắm hai mắt nói được, giấu điện thoại dưới cuối giường, quấn chăn kĩ lưỡng muốn ngủ tiếp, tiếc là cơn buồn ngủ biến đâu mất tiêu.

Anh ngồi dậy, nhìn chằm chằm di động xem xét nửa ngày, hậu tri hậu giác phát hiện mình vừa rồi giống như không lễ phép, đành phải bò xuống cuối giường mò di động gọi lại.

Liễu Chí Tần hơn 6 giờ đã dậy, chạy bộ một hồi mới thấy thời gian không sai biệt lắm liền gọi điện thoại cho Hoa Sùng.

Nào nghĩ đến người này nửa điểm ý tứ cũng không có, nói ngủ liền ngủ, nói tắt liền tắt, mình còn chưa nói xong tạm biệt thì di động chỉ còn lại mấy tiếng đô đô đô.

Liễu Chí Tần nắm di động sửng sốt vài giây, buông xuống, bắt đầu nghĩ mình sẽ làm gì ngày hôm nay. Không biết Hoa Sùng ngủ đến khi nào nữa, nếu giữa trưa mới đi cửa hàng Hoa Điểu Ngư Sủng thì buổi sáng có mấy giờ nhàn rỗi.

Lần này toàn bộ đội viên Tổ Trọng Án vội đến nỗi chân không chạm đất, hắn cũng đi theo thức đêm tăng ca, không có thời gian để ngủ, càng đừng nói theo dõi dấu vết đám người kia.

Hắn do dự một lát đi đến thư phòng, còn chưa kịp mở máy tính thì di động ném ở phòng khách vang lên.

Giờ thì hắn đã hiểu cảm giác của Hoa Sùng —— ngày nghỉ mà nghe tiếng chuông điện thoại thì đảm bảo là có án tử mà.

Người gọi vậy mà là Hoa Sùng vài phút trước đòi ngủ nướng.

“Tiểu Liễu ca.” Giọng nói Hoa Sùng phấn chấn hơn trước, không còn ngái ngủ như ban nãy, “Em ăn sáng chưa?”

“Còn chưa ăn.”

“Vậy đến nhà anh đi, ăn xong chúng ta cùng đi chợ. Nhà anh có đồ ăn, anh sẽ làm bữa sáng dinh dưỡng cho em.”

“Em……”

“Còn khách khí cái gì?” Hoa Sùng vừa nói vừa ngáp: “Anh lập tức rời giường đây. Lầu hai phòng 17-3, tới rồi gõ cửa.”

Bỏ di động xuống, Liễu Chí Tần nhìn nhìn bánh trứng mới vừa nướng vàng rượm, hơi suy tư, vẫn là quyết định đóng gói mang đến nhà Hoa Sùng.

Mười lăm phút sau, hắn nghĩ mình đã quyết định đúng đắn.

Hoa Sùng ngoài miệng nói là “Lập tức rời giường”, trên thực tế lại ăn vạ nằm trên giường không nhúc nhích. Liễu Chí Tần ở ngoài cửa đứng chờ 5 phút, mới thấy Tổ trưởng Tổ Trọng Án còn buồn ngủ, quần áo không chỉnh tề ra mở cửa.

“Vào đi.” Hoa Sùng lười biếng trong ngày nghỉ với Hoa Sùng khi làm việc quả thực là hai người khác nhau. Anh ấy tìm kiếm ở tủ giày nửa ngày mới nhớ tới nhà mình không có chuẩn bị dép lê cho khách, cũng không có đôi dép dùng một lần, chỉ phải đem đôi dép lông đang mang nhường cho Liễu Chí Tần, “Em mang đôi này đi.”

“Vậy còn anh thì sao?” Liễu Chí Tần cúi đầu nhìn đôi chân trần trụi của anh.

“Anh không mang.” Hoa Sùng vừa nói vừa bước vào phòng, ngại sàn nhà lạnh còn nhảy hai bước, “Em là khách, anh không thể để em đi chân trần mới đúng.”

“Nhưng anh sẽ lạnh.” Liễu Chí Tần cởi giày, cầm lấy dép lê đuổi theo, “Buổi sáng nhiệt độ không khí thấp, em mang vớ dày nên không sao đâu, trả lại dép lê cho anh này.”

“Chuyện này mà cũng tranh giành nữa hả?” Hoa Sùng xoay người lại, đi đến tủ giày lấy ra đôi dép lào, “Bang” một tiếng ném trên mặt đất, “Em mang đôi dép đó vào, anh mang đôi này.”

Đôi dép kia in hình mèo máy Doraemon, nhếch miệng cười to. Liễu Chí Tần nhìn thấy liền vui vẻ.

Đôi dép lông còn ấm mang theo nhiệt độ cơ thể của Hoa Sùng.

“Chỗ đó có nước lạnh, tự lấy uống.” Hoa Sùng chỉ chỉ bàn trà, xắn ống tay áo, “Chờ chút, để anh làm trứng chần cho ăn.”

Liễu Chí Tần không khát, đi theo Hoa Sùng vào phòng bếp làm bữa sáng.

Hoa Sùng tổng cộng đánh bốn cái trứng, chuẩn bị làm hai phần trứng chần.

Bất hạnh chính là đập vỏ trứng không kĩ, lúc thả vào nước lòng đỏ trứng vỡ ra, vớt lên bỏ vào trong chén, thoạt nhìn không những không có mỹ cảm, còn thập phần ảnh hưởng thị giác.

Liễu Chí Tần cười gượng: “Kỳ thật cũng còn được.”

“Trứng chần là sao, ăn chính là trứng, không phải ăn thẩm mỹ.” Hoa Sùng nỗ lực cứu vãn tình thế, “Ăn ngon là ngon, quản nó đẹp hay không? Đẹp có ích lợi gì, không thể ăn thì có…… Chết m*!”

Liễu Chí Tần múc cho mình một chén, “Làm sao vậy?”

Hoa Sùng không rành nấu nướng, một chén bỏ quá nhiều muối, một chén không bỏ muối.

Chén anh đang ăn là chén bỏ quá nhiều muối kia, ăn được hai muỗng đã muốn phun ra hết.

Thiếu muối thì có thể bỏ thêm, chứ nhiều quá thì làm sao bây giờ, Hoa Sùng nhíu mày muốn đổ hết, Liễu Chí Tần lấy ra bánh trứng cầm tới, “Nếu không ăn cái này vậy?”

“Em làm hả?” Hoa Sùng hỏi.

“Ừ. Đã lạnh rồi. Anh có lò vi sóng không? Để em đi hâm lại cho nóng.”

Nửa phút sau, hương thơm của bánh trứng lan tỏa khắp phòng, Hoa Sùng không tự chủ được mà nuốt nuốt nước miếng.

Liễu Chí Tần cắt ra bánh trứng, để trên dĩa, “Xong, anh nếm thử xem, chắc không ngon lắm đâu.”

Hoa Sùng không khách khí, lấy tới một cái cắn, đuôi lông mày lập tức hướng lên trên.

Tay nghề này, đâu chỉ là tạm được, mà là chuyên nghiệp đó!

Ăn xong bữa sáng, Hoa Sùng đi phòng tắm tắm rửa. Tiếng nước từ vòi hoa sen tràn ngập căn phòng.

Liễu Chí Tần thu dọn bàn ăn xong xuôi thì xoay người, bắt đầu đánh giá chỗ ở của Hoa Sùng.

Hai phòng một sảnh, phòng khách bày biện đơn giản, ghế sô pha màu xám đơn giản phối với bàn trà thủy tinh, đối diện là TV. Phòng khách thuộc dạng mở ra kết hợp với ban công, diện tích bình thường không nhỏ lắm, có điều đặt đầy chậu hoa lớn nhỏ vô trật tự. Trong một góc còn có ba túi đất dinh dưỡng cùng hai bồn nước trong.

Hoa Sùng nói hoa trong nhà chết gần hết là đúng, người còn sống đã là đáng mừng rồi. Hoa giấy màu đỏ tím thưa thớt trên tường lan tỏa khắp ban công, rạng rỡ dưới ánh nắng.

Nhưng còn những lẳng hoa treo trên sào phơi đồ thì không tốt cho lắm, cành lá rơi rụng tứ tung, nửa xanh nửa nâu vàng héo khô.

Cùng tồn tại trên sào phơi đồ còn có hai quần lót màu xanh biển.

Liễu Chí Tần đem ánh mắt từ quần lót kéo về, đồng thời khôi phục nhịp tim đập, sau đó nhẹ nhàng đi đến bên phòng ngủ lấp ló nhìn vào trong.


Phòng ngủ của Hoa Sùng kế bên ban công, một nửa tấm chăn rơi trên mặt đất, gối đầu lệch bên mép giường, nhìn qua tràn ngập nguy cơ sẽ rơi xuống đất, vài bộ quần áo vắt bên cửa sổ, chỗ đó còn có một cái áo sơ mi che khuất đầu gấu bông.

Rối loạn thì rối loạn nhưng cũng rất sạch sẽ.

Liễu Chí Tần không hiểu chính là, phòng ngủ của Hoa Sùng sao lại có gấu nhồi bông chứ.

Bên cạnh phòng ngủ là thư phòng.

Nói là phòng sách không bằng nói là phòng trưng bày thì đúng hơn. Kệ sách gỗ không để được mấy cuốn sách, mà đều là giấy khen vinh dự.

Liễu Chí Tần không có đi vào, thấy không rõ là giấy khen gì.

Đột nhiên nghĩ có khi nào là giấy khen “Đặc Cảnh ưu tú” từ Bắc Kinh năm đó không?

Hẳn là có.

Chỉ là cảnh còn người mất, người cùng lãnh thưởng giờ đã là hình ảnh ố vàng.

Nghỉ chân một lát, tiếng nước từ phòng tắm cũng ngừng. Liễu Chí Tần lấy lại tinh thần, bước nhanh đi đến ban công, ngồi xổm săm soi đám hoa cảnh.

Hoa Sùng để trần thân trên, chỉ mặc chiếc quần xà lỏn màu vàng nhạt, ngực cùng xương quai xanh còn dính bọt nước, một bên lau khô tóc một bên nói: “Chờ anh mười phút rồi xuất phát.”

“Không vội đâu.” Ánh mắt Liễu Chí Tần lướt qua thân trên của y, trên mặt bất động thanh sắc, còn trái tim không ngừng nhảy nhót, “Cần em tưới nước giùm không?”

“Được đó nước ở đây nè.” Hoa Sùng chỉ vào trong góc, “Dùng cái ca này tùy tiện tưới tưới là được.”

“Cây nào cần nhiều nước? Chậu nào cần ít nước?”

“Không biết, em xem thuận mắt thì tưới nhiều, nhìn không thuận mắt thì cho ít thôi.”

Liễu Chí Tần thấy Hoa Sùng hấp tấp chạy tới phòng ngủ, khom lưng cầm lấy cái ca, trong mắt vẫn là hình ảnh người vừa nãy.

Thuận mắt thì tưới nhiều, không vừa mắt thì tưới ít —— Liễu Chí Tần nghĩ trong lòng, xem ra hoa nhà anh sống không ngoan cường là không được rồi.

Buổi sáng, chợ cây cảnh ầm ĩ mà chen chúc, tiếng người ồn ào, nhưng không làm người ta cảm thấy bức bối.

Hoa Sùng vừa mới tới chợ liền mua một chậu hoa nhài nhỏ, vừa đi vừa chọc chó mèo trong lồng, đi đến đâu chó mèo sủa theo loạn xạ, còn có con vẹt đang học nói nhảy tới nhảy lui trong lồng, oang oang la to: “Oa oa! Oa oa!”

Liễu Chí Tần lúc ban đầu không nghe ra tên gì, chỉ cảm thấy con vẹt này luôn nhìn theo Hoa Sùng một cách kì quái, mới hỏi: “Hoa đội, sao nó cứ nhìn anh mà kêu, ngộ vậy.”

“Bởi vì nó đang kêu anh mà.” Hoa Sùng dừng lại, chọc con vẹt ồn ào.

Ông chủ tới cho chim ăn, vẻ mặt tươi cười, “A, Hoa Hoa.”

Liễu Chí Tần lúc này mới minh bạch, “Oa oa” chính là “Hoa Hoa”, con vẹt ngốc phát âm không chuẩn, đem “Hoa” kêu thành “Oa”.

“Buổi sáng tốt lành.” Hoa Sùng dạy con vẹt.

Con vẹt không nghe, tiếp tục gọi “Oa oa” liên tục.

“Đồ ngốc!” Hoa Sùng nói.

Con vẹt học theo, “Đồ ngốc! Đồ ngốc! Đồ ngốc!”

Ông chủ cùng mọi người chung quanh cười to, Hoa Sùng nhẹ nhàng nắm đuôi con vẹt, “Câm miệng!”

“Ngốc! Ngốc! Đồ ngốc!”

Liễu Chí Tần buồn cười, chạm chạm khuỷu tay Hoa Sùng, “Con vẹt này chơi rất vui.”

“Nó rất thích Hoa Hoa.” Ông chủ nói: “Người khác chọc nó mà nó không thèm, Hoa Hoa tới gần là nó tỉnh ngủ ngay.”

“Không phải chứ?” Nhân viên phụ việc cuối tuần chêm vào: “Con vẹt này cũng biết xem mặt.”

Hoa Sùng chọc con vẹt chốc lát, rồi tiếp tục đi về phía trước, con vẹt ở phía sau cuồng loạn mà kêu: “Đồ ngốc! Đồ ngốc! Tên mập ngốc!”

“Thật vui.” Liễu Chí Tần nói.

“Đúng không? Động vật nhỏ rất thú vị, rãnh rỗi không có gì làm tới đây dạo một vòng là bay hết mọi buồn phiền.” Hoa Sùng vừa nói vừa quẹo vào cửa hàng thú cưng, bắt tay với con chó Husky còn nhỏ.

Bà chủ cửa hàng thú cưng cười hì hì kêu: “Soái ca lại tới nữa rồi, không mua thì không cho sờ nha!”

Hoa Sùng tùy tay đem chậu hoa nhài nhỏ vừa mua để trên quầy hàng, cười nói: “Thích không?”

Ước chừng không có nữ nhân nào không thích hoa, bà chủ nháy mắt, “Như thế nào, cậu muốn tặng chị?”

“Em lấy chó nhà chị, chị nhận hoa của em, công bằng mà.”

Bà chủ cười mắng: “Ai muốn công bằng với cậu! Ai muốn nhận hoa của cậu!”

“Tặng chị nè.” Hoa Sùng chọc chó con xong rồi, thối lui đến cửa tiệm, “Nhớ tưới nước đều nha.”

Chó con bịn rịn chia tay kêu không ngừng, Hoa Sùng làm tư thế cúi chào, “Tiểu gia hỏa, lần sau gặp.”

“Không có lần sau!” bà chủ cầm lấy hoa nhài, “Lần sau đã bị người mua mất rồi.”

Dường như chú chó con nghe hiểu nhìn chằm chằm Hoa Sùng.

Hoa Sùng nói: “Gặp được người tốt là may mắn cho con đó. Ba ba đi đây.”

Bà chủ cười xua tay, “Đi đi ba ba……”

Liễu Chí Tần cùng Hoa Sùng cùng đi ra khỏi cửa hàng thú cưng, “Hoa đội, anh với mấy người này quan hệ không tồi ha.”

“Chỉ sờ chứ không mua, mọi người đều nhớ rõ anh.”

Chỉ sờ chứ không mua vốn dĩ dễ khiến người chán ghét nhất, nhưng đi cả nửa con phố, Liễu Chí Tần thấy là không cửa hàng nào không chào đón Hoa Sùng.

Đi tới trước một chút, Hoa Sùng dừng bước chân trước cửa hàng thú cưng khác, nhìn vào trong lẩm bẩm: “Nhị Oa bị bán đi rồi.”

“Nhị Oa?”

“Một con German Shepherd, chú chó con đáng yêu nhất tiệm bọn họ.”

Ông chủ từ phòng trong ra tới, “A, lại tới xem Nhị Oa?”

“Nhị Oa có nhà mới hả ông chủ?” Hoa Sùng hỏi.

“Phải vậy chứ!” Ông chủ hắng giọng, “Cho anh nuôi anh lại không chịu, giờ thì không được gặp nữa.”

“Được mà.” Hoa Sùng cười, “Chủ nhân đáng tin cậy không chú?”

“Nam, cao to, chú thấy cũng được.” Ông chủ trêu ghẹo nói: “Dù sao cũng tin cậy hơn anh, chú nghe lão Hoàng nói, anh nuôi hoa mà còn để nó chết nữa mà.”

“Dạ dạ dạ, là con không đáng tin cậy.” Hoa Sùng phất tay, “Đi trước nha chú.”

“Không vào ngồi chơi? Đi gấp như vậy làm gì.”

“Thì hoa ở nhà chết rồi nên mới phải đi mua cái khác nè chú.”

Ông chủ cười cười lắc đầu.

Hai người đi tiếp về phía trước, Hoa Sùng nói: “Phía trước cây xanh nhiều lắm. Đi xem không?”

“Đi thôi.” Liễu Chí Tần nói: “Anh là người thạo nghề, anh chọn giúp em.”

Hoa Sùng là phá mèo chọc chó thì thạo nghề, nhưng không phải là người thạo chọn thực vật, xem vừa mắt liền mua, cũng mặc kệ trở về có thể hay không nuôi sống.

Liễu Chí Tần một lòng muốn mua thạch hộc.

Có Hoa Sùng đi theo một bên, chủ quán cũng không thách giá với Liễu Chí Tần. Mặt trời đã lên cao, Liễu Chí Tần mua ba chậu thạch hộc nhỏ, Hoa Sùng mua hai chậu xương rồng kiểng cùng với một chậu hoa tử vi, mới cảm thấy mỹ mãn mà đi ra.

Giải quyết bữa trưa ở quán cơm gần đó.

Tối hôm qua ăn quá nhiều, buổi sáng lại ăn hai cái bánh trứng, Hoa Sùng không ăn nổi nữa, cười nhìn Liễu Chí Tần, “Tiểu Liễu ca còn ăn được ha.”

Liễu Chí Tần suýt nữa sặc.

Lời này là lúc trước hắn nói với Hoa Sùng, không nghĩ tới cảnh đời đổi dời, Hoa Sùng lại lấy chọc quê hắn.

“Ăn chậm một chút anh không có giục em đâu.” Hoa Sùng nói cầm lấy thực đơn, “Còn muốn ăn cái gì? Anh gọi thêm.”

“Không cần.” Liễu Chí Tần xoa xoa miệng, “Buổi chiều làm gì? Trở về vẫn là……”

“Em thì sao?”

“Em không có kế hoạch gì.”

“Anh phải về nhà một chuyến thả hoa trong nhà đã.” Hoa Sùng nói: “Sau đó đi xem Khâu Vi Vi.”

Ngón tayLiễu Chí Tần khẽ run.

“Khâu Vi Vi xuất viện rồi, anh nghe đồng nghiệp đồn công an đường Đạo Kiều nói, đã gửi con bé tới Viện phúc lợi. Con bé thật đáng thương, anh muốn đi thăm con bé thuận tiện tặng nó hai chậu xương rồng kiểng này. Bé gái rất thích mấy đồ vật nho nhỏ đáng yêu, anh nhìn là biết con bé sẽ thích lắm đây.”

Liễu Chí Tần không nghĩ tới hai chậu xương rồng kiểng là Hoa Sùng mua cho Khâu Vi Vi, nghe vậy ngực tự nhiên mềm nhũn, “Em cũng đi.”

Nói xong lại bổ sung nói: “Dù sao buổi chiều không có việc gì.”

Trạng thái tinh thần của Khâu Vi Vi khá hơn trước, nhưng vẫn là hết sức nhút nhát, cầm chậu xương rồng kiểng thẹn thùng mà cười cười, nhút nhát sợ sệt hỏi: “Chú ơi chú, sau này chú có đến thăm con nữa không?”

“Sẽ đến.” Hoa Sùng ngồi xổm trước mặt tiểu cô nương, nhéo nhéo đôi má nộn nộn đáng yêu, “Chú rãnh sẽ tới thăm con.”

Liễu Chí Tần đứng ở một bên, tựa hồ đang xem Khâu Vi Vi, ánh mắt lại từ đầu đến cuối dừng ở trên người Hoa Sùng.

Khi rời khỏi Viện phúc lợi, thời gian vẫn còn sớm. Trên đường lái xe về nhà bọn họ vừa lúc chạy qua quảng trường trung tâm mua sắm Châu Thịnh.

Tiết trời mùa xuân, trong không khí tràn ngập mùi bùn đất cùng cỏ xanh mơn mởn.

Hoa Sùng đem xe ngừng ở ven đường, “Xuống xe đi dạo một chút?”

Liễu Chí Tần cởi bỏ dây an toàn, “Được.”

Công trường kiến trúc thật ra không có gì mà xem, Hoa Sùng đi bộ trong chốc lát mới nhớ tới La Tương, mục tiêu thứ ba của Mạnh Tiểu Cầm.

Sau khi quảng trường mua sắm này khai trương, nàng ta có lẽ làm việc ở đây.

Hay là giống với Đường Tô, Từ Ngọc Kiều chỉ có chức danh.

Nhân sinh trên đời đích xác có rất nhiều bất công. Có người vừa sinh ra liền có được hết thảy, có người lại không thể không dùng cả đời để giãy giụa.

Cũng như cùng làm việc trong quảng trường này, có người làm cu li lãnh được mấy trăm đồng tiền công, cũng có người ngồi ở phòng điều hòa, đem hết thảy giao cho cấp dưới đi làm trên danh nghĩa giám đốc.

Ai có thể nói rõ vận mệnh sao lại an bài như thế?

“Sinh ra cùng vạch xuất phát” loại lời nói này đối với một ít người mà nói chỉ là vui đùa cùng trêu chọc, đối với một vài người khác mà nói rõ ràng là xát muối vào tim.

Đang nghĩ ngợi thì chợt nghe một tiếng mang theo nghi hoặc “Hoa Sùng”.

Hoa Sùng xoay người, chỉ thấy một nam tử nghịch sáng bước nhanh tới chỗ mình.

Hoa Sùng nhíu mày, cảm thấy giọng nói của đối phương cùng thân ảnh giống như là người đã từng quen biết.

“Hoa Sùng!” Người nọ đi đến gần, “Quả nhiên là cậu!”


Góc editor: tới chương này mới thấy chút ánh sáng, mấy chương trước u ám, mấy chương sau này còn ghê tởm hơn nữa. Chuẩn bị tinh thần nha mọi người!

xương rồng kiểng, nhỏ xíu xinh xinh.
cây thạch học
baby husky

trinh thám

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: