Tri kỷ – 1

Edit + Beta: Alice

Vụ án đã được phá. Mạnh Tiểu Cầm lợi dụng chức vụ giấu vật dụng của hai nạn nhân trong két sắt ở phòng nghỉ khách sạn B.X.F, trong đó có một hộp đựng hình không còn mới.

Trong lòng Mạnh Tiểu Cầm năm đó còn chút hy vọng cùng mộng tưởng, chụp hơn một ngàn tấm hình phong cảnh trải dài từ Lạc Thành đến Bắc Mang Sơn. Chuyến du lịch ngắn ngủi kia là khoảng thời gian tươi đẹp nhất của ả. Ả từng đứng trên đỉnh núi Bắc Mang Sơn, đem tầng tầng lớp lớp biển rừng thu hết vào đáy mắt, hình ảnh không rõ thời gian nhưng đầy sức sống. Mà hiện giờ, tấm hình mới nhất là hình ảnh ả sa sút nhất.

“Ả dám chụp tấm này nữa à!” Khúc Trị nhìn chằm chằm màn hình máy tính, khó tin, “Ả nghĩ cái gì vậy trời!”

Trên ảnh chụp là cô gái mặc đồ gọn gàng, tóc tai không một sợi loạn, phấn nền trắng bệch tương phản với đôi môi đỏ thẫm, nhìn khá kì quái. Ả nhìn thẳng màn hình cười to, đôi mắt cuồng loạn. Túi xách bị mất của Đường Tô đang đeo bên vai ả. Đây có lẽ là vật phẩm xa hoa nhất mà ả từng có.

“Khi chụp tấm ảnh này, có lẽ ả nghĩ mình là Đường Tô.” Hoa Sùng đứng ở phía sau Khúc Trị, một tay để trên lưng ghế, “Hoặc là nói, ả tưởng mình là Đường Tô, Từ Ngọc Kiều, con gái sinh ra ở giàu có gia đình, có cuộc sống vô ưu vô lự, tự do tự tại.”

“Ả ta quả thực điên rồi!” Khúc Trị gõ mặt bàn.

“Cô ta cười thấy ghê quá.” Trương Mậu sờ sờ cánh tay mình, “Nhìn nè, tay em nổi da gà hết trơn.”

“Như vậy xem ra, dù iPad Khâu Vi Vi không chụp được cảnh Mạnh Tiểu giấu búa, chúng ta cũng có thể tìm được đủ chứng cứ.” Liễu Chí Tần nói: “Ả đem vật chứng giấu ở khách sạn, chưa kịp dời đi. Nếu có được lệnh khám xét, chúng ta tất nhiên tìm được mấy thứ này, đơn giản là mất thêm chút thời gian mà thôi.”

“Nếu em là hung thủ, em sẽ hủy hết vật dụng.” Trương Mậu nói: “Cô ta gây án xong rất bình tĩnh, nửa điểm dấu vết đều không lưu lại cho chúng ta, nhưng xử lí vật chứng khá vụng về.”

“Ả sẽ không ném đi mấy món này, đây là ‘chiến lợi phẩn’ của ả.” Hoa Sùng ôm cánh tay, than nhẹ một hơi.
“Chiến lợi phẩm?” Trương Mậu khó hiểu.

“Ả cho rằng giết chết Đường Tô, Từ Ngọc Kiều là đòi lại công bằng.” Liễu Chí Tần giải thích nói: “Ả gọi đây là trái nghịch với trời. Nếu ‘thành công’, thu được đồ trên người người chết đương nhiên là ‘chiến lợi phẩm’.”

Trương Mậu nhìn Khúc Trị, cả hai đồng thời nhìn về phía Hoa Sùng cùng Liễu Chí Tần, trăm miệng một lời nói: “Hai ngươi sao giống phu xướng phụ tùy quá nha?”

Liễu Chí Tần hơi giật mình, có chút xấu hổ.


Hoa Sùng lại nói: “Ai là phu ai là phụ? Nói cho rõ ràng!”

“Anh là phu, anh là phu!” Khúc Trị kêu: “Ai da Hoa đội, anh đừng cướp chai hồng trà của em! Cái chai này mắc lắm, còn hơn Khang sư phụ nữa đó! Anh muốn thì cướp đoạt Khang sư phụ đi!”

Liễu Chí Tần đứng ở một bên cười.

Trương Mậu nói: “Tiểu Liễu ca, anh với Hoa đội ăn ý quá đi. Hoa đội nói cái gì anh đều minh bạch, Hoa đội không nói anh cũng minh bạch. Em kém xa anh quá, Hoa đội không nói thì em không biết, Hoa đội nói có khi em còn cần anh Khúc giải thích nữa cơ.”

Liễu Chí Tần còn chưa kịp trả lời, Hoa Sùng đã ôm hai chai hồng trà lạnh trở lại, thuận thế ném đi, “Tiếp nè!”

Liễu Chí Tần vững chắc tiếp được, hướng Khúc Trị quơ quơ.

“Được lắm được lắm, không đoạt với hai người đâu.” Khúc Trị nhận mệnh, “Nể mặt Tiểu Liễu ca là đồng nghiệp mới, uống đi, lão tử có rất nhiều.”

“Đúng rồi, tiệc mừng Tiểu Liễu ca vào đội chừng nào mở vậy anh?” Trương Mậu mở to đôi mắt tròn xoe hỏi.

“Mấy ngày nữa đi.” Hoa Sùng nói: “Chờ anh viết xong báo cáo đã. Lần trước Lão Trần nói hắn mời khách. Muốn ăn cái gì thì lên danh sách đi, chúng ta ăn hết tiền lão ấy luôn.”

Trần Tranh đúng hẹn tự xuất tiền túi, mời anh em Tổ Trọng Án đi ăn. Bọn họ có nhiều người, có người muốn ăn đồ Trung Quốc, có người muốn ăn lẩu, có người muốn ăn cơm Tây, Hoa Sùng suy nghĩ nửa ngày muốn chơi rút thăm nhưng không ai chịu, cuối cùng đơn giản thực hành chính sách cường quyền kéo tới Liễu Chí Tần hỏi: “Cậu muốn ăn cái gì?”

Liễu Chí Tần không kén chọn, “Món gì cũng được, mấy anh chọn đi, tôi sao cũng được mà.”

“Ầy không được.” Hoa Sùng nói: “Cậu là đồng nghiệp mới, bữa tiệc này vì cậu mới có, bọn tôi đi ăn chùa thôi. Nói đi, muốn ăn cái gì.”

“Này……” Liễu Chí Tần tuy rằng không có chứng sợ hãi lựa chọn, nhưng xác thật không muốn ăn gì đặc biệt, tự hỏi 3 giây cũng không nghĩ ra đáp án.

Hoa Sùng cũng không cho hắn thời gian nghĩ lại, “Nếu không tôi giúp cậu chọn ha?”


Hắn lập tức hiểu ra, cười nói: “Được, Hoa đội anh chọn đi.”

Hoa Sùng lập tức nói với mọi người: “Tiểu Liễu ca muốn ăn thịt nướng Hàn Quốc.”

“Rõ ràng là chính anh muốn ăn mà!” Khúc Trị muốn ăn món Quảng Đông, phá đám nói: “Anh phải để Tiểu Liễu ca nói!”

“Được chứ.” Hoa Sùng chuyển hướng Liễu Chí Tần, “Tiểu Liễu ca, cậu nói đi muốn ăn cái gì.”

Liễu Chí Tần tương đối nể tình, “Muốn ăn thịt nướng Hàn Quốc. Lần trước trên đường đi làm nhìn thấy nhà hàng thịt nướng Hàn Quốc đối diện thị cục, tôi vẫn luôn muốn ăn thử nhưng không có thời gian……”

Hoa Sùng cười rạng rỡ.

Nhà hàng đó không phải do Liễu Chí Tần thấy mà do anh nhắc tới —— nhà hàng thịt nướng Hàn Quốc đó mới khai trương, nghe nói hương vị truyền thống, bữa nào tụi mình đi ăn đi.

Các tổ viên cười vang lên, Trương Mậu nói: “Tiểu Liễu ca, anh không thể như vậy được! Chiều Hoa đội quá đi!”

“Đúng vậy đó!” Khúc Trị không cam lòng nói.

Liễu Chí Tần ôn hòa mà nhìn Hoa Sùng, quay đầu lại cười biện giải: “Tôi muốn ăn thật mà.”

“Giải thích là che giấu đó nha!” Có tổ viên hô.

Bất quá mọi người ngoài miệng tuy bất mãn, cuối cùng vẫn là hứng thú bừng bừng mà chạy về nhà hàng thịt nướng. Lần trước Chi đội trưởng chi đội Đặc Cảnh Hàn Cừ tranh trả tiền với Trần Tranh một hồi, lần này cũng chạy tới xem náo nhiệt, thịt còn chưa ăn được mấy miếng đã kéo Hoa Sùng uống rượu.

Trong tiệm náo nhiệt, miếng thịt nướng cùng với chén nước chấm không ngừng rung động trên bàn. Tổ Trọng Án ăn cơm không có quy củ gì, Trần Tranh mở màn nói vài câu hoan nghênh với đồng nghiệp mới, mọi người đều nâng ly lên.

Hoa Sùng không có hứng thú với rượu bia, chọn nhà hàng này vì nhìn trúng thịt nướng của bọn họ. Hàn Cừ rất lâu rồi không gặp Hoa Sùng, ở một bên lãi nhãi không cho anh ăn, chốc chốc chạm cái ly, chốc chốc lại đem chuyện lông gà vỏ tỏi của chi đội Đặc Cảnh nói một hồi còn muốn anh góp ý kiến nữa chứ.


Hoa Sùng vội vàng nướng thịt, nghe tai bên này ra tai bên kia, uống rượu nhiều đầu óc cũng có chút không minh mẫn, nửa ngày không trả lời Hàn Cừ, cái ót tự nhiên nhói đau.

Đau nhưng thật ra không đau.

Hoa Sùng rút ra miếng rau xanh cuộn thịt nướng, chỉ nghe Hàn Cừ hùng hùng hổ hổ: “Cái thằng này chỉ lo ăn! Ăn no chết người luôn đi!”

Hoa Sùng trong lòng nghĩ, đến nơi này không ăn thì làm gì, giống Trương Mậu vừa uống rượu vừa khóc hả?

Cũng không biết vừa uống rượu vừa khóc là tật xấu học từ đâu.

“Nghe nói cậu với tên tiểu tử vừa chuyển đến hợp nhau lắm hả?” Hàn Cừ mắng xong bắt đầu bát quái, “Trần Tranh nói lúc giải quyết án tử này hai người phối hợp tốt đến nỗi không ai chen vào luôn hả.”

“Nói bậy bạ cái gì vậy.” Hoa Sùng ăn xong đồ trên tay, gấp thịt bỏ lên vỉ nướng. Chất cồn dồn lên não, bên người lại là đội trưởng cũ quen thuộc, nói chuyện không cố kị gì hết, “Có phải đối tượng tìm hiểu đâu.”

“Đang nói chuyện đàng hoàng mà, đối tượng tìm hiểu cái gì?” Hàn Cừ lại muốn gõ vào gáy Hoa Súng, tay đã giơ lên rồi nhưng sợ người bên cạnh choáng váng nên đành phải thu hồi, cầm lấy ly rượu chạm vào ly của Hoa Sùng.

Hoa Sùng không muốn nữa uống rượu, chắn một chút, “Đi đi đi, cậu kiếm Lão Trần uống đi.”

“Bữa nay tôi muốn uống với cậu mà!” Hàn Cừ càng không đi, “Tới, nói chuyện với anh đây, cậu với anh chàng hacker kia phá án thế nào.”

“Người ta không phải là hacker, dùng từ sai rồi.” Hoa Sùng nói: “Y chang dân quê mới lên tỉnh vậy.”

Liễu Chí Tần mới thoát thân từ chỗ đám người Khúc Trị, cầm một bình trà bạc hà lớn đi tới, muốn ăn thịt nướng cho no bụng, liền nghe Hoa Sùng nói tới “dân quê”.

Hoa Sùng uống nước thấy hắn bước tới, lập tức vẫy tay, “Tiểu Liễu ca, lại đây ngồi, tôi nướng lưỡi bò cho cậu.”

Liễu Chí Tần buông trà bạc hà, khách khí mà hướng Hàn Cừ cười cười, “Hàn đội.”


Hàn Cừ tạm thời buông tha Hoa Sùng, giơ lên ly rượu, “Em trai làm một ly?”

“Uống cái gì mà uống?” Hoa Sùng không vui, đem miếng lưỡi bò chấm tương bỏ vào chén Liễu Chí Tần, “Ăn trước đã.”

“Ha ha, Hoa Hoa cậu thật quá đáng!” Hàn Cừ nói: “Tôi muốn uống với cậu thì cậu muốn ăn thịt. Tôi muốn uống với em trai hacker thì cậu bắt người ta ăn. Trừ bỏ ăn thịt, cậu không muốn làm gì khác hả?”

Liễu Chí Tần rất muốn sửa đúng —— tôi không phải em trai hacker.

“Có chứ, ai nói không có.” Hoa Sùng tiếp tục mân mê bếp lò nướng thịt. Lúc này đang nướng chính là thịt heo ướp cay. Sự phụ cắt thịt rất mỏng, miếng thịt mỏng như cánh ve, rất nhanh chín. Anh không ngừng vội vàng cuốn thịt vào rau, một nửa ném vào chén mình, một nửa ném vào chén Liễu Chí Tần. Lúc này mới tiếp lời Hàn Cừ: “Muốn anh đi tìm lão Trần uống rượu.”

Liễu Chí Tần nhìn cái chén đầy thịt, có chút khó xử.

Hàn Cừ nổi nóng đánh một cái lên lưng Hoa Sùng, “Tìm Lão Trần thì tìm Lão Trần, ăn cho bể bụng luôn đi cái đồ không lương tâm.”

Hoa Sùng bận rộn nhai thịt, bị đánh một cái xém phun thịt ra ngoài, tâm mắng lão già này ra tay không nhẹ không nặng, đánh anh em mà cứ như đánh tội phạm, quả thực buồn cười.

“Đau không?” Liễu Chí Tần thấy thế lập tức với tay lấy bình trà bạc hà, tay trái vỗ trên lưng anh, giúp anh thuận khí.

“Vẫn là cậu tốt.” Hoa Sùng tiếp nhận trà bạc hà liền uống, lèm bèm, “Biết thương đồng đội.”

Liễu Chí Tần khựng tay, cả người không nhúc nhích.

Hoa Sùng nói xong liền tiếp tục khảy bếp lò nướng thịt, tay phải cầm cái ly nhẹ nhàng ở trên bàn đẩy đẩy, ý bảo còn muốn.

“Nước gì vậy? Uống khá ngon đó.”

“Bỏ thêm nước bạc hà.”

“Phải không? Sao tôi không nhận ra nước bạc hà ngọt vậy hả?”

“Bên trong còn có mật ong.”

“Vậy á, cho tôi thêm một ly.”

Liễu Chí Tần rót đầy ly cho anh, một bên ăn thịt heo ướp cay đã nguội, một bên giúp anh nướng thịt.

Người kia hát cái gì chỉ có hắn biết.

Mọi người chung quanh vui đùa hồ nháo, bọn họ nơi này rơi vào an tĩnh. Liễu Chí Tần nghe xong trong chốc lát, hỏi: “Hoa đội, anh hát cái gì vậy?”

“Hát linh tinh.” Hoa Sùng bỏ miếng mực lớn vào chén Liễu Chí Tần, “Ăn đi.”

Liễu Chí Tần đang muốn lấy chiếc đũa thì Hoa Sùng lại đổ hai ly rượu, “Hai ta cũng uống một ly.”

“Được.” Liễu Chí Tần bưng lên ly rượu cùng Hoa Sùng bốn mắt nhìn nhau.

Đuôi mắt Hoa Sùng rũ xuống, con ngươi sâu đậm có vài phần nhu hòa, hiện giờ uống rượu, men say đã vài phần càng thêm hấp dẫn.

Liễu Chí Tần hơi híp mắt, trái tim đập ngày càng nhanh không khống chế nổi.

“Hoan nghênh Tiểu Liễu ca gia nhập chi đội Hình Trinh.” Hoa Sùng giương khóe môi, ý cười đập vào mắt nhưng không che đi khí tức mạnh mẽ thường thấy, “Cạn ly!”

Chén rượu va chạm vào nhau, phát ra tiếng vang thanh thúy.

Liễu Chí Tần nhẹ giọng nói: “Cảm ơn Hoa đội.”

“Cảm tạ cái gì? Thêm ly nữa.” Hoa Sùng xua xua tay, lần nữa rót đầy ly rượu, “Án tử Mạnh Tiểu Cầm đều nhờ vào cậu, tôi kính cậu một ly.”

Liễu Chí Tần cười lắc đầu, “Hoa đội, là anh chú ý tới bưu thiếp Bắc Mang Sơn, đây mới là mấu chốt.”

“Mặc kệ, uống hết rồi nói!”

Ý thức được Hoa Sùng đã uống đến mơ hồ, Liễu Chí Tần không hề cùng hắn phân rõ phải trái, “Được, uống rồi lại nói.”

Một đám người nháo đến khi quán đóng cửa, Hoa Sùng ăn nhiều uống cũng không ít, người còn tỉnh, nhưng phản ứng đã chậm hơn rất nhiều.

Trần Tranh cùng Khúc Trị an bài mọi người gọi xe rời đi, cuối cùng ngồi ở băng ghế ngoài nhà hàng chỉ còn lại có Liễu Chí Tần cùng Hoa Sùng.

“Hoa đội, Lão Hoa?” Khúc Trị ngồi xổm trước mặt Hoa Sùng, lắc lắc hai tay vui vẻ, hướng Trần Tranh nói: “Lão Hoa lại đem linh hồn nhỏ bé uống hết biết đường về rồi.”

“Cậu ta nào biết dừng.” Trần Tranh nhìn về phía Liễu Chí Tần, “Tiểu Liễu ở chỗ nào?”

“Họa Cảnh.” Liễu Chí Tần nói: “Để em kêu xe trở về với Hoa đội.”

“Hai người ở chung tiểu khu hả!?” Khúc Trị cả kinh nói: “CMN duyên phận gì đây!”

Liễu Chí Tần cười nhẹ, không nói chuyện.

“Vốn dĩ nên đưa các cậu về, nếu cậu đã kêu xe, thì tôi đây không cưỡng ép nữa.” Trần Tranh nghiêng đầu liếc mắt nhìn Hoa Sùng, lại cùng Liễu Chí Tần nói: “Hoa Nhi đành làm phiền cậu rồi. Cậu ta nếu không tìm thấy chìa khóa thì nhờ cậu tìm giúp.”

“Vâng, em biết.”

Đang nói thì một chiếc xe ngừng ở ven đường, Liễu Chí Tần đỡ Hoa Sùng ngồi vào ghế sau, xoay người nói: “Trần đội, Khúc phó, bọn em đi trước.”

“Đi thôi. Trên đường cẩn thận.” Trần Tranh giơ giơ tay chào.

Hoa Sùng lên xe liền bắt đầu ngủ, dựa nghiêng người bên cửa xe, thái dương cọ cửa kính.

Thấy tư thế kia không thoải mái, Liễu Chí Tần muốn kéo người anh lại, tay đã vươn đi lại cảm thấy có chút đường đột.

Nhưng thật ra Hoa Sùng dựa người bên cửa kính có chút đau, xoa thái dương rụt người lại, nhỏ giọng nói: “Chết tiệt, đau quá……”

“Hoa đội.”

“Ừ?”

“Ngồi lại đây chút.”

Hoa Sùng cũng không thấy ngại, dịch người qua thuận thế dựa đầu trên vai Liễu Chí Tần, lại động trong chốc lát, tựa hồ đang tìm kiếm tư thế thoải mái, không lâu sau liền an tĩnh, đôi mắt nhắm lại, hô hấp chậm rãi.

Ngủ rồi.

Liễu Chí Tần cúi đầu nhìn thoáng qua, hầu kết động đậy.

Lông mi Hoa Sùng không giống với nam nhân bình thường, ngày thường đôi mắt sâu che giấu dưới hàng mi thâm thúy, lúc này hai mắt nhắm lại, hàng lông mi kia tựa như hàng chổi nhỏ không động đậy, độc đáo mê người.

Liễu Chí Tần nghe thấy tiếng tim mình rung động thình thịch, lòng bàn tay gan bàn chân từng trận nóng lên, một trận nhiệt lưu từ từ nổi lên.

Hắn nhẹ nhàng thở ra một hơi, đôi môi tách ra, tựa như muốn nói gì đó nhưng không nói ra lời.

Mấy ngày trước hắn từng hỏi Hoa Sùng vì cái gì muốn từ chi đội Đặc Cảnh  điều tới chi đội Hình Trinh. Đặc cảnh cùng hình cảnh tuy rằng đều là cảnh sát, nhưng thực hiện chức trách cũng không giống nhau, thích ứng thì dễ chỉ sợ có rất nhiều khó khăn.

Hoa Sùng không lập tức đáp lại, một lát sau mới nói: “Mấy năm trước tỉnh điều động đặc cảnh ưu tú đi Tây Bắc chi viện chống khủng bố, tôi đi suốt hai năm, trở về không muốn ở đội Đặc Cảnh nữa muốn đổi hoàn cảnh.”

“Vì cái gì?”

“Sóng to gió lớn đều gặp qua, ở Tây Bắc mỗi ngày súng vác trên vai, đạn lên nòng, trở về thì sao, ngẫu nhiên đi tập trận, nếu không chính là chấp hành nhiệm vụ bảo vệ hội nghị, cảm giác cả ngày ăn không ngồi rồi, liền chịu không nổi nữa.”

Điều Hoa Sùng nói rất có đạo lý, chợt nghe thì thấy hợp lí nhưng Liễu Chí Tần cảm thấy anh nói dối.

Ở Tây Bắc hai năm, cũng không phải chỉ cần một câu “Sóng to gió lớn” là có thể sơ lược.

Hoa Sùng hiển nhiên không muốn tiếp tục đề tài này, vài câu liền đổi đề tài.

Liễu Chí Tần không tiện hỏi tiếp, chỉ phải đem câu hỏi dò đường bên miệng nuốt lại.

Lúc này Hoa Sùng uống say, nửa mộng nửa tỉnh, Liễu Chí Tần do dự hồi lâu, kêu: “Hoa đội, Hoa đội.”

Hoa Sùng chau mày, “Ơi?”

Liễu Chí Tần nhắc lại chuyện xưa, “Hoa đội, tôi hỏi anh cái này nha?”

“Ừ? Cái gì?”

“Vì sao muốn làm hình cảnh? Anh xuất thân từ đặc cảnh, ở chi đội Đặc Cảnh không phải sẽ phát triển tốt sao?”

Trong xe lâm vào sự yên lặng quỉ dị, nửa phút sau, Hoa Sùng mới nhẹ giọng nói: “Anh muốn phá án.”

“Phá án?”

“…… Anh muốn tìm được đầu sỏ gây tội.”

Liễu Chí Tần ánh mắt căng thẳng, “Đầu sỏ gây tội gì?”

Hoa Sùng nhắm hai mắt lắc lắc đầu, lại lần nữa dựa vào đầu vai hắn, hoàn toàn ngủ say.

Liễu Chí Tần nhìn chằm chằm sườn mặt Hoa Sùng, một lúc lâu sau thở dài, ánh mắt chuyển hướng ngoài cửa sổ, đáy mắt sâu thẳm đem đèn đường đủ mọi màu sắc thu vào tầm mắt.

Anh muốn tìm đầu sỏ gây tội gì chứ?

Có quan hệ với sự kiện năm năm trước sao?

Anh đã biết những gì? Ngươi tham dự nhiều hay ít?

Anh cùng……

Đến tột cùng có quan hệ hay không?

Ánh mắt Liễu Chí Tần tối lại, ngón tay xoa xoa ấn đường.

Bàn tay giấu đi ánh sáng phù phiếm ở bên ngoài, chỉ dư lại một mảnh màu đen đất khô cằn.

Xe ngừng ở ngoài cửa lớn Họa Cảnh, Liễu Chí Tần mở mắt ra, nhìn sang Hoa Sùng thấy anh thế mà đã tỉnh.

Hắn có chút kinh ngạc, “Em còn định kêu anh.”

Hoa Sùng ở trong không gian nhỏ bé duỗi cái eo lười, đẩy ra cửa xe, “Bả vai của em có mỏi không?”

Liễu Chí Tần xoa xoa vai phải, “Còn tốt.”

“Ngày mai ở nhà nghỉ ngơi, phá án tử này xong chắc tạm thời sẽ không có án nào chuyển tới Tổ Trọng Án đâu.” Hoa Sùng ngáp một cái, ấn huyệt Thái Dương nói: “Hay là ngày mai mình đi cửa hàng cây xanh xem sao? Lần trước em không phải nói muốn đi mua chút cây xanh sao, vừa lúc hoa nhà anh héo hết rồi, anh cũng muốn mua vài chậu mới.”

Liễu Chí Tần mỉm cười, “Anh phá hư thực vật rồi.”

“Cảnh sát nhân dân vất vả mà.”

“Vất vả cũng không thể phá hư thực vật.”

“Vậy em có đi hay không?”

Liễu Chí Tần đi theo Hoa Sùng vào trong tiểu khu, “Anh rủ em đi tất nhiên em sẽ đi.”


Góc editor: lúc edit tới đoạn MTC chụp hình mặt trắng môi đỏ tui liền hình dung đến kiểu makeup Hàn Quốc, không phải đánh đồng ai ai cũng makeup vậy đâu, nhưng mà thấy một số bạn không contour cũng chẳng highlight, dùng foundation lệch tông mà thích đánh môi đỏ chót :(.

trinh thám

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: