Hồng nhan 35 – 3

Edit + Beta: Alice

Ngày đó không biết ả trải qua như thế nào, không còn lòng dạ để mà tiếp tục làm việc.

Thì ra nơi ả chỉ đến được một lần trong đời kia, ở trong mắt bọn nhà giàu chỉ là nơi núi rừng hoang vắng không đáng để đến.

Đến tối hôm đó, nỗi mất mát biến thành thù hận.

Ả vốn dĩ không biết Đường Tô trông như thế nào, cũng không biết người nói chuyện là Đường Tô, buổi tối nhìn đến Weibo của Đường Tô mới biết người hôm nay đặt bàn là cô ta.

Đường Tô đăng ảnh chụp bàn cơm, còn khoe bộ móng tay vừa mới làm.

Ả nhớ rõ bộ móng tay màu hồng đó cũng như nhớ rõ lời Đường Tô đã nói.

Thì ra mình là một đứa dở hơi.

Cái tấm bưu thiếp đó thì đáng bao nhiêu? Đường Tô căn bản không hiếm lạ.

Đường Tô đã từng nói cô ta rất muốn đi Bắc Mang Sơn, hiện giờ nghĩ đến, đây chỉ là lời khách sáo sáo rỗng mà thôi.

Vậy mà ả lại nghĩ là thật.

Nhắm mắt lại, ả dùng sức đấm ngực mình, lẩm bẩm tự hỏi: “Vì cái gì mà mạng các người lại tốt như vậy? Mình đã làm sai cái gì? Tại sao

sinh ra trong gia đình này?”

Ông trời thiệt không công bằng mà.

Hay là mình nên thay trời hành đạo, tạo công bằng cho xã hội?

Đêm hôm đó lần đầu tiên ả nổi lên sát ý, rồi lại ép nó xuống khi hừng đông.

Ả còn luyến tiếc cuộc sống của mình.

Bắt đầu từ đó, ả không dùng IP thật đi xem Weibo Đường Tô mà tạo IP giả bắt đầu kế hoạch.

Ả rất thông minh, học một khóa an toàn internet là hiểu.

Trong vòng bốn năm kế tiếp, ả bắt đầu theo dõi Weibo Đường Tô qua IP giả.

Từ 27 tuổi đến 31 tuổi, cuộc sống Đường Tô ngày càng tốt. Cùng tuổi nhưng cuộc sống Mạnh Tiểu Cầm không sánh bằng. Lòng đố kị của ả ngày càng lớn lấn át luôn lí trí.

Ả vội vàng mong muốn hủy diệt Đường Tô vì có như vậy mới trả lại công bằng cho ả.

Ả ở “Hoa Hạ Niên Luân” chào mời, hứa hẹn mang Đường Tô đi Lạc Tây lấy văn vật.

Buổi tối ngày 4 tháng 1, ả ở khu ngoại ô không người sát hại Đường Tô. Khi dùng búa đập đầu cô ta, ả cảm nhận được khoái cảm trước nay chưa từng có.

Ông trời ơi, ông biết ông bất công lắm không?

Tôi sẽ đòi lại công bằng cho tôi!

Cô ta có được nhiều như vậy, mà tôi chỉ hai bàn tay trắng, vậy làm cô ta giống tôi đi, ha ha ha.

Người đã chết không phải chỉ còn hai bàn tay trắng sao!?

Mạnh Tiểu Cầm đào cái hố vùi Đường Tô vào trong, xong xui mọi việc lại cảm thấy không đúng lắm.

Ả còn chưa móc xuống đôi mắt và lỗ tai Đường Tô, làm Đường Tô không thể xem, không thể nghe; cũng chưa hủy đi hai chân Đường Tô, làm cô ta không bao giờ có thể du lịch thế giới.

Ả nghĩ mình cần giết một người thôi.

Từ Ngọc Kiều là bạn bè của Đường Tô, cũng là một người vô ưu vô lo bạch phú mỹ. Mạnh Tiểu Cầm đã từng thấy cô ta oán giận trên Weibo, nói cái gì là công việc không thích hợp sở thích, chỉ do ba mẹ bắt buộc.

Mạnh Tiểu Cầm cười lạnh, cô ta nhờ cha mẹ mới có công việc an nhàn!

Cô ta có cha mẹ yêu thương, trân trọng!

Vì sao cô ta không biết quý trọng?

Ả dùng biện pháp tương tự sát hại Từ Ngọc Kiều ở khu đất hoang gần nhà Khâu Đại Khuê.

Lúc này đây, ả đã có kinh nghiệm, không chỉ hoàn thành nghi thức như trên người Đường Tô, còn cố ý đem áo mưa, dầu bôi trơn lưu tại âm hộ Từ Ngọc Kiều, đánh lạc hướng cảnh sát.


Cuối cùng, ả rửa sạch cây búa trộm từ nhà Khâu Đại Khuê, lưu lại một chút máu của Từ Ngọc Kiều ở khe hở trên cây búa, tự cho là thần không biết quỷ không hay thả lại cây búa vào thùng dụng cụ bên ngoài cửa sổ nhà họ Khâu.

Giá họa cho nhà họ Khâu không phải là lần đầu tiên.

Sau khi sát hại Đường Tô, ả quăng sợi dây chuyền của cô ta trước nhà họ Khâu. Ả biết, Khâu Quốc Dũng nhất định sẽ đi nhặt.

Nhưng ả không thể biết được, Khâu Quốc Dũng bán đi sợi dây chuyền sẽ mua iPad cho Khâu Vi Vi, mà Khâu Vi Vi tối ngày 13 tháng 3 trong lúc trốn trong ngõ nhỏ chụp hình thuyền buồm sẽ chụp trúng ả lén lút giấu cây búa.

Cái này kêu là gì?

Nhân quả báo ứng sao?

Ả không thích Khâu Quốc Dũng. Lão rất phiền toái, luôn chạy tới nhà ả muốn tác hợp ả với Khâu Đại Khuê.

Khâu Đại Khuê sao xứng với ả chứ?

Khi lựa chọn hung khí, ả nghĩ tới thùng dụng cụ bên ngoài nhà Khâu Đại Khuê, có thể giá họa cho Khâu Quốc Dũng là tốt nhất.

Từ lúc giết hại Từ Ngọc Kiều, Mạnh Tiểu Cầm phát hiện mình phát nghiện, y như nghiện ma túy, ả cuống cuồng tìm mục tiêu tiếp theo.

Ngày đó Mạnh Tuấn Huy ném quần lót lên mặt ả, ả gỡ ra sợi lông mao liền nghĩ tới nhất tiễn song điêu.

Nhưng ả còn chưa kịp hành động thì cảnh sát xuất hiện.

Ả không biết vì sao cảnh sát phát hiện ra mình, cho đến khi thấy được tấm bưu thiếp Bắc Mang Sơn kia.

Ả khó kìm nén nỗi khiếp sợ trong lòng, không rõ vì sao tấm bưu thiếp này còn tồn tại.

Đáng lẽ Đường Tô không quý trọng loại đồ vật này —— Mạnh Tiểu Cầm luôn nói với chính mình: Hoặc là đã ném xuống, hoặc là đặt ở góc nào đó, tuyệt đối sẽ không khiến cho cảnh sát chú ý.

Đường Tô đi qua nhiều nơi như vậy, có biết bao nhiêu lễ vật thì làm sao có thể lưu lại tấm bưu thiếp này?

“Tôi đoán là bởi vì Đường Tô vẫn luôn muốn đi Bắc Mang Sơn.” Liễu Chí Tần đem ly nước trà ấm đưa cho Hoa Sùng, “Năm đó gửi bưu thiếp thịnh hành như vậy mà Đường Tô chỉ cho Mạnh Tiểu Cầm biết địa chỉ, cho thấy Bắc Mang Sơn quan trọng với cô ta biết nhường nào. Nhưng theo như lời bọn họ nói, Bắc Mang Sơn hiện tại còn chưa có khai phá, muốn đi thì phải chờ thêm một thời gian nữa. Cô ấy có lẽ rất hâm mộ Mạnh Tiểu Cầm, nói đi là đi, đủ dũng khí đi rừng sâu núi độc. Đường Tô khác với Từ Ngọc Kiều, Từ Ngọc Kiều từng đi bộ du lịch khi còn học đại học, còn cô ấy lại là con gái ngoan, không dám cãi lời cha.”

“Bắc Mang Sơn là mong ước của cô ấy, cho nên cô ấy vẫn để tấm bưu thiếp Mạnh Tiểu Cầm gửi cho để trên bàn sách.” Hoa Sùng nhìn chằm chằm đóa hoa cúc nở từ từ bên trong ly trà, “Đường Tô muốn cảm ơn Mạnh Tiểu Cầm, cho nên tính gửi đồ trang điểm đắc tiền cho Mạnh Tiểu Cầm, lại không biết hành động này thương tổn lòng tự trọng của Mạnh Tiểu Cầm.”

“Mạnh Tiểu Cầm thường xuyên nhìn trộm Weibo Đường Tô, ả không biết Đường Tô cũng làm như vậy.” Liễu Chí Tần dựa vào cạnh bàn, “Đường Tô chắc là cho đến lúc chết vẫn không tìm được cô gái kia.”

Hoa Sùng thở dài, “Mạnh Tiểu Cầm vừa rồi nói với tôi, trên TV hay diễn mẫu tử tình thâm gì đó, người xem thì thấy diễn viên nhí là những đứa trẻ đáng yêu, thông minh, lanh lợi, còn ả lại thấy sự chênh lậch giữa giàu và nghèo. Ả nói —— anh thấy những đứa trẻ đó thật là thông minh còn cảm thán con cái nhà mình sao mà khó dạy. Chẳng lẽ con nít luôn làm sai? Con nhà có điều kiện từ nhỏ đã nhận được sự dạy dỗ chuyên nghiệp, từ tầm mắt đến kiến thức tự nhiên không giống nhau; còn con nhà nghèo cả ngày chỉ nghe cha mẹ vì mấy chục đồng tiền mà cãi nhau, có người vì quên ngắt công tắc điện mà bị phạt quỳ cả đêm, dần dần trở nên tự ti, nhát gan không khác gì ả. Mạnh Tiểu Cầm không cần phải sát hại hai người vô tội. Khâu Đại Khuê cũng không phải giết cha mình.”

“Vậy mà có không ít người tỉnh táo.” Liễu Chí Tần nói: “Ví dụ như Tiếu Lộ. Tôi thấy cuộc sống của cô nàng khá tốt đấy chứ.”

“Con người không ai giống ai cả.”

Liễu Chí Tần trầm mặc một lát, “Hoa đội, anh thương hại Mạnh Tiểu Cầm sao?”

Hoa Sùng sửng sốt.

“Đội phó Khúc nói, anh ta không thích nghe người bị tình nghi tự bạch, họ ba phần nói thật, bảy phần giảo biện.” Liễu Chí Tần nói: “Hoa đội, anh lại nghe ả nói thật lâu.”

Hoa Sùng mỉm cười, “Chỉ cần là người bị tình nghi, tôi đều sẽ nghe bọn họ nói chuyện.”

Liễu Chí Tần khó hiểu, “Nhưng bất luận khó xử cùng thống khổ thế nào đều không phải lý do giết người.”

“Nhưng chuyện giết người đã xảy ra, không phải sao?”
Liễu Chí Tần hơi nhíu mi, như suy tư gì đó.

“Tôi nghe bọn họ phân trần, không phải vì đồng cảm hay giải vây cho bọn họ.” Hoa Sùng nói: “Suy nghĩ của cậu và Khúc Trị không sai —— bất luận thống khổ thế nào cũng không được giết người. Bọn họ không ai là vô tội.”

“Đúng vậy.” Hoa Sùng uyển chuyển, “Bọn họ bởi vì thống khổ mà giết người cũng là sự thật. Bởi vì chúng ta không thể tiếp thu, cảm thấy hoang đường, không thể lý giải, nhưng chúng ta không thể không thừa nhận, trên thế giới xác thật có không ít người tâm lí vặn vẹo, chuyện bọn họ làm được người bình thường sẽ không làm. Dùng cách nói lần trước của cậu, chính là tâm của những người này đã bị độc sở ăn mòn. Bọn họ sẽ bởi vì rất nhiều nguyên nhân chúng ta khó có thể lý giải mà giết người. Nếu tôi không phải là hình cảnh, tôi đây khẳng định lười tìm hiểu tâm lí biến thái của bọn họ. Nhưng tôi là hình cảnh, là Tổ trưởng Tổ Trọng Án, tôi cần tìm hiểu tâm lí của bọn họ. Tôi không thương hại mà là nếu sau này gặp được án tử tương tự, nói không chừng chúng ta có thể sớm phát hiện dấu vết để lại. Tâm tính của con người là khó nhất, chỉ có thể nhìn tận mắt mới có thể phá án.”

“Tâm tính……” Liễu Chí Tần trầm ngâm, “Ví như Khâu Quốc Dũng sao?”

Hoa Sùng cũng nghĩ đến người này, “Đúng vậy, Khâu Quốc Dũng cũng coi như là một ví dụ đi. Lão cả đời sống trong ánh mắt chán ghét của người khác, đồng dạng, lão cũng chán ghét rất nhiều người. Lão yêu tiền, có thể nói coi tiền như mạng. Mạnh Tiểu Cầm đem trang sức của Đường Tô ném ở trước nhà lão, lão sẽ nhặt trộm đi đổi tiền. Chính là ai sẽ nghĩ đến, lão dùng số tiền này mua iPad cực kì sang qúy cho Khâu Vi Vi?”

“Khâu Vi Vi là cháu gái duy nhất của lão, mà khi đó gần Tết nữa.” Liễu Chí Tần nhẹ giọng nói: “Có lẽ là nhất thời xúc động muốn cho con bé vui. Mua xong rồi thì lão cảm thấy hối hận.”

“Đúng. Nhưng đúng là iPad chụp được chứng cứ mấu chốt.”

Hoa Sùng nói: “Làm hình cảnh càng lâu càng không thể xem thường may mắn. Kẻ phạm tội lại thông minh, hiện trường phạm tội lại sạch sẽ, chứng cứ sẽ nằm ở đâu đó cần chúng ta tìm thấy thôi.”

Liễu Chí Tần không chớp mắt mà nhìn Hoa Sùng.

Hoa Sùng giương mắt, “Làm gì? Muốn học tôi hả?”

“Hoa đội.” Liễu Chí Tần đột nhiên hỏi: “Anh vì cái gì từ đặc cảnh chuyển sang hình cảnh?”


Góc editor: chương này dài ơi là dài, nên tui phải chia làm ba mới edit nổi, không thì không biết bao giờ mới xong chương này. Ây da, vậy là xong vụ án thứ nhất rồi đó, các bạn cảm thấy thế nào? Mạnh Tiểu Cầm là đáng thương hay đáng trách? Riêng tui thì đồng cảm với cô ấy, con sâu xéo lắm cũng quằn mà, không chịu đựng nổi nữa thì sẽ cắn người thôi, nhưng cách làm của cô ấy sai rồi.

trinh thám

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: