Hồng nhan 35 – 2

Edit + Beta: Alice

Năm tư đại học, Trần Xảo thúc giục ả về Lạc Thành. Ả biết bọn họ sợ cây rụng tiền là ả bỏ chạy.

Trần Xảo không ngừng ở trong điện thoại nói: “Cha mẹ nuôi con lớn thế này đâu dễ gì? Con tốt nghiệp rồi thì về nhà đi, ở Lạc Thành tìm công việc thuận tiện chăm sóc em trai……”

Bốn năm đại học trôi qua với Mạnh Tiểu Cầm mà nói không tốt lắm, quan hệ với bạn bè không tồi nhưng ả tự ti không dám đối mặt với đám bạn học ưu tú.

Cho nên sau khi tốt nghiệp, ả như chạy nạn đuổi nhanh về Lạc Thành.

Trời sinh khốn cùng, những người giàu có, tiêu sái đó từng người tường người đâm vào nỗi đau của ả.

Ả tìm được công việc ở khách sạn B.X.F, thù lao không tồi. Trần Xảo và Mạnh Cường muốn ép khô ả, Mạnh Tuấn Huy càng không phải đèn cạn dầu. Nhưng khi đó ả còn giữ lại một chút lạc quan, trộm ẩn giấu một chút tiền riêng, tính toán xin nghỉ đông đi du lịch Bắc Mang Sơn.

Bắc Mang Sơn là nơi mà ả luôn muốn đi. Khi còn đi học ả thích lịch sử, xem không ít sách lịch sử danh nhân này nọ, phi thường hứng thú với vùng đất phong thủy linh địa này.

Kỳ thật, ả cũng muốn đi nơi khác như là Tây Tạng, Nội Mông, Đông Bắc, thậm chí là nước ngoài. Ả theo dõi rất nhiều người trên Weibo, nhìn ảnh du lịch của bọn họ mà hâm mộ không thôi.

Nhưng là đi những nơi đó cần rất nhiều tiền, ả để dành không đủ.

Vì thế lần đầu tiên đi du lịch, ả chọn Bắc Mang Sơn chưa có thu phí tham quan.

Ả một đường đi, một đường chụp ảnh, ở trấn Đầu Sơn dưới chân núi Bắc Mang Sơn mấy ngày.

Đó là khoảng thời gian vui sướng nhất đời ả.

Trấn Đầu Sơn mở một xưởng in nhỏ, có thể ấn chế bưu thiếp, ả bàn bạc với chủ tiệm in ra mười tấm bưu thiếp.

Ả muốn gửi đến bạn tốt trên Weibo.

Internet là sân chơi tốt, nghèo khổ bị giấu đi, nói chuyện với nhiều người cũng không ai biết hoàn cảnh của mình, nói qua nói lại vài lần liền thành bằng hữu.

 “Hải Triều Sậu Thệ” là người bạn ả hay nói chuyện nhiều nhất. Cô gái kia tự xưng là Tô Tô, thích lịch sử, cũng thích du lịch.

Ả thường xuyên ghé Weibo “Hải Triều Sậu Thệ”, biết cô nàng này đi qua rất nhiều nơi, có hâm mộ lại bội phục.

Lúc đó, hâm mộ còn chưa diễn biến thành ghen ghét.

Biết được ả muốn đi Bắc Mang Sơn, Tô Tô nói: “Thật hâm mộ cô đó! Tôi vẫn luôn muốn đi Bắc Mang Sơn, nhưng chưa có cơ hội. Cô nhớ chụp thật nhiều hình gửi bưu thiếp cho tôi nha!”

Có người yêu cầu, có người mong chờ làm ả vạn phần vui vẻ.

Một năm đó, gửi bưu thiếp thịnh hành khắp nơi. Ả học theo người khác, chụp ảnh phát Weibo, yêu cầu mọi người gửi địa chỉ cho mình.

Tô Tô là người đầu tiên trả lời, ngữ khí nhảy nhót, bộ dáng mong chờ.

Từ đó ả mới biết, Tô Tô là người sinh sống cùng thành phố với mình.

Nhìn thấy địa chỉ ả cảm giác có chút mất mát.

Ả không nghĩ tới Tô Tô ở tại khu biệt thự xa hoa Lạc Thành.

Mà chính mình……

Cảm giác chênh lệch đột nhiên xuất hiện, ả nỗ lực thuyết phục chính mình không cần chú ý. Nhưng Tô Tô hỏi địa chỉ của ả, nói lần sau sẽ gửi bưu thiếp cho ả nhưng ả không thể nào trả lời.

Làm bạn bè bình thường trên mạng là tốt rồi.

Ả tự ti không dám đối mặt với Đường Tô.

Đi chơi trở về ả nghĩ mình sẽ có cơ hội đi tiếp, nhưng Trần Xảo lại nổi trận lôi đình, nói ả chỉ biết lo cho bản thân mình, mặc kệ người nhà chết sống ra sao.

Kì nghỉ ngắn ngủi kia như một giấc mộng, hiện thực như tảng đá đè nặng lên ngực làm ả thở không nổi.

Vì để tích cóp tiền bạc, ả liều mạng công tác, buổi tối về đến nhà còn phải giặt quần áo cho Mạnh Tuấn Huy.

Thời gian eo hẹp, tần suất lên mạng ngày càng ít, càng không có thời gian xem sách lịch sử. Chỉ có trước khi ngủ dạo qua Weibo xem người ta đăng hình phong cảnh, du lịch khắp nơi.

Lúc ban đầu, tâm thái ả còn tính là bình thản. Nhưng dần dần nhìn người khác không cố kỵ gì mà đi du lịch, còn mình bị vây hãm trong vũng bùn, tiêu hai ngàn đồng để đi du lịch mà bị Trần Xảo gọi là lòng lang dạ sói.

Những bức ảnh đẹp long lanh sắp xếp gọn gàng trên Weibo như ngàn con dao đâm xuyên vào lòng ả.

Ả không dám nhìn nhưng cũng quản không nỗi tay của mình.

Trong số những người bạn trên Weibo ả để ý nhất là Đường Tô.

Cô gái này sống chung một thành phố với ả, tuổi xấp xỉ lại là con gái nhà giàu, còn ở nhà biệt thự nữa chứ.

Ả hâm mộ người ta muốn chết.

Một năm đó, Đường Tô bắt đầu thường xuyên xuất ngoại du lịch, Weibo thường xuyên đổi mới phong cảnh ngoại quốc.

Ả càng xem càng hụt hẫng, buông di động, suốt đêm mất ngủ.

Ả vô số lần tự hỏi chính mình, dựa vào cái gì chứ?

Dựa vào cái gì cô ta từ nhỏ giàu có tự do, tôi lại sinh ra ở gia đình này?

Có một lần, Đường Tô trở về từ nước Pháp, chụp một đống đồ trang điểm xa hoa đăng lên Weibo, hỏi địa chỉ mọi người, còn cố ý tag ả, còn nói mấy người kia thì không để lại địa chỉ cũng được nhưng ả phải để.

“Cần Cần, cô tặng tôi bưu thiếp, còn tôi không có gì để đáp lễ, mấy món quà nhỏ này cô tự ý chọn, tôi sẽ gửi cho cô!”

Ngày đó, Mạnh Tiểu Cầm gặp rắc rối ở chỗ làm, phải xin lỗi khách hàng không ngừng, về nhà lại bị Trần Xảo quở trách, còn phải giặt quần lót mấy ngày chưa thay của Mạnh Tuấn Huy. Mỏi mệt đến cực điểm mà nằm ở trên giường, mở ra Weibo liền thấy tin tức từ Đường Tô.

Tin trên Weibo đăng lên từ sáng, có rất nhiều người trả lời.

Có người bình luận rằng: “Tô Tô quá rộng rãi! Người ta gửi một tấm bưu thiếp cho cô, cô liền gửi đồ trang điểm cho người ta! Mấy đồng tiền với mấy ngàn vạn khác nhau lận nha! Cô muốn bưu thiếp từ nơi nào để tôi mua gửi cho!”
Tâm tình Mạnh Tiểu Cầm bị châm chọc thấp đến cực điểm, ném di động xuống, ngã đầu nằm ngủ.

Internet đã từng là nơi ả lẩn tránh mọi người, nhưng hiện tại internet cũng không chơi được nữa. Ả không trả lời Đường Tô, càng không gửi địa chỉ, ngược lại bắt đầu xóa Weibo, xóa chú ý, cuối cùng trả Weibo thành một trang trắng bóc, thề không bao giờ đăng nhập nữa.
Nhưng trên thực tế, ả vẫn xem Weibo của mọi người, xem cuộc sống đẹp đẽ của người ta, tựa như một người rơi vào vũng bùn lầy, vô vọng ngước nhìn bầu trời đầy sao.

Không lâu sau đó, Đường Tô bởi vì thay đổi thiết bị mà quên username cùng mật mã, đánh mất Weibo trước kia.

Mạnh Tiểu Cầm theo dõi Weibo mới của Đường Tô, thường xuyên vào xem như trước.

Từ nay về sau, các kế hoạch du lịch mà Mạnh Tiểu Cầm đã đề ra đều quăng vào một góc, chuyến đi Bắc Mang Sơn không ngờ là lần cuối ả được ra ngoài du ngoạn.

Cái gia đình này như quỷ hút máu, cường độ công việc ngày càng lớn, ngày qua ngày, năm này sang năm nọ, tinh thần Mạnh Tiểu Cầm dần dần vặn vẹo, như bị trúng cổ độc chuyển sang ghen ghét những người bạn đó.

Trong một lần ngẫu nhiên gặp được Đường Tô thì loại ghen ghét này dần dần phát triển trở thành phạm tội.

Ngày ấy, Đường Tô cùng bạn bè đến khách sạn B.X.F dùng cơm, phòng họ đặt là phòng đắc tiền nhất, một bữa cơm cũng tốn vài vạn đồng.

Mạnh Tiểu Cầm ngẫu nhiên nghe được bọn họ nói chuyện phiếm.

Trong đó một người hỏi: “Lần này cậu lại muốn đi đâu chơi đây?”

Đường Tô nói: “Châu Phi.”

“Trong nước không có chỗ nào hấp dẫn hết hả?”

“Không phải, tôi còn chưa đi hết nữa mà.”

“Vậy sao cô không đi?”

“Thì vẫn còn trẻ, tranh thủ đi nước ngoài trước.” Đường Tô nói: “Danh lam thắng cảnh trong nước thì thiếu gì cơ hội để đi.”

“Xạo quá, cô không thích cảnh đẹp trong nước thì có!”

“Nào có!”

“Trước kia cô nói muốn đi nơi nào ấy nhỉ, bắc cái gì sơn, sao lại không đi?”

“Là Bắc Mang Sơn!”

Mạnh Tiểu Cầm lập tức cảnh giác.

Đường Tô nói: “Bắc Mang Sơn hiện tại chưa được khai phá, chừng nào xong rồi tôi sẽ đi.”

“Viện cớ! Cô ngại chỗ đó là rừng núi hoang vắng. Mà tôi thấy không đi cũng tốt, nơi đó có gì đâu mà xem, không có tiền mới đi đến chỗ đó, còn cô nghèo lắm hả? Thời gian tinh lực hữu hạn, đương nhiên phải đến nơi đáng đi chứ!”

Phòng riêng truyền đến một trận tiếng cười, Mạnh Tiểu Cầm nghe không nổi nữa, xoay người rời đi.

Sau đó Đường Tô trả lời thế nào ả không biết được.

trinh thám

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: