Hồng nhan 35-1

Edit + Beta: Alice

Đêm ngày 13 tháng 3, sau khi Khâu Đại Khuê làm thuyền buồm giấy cho Khâu Vi Vi, bởi vì hắn thật sự mỏi mệt nên sớm tắt đèn ngủ. Còn Khâu Vi Vi vô cùng yêu thích thuyền buồm giấy mà không thể ngủ được.

Đêm khuya đó con bé tay chân nhẹ nhàng từ trên giường xuống, dựa theo ánh đèn đường bên ngoài nâng lên chiếc thuyền buồm mà xem.

Khâu Đại Khuê không tính là người nhanh nhẹn, cũng không phải là một người cha tận tâm, nhưng thuyền buồm giấy này là do hắn tự tay làm nên Vi Vi rất quí trọng.

Ngày mai con bé phải giao thuyền giấy cho giáo viên, các bạn nam trong lớp là quỉ nghịch dại, lỡ như bọn hắn phá thuyền giấy thì làm sao bây giờ?

Khâu Vi Vi lo lắng suy nghĩ, chân mày nhíu chặt.

Vài phút sau con bé nhếch miệng nở nụ cười.

Tết Âm lịch năm nay, ông nội Khâu Quốc Dũng mang nó đến trung tâm thành phố mua iPad.

Từ lúc thấy bạn học Lưu Phong có một cái iPad, nó đã mong muốn mình sẽ có cái giống như vậy vì nó có thể chơi game hay xem phim hoạt hình trên đó.

Nhưng con bé không dám đòi Khâu Đại Khuê mua cho.

Nó biết nhà mình không giàu có như người ta.

Nhưng có một ngày ông nội tính khí thức thường tự nhiên hỏi nó: “Sắp Tết rồi Vi Vi có muốn quà chơi Tết không nha?”

“iPad!” Nó buột miệng thốt ra.

“Ái bồ? Đó là cái gì?” Khâu Quốc Dũng hỏi.

Nó nhỏ giọng giải thích, nói cái đó mắc tiền lắm nhưng chơi rất vui.

Khâu Quốc Dũng vậy mà đáp ứng mua cho nó.

Cầm iPad trên tay, Khâu Vi Vi vui lắm. Khâu Quốc Dũng cũng rất cao hứng ngồi chơi với con bé cả buổi trưa, ông nội còn dọa nó sẽ bị ăn đòn nếu như làm mất iPad.

“Dạ không đâu Vi Vi sẽ giữ kĩ.” Con bé nói: “Cảm ơn ông nội!”

Trong phòng tối đen như mực, Khâu Vi Vi lấy iPad từ trong ngăn kéo ra, chuẩn bị chụp thuyền buồm, như vậy thì ngày mai nếu mấy đứa con trai nghịch hỏng thì nó vẫn còn hình để nhìn.

Bởi vì trong nhà qúa tối, đèn đường bên ngoài cũng không thể chiếu sáng góc phòng nên hình chụp rất tối, không nhìn ra hình thù.

Khâu Vi Vi không dám bật đèn, sợ đánh thức ông nội. Ông nội tính cách quá cổ quái, tuy rằng bình thường không có gì, nhưng mỗi lần lên cơn ông sẽ đánh người đó.

Do dự một lát lâu, Khâu Vi Vi thay quần áo đi ra ngoài, lấy thuyền buồm giấy và iPad nhẹ nhàng mở cửa.

Con bé muốn tới ngõ nhỏ đối diện dựa vào đèn đường chụp hình thuyền buồm.

Đêm đã rất khuya, nhà nào cũng tắt đèn đi ngủ trên đường không có người qua lại. Nhưng Khâu Vi Vi từ nhỏ lớn lên ở nơi này, một chút cũng không sợ hãi, trước kia còn trốn người nhà chạy ra ngoài đếm sao.

Con bé ngồi xổm một góc đường có thể nhìn thấy cửa nhà. Chỗ đó ánh sáng kỳ thật cũng chẳng ra gì, nhưng so với trong nhà thì khá hơn nhiều. Quan trọng nhất chính là, nơi đó cũng đủ ẩn nấp, hẳn là sẽ không bị ba và ông nội phát hiện.

Con bé nghĩ mình chỉ cần chụp nhanh một chút thì sẽ vào nhà.

Một tấm, hai tấm, ba tấm……

Chụp tới hơn mười tấm, Khâu Vi Vi rốt cuộc vừa lòng.

Ảnh chụp thuyền buồm giấy, cất cánh tung bay trong gió, bay về phía bầu trời rộng lớn.

Hiện tại, loạt ảnh đó sau khi trải qua chỉnh lí đang nằm trước mặt bọn người Tổ Trọng Án.

Loạt ảnh chụp là toàn bộ quá trình một người đàn bà đang lén lút giấu cây búa vào thùng dụng cụ bên ngoài nhà họ Khâu. Tuy rằng trong bức ảnh khó thể thấy rõ khuôn mặt của người đó, nhưng thông qua xử lí, bọn họ có thể xác định người đó là ai.

Đúng là Mạnh Tiểu Cầm!

Nhìn chằm chằm bức ảnh cả buổi, gương mặt Mạnh Tiểu Cầm tái nhợt như tờ giấy, thần thái cường ngạnh trong đôi mắt giờ đây đã không còn, cả người giống mất đi chống đỡ cuối cùng, nhanh chóng lụn bại.

Khúc Trị và Viên Hạo nhìn chằm chằm cô ta trong phòng thẩm vấn, “Mạnh Tiểu Cầm, nhận tội đi.”

Bả vai Mạnh Tiểu Cầm run rẩy mãnh liệt, yết hầu phát ra tiếng vang hàm hồ, khóe môi không ngừng run rẩy, hồi lâu sau đó ả mới khó khăn lắm ngẩng đầu, nói giọng khàn khàn: “Là tôi…… Là tôi làm.”

“Ả không nghĩ tới tấm bưu thiếp kia, với kế hoạch của mình, ả đã sớm bỏ quên tấm bưu thiếp rồi. Ả không nghĩ tới Đường Tô còn giữ tấm bưu thiếp đó, càng không nghĩ tới chúng ta sẽ lấy bưu thiếp làm vật chứng. Cho nên khi nhìn thấy nó đã không khống chế nổi ngạc nhiên. Nhưng ả phản ứng rất nhanh, ngay lập tức bắt đầu diễn kịch, ý đồ phủi sạch quan hệ.” Liễu Chí Tần nhìn theo dõi: “Tôi khôi phục dấu vết trên mạng của ả, đây là lần thứ hai ả không nghĩ tới nên vẫn muốn chối bỏ.”

“Nhưng lần này, bằng chứng xác thực làm cô ta không thể không thừa nhận.” Hoa Sùng nói.

Mạnh Tiểu Cầm sầu thảm mà cười cười, “Mong các anh trả lời giúp tôi một câu hỏi.”

Khúc Trị: “Cái gì?”

“Các anh tìm được tấm bưu thiếp tôi gửi Đường Tô ở đâu? Nếu không có tấm bưu thiếp này……”

“Cô ta còn rối rắm vấn đề này.” Hoa Sùng nói.

“Đương nhiên.” Liễu Chí Tần nói: “Đây là mấu chốt để phá án.”

“Phát hiện ở nhà Đường Tô.” Viên Hạo nói: “Từ trang giấy, in ấn tìm được rồi chủ tiệm chế tác bưu thiếp, rồi giám định bút tích thì biết là thuộc về cô.”

Mạnh Tiểu Cầm mệt mỏi lắc đầu, ánh mắt trống rỗng, “Chuyện sau này không quan trọng, một khi các anh có tấm bưu thiếp này thì tôi biết mình sẽ không trốn thoát. Tôi muốn biết chính là, sao các anh lại chú ý đến nó?”

Khúc Trị khó hiểu, “Thăm dò hiện trường là nhiệm vụ của chúng tôi.”

Mạnh Tiểu Cầm chống trán, gần như tự nói: “Phải không…… Cô ấy còn giữ tấm bưu thiếp này? Chính là vì cái gì ……”

“Tôi vào trong đó.” Hoa Sùng nói.

Khi cửa phòng bị đẩy ra, Mạnh Tiểu Cầm còn đang lẩm bẩm, không thể tin nổi mình bị phát hiện bởi tấm bưu thiếp này.

Hoa Sùng kéo ghế dựa ngồi xuống, nhìn thẳng cô ta, “Mạnh Tiểu Cầm.”

“Hả?” Mạnh Tiểu Cầm ngẩng đầu, biểu tình mờ mịt cùng tuyệt vọng.

“Đường Tô đem tấm bưu thiếp này đặt ở trong khung ảnh, đặt ở trên bàn sách.” Hoa Sùng nói: “Tuy rằng hiện tại không thể hỏi cô ấy vì sao, nhưng tôi đoán, cô ấy rất quí trọng tấm bưu thiếp này cũng như tình bạn giữa hai người.”

Đồng tử Mạnh Tiểu Cầm cấp tốc co rút, ả đang ngồi yên trên ghế, giây phút sau bắt đầu phát run kịch liệt.

“Sao có thể!” Ả run giọng nói: “Anh gạt người!”

“Nếu không tôi sao tìm được nó? Vì sao cảm thấy kì quái lập tức điều tra?”

“Không có khả năng! Tuyệt đối không có khả năng! Không phải sự thật!” Mạnh Tiểu Cầm bắt lấy cạnh bàn, phong độ cùng khí khái ngày xưa giờ đã biến mất.

Hoa Sùng tựa như nhìn thấy hình ảnh mẹ ả trên người ả.

Ả ta hận gia đình mình cũng hận mẹ của mình. Vậy mà giờ đây, ả ta còn thấp kém hơn mẹ mình.


Khúc Trị không muốn ở lại đôi co với hung thủ, với hắn, hung thủ có động cơ gây án cũng như chứng cứ xác thực, ở đây nhiều lời với cô ta làm gì. Nhưng phạm tội chính là phạm tội, không thể vì thương cảm mà dịu dàng với hung thủ.

Người bị hại chẳng lẽ không thảm sao?

Hắn rời khỏi phòng thảm vấn. Hoa Sùng vẫn ngồi như cũ nghe Mạnh Tiểu Cầm kể về cuộc đời mình.

Nhà họ Mạnh rất nghèo, nhưng bần cùng không phải đáng sợ nhất, đáng sợ nhất chính là bần cùng mang đến hẹp hòi, thô lậu, xấu xa, vô tri.

Mạnh Tiểu Cầm là đứa trẻ đầu tiên của nhà họ Mạnh, nhưng vì là con gái nên ngay từ lúc sinh ra đã không được Trần Xảo yêu thương. Mạnh Cường và Trần Xảo đều là công nhân viên chức xưởng len đường Đạo Kiều, mỗi ngày đi làm vài tiếng, về nhà ăn không ngồi rồi, không có chí tiến thủ. Sau đó xưởng len phá sản, nhà họ không có nguồn thu nhập nào, mà Trần Xảo sinh đứa con trai thứ hai Mạnh Tuấn Huy thành ra Mạnh Tiểu Cầm là người thừa trong nhà.

Mạnh Cường và Trần Xảo ở xưởng len ăn no chờ chết mười mấy năm, bản lĩnh không có, lười biếng mà ngu xuẩn, căn bản không tìm được công việc mới. Vì sinh hoạt, Mạnh Cường bắt đầu ở bên ngoài làm việc vặt, còn Trần Xảo ở nhà chăm con.

Mạnh Tiểu Cầm khi còn nhỏ rất khi được ăn thịt vì đó đều là của Mạnh Tuấn Huy.

Ả vẫn còn nhớ rõ, hồi nhỏ có bữa mình thấy em trai gặm xương sườn, nhỏ giọng xin Trần Hảo cho mình một miếng. Trần Xảo ở trong chén chọn nửa ngày mới tìm ra một miếng xương nhỏ ít thịt.

Mắt ả tỏa sáng, rất thỏa mãn.

Chính là còn chưa kịp nhận miếng xương thì Mạnh Tuấn Huy đột nhiên đoạt đi, “Mẹ, con ăn chưa no mà!”

Trần Xảo lập tức nói: “Ngoan ngoan, con ăn đi, ăn đi. Không đủ thì lần sau mẹ làm nhiều hơn.”

Mạnh Tiểu Cầm ủy khuất mà “A” một tiếng, nước mắt nhanh chóng chảy ra.
Trần Xảo không kiên nhẫn mà nhìn ả, “A cái gì? Không thấy em trai mày ăn chưa no sao?”

Mạnh Tuấn Huy đắc ý dào dạt mà gặm xương sườn, tùy tay gắp miếng xương được phun ra ở trên bàn bỏ vào chén Mạnh Tiểu Cầm, “Chị ăn cái này nè.”

Mạnh Tiểu Cầm dùng sức lắc đầu.

Ả muốn ăn thịt, không phải ăn xương người ta nhả ra.

Ả không phải là chó!

Trần Xảo không cao hứng nói: “Ăn đi! Mày còn ghét đồ ăn của em mày nữa hả? Em mày sạch sẽ, xương nó ăn qua mày không thể ăn?”

Dạ dày Mạnh Tiểu Cầm nổi cơn buồn nôn, chạy ra ngoài cửa liên tục nôn khan.

Khi đó ả còn chưa đến mười tuổi, cừu hận trở thành bóng ma trong lòng ả. Ả hận Mạnh Tuấn Huy, hận Trần Xảo.

Nhưng bọn họ lại là người nhà của ả.

Sau đó mùa hè quá nóng bức, Mạnh Tiểu Cầm và Mạnh Tuấn Huy đến bờ sông bơi lội. Mạnh Tiểu Cầm bơi không tốt, Mạnh Tuấn Huy cứu ả một mạng, vì thế ôm một bụng nước vào bệnh viện.

Vậy là từ đó ả có thêm một gánh nặng, vừa là bản thân vừa là Mạnh Tuấn Huy.

Từ nhỏ đến lớn, thành tích của ả đã tốt. Khi đậu đại học phương Bắc, ả đã từng cảm thấy tri thức có thể thay đổi vận mệnh. Chỉ cần ả không ngừng nỗ lực thì sẽ có một ngày ả sẽ thoát khỏi cảnh bần cùng nơi Đạo Kiều.

Nhưng hiện thực lại cho ả một cái tát.

Nguyên do là gia đình cản bước chân của ả, ả nghĩ nhiều cách để thoát khỏi tình cảnh này. Ả chưa bao giờ dám mạo hiểm, bởi vì một khi thất bại chỉ còn hai bàn tay trắng. Ả phát hiện xuất phát điểm của mình khác với các bạn cùng lớp, người ta ưu tú không chỉ dựa vào thành tích, mà ả chỉ có thành tích.

Năm ba đại học, thành tích không còn là chỉ tiêu duy nhất so sánh giữa mọi người. Không ít người bạn học của ả bắt đầu gầy dựng sự nghiệp, hoặc là ra ngoài làm thêm. Nhưng ả bị ám ảnh bởi hoàn cảnh gia đình mình mà không dám mạo hiểm.

Bạn của ả cho rằng ả hẹp hòi, ả cũng không muốn giải thích nhiều về hoàn cảnh gia đình mình.

Người ở trong hoàn cảnh bần cùng sẽ không dám mạo hiểm, không dám gây chuyện, thậm chí không dám phạm sai lầm.

Khi còn nhỏ, Mạnh Cường bắt ả quỳ suốt đêm ngoài cửa bởi vì ả không tắt nguồn điện khi ra khỏi phòng. Nguyên nhân chỉ là —— mày không tắt điện, lỡ khi đốt cháy căn nhà thì sao? Nhà mình chỉ có căn nhà này, cháy rồi thì ở đâu!?

Ả đã từng kể với bạn cùng phòng chuyện này, nhóm bạn cùng phòng chấn kinh tột đỉnh.

“Nói giỡn hả? Sao có thể có chuyện này?”

“Công tắc nguồn điện nhà tớ chưa bao giờ tắt.”

“Nhưng sao phải quỳ cả một đêm? Tiểu Cầm, cậu khoa trương quá đi.”

Những người bạn đó sống trong cảnh nhung lụa từ nhỏ làm sao hiểu được vì sao cha mẹ ả phải cẩn thận.

Giống như ả không bao giờ rộng rãi như bọn họ.

Bần cùng đã ở trong máu ả ta, không phải thi đậu đại học là có thể xóa bỏ.

Tri thức thay đổi vận mệnh không ít người, tương lai cũng sẽ thay đổi vận mệnh càng nhiều người hơn.

Nhưng với Mạnh Tiểu Cầm mà nói, tri thức chỉ làm ả càng thêm tuyệt vọng.

Nếu như chưa bao giờ được gọi là tài nữ, chưa từng phấn đấu hướng về phía trước, cũng như chưa từng sinh hoạt cùng với bọn nhà giàu đó, cả đời ả sống tại đường Đạo Kiều, có lẽ ả sẽ không tuyệt vọng đến như vậy.

Chung quanh ả là đám người đam mê bố thí, nếu bọn họ chưa từng rớt xuống tận cùng xã hội thì sẽ không thông cảm với ả.

Ả tựa như một con ếch ngồi đáy giếng, nhìn ra bên ngoài chỉ thấy một vòm trời nho nhỏ, liền cho rằng bầu trời chỉ nhỏ có thế thôi.

Ả lại cảm thấy không đúng, bầu trời sẽ không nhỏ như ả tưởng tượng.

Vì thế ả muốn ra bên ngoài tìm hiểu, chỉ cần một lần là đủ.

Từng bước một, ả liều mạng bò lên trên.

Rốt cuộc có một ngày, ả từ đáy giếng ẩm ướt nhỏ bé bò tới miệng giếng.

Bầu trời rộng lớn mở ra trước mắt ả.

Trời xanh mây trắng còn có chim tung cánh bay lượn.

Ả cũng tưởng tượng mình là chim bay.

Ả cổ vũ chính mình: Mình đã dùng hết sức bò lên miệng giếng, vì cái gì không thể nỗ lực thêm chút nữa khám phá bầu trời rộng lớn kia?

Ả nhảy lên cao, ra sức nhảy tới phía trước, từ trên cao nhìn xuống thì thấy đất trời trùng trùng điệp điệp.

Nhưng ả đã quên, những con chim đó có cánh mà thỏa sức bay lượn, hưởng thụ bầu trời xinh đẹp này, ả không phải không nỗ lực mà là bởi vì ả ta từ nhỏ không có đôi cánh như nó.

Ả không có cánh.

Ả khác với bạn học, tựa như ếch ngồi đáy giếng khác với chim bay.

Bởi vì không có cánh, thời điểm ả bay lên cao sẽ rơi xuống rất nhanh, ngã xuống đáy giếng thương tích đầy mình.

Một chuyến đi phượt một mình này, không cần tốn nhiều sức mà đánh ả hiện nguyên hình.
—— không có cánh thì đừng mơ tưởng bay xa.

trinh thám

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: