Hồng nhan 34

Edit + Beta: Alice

Trên sân thượng sở cảnh sát, Hoa Sùng quăng gói thuốc và hộp quẹt cho Khúc Trị.

“Chứng cứ hiện tại không hoàn chỉnh, Khâu Quốc Dũng chết không đối chứng, hung khí vừa lúc xuất hiện ở Khâu gia, nếu Mạnh Tiểu Cầm muốn rũ sạch quan hệ thì không có gì khó.” Ngón tay Hoa Sùng kẹp điếu thuốc, bộ mặt lạnh lùng.

Trước đó, khi bọn họ lấy ra vật chứng đặt trước mặt Mạnh Tiểu Cầm thì cô ta mới thừa nhận mình theo dõi Đường Tô và Từ Ngọc Kiều trên Hoa Hạ Niên Luân, cũng ở trên trang web phát ra thiệp mời dụ dỗ hai nạn nhân đến khu khảo cổ.

“Không có giấy phép mà đi lấy văn vật là phạm tội, tôi đương nhiên không dám trực tiếp liên hệ với hai người. Hai người đó gia đình giàu có có quan hệ với nhiều người, lỡ như có chuyện gì xảy ra tra đến tôi thì sao? Cho nên tôi chỉ có thể lấy IP giả che giấu bản thân ở Hoa Hạ Niên Luân dụ người.”


“Tôi không có giết người, ngày 4 tháng 1 tôi không gặp Đường Tô. Chúng tôi hẹn gặp nhau ở đường Đạo Kiều lúc 10 giờ 50 phút, nhưng cô ấy không xuất hiện.”

“Tìm cô ấy? Tìm ở đâu? Không thấy cô ấy tới nên tôi về nhà lên Weibo xem động tĩnh. Sau đó nghe thấy cô ấy mất tích thì tôi rất sợ, nghĩ chắc là cô ấy gặp chuyện rồi.”

“Vì sao làm bộ không quen biết Đường Tô? Anh cảnh sát, thi thể cô ấy bị các anh phát hiện, còn thời gian tử vong là ngày chúng tôi hẹn gặp. Đổi lại là anh, anh dám thừa nhận —— mình quen người ta, mình là người hẹn người ta ra ngoài? Bất quá tôi cũng xem nhẹ các anh, tôi không biết Tổ Trọng Án các anh còn có chuyên gia an toàn mạng .”

“Từ Ngọc Kiều là bạn của Đường Tô, tôi quen cô ấy trên Weibo. Chúng tôi ước định gặp nhau ở khu đất hoang sau nhà Khâu Đại Khuê sau khi bàn bạc kĩ lưỡng trên Hoa Hạ. Từ chỗ đó đến Lạc Tây thuận lợi hơn, chỉ một con đường thẳng là tới, không cần vòng vèo. Nhưng lúc tôi đến thì thấy Khâu Quốc Dũng dùng búa đập đầu người ta. Tôi chưa từng gặp Từ Ngọc Kiều, nhưng biết người con gái bị phát hiện tại khu đất hoang chỉ có thể là Từ Ngọc Kiều.”

“Tôi hoảng sợ bỏ chạy, Khâu Quốc Dũng không phát hiện ra tôi.”

“Anh cảnh sát, người không phải do tôi giết. Tôi thừa nhận dụ dỗ hai người đó đến Lạc Tây để trộm văn vật nhưng tôi không giết người. Hai lần hẹn gặp đều xảy ra chuyện, nhưng cái chết của hai người không thể trách tôi, muốn trách chỉ có thể trách ông trời, ai biểu ổng sinh ra người nghèo làm gì? Nói không chừng Đường Tô cũng do Khâu Quốc Dũng giết, di động với túi xách quí giá không chừng cũng bị Khâu Quốc Dũng lấy đi rồi.”

“Lời khai của Mạnh Tiểu Cầm có trăm ngàn chỗ hở, trạng thái tinh thần cũng không bình thường.” Hoa Sùng nói: “Khó khăn bây giờ là Khâu Quốc Dũng đã chết, cô ta có bịa đặt thế nào cũng không có ai làm chứng.”

Liễu Chí Tần bổ sung nói: “Tệ nhất chính là hung khí ở nhà họ Khâu.”


“Chúng ta cần tìm chứng cứ Mạnh Tiểu Cầm bỏ hung khí ở nhà họ Khâu.” Hoa Sùng xoa ấn đường, nhỏ giọng nói tiếp, “Không có người làm chứng, lại không có theo dõi, tìm sao đây?”

“Đường Tô nói ‘đồ vật đáng giá khác bị Khâu Quốc Dũng giấu đi rồi’ có chút kì quái.” Liễu Chí Tần thong thả dạo bước, “Cô ta ám chỉ cho chúng ta thấy Khâu Quốc Dũng còn giấu đồ gì khác nữa, chẳng lẽ không chỉ giấu cây búa mà còn giấu những thứ khác ở nhà họ Khâu sau khi giết hại Đường Tô?”

“Nhà họ Khâu bị chúng ta lục tung mọi ngóc ngách, làm gì còn đồ vật đáng giá nào nữa.” Khúc Trị thở dài.

“Từ từ!” Hoa Sùng đột nhiên nói.

Liễu Chí Tần: “Hoa đội?”

Hoa Sùng cảm giác một làn khí lạnh bốc lên từ bàn chân. Khâu Quốc Dũng mua iPad cho Khâu Vi Vi. Lão lấy tiền từ đâu?

Đặt giả thiết Mạnh Tiểu Cầm đem vật dụng của Đường Tô giấu ở nhà Khâu Đại Khuê, bị Khâu Quốc Dũng nhìn thấy đem đi bán đổi lấy tiền mua Ipad, vậy thì bọn họ không có chứng cứ Mạnh Tiểu Cầm lấy đi đồ vật, từ đó chứng thực hiềm nghi trên người Khâu Quốc Dũng.

“Hoa đội làm sao vậy?” Liễu Chí Tần lại hỏi.

“Khâu Vi Vi có một cái iPad, tháng 1 năm nay Khâu Quốc Dũng mua cho con bé.”

Hoa Sùng đem chuyện ở bệnh viện kể lại chon hai người nghe, Khúc Trị đấm một cái lên lan can, lạnh giọng: “Đm, Khâu Quốc Dũng làm gì có tiền mua iPad, khẳng định là rơi vào bẫy của Mạnh Tiểu Cầm!”

“Khâu Quốc Dũng bán cái gì?” Liễu Chí Tần tự hỏi tự nói: “Không phải túi xách hay đi động, Đường Tô lúc ấy còn mang theo những thứ khác mà chúng ta không biết?”

“Rất có khả năng.” Hoa Sùng sắc mặt không được tốt lắm, “Khúc Trị, cậu dẫn người đi đến nhà Đường Hồng, Chu Anh xem, cần họ xác minh Đường Tô còn mất thứ gì giá trị khác không. Với lại phối hợp với khách sạn B.F.X yêu cầu bọn họ cho chúng ta lục xoát vật dụng của Mạnh Tiểu Cầm. Nếu Mạnh Tiểu Cầm đem đồ của Đường, Từ giấu ở khách sạn, chúng ta cần tìm ra chúng nó!”


“Dạ!”

“Tôi đến nhà Mạnh Tiểu Cầm.” Hoa Sùng nói tiếp: “Tôi muốn tìm thêm manh mối thuận đường đến đồn công an đường Đạo Kiều lấy lại iPad cho Vi Vi.”

“Tôi đi với anh.” Liễu Chí Tần nói.

“Cậu……” Hoa Sùng quay đầu lại nhìn lên, “Cậu nên về nhà nghỉ ngơi đi. Trận đấu này cậu là người mệt nhất, mấy đêm không ngủ rồi, mắt đỏ hết lên kìa.”

Liễu Chí Tần khẽ cười một tiếng, “Không quan trọng, còn lại mấy cái không quan trọng tôi chuyển cho đội kĩ thuật rồi. Án tử quan trọng hơn, tôi cũng không buồn ngủ để tôi đi với anh.”

Đúng là án tử quan trọng hơn, Hoa Sùng không kiên trì, lập tức cùng Liễu Chí Tần đến đường Đạo Kiều.

Nhà Mạnh Tiểu Cầm không khác gì với các căn nhà khác ở hẻm Đông Lí, nhà bếp và phòng tắm tối tăm, vách tường loang lổ, trần nhà bị dột, phòng khách cũng không thể coi là sáng sủa, ghế sô pha và bàn trà cũ kĩ, bàn ăn cơm đầy dầu mỡ nhìn còn khó coi hơn ngoài tiệm ăn.

Nơi sạch sẽ duy nhất chính là phòng ngủ Mạnh Tiểu Cầm.

Chăn gối chỉnh tề, sách báo xếp gọn một chỗ, Hoa Sùng kéo ra cánh cửa tủ thì thấy trang phục phụ nữ đặt gọn gàng.

Mạnh Tiểu Cầm hẳn là người thập phần chú ý vệ sinh cá nhân và hình thức bên ngoài.

“Nếu tôi là cô ta, sống trong nhà này hơn ba mươi năm mà không phát điên mới là lạ.” Liễu Chí Tần đứng ở bên cái tủ khác, bên trong là sách chuyên ngành đắc tiền.

“Cuộc sống cô ta quá áp lực, cuối cùng không thể không bùng nổ mà chọn phương thức sai lầm.” Hoa Sùng khép lại cửa tủ, “Cô ta cảm thấy mình bất hạnh cho nên không thể đối diện với các bạn nữ may mắn hơn mình. Chỉ có thể hủy diệt loại người may mắn này mới đem lại niềm vui cho cô ta.”

“Cô ta hận gia đình mình, lại đi trả thù gia đình khác.” Liễu Chí Tần lắc đầu, “Tâm lý vặn vẹo giả nội tâm thật là làm người khác khó có thể nắm lấy.”


Hoa Sùng nghe vậy, đột nhiên dừng động tác tay.

Liễu Chí Tần nhìn về phía anh.

“Cậu nói đúng, người cô ta hận nhất là chính bản thân mình.” Hoa Sùng nhíu mày, “Nhưng cô ta lựa chọn giết hại lại là Từ Ngọc Kiều, Đường Tô, lựa chọn đối tượng giá họa là Khâu gia. Cho đến nay, cô ta không làm gì có hại với gia đình mình.”

“Máu mủ tình thâm? Không nỡ ra tay?” Lời vừa ra khỏi miệng, Liễu Chí Tần liền cảm thấy thật đáng buồn.

Khi người nhà Mạnh Tiểu Cầm đối mặt với cảnh sát, phản ứng đầu tiên của bọn họ đều là phủi sạch quan hệ với Mạnh Tiểu Cầm, hoàn toàn không quan tâm con gái nhà mình rốt cuộc phạm vào chuyện gì, chỉ một mặt cường điệu “Chúng tôi cái gì cũng không biết, các anh đi tìm nó, không cần tìm chúng tôi”.

“Mạnh Tiểu Cầm không động thủ với người trong gia đình mình, có thể bởi vì mặc dù giết bọn họ, cũng không thể mang lại cảm giác thỏa mãn cho cô ta.” Hoa Sùng nói.

“Hả? Đây là lý luận gì chứ?”

“Tôi đoán, cô ta nhất định oán hận nhất chính là ‘bất công’. Chính điều này làm tâm lí cô ta ngày càng vặn vẹo đến nỗi cô ta muốn thay trời hành đạo, đòi lại công bằng cho mình.” Hoa Sùng nói: “Đường Tô và Từ Ngọc Kiều không phải sinh ra đã may mắn sao? Cô ta phải hủy diệt các nàng để sắp đặt lại công bằng, mà giết chết người nhà không thể cho cô ta cảm giác đạt được thành tựu.”

Liễu Chí Tần nghĩ nghĩ, “Ngụy biện.”

Hoa Sùng nhún vai, “Ai nói không phải đâu? Tiếp tục tìm đi, chưa từng có tội phạm hoàn mỹ đâu, đã gây ra chuyện thì ít nhiều gì cũng sẽ có chứng cứ, chỉ là chúng ta tạm thời còn không phát hiện ra mà thôi.”

Nửa giờ sau, Liễu Chí Tần ngồi xổm bên tủ âm tường, mở ra hộp nhỏ trong tay.

“Hoa đội!”

Hoa Sùng chạy đến, ánh mắt tức khắc căng thẳng.

Đặt bên trong hộp nhựa là cây lược nhỏ có dính lông.

Hoa Sùng lấy ra cái nhíp gắp cọng lông lên, “Từ độ dài của sợi lông đây có thể là lông mao.”

“Cái gì? Cô ta đem cây lược có lông mao để ở đây? Có thể hay không là……”

“Vẫn còn chân lông có thể tra ra DNA.” Hoa Sùng đậy lại nắp hộp nhựa, “Đi, về làm xét nghiệm.”

Chân tóc không rõ lai lịch xuất hiện làm Tổ Trọng Án được tiêm máu gà, mà kết quả DNA làm mọi người như bị tạt một gáo nước lạnh.

Sợi tóc kia không cùng quan hệ với người bị hại, mà là từ trên người Mạnh Tuấn Huy bóc ra.

Trương Mậu biểu tình rối rắm, “Mạnh Tiểu Cầm bị gì mà đi thu thập lông mao của em trai mình? Bị khùng chăng?”

Khúc Trị từ phòng thẩm vấn trở về, bực bội quăng sổ ghi chép lên bàn, “Cô ta nói chị em tình thâm.”

“Chết tiệt, ghê tởm quá đi! Dù có tình thâm cũng không thể thu thập lông mao chứ?”
“Cô ta muốn đổ tội cho Mạnh Tuấn Huy.” Hoa Sùng trầm giọng nói.

“Gì?” Trương Mậu kêu.

“Lần hành động kế cô ta sẽ giá họa cho Mạnh Tuấn Huy.” Liễu Chí Tần nói: “Cô ta không phải là không hận gia đình mình, nhưng cô ta vẫn luôn nhẫn nại, nhưng hiện tại không thể nhịn được nữa.”

“Cô ta có mục tiêu mới. Vì muốn chối tội nên cô ta phải thủ sẵn lông mao của Mạnh Tuấn Huy hòng đẩy tội cho cậu ta.” Hoa Sùng nhíu chặt hai hàng lông mày, “Cho nên cô ta mới giấu đi lông mao của Mạnh Tuấn Huy.”

Từ Kham lắc đầu, “Cô ta chắc không biết, chúng ta có thể xác nhận đâu là chân lông mới hay cũ. Nếu án tử thứ ba xuất hiện, mà trên người người chết có sợi lông này thì chúng ta có thể lập tức tra ra nó không phải là mới rớt xuống. Như vậy án tử sẽ tràn ngập điểm đáng ngờ.”


“Đúng vậy, ngược lại sẽ làm cô ta bại lộ. Không phải ai cũng dễ dàng lấy lông mao của người khác.” Hoa Sùng nói: “Cô ta cho rằng mình rất thông minh nhưng đã làm một chuyện thừa thãi rồi.”

Liễu Chí Tần trầm tư, chợt nhìn về phía Hoa Sùng, “Giá họa Khâu gia có tính là chuyện dư thừa không?”

“Tính chứ. Nếu cô ta không làm như vậy thì chúng ta không thể nhanh chóng hoài nghi thân phận cô ta.”

Văn phòng lâm vào một trận trầm mặc.

Phạm tội hoàn mỹ không tồn tại, hung thủ tự cho là mình thông minh, càng hy vọng che giấu dấu vết phạm tội, càng có khả năng hoàn toàn ngược lại.

Lưới trời tuy thưa nhưng khó lọt.

Nhưng như thế nào mới có thể tìm được chứng cứ quyết định đây?

Giây lát sau, Hoa Sùng đứng lên, giọng nói bởi vì mỏi mệt mà có vẻ khàn khàn, “Mọi người nên nghỉ ngơi trước……”

“Hoa đội!” Viên Hạo đột nhiên chạy vào, trong tay cầm iPad mang về cho Hoa Sùng, bởi vì chạy quá nhanh suýt nữa té ngã.

Hoa Sùng đỡ lấy hắn, “Chuyện gì gấp vậy?”

“Hoa đội!” Viên Hạo hưng phấn khó có thể nói nên lời, “Anh, anh xem đây là cái gì!”

trinh thám

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: