Hồng nhan 33

Edit + Beta: Alice

“Giám đốc thị trường Châu Thịnh Thiên Thành?” Hoa Sùng nhìn chằm chằm màn hình, “Cô ấy là mục tiêu kế tiếp?”

“Rất có khả năng.” Liễu Chí Tần gật đầu, “La Tương, 30 tuổi, đam mê du lịch, trên Weibo toàn là ảnh phong cảnh. Thời gian có hạn, tôi chỉ tra được cô ấy là giám đốc thị trường, nhưng chỉ là tạm giữ chức, không có thực quyền.”

“Tuổi trẻ, sở thích và nhà có điều kiện y như Đường Tô và Từ Ngọc Kiều!”

“Đường Tô theo dõi La Tương nhưng La Tương thì không.” Liễu Chí Tần mở ra Weibo La Tương, “Nhìn xem, cô ấy có 30,000 người theo dõi, nội dung phong phú. Tôi đoán thu nhập của cô nàng này còn hơn Đường Tô.”


“Cô ta cũng thích lịch sử?” Hoa Sùng di chuyển con chuột, nhanh chóng xem, dần dần nhăn mày, “Không giống người thích lịch sử cho lắm.”

“Điểm này thì cô nàng không giống với Đường Tô và Từ Ngọc Kiều.” Liễu Chí Tần nói: “Cô nàng chỉ thích du lịch mà thôi.”

Hoa Sùng uống ngụm nước, trầm mặc rất lâu, “Nếu cô nàng này là mục tiêu tiếp theo của hung thủ, vậy thì tâm lí giết người của hắn dần hoàn chỉnh. Tâm lí ngày càng vặn vẹo, tìm khoái cảm khi sát hại người ta; nếu như ban đầu giết người để thỏa mãn ganh tị thì bây giờ đó không còn là mục tiêu của hắn.”

“Còn có một khả năng khác.” Liễu Chí Tần bổ sung nói: “Hiện thực cho hung thủ áp lực càng lúc càng lớn, hung thủ dần dần không chịu nổi, cần thiết lấy giết hại La Tương để giảm bớt stress. Bởi vì trong khoảng thời gian ngắn tìm không thấy, cho nên dù La Tương không giống nhưng cũng trở thành mục tiêu.”

Hoa Sùng đấm một phát lên bàn, nhăn mày.

“Hung thủ nhìn trộm mục tiêu trên Weibo nhưng không dám dùng Weibo liên lạc. Trước mắt hung thủ chỉ có một con đường dụ dỗ người bị hại, đó chính là thông qua ‘Hoa Hạ Niên Luân’. Mà La Tương không thích lịch sử, không có khả năng xuất hiện ở ‘Hoa Hạ Niên Luân’, cho nên hung thủ tạm thời chỉ có thể tránh ở chỗ tối quan sát cô nàng. Nhưng nếu cho hung thủ thời gian, hung thủ nhất định có biện pháp giống như dụ dỗ Đường Tô, sẽ dụ ra La Tương.” Ngữ khí Liễu Chí Tần chậm rãi, “Cũng may hiện tại chúng ta đã khống chế Mạnh Tiểu Cầm, cô ta không có khả năng đi hại La Tương.”

Ánh mắt Hoa Sùng tối lại.

Anh bất đồng quan điểm với Liễu Chí Tần. Liễu Chí Tần nhận định Mạnh Tiểu Cầm chính là hung thủ, khống chế Mạnh Tiểu Cầm tương đương với khống chế hung thủ. Nhưng anh là tổ trưởng Tổ Trọng Án, không thể không suy xét các khả năng khác nhau cùng chuẩn bị kĩ lưỡng.

Vạn nhất hung thủ là một người khác vậy thì La Tương gặp nguy hiểm thì sao?

Liễu Chí Tần nhìn ra suy nghĩ của anh, đẩy notebook khác đến trước mặt, thong dong nói: “Hoa đội, vừa rồi tôi quên nói. Tôi phục hồi các bài đăng đã xóa trên máy tính Mạnh Tiểu Cầm, mới phát hiện La Tương là mục tiêu kế tiếp của cô ta. Mặt khác, tôi còn phát hiện cô ta thường xuyên xem Weibo của “Đại Đường Tiểu Tô”, “Trường An Cửu Niệm”.”


Hoa Sùng không khỏi trợn to mắt.

Liễu Chí Tần tiếp tục nói: “Cô ta có thể xóa dấu vết còn tôi có thể phục hồi như cũ. Cô ta dùng IP giả che mắt thì tôi có thể tìm được IP thật của cô ta. Cô ta ở ‘Hoa Hạ Niên Luân’ che giấu thân phận thật mời gọi Đường Tô và Từ Ngọc Kiều, tôi có chứng cứ hung thủ không phải là người khác!”

Máu trong người Hoa Sùng sôi nóng, cảm giác hưng phấn không thể tả nổi.

Máy tính trên bàn Liễu Chí Tần hiện lên đầy số liệu không hiểu trình tự gì.

Anh đã từng đem súng và viên đạn làm vũ khí, mà đối với Liễu Chí Tần vũ khí là máy tính cùng muôn vàn kí tự.

Liễu Chí Tần đột nhiên đứng dậy, cười nói: “Hoa đội, khi tra được La Tương tôi nghĩ chúng ta có duyên với án tử này.”

Hoa Sùng phục hồi tinh thần, “Gì cơ?”

“Buổi tối hôm đó không phải chúng ta gặp nhau bên Châu Thịnh Thiên Thành sao?” Liễu Chí Tần nói: “Nghe nói cuối năm nay trung tâm thương mại mới sẽ khai trương.”

Hoa Sùng nghĩ lại, lúc ấy Liễu Chí Tần còn nói hấp dẫn nhất là quá trình xây dựng.

“Không nói chuyện này nữa.” Hoa Sùng ho hai tiếng, “Cậu nói kĩ lại tình huống cho tôi nghe xem.”

Ánh mắt Liễu Chí Tần tối lại, chợt nói: “Được thôi.”

“Hoa đội, camera có manh mối.” Viên Hạo hấp tấp chạy tới Tổ Trọng Án, “Buổi tối ngày 13 tháng 3, Mạnh Tiểu Cầm lúc 8 giờ 11 phút rời khỏi khách sạn, 9 giờ 32 phút xuất hiện trên camera theo dõi hẻm Đông Lí, không quá khác biệt với thời gian thường ngày khi cô ta tan làm. Tôi hỏi Trương Mậu, hiện tại không ai nói được khi Từ Ngọc Kiều bị sát hại, Mạnh Tiểu Cầm ở nơi nào. Cô ta không có ai chứng minh. Mặt khác, camera không có ngày 4 tháng 1, nhưng chúng tôi nghe được Mạnh Tiểu Cầm xin nghỉ vào ngày hôm đó, hai giờ trưa đã rời khỏi.”


Hoa Sùng hỏi: “Xin nghỉ? Có ghi chép không?”

“Có! Đồng nghiệp Mạnh Tiểu Cầm nói cô ta rất ít khi xin nghỉ, làm cộng sự nhiều năm, chỉ thấy cô ta suốt đêm tăng ca, chưa thấy qua cô ta xin nghỉ về sớm, cho nên nhớ rõ.” Viên Hạo nói, “Đối phương còn tìm đơn xin nghỉ bệnh cho tôi xem còn có chữ kí của Mạnh Tiểu Cầm, thời gian xác thật là ngày 4 tháng 1. Lúc Đường Tô bị sát hại cô ta không có ai làm làm chứng!”

“Ngày đó tôi bị bệnh ho liên tục, đầu đau như búa bổ không thể nào tiếp làm việc nên xin nghỉ.” Mạnh Tiểu Cầm ngồi ở phòng thẩm vấn, hai mắt đờ đẫn, sắc mặt tái nhợt, cố tỏ vẻ kiên cường, “Các anh có thể tra đơn thuốc. Sau khi rời khỏi khách sạn tôi đi mua thuốc ở tiệm dược gần đó, mất cả trăm đồng.”

“Đồng nghiệp cô nói, làm việc nhiều năm rất ít khi thấy cô xin nghỉ.” Hoa Sùng nói.

“Đúng vậy. Công việc ở khách sạn rất nhiều lại cần gấp. Xin nghỉ một lần thì việc dồn một đống.”

“Vì sao không đi bệnh viện?”

Đuôi mắt Mạnh Tiểu Cầm dừng ở cạnh bàn, vài giây sau cười khổ: “Bệnh viện? Anh cảnh sát, một lần đi bệnh viện tốn bao nhiêu tiền anh biết không? Nếu là nằm viện thì khỏi phải nói, nhưng cảm mạo phát sốt không cần nằm viện, tới kiểm tra mà cũng hơn một ngàn. Tôi mua thuốc uống cũng trị được, hà tất gì phải đến bệnh viện? Anh tới nhà tôi rồi đó, cả nhà đều chờ tiền tôi mang về. Xài hơn một ngàn để đi bệnh viện khám bệnh cảm thì tôi tiếc chứ.”

Hoa Sùng không cảm thông với cô ta, “Sau khi mua thuốc thì cô đi đâu?”

“Tôi về nhà, ngủ suốt đến tối.”

“Ai có thể chứng minh?”

“Người nhà của tôi.”

“Phải không? Nhưng bọn họ trí nhớ không tốt lắm, không ai nhớ rõ là ngày nào.” Hoa Sùng hỏi: “Có người khác chứng minh không?”


“Này……” Mạnh Tiểu Cầm buồn rầu nói: “Anh kêu tôi đi chỗ nào tìm người chứng minh?”

Hoa Sùng lẳng lặng nhìn vào mắt Mạnh Tiểu Cầm, ngữ khí biến đổi, “Mạnh Tiểu Cầm, nếu cô biết chúng tôi đã điều tra người nhà của cô, vậy cô cũng biết chúng tôi đã tới khách sạn, máy tính lẫn di động đều ở trên tay chúng tôi.”

Khóe môi Mạnh Tiểu Cầm khẽ run, ánh mắt nhìn nghiêng về phía dưới.

“Đã đến bước này cô còn không khai ra?”

“Tôi…… Tôi không biết anh đang nói cái gì.”

“Vậy cô có biết chỉ cần đăng thông tin lên mạng thì dù có xóa bỏ vẫn có thể tìm về?”

Mạnh Tiểu Cầm đờ người.

“Cô rất thông minh dùng IP nước ngoài để che giấu thân phận. Truy tìm IP thật là một việc cần chuyên môn kĩ thuật, tôi đoán, cô không nghĩ tới, Tổ Trọng Án chúng tôi mới có một chuyên gia chuyên về internet?” Hoa Sùng nói rất chậm, một bên nói, một bên quan sát phản ứng của Mạnh Tiểu Cầm.
Sắc mặt cô ta càng thêm tái nhợt.

“ ‘Hoa Hạ Niên Luân’ nghe qua chưa?” Hoa Sùng hỏi: “Hoặc là tôi nên hỏi cô, dùng ‘Hoa Hạ Niên Luân’có thuận tay không?”

Kinh sợ trong mắt Mạnh Tiểu Cầm rốt cuộc không che giấu nổi, hận ý ẩn sâu trong mắt bị đánh vỡ bao trùm lên khuôn mặt.

“Sau khi sát hại Đường Tô, Từ Ngọc Kiều, cô lên Weibo tìm kiếm nạn nhân mới. Khi nhìn các cô ấy chết đi trong thống khổ tạo thành khoái cảm, vui sướng trong lòng cô, đúng không?”

“Tôi không có!” Mạnh Tiểu Cầm hô: “Anh nói bậy, tôi không có giết người!”


“Nhà cô có hai máy tính, một cái là máy tính bàn để ở trong phòng Mạnh Tuấn Huy, một cái khác là notebook để cô giải quyết việc công ty.” Hoa Sùng nói: “Chúng tôi đã kiểm tra qua hai máy tính này và di động của cô.”

“Vậy thì sao? Tôi không biết ‘Hoa Hạ Niên Luân’ là cái gì! Các anh lầm rồi!”

Hoa Sùng tựa lưng vào ghế ngồi, liếc Mạnh Tiểu Cầm, “Đúng vậy, notebook và di động rất sạch sẽ, trừ bỏ tư liệu công việc không có gì khác biệt. Trên máy tính em trai cô có không ít tin tức linh tinh nhưng không can hệ tới án tử.”

Thần sắc Mạnh Tiểu Cầm không tốt lắm.

Hoa Sùng nói tiếp: “Sau khi gặp mặt tôi, cô xóa sạch những thứ bất lợi trên notebook và di động, đúng không?”

Mạnh Tiểu Cầm bình tĩnh lại, “Đây là suy đoán của anh không thể nào thành chứng cứ, đúng không?”

“Đương nhiên không thể.” Hoa Sùng cười, “Nhưng cô đã quên, tôi vừa nói chúng tôi có một chuyên gia an toàn mạng.”

Đồng tử Mạnh Tiểu Cầm co chặt, mồ hôi từ thái dương chảy xuống.

“Cô dùng IP giả tạo nên ‘Hoa Hạ Niên Luân’, cũng ở nơi đó hướng dẫn Đường Tô và Từ Ngọc Kiều, lấy cớ tìm kiếm văn vật dụ hai người đó đến đường Đạo Kiều lúc đêm khuya. Sau khi giết hai người, cô lấy đi di động để tiêu hủy, bởi vì nếu lưu lại di động tại hiện trường, chúng tôi sẽ lập tức phát hiện ‘Hoa Hạ Niên Luân’. Cái trang web này rất nhỏ, cô ôm tâm lí may mắn cho rằng chúng tôi sẽ không tra ra nó, mà dù có tra ra, cô cũng có IP giả che giấu.” Hoa Sùng nói những câu ép sát: “Cô nhận thấy chúng tôi để ý đến cô, cô kịp thời xóa chứng cứ trên di động cùng với ‘Hoa Hạ Niên Luân’. Cô biết dùng Internet, tôi thì không.”


Ngực Mạnh Tiểu Cầm phập phồng, tần suất càng lúc càng nhanh.

“Bất quá cô xóa bỏ cũng vô dụng, tôi khôi phục lại toàn bộ.” Hoa Sùng mở di động, hướng Mạnh Tiểu Cầm, “Mặt khác, chúng tôi liên hệ với admin ‘Hoa Hạ Niên Luân’, bọn họ hứa sẽ phối hợp với chúng tôi điều tra việc này.”

Không khí trong phòng thẩm vấn lắng đọng.

Vài phút sau, mười ngón tay Hoa Sùng nắm vào nhau, nghiêng người về phía trước, “Nếu cô thấy còn chưa đủ, tôi có thể nói cho cô điều này.”

Mạnh Tiểu Cầm vẫn không nói một lời liều mạng che giấu hoảng loạn, nhưng cần cổ căng cứng đã bán đứng cô ta.

“Cô thường xuyên theo dõi Weibo Đường Tô, Từ Ngọc Kiều vì để phòng ngừa vạn nhất, mỗi lần đều dùng IP nước ngoài. Gần đây cô theo dõi Weibo của một cô gái khác, cô gái này là mục tiêu kế tiếp của cô.” Hoa Sùng nói: “Để phòng ngừa cô xóa sạch sẽ dấu vết trên Weibo. Cô tưởng rằng dùng IP giả sẽ che giấu dấu vết của mình nhưng không ngờ chúng tôi tìm ra được thân phận thật sự của cô.”

“Cô còn muốn chối bỏ quan hệ với án tử?”

Biểu tình trên mặt Mạnh Tiểu Cầm dần dần trở nên dữ tợn.

“Chứng cứ đâu?” Ả nói, “Chứng cứ tôi giết người đâu?”

trinh thám

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: