Hồng nhan 32

Edit + Beta: Alice

“Từ lúc tôi lấy ra bức ảnh chụp của cô ta ở Bắc Mang Sơn, cô ta thay đổi hoàn toàn.” Hoa Sùng phun khói thuốc, “Cô ta đang che giấu gì đó.”

Liễu Chí Tần nói: “Cô ta phản ứng rất nhanh còn biết diễn kịch. Khi nhìn thấy tấm bưu thiếp, phản ứng đầu tiên rõ ràng là khiếp sợ cùng khó hiểu, nhưng cô ta rất nhanh chuyển cảm xúc thành bi thương.”

“Giả bộ bi thương.” Hoa Sùng nói, “Ngôn ngữ hành vi và thần sắc của cô ta cho thấy cô ta rất khẩn trương. Điều này làm tôi khó hiểu bởi vì lúc gặp mặt trước đó cô ta không có biểu hiện này.”

“Nhưng không thể không nói khả năng ứng biến của cô ta rất tốt.” Liễu Chí Tần nói: “Nếu đổi thành một người khác chỉ sợ là không phản ứng nhanh như vậy. Hoảng sợ của cô ta e là bị khoa trương thống khổ che giấu.”

“Phản ứng của cô ta không giống với tưởng tượng của chúng ta.” Hoa Sùng suy tư, “Nhưng đó là vì cô ta gửi đồ cho Đường Tô, chúng ta tìm được cũng không kỳ quái, cô ta sao lại kinh ngạc như vậy? Giống như điều đó nằm ngoài dự kiến của cô ta.”

“Điểm này tôi cũng không nghĩ ra, nhưng bưu thiếp chính là manh mối, là chìa khóa phá án của chúng ta. Còn nữa, chuyện cô ta xóa Weibo không đơn giản như lời cô ta nói.”

“Chúng ta đã thảo luận qua rồi, hành động của hung thủ cho thấy hắn không quan tâm đến chúng ta điều tra người bên cạnh nạn nhân, bởi vì điều tra như thế nào cũng không tìm thấy hắn.” Hoa Sùng rít thuốc, “Phản ứng của Mạnh Tiểu Cầm cho tôi cảm giác—— cô ta nhận định tấm bưu thiếp này không tồn tại, nếu có, chúng ta không thể nào liên hệ tới cô ta. Vì vậy khi chúng ta giao ra tấm bưu thiếp, cô ta thất thố vì sợ bị bại lộ, cho nên phải dùng biểu cảm bi thương để che giấu.”

“Vậy thì có hai khả năng.” Liễu Chí Tần phân tích nói: “Thứ nhất, cô ta cho rằng Đường Tô đã vứt bỏ này tấm bưu thiếp này. Thứ hai, tuy rằng Đường Tô không vứt đi nhưng sẽ để trong đống đồ linh tinh đợi đến khi chúng ta tìm được sẽ không chú ý tới. Với hai khả năng này cô ta đều có thể ngụy biện cho mình. Nhưng trên thực tế, Đường Tô không chỉ vứt bỏ bưu thiếp, mà còn đặt nó trong khung ảnh, trang trọng để trên bàn sách.”

“Đường Tô không chỉ để ý tấm bưu thiếp này mà còn quan tâm tới Mạnh Tiểu Cầm.” Hoa Sùng nhìn khung cảnh thành phố trước mắt, lẩm bẩm tự nói, “Mạnh Tiểu Cầm vì cái gì hết lòng tin?”

“Mạnh Tiểu Cầm có nói cô ta rất tự ti.”

“Ừ?”

“Cô ta cho rằng tấm bưu thiếp của mình không quan trọng?”


Hoa Sùng gãi cằm, “Bốn năm trôi qua, cô ta nghĩ Đường Tô đã sớm vứt bỏ tấm bưu thiếp, cho nên dấu vết cuối cùng cô ta lưu lại cũng bị xóa bỏ.”

“Cho nên cô ta mới tự tin cho rằng, mặc kệ chúng ta điều tra như thế nào cũng không đến phiên cô ta.”

Nói tới đây, di động Hoa Sùng đột nhiên vang lên.

“Tôi đi bệnh viện một chuyến.” Sau khi cúp điện thoại Hoa Sùng nói: “Khâu Vi Vi khóc nháo không ngừng, thiếu chút nữa nhảy khỏi cửa sổ phòng bệnh.”

Khi Hoa Sùng đuổi tới bệnh viện, bác sĩ đã cho Khâu Vi Vi một mũi thuốc an thần. Con bé thiếu sinh khí nằm trên giường, hai mắt không ánh sáng, mí mắt sưng đỏ, nước mắt trên mặt còn chưa tan.

“Tình trạng của con bé không tốt, không phối hợp điều trị, suốt ngày quấy khóc đòi ba, đòi ông nội.” Bác sĩ nói: “Tinh thần mấy ngày nay càng ngày càng kém.”

“Con bé muốn gặp ông nội?” Hoa Sùng nhíu mày, “Con bé không biết Khâu Quốc Dũng đã……”

“Con bé biết, nhưng có đôi khi thần trí không thanh tỉnh, con bé không nhớ thảm kịch ở nhà mình.” Bác sĩ nhẹ nhàng dò hỏi: “Con bé còn quá nhỏ, nếu không có người nhà chăm sóc e là không thể hồi phục nhanh chóng. Hoa đội, anh có thể cho con bé gặp Khâu Đại Khuê không?”

Hoa Sùng lập tức lắc đầu, “Không được.”

Bác sĩ hiểu rõ, thở dài, “Tội nghiệp con bé. Ông trời thật là…… Thôi không nói chuyện này nữa… Hoa đội, tôi có chuyện muốn nói với anh.”

“Bác sĩ cứ nói.”

“Khâu Vi Vi thường xuyên nhắc mãi ‘quả táo’, điều dưỡng mới đầu còn tưởng con bé muốn ăn táo, nhưng đem cho nó thì không thấy phản ứng. Sau đó tôi đóan con bé đòi Iphone hoặc Ipad, nhưng dù đã hỏi qua nhiều lần con bé đều không chịu mở miệng. Các anh nếu tìm được một cái iPhone hoặc là iPad ở nhà nàng, nếu không phải vật chứng quan trọng thì có thể mang cho con bé không. Con nít đều thích mấy thứ này, để cho nó chơi game qua thời gian cũng tốt.”


“Quả táo?” Hoa Sùng lục lại kí ức không nhớ có thấy Iphone hoặc Ipad ở nhà Khâu Đại Khuê.

“Để tôi nói chuyện với con bé”. Hoa Sùng nói.

Khâu Vi Vi cúi đầu vọc ngón tay, không nói một lời.

Hoa Sùng ngồi trên ghế bên cạnh giường muốn nói chuyện với Khâu Vi Vi nhưng con bé nửa lời cũng không muốn đáp trả.

Hơn mười phút sau, Hoa Sùng cầm điện thoại Iphone quơ quơ trước mặt con bé.

Lông mi Khâu Vi Vi run run, nhỏ giọng “A” một tiếng, muốn với lấy nhưng không dám. Con bé nháy mắt cẩn thận nhìn về phía Hoa Sùng.

“Muốn nó?” Ngữ khí Hoa Sùng ôn hòa, quơ quơ di động lại lần nữa.

Khâu Vi Vi gật gật đầu, bộ dáng đáng thương lấy lòng Hoa Sùng.

Hoa Sùng hít sâu một hơi, hỏi: “Vi Vi thích quả táo?”

“Thích.” Thanh âm Khâu Vi Vi rất nhỏ như tiếng mũi vo ve.

Hoa Sùng mở khóa di động đưa đến tay Khâu Vi Vi, lại hỏi: “Vì sao thích?”

Khâu Vi Vi nhấn nhấn trên màn hình, “Ông nội mua cho con một cái.”

Hoa Sùng kinh ngạc.

Khâu Quốc Dũng sẽ mua cho Khâu Vi Vi iPhone hoặc là iPad?

Này……

Khâu Vi Vi nhìn chằm chằm iPhone trong tay thật lâu, không click mở ứng dụng nào. Con bé ngẩng đầu, dùng sức hít hít mũi, đem iPhone trả cho Hoa Sùng, cầu xin nói: “Chú ơi, chú trả quả táo lại cho con đi?”

“Chú không lấy quả táo của Vi Vi.” Hoa Sùng nói: “Nói cho chú biết quả táo ở đâu.”

“Dạ, dạ ở nhà Tiểu Hoan.”

Khâu Vi Vi nói xong liền khóc, Hoa Sùng nhẫn nại dò hỏi mới biết được con bé đưa Ipad cho bạn học Dương Tiểu Hoan mượn. Bạn Dương Tiểu Hoan này cũng ở tại đường Đạo Kiều.

Khó trách bọn họ lần trước tới nhà Khâu Đại Khuê không phát hiện.

“Chú nhất định tìm về cho Vi Vi.” Hoa Sùng nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu Khâu Vi Vi, giúp con bé lau khô nước mắt.

Nhà họ Khâu không có vật dụng gì quí giá, Khâu Quốc Dũng lãnh tiền già, Khâu Đại Khuê không có đầu óc nhưng mà mỗi tháng làm được đủ để sống.

Theo như lời Khâu Vi Vi nếu thật là Khâu Quốc Dũng mua cho Ipad, thì không thể nghi ngờ đây là hàng xa xỉ của nhà họ. Nhưng theo lời của Khâu Đại Khuê, Khâu Quốc Dũng xưa nay tính toán chi li, thường xuyên tranh cãi với hàng xóm vì chuyện tiền nong. Người như vậy sẽ chơi lớn mua Ipad cho cháu gái?

“Con cảm ơn chú.” Khâu Vi Vi nhút nhát sợ sệt mà nói: “Đó là quà ông nội tặng cho con, ông nói cái này đắc tiền lắm không thể đánh mất, nếu mất ông sẽ đánh chết con.”

Hoa Sùng nghĩ đến cách Khâu Quốc Dũng sẽ nói.

Khâu Vi Vi nhẹ giọng khóc nức nở, “Ông nội dữ lắm, nhưng ông đi rồi, sẽ không đánh con. Nhưng là, nhưng là……”
Câu nói kế tiếp Hoa Sùng không nghe rõ, Khâu Vi Vi khóc càng ngày càng lợi hại, bác sĩ không thể không tạm thời mời Hoa Sùng ra ngoài.

Ra khỏi bệnh viện, Hoa Sùng gọi điện thoại tới đồn công an đường Đạo Kiều, để bọn họ phái người đến nhà Dương Tiểu Hoan lấy Ipad.

Nói chuyện chưa xong thì điện thoại có cuộc gọi tới.

Là Liễu Chí Tần.

Hoa Sùng không thể không nói ngắn gọn, kết thúc cuộc gọi với đồn công an, anh lập tức gọi cho Liễu Chí Tần.

“Hoa đội, có phát hiện mới!” Thanh âm Liễu Chí Tần hưng phấn hơn ngày thường, “Đường Tô và Từ Ngọc Kiều là bị người dụ dỗ mời ra ngoài!”

Cha mẹ và em trai Mạnh Tiểu Cầm được mời tới chi đội Hình Trinh, đội viên Tổ Trọng Án chia làm ba phỏng vấn bọn họ .

“Nó ở nhà chứ đi đâu?” Trần Xảo nheo mắt đối diện với Trương Mậu, cuộc sống túng quẫn nghèo hèn tạo cho bà ta thói ăn nói phách lối, “Ai nha! Chẳng lẽ nó phạm chuyện gì? Không liên can tới chúng tôi nha, nó làm gì ở ngoài tụi tôi không biết.”

Trương Mậu không muốn đối mặt với mụ đàn bà này, có thể nói bà ta là hình ảnh thu nhỏ của đường Đạo Kiều, nơi đó tụ tập các thành phần bất hảo, vô công rỗi nghề, ăn nói xấc xược.

“Xin bà nghĩ kĩ lại xem, Mạnh Tiểu Cầm có về nhà rồi ra ngoài vào đêm khuya không.”

“Sao tôi nhớ được? Nhớ không được nhớ không được, các người đừng hỏi bà già tôi đây, cả đời này tôi chưa làm chuyện gì trái với lương tâm hết, muốn hỏi gì thì kiếm con nhỏ đó đi.”

“Người một nhà gì mà còn hơn người dưng nước lã.” Trương Mậu từ phòng thẩm vấn ra ngoài, vừa lúc gặp phải Từ Kham đến hỗ trợ, hai người hàn huyên trong chốc lát, thổn thức không thôi.

“Trần Xảo chưa hỏi gì mà đã không liên quan tới tôi, Mạnh Cường hỏi một câu đã hết ba câu là không biết, Mạnh Tuấn Huy thì nói đông nói tây, rốt cuộc là—— chuyện của Mạnh Tiểu Cầm, chúng tôi không biết. Người nhà Mạnh Tiểu Cầm thật đúng là……”

Từ Kham chưa nói hết câu nhưng Trương Mậu đã hiểu, anh ta muốn nói ‘đáng thương’.

Hình cảnh Tổ Trọng Án Tổ sẽ không đáng thương người bị tình nghi, nhưng pháp y thiện lương hơn bọn họ .


Trương Mậu nhăn mặt, đang chuẩn bị trở về văn phòng Tổ Trọng Án chợt thấy Hoa Sùng vội vội vàng vàng chạy lên lầu.

“Lữ Dương lần trước cung cấp trang web tên là ‘Hoa Hạ Niên Luân’, tôi tìm được manh mối của Từ Ngọc Kiều và Đường Tô.” Liễu Chí Tần đưa di động của mình cho Hoa Sùng, “Có người ngày 29 tháng 12 năm ngoái đăng bài công bố có thể dẫn người đi khu mộ quý tộc Lạc Tây, chỉ có bốn người trả lời dẫn đi thế nào. Thông qua IP, Đường Tô là một trong bốn người trả lời. Ngày 3 tháng 9, chủ đề tương tự xuất hiện lần nữa, lần này người trả lời có Từ Ngọc Kiều. Tôi đã lấy hết tin nhắn giữa chủ trang và Đường Tô, Từ Ngọc Kiều xem. Ngày 4 tháng 1 và ngày 13 tháng 3, hai người đúng là bị tên này lừa đến đường Đạo Kiều.”

“Tên đăng bài đâu?”

“Tên đó sử dụng IP nước ngoài để che giấu IP thật.” Liễu Chí Tần nháy mắt, “Hoa đội, chúng ta đoán không sai, hắn có mục tiêu mới.”

trinh thám

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: