Hồng nhan 31

Trương Mậu không hiểu, “Logic gì? Các anh nói chậm một chút, em nghe không hiểu!”

“Hung thủ giấu hung khí ở nhà cậu, phản ứng đầu tiên của cậu không phải là thấp thỏm, sợ hãi, và bất an sao?” Hoa Sùng hỏi: “Tôi cố ý nhắc tới ‘vô tình’, ‘cố ý’, mục đích chính là xem phản ứng của cô ta. Người bình thường nhất định sẽ sợ hãi, nghi hoặc cho rằng hung thủ cố ý lựa chọn nhà mình. Còn cô ta không sợ hãi, lí trí cho rằng hung thủ vô tình giấu hung khí ở nhà mình. Loại lí trí này thật ra là “cố tình”, không phù hợp, cho nên vừa rồi Tiểu Liễu ca nói logic hỗn loạn. Cô ta nói là mình sợ hãi, nhưng nếu là người thực sự sợ hãi sẽ lựa chọn ‘hung thủ cố ý’, cũng nghi thần nghi quỷ mà tự hỏi mình và người nhà rốt cuộc đắc tội với ai.”


Trương Mậu xoa xoa tóc, “Hoa đội, Tiểu Liễu ca, các anh quá lợi hại.”

Liễu Chí Tần nhìn Hoa Sùng cười cười.

“Nhưng sự bình tĩnh của cô ta không bảo trì đến cuối cùng.” Hoa Sùng nói tiếp, “Sau đó chúng tôi nói đến đặc thù tính cách của cư dân đường Đạo Kiều, lúc đó cô ta đột nhiên trở nên kích động, khó chịu, tôi cảm giác được cô ta chán ghét người nhà cũng như hàng xóm, đây là cảm xúc từ bản năng bị kiềm nén trong lòng từ rất lâu. Từ đó trở đi, cô ta không hứng thú trả lời mấy câu hỏi về sở thích của tôi, tựa hồ mấy câu này rất khó trả lời. Tôi cố ý nhắc tới lương bổng, hỏi cô ta chừng nào sẽ mua nhà mới thì biểu tình của cô ta lại trở nên quẫn bách, không thiếu phẫn nộ.”

“Cô ta không muốn nói tới chuyện này.” Liễu Chí Tần nói: “Với cô ta mà nói đây hẳn là vết sẹo trong lòng.”

Trương Mậu: “Em không thể tưởng tượng nỗi cô ta sát hại Đường Tô.”

“Không nên đem cảm xúc cá nhân vào vụ án.” Hoa Sùng nói: “Cô ta có động cơ gây án.”

“Hoa tiên sinh, chúng ta vừa gặp mặt trưa nay.” Mạnh Tiểu Cầm bị đưa tới thị cục chi đội Hình Trinh, dáng vẻ thong dong mỉm cười, đường cong khóe môi có chút cứng đờ, “Tôi nhớ anh nói là đã hỏi những điều cần hỏi, sao lại cần tôi đến sở cảnh sát?”

Hoa Sùng đi thẳng vào vấn đề, “Mấy ngày hôm trước có người ở khu khảo cổ Lạc Tây phát hiện thi thể chắc cô có nghe nói.”


“Vâng. Chỗ phát hiện ra thi thể rất gần đường Đạo Kiều, người dân xung quanh bàn tán rất nhiều.”

“Vậy cô có biết nạn nhân tên gì không?”

Mạnh Tiểu Cầm nhăn mày như đang tự hỏi.

Vài giây sau, cô nàng nói: “Tôi nghe người ta nói, người chết họ Đường.”

Hoa Sùng không nói một câu mà nhìn cô nàng.

Từ khi phát hiện thi thể Đường Tô đến nay, cảnh sát vẫn chưa công bố với bên ngoài tên họ Đường Tô, nhưng qua mấy ngày điều tra, họ tên Đường Tô trên thực tế đã bị loan truyền ra ngoài. Mạnh Tiểu Cầm sống ở đường Đạo Kiều, biết người chết họ Đường cũng không kỳ quái, cô ta nếu không biết mới có vẻ khả nghi.

Rõ ràng là ban nãy cô ta nhíu mày tự hỏi, không phải là “Người chết tên là gì”, mà là “Có nên nói ra tên họ người chết hay không”.

Tự hỏi có kết quả, không chê vào đâu được.

Nhưng tự hỏi bản thân lại là điểm rất đáng ngờ.

Hoa Sùng hỏi tiếp: “Chỉ biết cô ấy họ Đường?”

“Các anh……” Mạnh Tiểu Cầm vừa nói vừa nhìn Hoa Sùng và người ngồi bên cạnh Liễu Chí Tần, “Các anh hoài nghi tôi làm cái gì? Đường Đạo Kiều có rất nhiều người xem qua thi thể, nhưng tôi rất bận không thường xuyên ở nhà, trừ bỏ người chết là nữ nhân trẻ tuổi, họ Đường thì cái gì cũng không biết.”

Liễu Chí Tần hỏi: “Vậy cô có biết người nào tên ‘Đường Tô’ không?”

Khi nghe được cái tên kia đồng tử Mạnh Tiểu Cầm chợt căng thẳng, thần sắc hoảng loạn, mọi cảm xúc đều được Hoa Sùng thu vào trong mắt.

“Tôi……” Bàn tay cô nàng nắm chặt, lòng bàn tay túa ra mồ hôi, như muốn làm mình bình tĩnh lại.


“Không quen biết.” Nửa phút sau, cô nàng nói.

“Tôi hỏi lại một lần.” Hoa Sùng nói: “Cô có quen Đường Tô không?”

Mạnh Tiểu Cầm nuốt nước miếng, cổ họng căng cứng.

“Anh cảnh sát, anh có ý gì?” Mạnh Tiểu Cầm bình tĩnh hỏi, “Tôi không có quan hệ với án tử, các anh không thể ép cung tôi.”

“Mạnh Tiểu Cầm, cô nhận thức Đường Tô.” Hoa Sùng lấy ra hai túi vật chứng, đẩy đến trước mặt Mạnh Tiểu Cầm, “Không chỉ là nhận thức, 4 năm trước, cô còn gửi bưu thiếp tự làm từ Bắc Mang Sơn cho nạn nhân.”

Trên bàn thẩm vấn là khung ảnh từ nhà Đường Tô cùng với ảnh chụp Mạnh Tiểu Cầm do cửa hàng trấn Đầu Sơn cung cấp.

Biểu tình trên mặt Mạnh Tiểu Cầm trong nháy mắt trở nên kinh dị đến cực điểm, sợ hãi cùng kinh ngạc ngưng kết ở trong mắt. Cô nàng che miệng lại, ngón tay và bả vai không ngừng run rẩy.

“Cô biết nạn nhân.” Hoa Sùng nói: “Tên trên bưu thiếp ‘Một Viên Rau Cần’ chính là cô.”

Hốc mắt Mạnh Tiểu Cầm đột nhiên phiếm hồng đầy nước mắt, cô ta không tin nổi mà nhìn về phía Hoa Sùng, run giọng nói: “Đường, Đường Tô chính là ‘Tô Tô’? Chính là ‘Hải Triều Sậu Thệ’? Cô ấy, cô ấy chính là người bị hại?”

Liễu Chí Tần nheo mắt thần sắc ngưng trọng.

“Tôi không biết!” Mạnh Tiểu Cầm giơ tay đỡ lấy trán, nước mắt theo khuôn mặt chảy xuống, giọt lớn giọt nhỏ rơi xuống bàn, “Cư nhiên là cô ấy…… Như, như thế nào lại là cô ấy!”

Hoa Sùng đã nhận ra khác thường, chỉ có thể tiếp tục hỏi: “Cô trên bưu thiếp viết ‘Tô Tô’ và địa chỉ nhà người ta, nhưng cô không biết cô ấy tên là Đường Tô?”


“Cô ấy không nói.” Mạnh Tiểu Cầm lau nước mắt, hít sâu mấy lần tiêu hóa tin dữ, “Tôi biết cô ấy qua Weibo, ID của cô nàng là ‘Hải Triều Sậu Thệ’, tôi vì thích ảnh của cô ấy nên mới hàn huyên vài câu, từ đó theo dõi lẫn nhau. Cô ấy nói với chúng tôi cứ gọi cô ấy là ‘Tô Tô’. Tôi không biết cô ấy họ Đường, cũng không biết ‘Tô’ là tên cô nàng, hay chỉ là biệt danh. Thật ra đã lâu rồi tôi không còn liên lạc với cô ấy, không ngờ…không ngờ…”

Mạnh Tiểu Cầm lại bắt đầu nức nở.

Bộ dáng bi thương của cô ta rất chân thật, không biết là cảm thương cho bạn mình hay là diễn kịch sợ hãi tột độ.
Nhưng diễn một màn kịch trước mắt Hoa Sùng xem ra chỉ có hại chứ không có lợi.
Biết được tin bạn mình vừa qua đời, người bình thường đích xác sẽ khiếp sợ, tiện đà bi thương, nhưng cảm xúc kích động đến rơi lệ, giọng nói run rẩy, nhìn ra không đúng chỗ nào đó.

Huống hồ đây là cục cảnh sát.

Hoa Sùng hỏi: “Khi cô gửi bưu thiếp cho Đường Tô mới biết được hai người ở cùng thành phố. Nếu hai người nói chuyện ăn ý thì tại sao không hẹn gặp mặt? Nạn nhân thì sao, cô ấy có biết hai người sống cùng một thành phố không?”

Mạnh Tiểu Cầm ngồi yên một lát, miễn cưỡng hồi phục tâm tình, lắc đầu, “Tôi không nói, cũng không muốn gặp mặt.”

“Vì sao? Cô gửi bưu thiếp mà người ta không trả lời?”

Mạnh Tiểu Cầm cắn môi, trong mắt nhanh chóng xẹt qua tia oán hận.

“Không có. Tôi, tôi…… Tôi không dám nói cho cô ấy biết tôi ở Lạc Thành, cô ấy cũng không gửi bưu thiếp cho tôi.”

“Theo tôi được biết, 4 năm trước lưu hành gửi bưu thiếp, nếu cô gửi được cho cô ấy thì không có lí do gì cô ấy không làm ngược lại.” Hoa Sùng hỏi: “Tại sao cô không nói với cô ấy cô cũng ở Lạc Thành?”

“Là tôi tự ti.” Mạnh Tiểu Cầm bỗng nhiên trở nên cực kỳ bình tĩnh, “Tôi vừa nhìn thấy địa chỉ là biết ngay cô ấy là dân nhà giàu. Cô ấy ở Tê Sơn Cư, là khu biệt thự nổi tiếng ở Lạc Thành. Tôi thì sao, tôi ở đường Đạo Kiều khu nghèo nhất thành phố .”

“Internet là một tấm gương, tôi núp ở sau nó có thể che giấu gia thế cùng xuất thân của mình, còn có thể làm bạn với Tô Tô. Thế nhưng trong thực tế, tôi chỉ là đứa con gái nghèo khổ sống ở đường Đạo Kiều.”

Mạnh Tiểu Cầm thở dài, cười khổ, “Tôi không dám cho mọi người biết địa chỉ nhà mình, cũng không dám gặp gỡ ai. Anh cảnh sát, các anh biết không, kì thật tự ti cũng là tự tôn, tôi thật sự không có dũng khí bỏ qua ngụy trang đi gặp người như thế.”

“Cô viết trên bưu thiếp Bắc Mang Sơn là nơi đầu tiên cô đến.” Hoa Sùng nói: “Sau đó thì sao? Còn đi nơi nào nữa?”

“Không còn.” Mạnh Tiểu Cầm cúi đầu, trầm mặc vài giây mới mở miệng: “Sau đó tôi đi làm ngày càng bận rộn, không có thời gian đi du lịch nữa. Đi du lịch tốn rất nhiều tiền, tôi cũng không dư dả gì nên không đi.”

“4 năm trước cô xóa Weibo, còn sửa tên thành một chuỗi chữ vô nghĩa. Có ý gì?”


Mạnh Tiểu Cầm rũ đầu, đôi mắt bị nước mắt và lông mi che khuất, “Cũng không có nguyên nhân gì đặc biệt. Chơi Weibo kỳ thật thực lãng phí thời gian, tôi thì bận rộn, dần dà cảm thấy không thú vị, liền xóa Weibo.”

“Cô có biết Đường Tô đổi Weibo không?”

“Không biết, từ sau khi tôi không chơi Weibo nữa thì không liên lạc với ai.” Mạnh Tiểu Cầm nâng mắt nhìn về phía Hoa Sùng: “Tôi không biết vì sao các anh nghi ngờ tôi, chuyện tôi gửi bưu thiếp cho Đường Tô đã là 4 năm trước. Chỉ dựa vào một tấm bưu thiếp này mà các anh cho rằng tôi có liên can đến cái chết cuả cô ấy? Chúng tôi không thù không oán cơ mà?”

Hoa Sùng không dao động, “Buổi tối ngày 4 tháng 1 năm nay cô ở đâu?”

Mạnh Tiểu Cầm cắn môi dưới, cười khổ, “Đột nhiên hỏi đại một ngày hai tháng trước anh làm gì thì anh có nhớ không?”

“Vậy thì không hỏi tới ngày hôm đó.” Hoa Sùng lại hỏi: “Buổi tối thứ sáu ngày 13 tháng 3 cô ở đâu?”

“Tôi ở nhà.” Ánh mắt Mạnh Tiểu Cầm trốn tránh, mồ hôi trên chóp mũi hiện lên rõ ràng dưới ánh đèn, “Vẫn luôn ở nhà.”

“Ai có thể chứng minh?”

“Người nhà của tôi.”

Hai chữ người nhà này Mạnh Tiểu Cầm phát ra cực nhẹ, cơ hồ là dùng khí nói ra.

“Đã xin được lệnh khám nhà, Khúc Trị sẽ dẫn người đến nhà Mạnh Tiểu Cầm.” Hoa Sùng có chút thổn thức, trước kia khi điều tra vụ án Từ Ngọc Kiều, Tổ Trọng Án có đến nhà họ Mạnh, nhưng lần đó bọn họ chỉ có cớ lấy hung khí mà Tang Hải đã giấu.

Trên sân thượng gió rất lớn, anh đốt điếu thuốc cả buổi mà chưa được.

Liễu Chí Tần chụm tay chắn gió giúp anh, “Mạnh Tiểu Cầm thực giảo hoạt, đội phó Khúc khó có thể tìm thêm chứng cứ từ nhà cô ta.”

“Cậu xác định là cô ta?” Hoa Sùng phun ra khói trắng, nheo mắt dựa vào lan can.

Liễu Chí Tần cũng dựa vào lan can, “Tới hiện tại thì tôi không phát hiện ra người nào khả nghi hơn cô ta. Hoa đội, anh phát hiện không, từ lúc chúng ta lấy ra bưu thiếp cô ta liền bắt đầu ‘diễn kịch’.”

trinh thám

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: