Hồng nhan 30

Edit – Beta: Alice

Hoa Sùng làm bộ không thấy Mạnh Tiểu Cầm thất thố, nhẹ nhàng cười, “Đúng rồi, cô có sở thích gì không?”

“Yêu thích?” Ước chừng không nghĩ tới Hoa Sùng đột nhiên đổi đề tài, ánh mắt Mạnh Tiểu Cầm có chút mờ mịt.

“Con gái thì hay thích mấy cái như du lịch rồi mua sắm này nọ.”

Ánh mắt Mạnh Tiểu Cầm nhẹ nhàng buồn bã, cười khổ: “Công việc bận quá, tôi về nhà chỉ muốn đi ngủ, không có tinh thần nghĩ tới chuyện khác.”

“Nhưng thật ra…” Hoa Sùng khen ngợi nói: “Tiền lương giám đốc khách sạn cao lắm phải không, làm mấy năm là có thể mua nhà. Chậc, nói chuyện này tôi mới nhớ chừng nào cô tính dọn đi khỏi đường Đạo Kiều?”


“Này……” Mạnh Tiểu Cầm không vui, “Hoa tiên sinh, chuyện này có quan hệ gì với vụ án?”

“Đương nhiên không có. Chuyện cần biết thì tôi đã hỏi rồi, vừa rồi nói vài câu tào lao thôi. Xã hội hiện giờ không phải mọi người quan tâm nhất không phải là nhà ở, xe, và tiền bạc sao?” Hoa Sùng cười nói: “Việc cá nhân không tiện trả lời thì không cần.”

Ngón tay Mạnh Tiểu Cầm nắm chặt, dời đi tầm mắt, “Nhà bọn tôi tạm thời chưa nghĩ đến dọn nhà.”

“Như vậy à.” Hoa Sùng đứng dậy, nhìn đồng hồ, “Xin lỗi đã mạo phạm. Sắp tới giờ cô vào làm rồi phải không?”

Mạnh Tiểu Cầm cũng đứng lên, khóe môi là nét cười, nhưng nếp gấp nơi giữa chân mày vẫn chưa tan, máy móc mà cười: “Về sau có yêu cầu gì cần tôi làm, cứ việc liên hệ tôi.”

Trên đường trở về thị cục, Hoa Sùng vừa lái xe vừa ngẫm lại phản ứng của Mạnh Tiểu Cầm, lái xe thật chậm.

Khi về đến thị cục thì di động đột nhiên vang lên, ba chữ “Liễu Chí Tần” nhấp nháy trên màn hình.

Anh mở loa, “Sao vậy?”

“Hoa đội, anh đang ở đâu? Khi nào trở về?”

“Sắp về tới, chuyện gì xảy ra mà giọng gấp vậy.”

Liễu Chí Tần nói: “Tôi phát hiện người gửi bưu thiếp từ Bắc Mang Sơn cho Đường Tô.”

“Là Weibo ‘Một Viên Rau Cần’?” Hoa Sùng nhanh chóng chạy về thị cục, trên đường chạy gấp đến nỗi chảy mồ hôi đầm đìa, lúc này anh đã cởi áo khoác ra, tay áo sơ mi được xắn đến khuỷu tay.

Trên màn hình là ảnh đại diện màu đen có tên là “hqudyxkfmkaidhe”, chú ý, fans, hay bài đăng đều biểu hiện bằng không, không nhìn ra gì đặc biệt.

“Làm sao tìm được Weibo này?” Hoa Sùng hỏi.

“Đường Tô thường xuyên dùng notebook trong thư phòng tới trang chủ này, dễ lấy dấu vết lắm.” Liễu Chí Tần đánh một hàng số trên màn hình, “Bình quân mỗi tuần một lần, chỉ tới nhìn một cái, không tin nhắn, lần cuối lướt qua đây là ngày 31 tháng 12 năm ngoái. h—— chúng ta tạm thời gọi người dùng là h—— đăng ký vào 7 năm trước, dừng tương tác 4 năm trước.”


“4 năm trước? Cụ thể là khi nào?” Hoa Sùng cảnh giác, “Một viên rau cần” 4 năm trước gửi bưu thiếp từ Bắc Mang Sơn cho Đường Tô, mà Đường Tô đăng kí Weibo tháng 12, 4 năm trước.”

“Chính xác là ngày 23 tháng 9 dừng hoạt động, trước đó chủ nhân xóa không ít bài đăng lẫn chú ý. Mặc dù xóa bỏ bài đăng nhưng dấu vết lên mạng không thể xóa. Hiện giờ tôi chưa thể hồi phục toàn bộ thông tin, nhưng tin nhắn thì tìm lại được. Anh xem, chính là cái này.”

“Biệt thự Tê Sơn Cư khu C9, tỉnh Hàm, Lạc Thành, đây không phải là nhà Đường Tô sao?”

“Đúng vậy, kết hợp với tương tác khác, tôi có thể xác định người tên ‘Hải Triều Sậu Thệ’ là người mà chúng ta luôn tìm kiếm, từng xuất hiện trên Weibo Đường Tô.” Liễu Chí Tần nói: “Ngày gửi tin nhắn là 19 tháng 5, 4 năm trước, mà dấu mộc trên bưu thiếp là ngày 23 tháng 5. Cho nên nhất định là khi ‘h’ hỏi địa chỉ trên Weibo, Đường Tô đã trả lời.”

Hoa Sùng trầm tư mấy giây, “Tôi muốn xem trang chủ ‘Hải Triều Sậu Thệ’.”

“Ở chỗ này.” Liễu Chí Tần gõ bàn phím, “Tôi đã xem qua, Weibo của hắn đăng bài khá thường xuyên, bài đăng cuối cùng vào ngày 2 tháng 12, 4 năm trước, 9 tháng sau, hắn đăng kí Weibo mới.”

“Vì cái gì muốn đổi tên?” Hoa Sùng lùi lại hai bước, “ ‘h’ suốt 9 tháng không đăng Weibo, Đường Tô tháng 12 đăng kí Weibo mới, có liên hệ gì không?”

“Có thể là mất username và mật mã. Nạn nhân có để lại bình luận trên trang mới, nói là máy cũ tự động đăng nhập, đổi qua máy mới thì không nhớ mật mã nữa, nên phải lập Weibo mới. 4 năm trước chưa có thực hành hệ thống tên thật, nếu quên mật mã lẫn hòm thư đăng kí thì không thể làm gì được.”

Hoa Sùng trở lại bên cạnh bàn, một tay chống trên bàn, “Không có hệ thống tên thật, vậy thì không thể xác định thân phận thật sự của ‘h’?”

“Xác thật là như thế, nhưng tôi xác định được IP của hắn.”

Ánh mắt Hoa Sùng sáng ngời, “Ở nơi nào?”

“Ở Lạc Thành.” Liễu Chí Tần cười cười, “Đường Đạo Kiều.”

“Hoa đội, chúng tôi tìm được xưởng in bưu thiếp rồi!” Lý Huấn vội vã từ Khoa Kiểm Nghiệm chạy tới, suýt chút nữa đọ đầu cứng với Trương Mậu.

“Anh Huấn từ từ thôi.” Trương Mậu đỡ hắn, “Anh trúng vé số hả?”

“Đi đi đi! Hoa đội đâu?” Lý Huấn khó mà chờ nổi.

“Ở phòng họp bên cạnh với Tiểu Liễu ca……”

Lý Huấn cất bước chạy, đấm thình thịch lên cửa phòng họp, hưng phấn đến cực điểm, “Hoa đội! Hoa đội! Hoa……”

Cửa từ bên trong mở ra, Hoa Sùng đứng ở cạnh cửa rất là kích động, vừa rồi phát hiện của Liễu Chí Tần đã cho anh một viên thuốc an thần —— con đường Internet này thật xứng đáng nha!

“Hoa đội, anh xem!” Lý Huấn nhét báo cáo vào lòng ngực Hoa Sùng, “Tìm được xưởng chế tác bưu thiếp rồi! Chính là nhà này! ‘Một Viên Rau Cần’ tìm xưởng nhỏ để chế tác bưu thiếp!”

Hoa Sùng lật xem báo cáo, xem đến phi thường cẩn thận. Kết quả giám định là một tờ giấy buồn tẻ mà thú vị, không thể thiếu kỹ thuật, người kiểm tra chuyên nghiệp có thể thông qua một tấm bưu thiếp mà xác định loại giấy nào, mực dầu, xuất phác từ máy móc nào, rồi từ đó tìm được xưởng in ấn, cuối cùng là tìm được phòng làm việc.

Đến tờ báo cáo cuối cùng Hoa Sùng dừng tay, ánh sáng trong mắt vụt tắt, “Bức ảnh này là……”

“Do phòng làm việc của xưởng in cung cấp! Người trên bức ảnh có giống với người chúng ta đã gặp ở hẻm Đông Lí không?”

Nghe vậy Liễu Chí Tần cũng theo về đây.

Ảnh chụp là ảnh sao chép từ ảnh gốc, không còn rõ ràng, nhưng có thể khẳng định đây là Mạnh Tiểu Cầm.

Hoa Sùng hưng phấn lại khó hiểu, “Sao cô ta có ảnh chụp thế này?”

Ảnh chụp năm đó của Mạnh Tiểu Cầm ngây ngô hơn so với hiện tại, mặc đồ thể thao năng động, cắt tóc ngắn, không trang điểm, tươi cười vui vẻ nhìn về ống kính. Cô ta in đến tận mười tấm bưu thiếp tạo thành hình quạt, đứng bên cạnh ba chàng trai trẻ tuổi khác cùng cười vui vẻ.


“Bọn họ là sinh viên vừa tốt nghiệp, nhóm người yêu thích lịch sử.” Lý Huấn nói: “4 năm trước, bọn họ nhìn trúng tiềm lực du lịch của Bắc Mang Sơn, ở dưới chân núi mở cửa hàng nhỏ bán thêm vật kỉ niệm, ly uống nước tự chế này nọ. Người này nói……”

Lý Huấn chỉ chỉ chàng trai đứng đầu tiên bên trái ảnh chụp, “Hắn nói, cô ta là khách hàng sớm nhất của cửa hàng, cho nên để kỉ niệm, bọn họ tự làm bưu thiếp gửi đi.”

“Nhưng cô ta vì sao không gửi bưu thiếp từ cửa hàng này?” Liễu Chí Tần hỏi: “Nếu là từ cửa hàng này gửi đi, trên bưu thiếp hẳn là có địa chỉ cửa hàng.”

“Cái này tôi không rõ lắm.” Lý Huấn nói.

“Dễ hiểu lắm. Cô ta nóng lòng gửi bưu thiếp đi, trấn Đầu Sơn hẻo lánh, từ đó gửi thư ra ngoài sẽ tốn nhiều thời gian.” Hoa Sùng nói: “Làm xong bưu thiếp thì kỳ nghỉ của cô ta cũng kết thúc, đến lúc trở về đi làm, vì thế tự mình mang theo bưu thiếp đón xe buýt đến thành phố Trịnh, ở nơi đó gửi đi bưu thiếp, cuối cùng dùng máy bay hoặc xe lửa trở lại Lạc Thành.”

“Bất quá tôi còn có rất nhiều chuyện không nghĩ ra.” Lý Huấn không hiểu quá trình điều tra vụ án cho lắm, “Bưu thiếp này có quan hệ với án tử của Từ Ngọc Kiều và Đường Tô sao? Cái cô này gửi bưu thiếp cho Đường Tô làm gì? Có ý nghĩa gì?”

“Quan hệ lớn nha.” Hoa Sùng khẽ cười một tiếng, vỗ vỗ vai Lý Huấn, “Thức đêm mấy bữa rồi? Đôi mắt đỏ y như khóc kìa, cậu nhanh đi nghỉ ngơi đi, lần này Khoa Kiểm Nghiệm giúp chúng tôi một đại ân lớn.”


Lý Huấn thở phào một hơi, tinh thần hưng phấn nghỉ ngơi gì chứ, đôi mắt mặc dù đầy tơ máu nhưng cũng đầy ánh sáng lấp lánh, “Nghỉ cái gì ngơi cái gì chứ, án tử còn chưa phá. Tôi về phòng làm việc chờ mọi người, cần gì thì cứ kêu tôi.”

Lý Huấn vừa đi, Hoa Sùng lập tức gọi tổ viên Tổ Trọng Án Tổ vào phòng họp, cũng kêu Khúc Trị đi khách sạn B.X.F mời Mạnh Tiểu Cầm.

Khúc Trị không nghĩ tới Mạnh Tiểu Cầm có quan hệ với án tử, nhưng Hoa Sùng tìm được bưu thiếp, Liễu Chí Tần xác định địa chỉ IP, Khoa Kiểm Nghiệm xác minh nơi in ấn, cho thấy quan hệ giữa Mạnh Tiểu Cầm và Đường Tô không giống bình thường.

“Tôi giữa trưa có gặp Mạnh Tiểu Cầm, nhưng khi đó tôi không có chứng cứ cô ta quen biết Đường Tô và Từ Ngọc Kiều.” Hoa Sùng nắm đầu bút, một bên nói một bên viết viết vẽ vẽ lên notebook, “Cô ta một chút phản ứng cũng không có.”

Liễu Chí Tần ngầm hiểu: “Cô ta rất bình tĩnh, nhìn qua hoàn toàn không khẩn trương?”

“Đúng. Cô ta quá bình tĩnh.” Hoa Sùng nói: “Tôi tốt xấu gì cũng là hình cảnh còn tìm đến nơi cô ta làm việc, tuy rằng tôi mặc thường phục, nhưng ít ra cô ta cũng phải có chút cảm giác áp lực chứ? Người bình thường khi tiếp xúc với hình cảnh sẽ nảy sinh tâm lí lo sợ, nhưng cô ta không có còn rất bình tĩnh.”

“Tôi nghe nói lần trước các anh tới nhà họ lấy vật chứng, cô ta còn thúc giục các anh mau chóng tìm được hung thủ?” Liễu Chí Tần hỏi.

Hoa Sùng nhướng mắt, biết đối phương có cùng suy nghĩ như mình, “Hơn nữa hôm nay cô ta đã hai lần cường điệu ‘công tác rất bận rộn, thường xuyên về nhà lúc đêm khuya, lo lắng sẽ bị hung thủ làm hại’. Đây là cố tình tạo cảm giác mình vô can cho người đối diện, hơn nữa cô ta nói mình thấp thỏm lo sợ nhưng tôi thấy không giống. Như người ta hay nói mình sẽ nỗ lực làm việc này nọ, nhưng hai chữ  ‘nỗ lực’ chỉ là lời nói đầu môi.”

“Vậy mà các anh cũng nhìn ra?” Trương Mậu kinh ngạc, “Khi đi lấy vật chứng em cũng có mặt mà sao em không nhìn ra được.”

“Lúc ấy manh mối rải rác, không ai hoài nghi Mạnh Tiểu Cầm.” Hoa Sùng nói: “Tôi là sau khi sắp xếp manh mối, mới phát hiện biểu hiện của cô ta không giống với lẽ thường.”

“Tôi cũng vậy.” Liễu Chí Tần nhẹ giọng nói.

“Còn nữa, tôi có nhắc lại chuyện hung thủ giấu hung khí ở nhà cô ta, cũng nói cho cô ta biết có hai khả năng—— hung thủ vô tình hoặc là hung thủ cố ý.” Hoa Sùng tiếp tục nói: “Cô ta thế nhưng lí trí đến mức phân tích với tôi cho rằng ‘hung thủ là tùy cơ lựa chọn giấu hung khí ở nhà mình’.”

“Cô ta chắc không để ý khả năng này không thành lập.” Liễu Chí Tần nói.

trinh thám

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: