Hồng nhan 29

Edit + Beta: Alice

Vừa nghe Hoa Sùng muốn đi gặp Mạnh Tiểu Cầm, Khúc Trị phun hồng trà mới vừa để vào miệng, “Không phải chứ? Hoa đội anh hoài nghi người ta à? Cô ấy có liên can gì đến án tử này?”

“Hiện tại còn khó mà nói, tiếp xúc mới biết được.” Hoa Sùng nghiêng người nhìn Khúc Trị, “Sao, cậu quan tâm người ta?”

“Em quan tâm dân thường thôi mà!?” Khúc Trị một bên lau bàn một bên khó hiểu hỏi: “Mà sao anh hoài nghi người ta? Người ta là người tốt mà. Không phải lần trước chúng ta có nói con gái xuất thân từ gia đình đó thực không dễ dàng mà, không biết ăn bao nhiêu khổ để có được công việc như ngày hôm nay.”

Nguyên nhân chính là vì thực không dễ dàng, ăn quá nhiều khổ —— lời này Hoa Sùng chưa nói, chỉ nói: “Được rồi, biết cậu quan tâm người ta, anh chỉ hỏi thăm người ta chút xíu thôi. Khoa Kiểm Nghiệm đang điều tra bưu thiếp anh mang về từ nhà Từ Ngọc Kiều, em qua đó xem có phát hiện gì thì báo cho anh biết.”


Khúc Trị nói thầm trong lòng: Anh không phải chuyện gì cũng nói với Tiểu Liễu ca mà còn cần tôi làm gì?

Ngoài miệng thì hỏi: “Tiểu Liễu ca không ở đây hả anh?”

Hoa Sùng nhìn hướng phòng nghỉ, giọng nói tự nhiên nhẹ hơn vài phần, “Em ấy mấy bữa nay vội vội vàng vàng, vừa mới ngủ thôi. Đúng rồi, mấy cậu nhỏ tiếng thôi để em ấy ngủ thêm một lát.”

Khúc Trị cười, “Lão Hoa à lão Hoa, em không biết là anh quan tâm tới người ta quá nha?”

“Cái miệng thối này.”

“Thật sự! Anh dám nói không có không! Anh hỏi han ân cần với Tiểu Liễu ca, với em thì cộc cằn khó chịu!”

“Ai mua hồng trà cho cậu? Ai mua đồ số lượng có hạn tặng cho cậu?”

“Anh có thể đừng đặt chung miệng thối với hồng trà được không?” Khúc Trị gào: “Hồng tra là sinh mạng của emmmmm!”

Hoa Sùng xua tay, “Đi đi đi, làm việc đi, tranh thủ sớm phá án, bắt được hung thủ rồi thì cậu muốn bao nhiêu sinh mạng thì anh mua bấy nhiêu, anh mua nước sinh mạng cho cậu tắm luôn cũng được.”

Khúc Trị giải tỏa stress xong liền quay lại làm việc. Hoa Sùng thu thập đồ dùng bước nhanh ra khỏi văn phòng, không bao lâu lại đi vòng vèo, trong tay cầm theo bao nylon từ cửa hàng tiện lợi.

Bức màn trong phòng nghỉ rất mỏng, không ngăn nổi nắng sớm mùa xuân. Liễu Chí Tần đưa lưng về phía cửa sổ nằm ở trên giường, hơn phân nửa khuôn mặt chôn nơi gối đầu, giấc ngủ tựa hồ không yên ổn.

Hoa Sùng tay chân nhẹ nhàng đi đến mép giường, đặt cháo thịt nạc trứng Bắc Thảo và trứng gà luộc đặt trên bàn nhỏ, vốn định lập tức rời đi nhưng hai chân ma xui quỷ khiến mà đứng yên.

Ánh mắt cùng cảnh xuân dừng ở trên người Liễu Chí Tần, đại não khống chế toàn bộ động tác, tiếng vang xung quanh từ từ im bặt.
Một lát sau, Hoa Sùng nhè nhẹ hất đầu, giương mắt nhìn tia nắng đơn bạc xuyên qua màn che, không một tiếng động như khi bước vào mà mở cửa đi ra ngoài, rồi nhẹ nhàng đóng cửa.


Chờ tiếng bước chân mất hút ngoài cửa, Liễu Chí Tần mở mắt ra, trong mắt đầy tơ máu vì mấy ngày mất ngủ.

Hắn chống mép giường ngồi dậy, nhìn chằm chằm cửa phòng đã đóng lại cả buổi mới thu hồi ánh mắt, nhìn thấy túi nylon đặt bên bàn nhỏ.
Trong nháy mắt, ánh mắt hắn trở nên phức tạp, giữa mày xuất hiện nếp nhăn đồng thời thở dài.

“Hoa Sùng.” Hắn nhỏ giọng tự nói: “Anh rốt cuộc……”

Câu nói kế tiếp trôi đi trong không khí yên tĩnh.

Hoa Sùng mượn xe Trần Tranh, thuận đường cầu xin.

“Bức màn trong phòng nghỉ quá mỏng, thu đông thì không nói gì, đến xuân hè thì không che nổi nắng. Tớ muốn đổi bức màn khác nếu không thêm một lớp nữa.”

Trần Tranh nhướng một bên mày, “Hiếm lạ nha, năm ngoái tớ kêu đổi màn, mấy người các cậu còn ngại phiền toái, như thế nào năm nay chạy tới nói với tớ muốn đổi? Chẳng lẽ mặt trời năm nay chói mắt hơn năm ngoái hả?”

Hoa Sùng mặt không đổi sắc, “Cậu không để ý tới Trái đất đang nóng lên hả? Trong tin tức nói, nhiệt độ mùa hè năm nay sẽ nóng đến mức kỉ lục trong vòng mười năm. Tớ phòng ngừa thôi mà, lo cho các anh em.”

Trần Tranh đem chìa khóa xe vứt cho Hoa Sùng, cười nói: “Cậu còn xem dự báo thời tiết? Ai trước kia nói chỉ có lão cán bộ mới xem dự báo thời tiết?”

“Ai? Tớ nhớ rõ là cậu.” Hoa Sùng vẻ mặt vô tội, “Được rồi, tớ đi phá án đây.”

Trần Tranh không muốn tranh cãi với anh ai già hơn, lúc này không có thời gian rãnh rỗi, nghiêm mặt nói: “Hoa Nhi, không thể để hung thủ phạm án thêm lần nữa, hiểu chứ?”

Hoa Sùng hùng hổ bước đi, không quay đầu lại, “Yên tâm.”

Sau giờ trưa, khách sạn B.X.F yên tĩnh thanh thản, cánh cửa một gian trà thất khẽ động, Mạnh Tiểu Cầm thuần thục pha chế trà Phổ Nhị.

Hoa Sùng ngồi đối diện mỉm cười nhìn động tác của nàng.

“Hôm nay không phải thẩm vấn, là trò chuyện đúng không Hoa tiên sinh?” Mạnh Tiểu Cầm đem tách thủy tinh tinh xảo đặt trước mặt Hoa Sùng, tươi cười khéo léo.


“Xem ra cô Mạnh rất rõ ràng thẩm vấn và trò chuyện khác nhau.”

“Nhất định là trò chuyện.” Mạnh Tiểu Cầm vỗ về bộ trà cụ, “Bằng không chúng ta sẽ không ngồi ở chỗ này.”

Hoa Sùng nhấp một miệng trà, buông chén trà, “Chuyện nhà Khâu Đại Khuê cô biết rồi chứ.”

“Tôi lấy làm tiếc.” Giữa mày Mạnh Tiểu Cầm có mấy phần đạm nhiên thương xót, “Tôi từ nhỏ đã biết Khâu Đại Khuê, anh ta……”

Nói tới đây, Mạnh Tiểu Cầm dừng lại.

“Anh ta?” Hoa Sùng hỏi.

“Xin lỗi, tôi vừa rồi vốn dĩ muốn nói ‘anh ta là người tốt’, nhưng tựa hồ không thích hợp cho lắm.” Mạnh Tiểu Cầm xấu hổ mà cười cười, “Mặc kệ anh ta có nỗi khổ thế nào, mặc kệ Khâu Quốc Dũng làm nhiều chuyện quá phận thì giết người là giết người. Anh ta đã không thể tính là ‘người tốt’.”

“Khâu Quốc Dũng đã làm chuyện quá phận?” Hoa Sùng nói chuyện chậm rì rì, “Cô biết chuyện nhà của hắn?”

“Không thể nói là hiểu biết. Bất quá tất cả mọi người đều ở tại đường Đạo Kiều, trong nhà có chuyện gì ngẫu nhiên cũng có thể nghe được vài câu.” Mạnh Tiểu Cầm thong dong nói: “Khâu Đại Khuê cũng không dễ dàng, từ nhỏ không có mẹ, con gái sinh ra không lâu thì vợ mất. Khâu Quốc Dũng là người không biết đối nhân xử thế, tính tình không tốt, hàng xóm láng giềng không thích Khâu Quốc Dũng, Khâu Đại Khuê và con gái cũng bị mọi người xa lánh.”

“Vậy còn cô?” Hoa Sùng hỏi.

Mạnh Tiểu Cầm hơi giật mình, làm như nghe không hiểu, “Tôi?”

“Cô nghĩ sao về cha con nhà họ Khâu.”

“Tôi không tiếp xúc với bọn họ.” Mạnh Tiểu Cầm nhìn xuống bàn, giống như ý thức được cái gì, rất nhanh nâng mắt lên, “Ngày thường tôi làm việc bận rộn, ít có cơ hội nhìn thấy bọn họ. Chuyện nhà bọn họ tôi nghe được từ cha mẹ mình.”

Hoa Sùng bình tĩnh đối mắt với Mạnh Tiểu Cầm, khéo léo đề cập đến việc nhà: “Khâu Đại Khuê nói, cô là người nổi tiếng ở đường Đạo Kiều, người theo đuổi cô không ít.”
Lông mi Mạnh Tiểu Cầm run rẩy, lộ ra vẻ rụt rè, thẹn thùng, cùng với một chút biểu tình tự đắc, “Không thể nào.”


Lời nói Hoa Sùng thật thật giả giả, “Không cần khiêm tốn, Khâu Đại Khuê nói, cô ưu tú, có bản lĩnh, chịu thương chịu khó, nếu ai có thể lấy cô làm vợ dù có sứt đầu mẻ trán cũng chịu.”

Mạnh Tiểu Cầm nhíu mày, “Anh ta nói như vậy?”

“Đúng vậy. Anh ta hối hận vì sát hại Khâu Quốc Dũng, nói chính mình hồ đồ, thích cô từ lâu mà không dám nói.”

Khóe môi Mạnh Tiểu Cầm khẽ động rất nhỏ, mí mắt rủ xuống, nhất thời không trả lời.

Hoa Sùng từ đầu đến cuối nhìn cô nàng chằm chằm, qua vài giây, hỏi tiếp: “Dù sao hôm nay tôi có ở đây, cô Mạnh nếu cô có gì muốn nói với hắn, tôi có thể chuyển lời.”

Mạnh Tiểu Cầm lập tức lắc đầu, nụ cười giả tạo trên mặt, “Không có, tôi không thân với anh ta. Tôi chỉ tiếc cho anh ta mà thôi.”

Hoa Sùng tạm dừng một lát, uyển chuyển đổi chủ đề, “Lần trước chúng tôi đến nhà cô lấy vật chứng, nảy sinh một ít hiểu lầm với cha mẹ và em trai của cô, bọn họ còn giận không?”

“Chuyện kia thật là ngượng ngùng.” Mạnh Tiểu Cầm thở dài, “Cha mẹ tôi không có giáo dục, em trai cũng không hiểu chuyện, bọn họ đem phiền toái cho các anh.”

“Là chúng tôi gây phiền toái cho nhà cô.” Hoa Sùng cười, “Kỳ thật hôm nay tôi tới muốn hỏi cô về vụ án.”

“Vụ án kia còn chưa phá nữa à?” Mạnh Tiểu Cầm mảy may không hoảng loạn, “Nghe nói mấy ngày trước ở khu khảo cổ khác có đào được một thi thể, là do người ta vô tình đào lên. Mấy người đường Đạo Kiều nói, người bị hại là cô gái trẻ tuổi, nói không chừng có ma quỉ lộng hành ở khu đất hoang. Tôi hay tăng ca đi làm về trễ nên rất sợ.”


“Cô nên yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ bắt được hung thủ, sẽ đem lại bình yên cho mọi người.” Hoa Sùng hắng giọng, “Bất quá hiện tại manh mối về hung thủ rất ít, chúng tôi chỉ có thể tìm hiểu khắp nơi, hôm nay còn làm phiền đến cô nữa.”

Mạnh Tiểu Cầm khó hiểu, “Tôi có thể giúp được cái gì sao?”

“Người bị tình nghi đem vật chứng giấu ở tường gạch nhà cô, chúng tôi hiện tại có hai phỏng đoán, một là hắn vô tình tìm được nhà cô, hai là hắn cố ý.” Hoa Sùng ngữ khí thành khẩn, lo lắng mà nghiêm túc nhìn Mạnh Tiểu Cầm, “Điều thứ nhất thì không nói tới còn điều thứ hai…… Cô Mạnh, nhà cô có khách nào tới thăm không?”

Mạnh Tiểu Cầm nhíu mày trầm tư, sau một lúc lâu mới nói: “Tôi thì không có nhưng không biết cha mẹ và em trai thế nào. Anh biết đấy, tôi rất ít khi ở nhà.”

“Tính tình bọn họ thế nào?” Đôi tay Hoa Sùng giao vào nhau, “Cô miêu tả đơn giản là được, tôi có thể hiểu.”

“Này……” Mạnh Tiểu Cầm trầm mặc một trận, “Xin lỗi, tôi thật sự không nghĩ ra bọn họ có bất đồng gì với hàng xóm. Tôi đoán là người bị tình nghi tìm được nhà của chúng tôi, hẳn là vô tình tìm thấy thôi.”

“Ý của cô là—— hành động của cha mẹ cô là đại diện điển hình cho cư dân đường Đạo Kiều?”

“Có thể.”

“Tôi muốn hỏi câu này. Cái gì là hành động điển hình của cư dân đường Đạo Kiều?”

Ánh mắt Mạnh Tiểu Cầm mơ hồ lộ ra vài phần khinh thường cùng chán ghét.

Hoa Sùng chú ý tới cử chỉ bất an của cô nàng, nhưng động tác nhỏ không lâu lắm.

“Chính là bệnh chung của người ham giàu.” Mạnh Tiểu Cầm biểu hiện bất đắc dĩ nói: “Vừa nhát gan lại sợ phiền phức, tính toán chi li, sợ hãi trả giá, đam mê làm giàu trong đêm, thích oán giận, thói quen trốn tránh trách nhiệm, ganh tị với người khác……”


Hoa Sùng lập tức liền nghĩ tới bốn người phụ nữ bát nháo chuyện Từ Ngọc Kiều và vợ Khâu Đại Khuê bên ao nước bẩn.

Ánh mắt Mạnh Tiểu Cầm và Hoa Sùng chạm nhau, đồng tử co rụt lại, tựa hồ nuốt xuống lời nói, khó chịu mà cười cười, “Cha mẹ tôi chính là như vậy, vô tri vô giác. Bất quá bọn họ cũng không có làm chuyện gì thương thiên hại lí, ngày thường tiếp xúc không nhiều người lắm, vẫn luôn sinh hoạt ở đường Đạo Kiều, không hẳn là gây chuyện với người bên ngoài. Cho nên tôi thấy, người bị tình nghi lựa chọn nhà của chúng tôi chỉ là vô tình mà thôi.”

Hoa Sùng gật gật đầu nói, “Vậy kẻ bị tình nghi có thể trốn ở đường Đạo Kiều?”

Đường gân nơi cổ Mạnh Tiểu Cầm giựt nhẹ đến nỗi khó bị phát hiện.


Góc editor: Khúc Trị dễ cưng quá.

trinh thám

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: